Chương 18: Phần thưởng giành cho người chiến thắng (P2)
Trung tâm thương mại
Trung tâm thương mại nằm trong khu resort thuộc cỡ lớn với kiến trúc xây dựng theo kiểu phương Tây cổ kính. Khu thương mại này dành cho khách du lịch tại resort cũng như người dân ở đây đều có thể vào. Tụi nó từng bước đặt chân vào bên trong và chuẩn bị cho cuộc "tàn sát" quy mô lớn của mình.
Địa điểm đầu tiên tụi nó ghé qua là cửa hàng thời trang mang nhãn hiệu mà Mina từng làm khi đi du học. Tụi nó quét con mắt qua một lượt rồi đi xung quanh các giá treo đồ và chọn lựa.
- Thế nào? – Sana reo lên rồi cầm một cái đầm màu đỏ khá là quyến rũ ướm lên người.
- Vào thử đi. Tao thấy hợp với mày đấy! – Tzuyu trả lời.
- Ừm...em mặc nó đẹp đấy! – Taehyung gật đầu.
- Ừ! – Sana vui vẻ nói rồi tung tăng tung tẩy bước vào phòng thay đồ.
- Chị Momo, Mina, hai người thế nào rồi? – Tzuyu quay sang hỏi.
- Ừm...cái này thì sao? - momo nhìn tzuyu hỏi rồi đưa cái váy màu xanh ngọc lên cho nó xem.
- Vào thừ mởi biết. Nhìn thì thế chứ mặc lên thì mới thấy khác. – Tzuyu nở một nụ cười tươi.
- OK. Chị vào thử đây! – momo nói rồi nháy mắt với nó.
Hiện tại chỉ còn Mina với Tzuyu là chưa có cái nào thực sự vừa ý. Đối với Tzuyu, cái đống váy đầm vướng va vướng víu này chẳng có hứng thú chút nào. Thậm chí còn ghét cay ghét đắng cơ! Những loại trang phục này làm những hoạt động của nó dường như bị hạn chế bớt và như thế thì chẳng thoải mái gì. Bởi nó là một người ưa hoạt động kia mà?
Riêng với Mina, có vẻ những thứ như thế này thì lại hợp với cô nàng. Tuy nhiên hiện tại Mina chẳng thể quyết định chuyện gì. Trong đầu cô dường như chỉ còn ngưng đọng mỗi chứ "Jimin". Tâm trạng không tốt thì những thứ trước mắt Mina hiện tại, dù có đẹp lộng lẫy, xa hoa hay cầu kì cô cũng chẳng thấy đẹp nỗi.
- Tâm trạng mày cứ thế này thì không được rồi! – Tzuyu lắc đầu ngao ngán nói với Mina.
- Tao còn thấy chán huống hồ chi mày. – Cô nàng bặm môi.
- Dẹp những chuyện dư thừa ấy sang một bên đi. Tối nay có việc đấy. Không đơn giản đâu. Nếu mày cứ để tình cảm chi phối như hiện tại thì tao e tối nay mày phải ở lại đây thôi. Lần này nhận 4 lô hàng nên nguy cơ bọn cớm đánh hơi được là rất cao. Tao chắc chắn rằng bọn chó săn ấy sẽ rất đông đấy. Như vậy mà mày cứ ngu ngu ngơ ngơ thì biết làm sao? – Tzuyu nghiêm mặt lại, nói nhỏ với Mina để Taehyung và Hossok không nghe thấy.
- Tao biết rồi. Có địa chỉ nhà kho chứa hàng rồi chứ? – Mina gật đầu rồi hỏi tiếp.
- Rồi. Quận 4, đường XZ, số xxx. Cách cảng Nha Trang gần 80km. – Tzuyu nói.
- Vậy à? Cũng không gần nhỉ? – Mina mặt lạnh tanh.
- Ừ. Vì vậy chuẩn bị tinh thần ồn định vào. Nếu không, tối nay tao buộc mày phải ở lại thôi. – Tzuyu nói rồi bước về phía phòng thừ đồ mà Sana vừa bước ra.
Mina nhìn theo nó, cố gắng che dấu cái thở dài nặng nề và đôi mắt đượm nỗi buồn của mình. Cô nàng sau khi hít sâu một cái cũng bước theo sau Tzuyu.
Hiện tại, Sana đang thử một cái đầm màu đỏ, cộc tay, cổ rộng, đuôi váy hơi xoè, dài quá gối một tí có vài bông hoa trắng li ti điểm phía đuôi váy. Trông rất dịu dàng. Phần eo làm bằng vài thun, bó sát làm tôn lên vòng hai nhỏ xinh của Sana. Nhìn đơn giản nhưng khi nó ở trên người Sana thì lại trở thành một kiệt tác khiến mọi người ngước nhìn, đặc biệt là Taehyung.
- Thế nào? – Sana nhìn Tzuyu hứng khởi nói.
- Đẹp đấy. Đứng đấy đi, tao chụp hình cho. – Tzuyu nỏi rồi lôi điện thoại ra chụp cho Sana một pô ảnh.
Dù Sana cũng không hiểu nó chụp làm gì nhưng cũng làm dáng, phồng má ra nhìn rất dễ thương. Xong, Sana hỏi tzuyu:
- Này...chụp làm gì vậy?
- À...post facebook câu like. Hihi...– Tzuyu nói, mặt tỉnh bơ.
- Mày... - Mặt Sana đỏ lên vì tức. Nhỏ tức vì mình lại là phương tiện câu like của nó! Bạn bè thế đấy. Thử hỏi tức không cơ chứ? *-*
- Hehe...hạ hoả đi... - Tzuyu vuốt ngực giúp Sana nuốt cục tức vào trong.
- Hừ...tao xử mày sau...! – Sana liếc nó.
- ... - Tzuyu chẳng thể nói gì, chỉ ngậm nguồi nuốt nước bọt trong sự ớn lạnh mà thôi.
Đúng lúc đó, momo bước ra khỏi phòng thử đồ với bộ váy áo màu xanh ngọc rất trẻ trung. Chiếc váy cúp ngực, có điểm giống bộ váy của Sana là những bông hoa trắng li ti nhưng lại điểm ở trước ngực, được chít eo và xoè ra, phía đuôi váy có viền ren trắng rất nữ tính.
- Đẹp đấy...khá giống cái của Sana... - Tzuyu tấm tắc.
- Tất nhiên rồi. Milana là nhãn hàng với các hoạ tiết đơn giản mà. Tuy đơn giản nhưng nó lại làm tôn lên nét đẹp giản dị và trong sáng. Hoạ tiết này là đặc trưng đấy! – Mina lên tiếng.
- Đúng là cựu nhân viên có khác nhỉ? – Hoseok nói.
- Qúa khen... - Mina nhìn Hoseok cười mỉm một cái.
- Ok...vậy lấy hai bộ này đi rồi chúng ta đi tiếp! – Tzuyu nói.
- Ừ... - Mọi người đồng thành.
7g tối
Hiện tại, đã tới giờ ăn tối và tất cả mọi người đang vui vẻ đi đến nhà hàng của khu resort để thưởng thức một bửa tiệc buffe thượng hạng. Tuy nhiên, trong lúc đó, có bốn con người lại không thể đi ăn, không ai khác chính là tụi nó!
Phòng của Sana - Taehyung
- Chúng ta đi ăn tối thôi! – Taehyung ngồi dậy khỏi ghế sofa.
- Thôi...anh đi đi. Em bận chút chuyện với tụi con Tzuyu, không đi ăn được đâu! – Sana lắc đầu nguầy nguậy.
- Chuyện gì thế? – Taehyung tò mò tiến sát lại gần nhỏ hỏi.
- Hì...chút chuyện riếng ấy mà. Anh không cần quan tâm thế đâu. – Sana cười nhẹ rồi nắm tay kéo Taehyung sát lại gần.
- Nếu em không muốn nói thì thôi vậy mà tư thế này là thế nào đây? – Taehyung nhìn Sana nói, mặt hiện rõ một chử ĐỂU.
Tuy nhiên, Taehyung hỏi vậy cũng không có gì là sai bởi tư thế cả hai lúc này rất chi là mờ ám. Sana thì ngồi trên thềm cửa sổ phòng, hai tay vòng qua cổ Taehyung còn tên này thì đứng sát với nhỏ. Thiếu 1cm nữa là người cả hai chạm nhau luôn rồi.
- Thế anh muốn sao? – Sana nhếch mép cười.
- Thế này này! – Taehyung nói rồi đẩy thẳng nhỏ vào cửa sổ, cúi mặt xuống và...kiss.
- ... - Nhỏ không kháng cự hay mắt thao láo mở nữa mà nhắm mặt đáp trả.
Gần 2 phút sau, hai con người mới chịu thả nhau ra khi chuẩn bị chết vì đứt hơi. Sau một hồi hít lấy hít để mớ không khí, Sana nhìn Taehyung, bảo:
- Thôi...anh đi ăn đi. Trễ là hết thức ăn đấy!
- Ừm...vậy thôi. Bye em yêu... - Taehyung nói rồi đặt nhẹ lên má nhỏ một nụ hôn và bước ra ngoài.
Sana mỉm cười nhìn theo Taehyung nhưng khi cánh cửa vừa đóng lại thì nụ cười ấy tắt ngấm. Đôi mắt tràn ngập niềm hạnh phúc ban nãy thay bằng ánh mắt đượm buồn và lo âu.
Bây giờ thì hạnh phúc thế đấy...những sau này thì sao? Khi Taehyung biết sự thật về con người cô, về con quỷ khát máu giết người chẳng biết gớm tay thì sẽ thế nào? Sana đã bước chân vào con đường của một sát thủ chuyện nghiệp cho D.E.A.T.H đồng nghĩa với việc muốn dứt ra rất khó và nguy hiểm là luôn luôn có. Sana không muốn liên luỵ tới Taehyung đâu.
Nhỏ sợ rằng một ngày Taehyung biết, đến lúc đó, hắn ta sẽ kinh tởm cô, ghê sợ cô, nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ bởi cô giết người. Không phải một mà rất nhiều!
...
Bên phòng Hoseok và Momo cũng vậy, sau khi đuổi khéo Hoseok ra, Momo tới phòng Tzuyu.
Đến trước cửa, Momo gặp Sana cũng vừa tới và cả hai cùng bước vào. Bên trong, Tzuyu và Mina đã ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, chuẩn bị cho buổi họp lên kế hoạch thật kĩ lưỡng việc vận chuyển 4 lô hàng về kho an toàn.
Riêng về phía tụi hắn thì sau khi gắp đầy một dĩa thức ăn thì cả bốn ngồi xuống một cái bàn trống. Jimin lên tiếng trước:
- Tối nay...tao e là phải phiền tụi mày một chuyện! – Giọng anh nặng nề.
- Chuyện gì? Bạn bè với nhau cả, làm gì mà nặng nề thế? – Taehyung vỗ vai Jimin.
- Vì chuyện này khá nguy hiểm nên... - Jimin đang nói thì hắn cắt ngang.
- Chuyện gì?
- Tối nay...có 4 lô vũ khí cập cảng Jeju... - Jimin nói.
- Thì sao? – Hoseok cau mày.
- Phải bảo vệ 4 lô hàng ấy bằng mọi giá và đưa về kho an toàn trước khi bị bọn cớm tóm hết. – Mặt Jimin căng thẳng.
- Hả? Lậu à? – Taehyung giật mình.
- Tương đối là vậy. – Thiên không biết giải thích vì sao. Lậu thì cũng không hẳn vì đây là hàng D.E.A.T.H tuy nhiên nếu đường đường chính chính mang vào vì ai chẳng nghi ngờ cơ chứ? 4 lô vũ khí là số lượng không ít!
- Sao mày lại làm chuyện này? – Jungkook lên tiêng hỏi.
- Không...người nhận hàng không phải tao. Người chịu trách nhiệm lô hàng ấy là...là... - Jimin ấp úng.
- Là ai? – Taehyung lo lắng.
- Là...tụi nó! – Hoseok nói tiếp. Nghe bao nhiêu anh cũng hiểu đây là lô hàng của D.E.A.T.H.
- Tụi...Tzuyu, Sana, Mina và momo ấy hả? – Jungkook cau mày.
- Ừm...và người chỉ huy là Tzuyu! – Jimin miễn cưỡng gật đầu.
- Gì cơ? – Jungkook và Taehyung cùng hét.
- Suỵt...im lặng cái coi! – Jimin và Hoseok giật nảy mình bịt miệng hai thằng bạn. Lớn tiếng lộ chuyện này ra ngoài có mà nguy to à?
- Sao...sao lại thế được? – Taehyung lắp bắp như thể không tin.
- Sự thật là tụi nó, hai đứa bây không hiểu hết được đâu. Kể cả những việc tụi nó đã, đang và sẽ làm... - Jimin mệt mỏi.
- Không lẽ họ không sợ sao? – Jungkook lên tiếng.
- Sợ không có trong từ điển của tụi nó đâu!Vả lại sợ thì được gì? Đấy là công việc và con đường tụi nó quyết định bước cơ mà? – Jimin rầu rĩ trả lời.
- Thế nào? Giúp chứ? – Hoseok lên tiếng.
- Ừm...nhưng mấy giờ? – Taehyung sốt sắn hỏi.
- 10g là lô hàng cập cảng thế nên ít nhất 9g30 là tụi nó phải có mặt rồi. Khi tụi nó khởi hành, chúng ta sẽ theo đuôi.
- Nhưng mày biết địa chỉ chứ? – Jungkook hỏi.
- Biết, tao đã lén cái con chip và máy Tzuyu nên mọi dử liệu có trong điện thoại nó tao đều biết. Kể cả địa chỉ kho để lô hàng mà người đó nhắn cho nó. – Jimin chậm rãi.
- Người đó? Người đó là ai? – Taehyung và hắn cùng thắc mắc.
- Một người tai to mắt lớn, rất có quyền uy mà tốt nhất là đừng bao giờ động vào... - Hoseok nói tới đây, cuộc đối thoại của cả bốn đều kết thúc. Mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ riêng của bản thân, tuy nhiên, lại có một điểm tương đồng là đều nghĩ về người con gái của cuộc đời mình.
TBC
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip