Chương 8
Số phần trăm pin từng chút giảm dần, từ màu xanh biến thành màu đỏ, rồi lại từ màu đỏ biến thành màu đỏ ngắn hơn.
Lúc chỉ còn 2%, Đinh Trình Hâm đặt điện thoại xuống đất, bắt đầu đá mạnh nó về phía trước. Ngao Tử Dật nhìn đến độ không muốn nhìn tiếp, nói cậu tính đền cho Lưu Diệu Văn chiếc mới bao nhiêu tiền? Đinh Trình Hâm nói không đền, thay miếng dán cường lực cho thằng bé là được.
Hai người cứ như thế liên tục đá một lần đi một đoạn đá một lần đi một đoạn tiến về phía trước, đợi Đinh Trình Hâm đá xong lần thứ năm, điện thoại sượt ra thật xa, sau đó nguồn sáng đột nhiên biến mất.
Bọn họ ngầm hiểu không tiến thêm nữa, bởi vì hoặc là cuối cùng đã hết pin, hoặc trước mặt là tận cùng, lại hoặc là một kết thúc khác —— tựa vách đá có thể khiến người ta bước hụt chân.
"Nè, cậu nhớ lúc đi xem Avengers 3 chúng ta đã ăn gì không?" Ngao Tử Dật hỏi.
"Lẩu xào cay."
"Điểm thi thấp nhất của cậu là bao nhiêu?"
"55 điểm."
"Món canh cá nấu dưa chua ngày trước chúng ta đi ăn có phải loại cá ngon nhất không?"
"Tớ không ăn cá, đồ ngốc." Đinh Trình Hâm mắng cậu, ngược lại thở dài, "Là tớ thật."
Vài phút trước, khoảng chừng vài phút trước, bởi vì thời gian ở đây đã dừng lại, vậy nên chỉ đành ước tính. Đinh Trình Hâm nói tớ biết tớ nhìn thấy ai rồi, tớ nhìn thấy chính bản thân tớ. Ngao Tử Dật nói cậu đang bắt nạt tớ chưa từng xem "24 nhân cách của Billy Milligan" đúng không?
Có điều, cho dù đã biết là ai, cũng là một chuyện rất đáng sợ. Đương nhiên, người sợ sệt hơn là Ngao Tử Dật, bởi vì cậu không biết Đinh Trình Hâm hiện tại đang đứng bên cạnh mình rốt cuộc có phải Đinh Trình Hâm thật hay không, nhưng cậu lại không có cách phân biệt Đinh Trình Hâm này là Đinh Trình Hâm nào. Sao lại bắt đầu chơi trò mật ngữ rồi, Ngao Tử Dật nghĩ đến nỗi nhức đầu, quyết định vẫn tiếp tục tiến về phía trước.
"Cậu nghe thấy gì rồi sao?"
Trong hoàn cảnh đã hoàn toàn bị bóng tối bao trùm, thính giác của bọn họ được khuếch đại lên gấp nhiều lần, bên tai vang lên nhiều tiếng bước chân đang tiến đến gần, Đinh Trình Hâm cảm thấy là ở phía trước, Ngao Tử Dật cảm thấy là ở bên cạnh. Những tiếng bước chân đó hệt như người lính đứng gác, đến đúng vị trí sẽ ngừng lại không đi nữa.
"Còn phải đi nữa không?" Ngao Tử Dật cảm thấy bản thân bị dắt về phía trước một chút.
"Đến cuối rồi." Đinh Trình Hâm đá chân về phía trước, rồi vươn tay lần mò, thăm dò một hồi trên dưới trái phải, vậy mà anh tìm được một tay nắm cửa.
"Đến cuối rồi? Chúng ta chỉ mới đi một bước, vừa nãy đá điện thoại qua lẽ ra phải là khoảng năm sáu bước mới đúng chứ."
"Không biết, dù sao cũng đến cuối rồi, tớ nói cho cậu, bây giờ tớ đang cầm tay nắm cửa, bây giờ tớ hỏi cậu, có muốn mở không?"
"Có thể mở sao? Vặn được không?"
Đinh Trình Hâm thử, "Được, mở không?"
"Bên ngoài sẽ có gì?"
"Có thể có người, vừa nãy chúng ta nghe thấy rất nhiều tiếng bước chân, nhớ không?"
Cửa từ từ bị mở ra, tia sáng từ khe hở lọt vào, càng ngày càng nhiều, hai người bị ánh sáng làm chói mắt, cũng không dám nhắm lại, miễn cưỡng nheo mắt nhìn.
Không có người, cũng không có thứ gì kỳ lạ. Trước mặt vẫn là bức tường trắng xám, hình như bọn họ đã xuyên qua trung tâm của tòa nhà này, đi đến cửa vào ở bên khác. Đinh Trình Hâm ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, đột nhiên sững người.
Bên trên vậy mà trong suốt, chắc hẳn là kính thủy tinh, từng tầng lầu chồng chất, không nhìn thấy tận cùng.
"Chết tiệt." Ngao Tử Dật la một tiếng, Đinh Trình Hâm lại nhìn xuống dưới, phát hiện bọn họ cũng đang đứng trên mặt kính thủy tinh, từng tầng lầu kéo dài xuống dưới, không nhìn thấy tận cùng.
Đã đi ra ngoài rồi sao?
Giống như có thần giao cách cảm, hai người vô thức xoay đầu nhìn nhau, nhưng ánh mắt này lại khiến bọn họ sợ đến mức gần như hồn bay phách tán!
Bởi vì cửa của căn phòng phía sau vẫn mở toang, tia sáng lọt vào có thể nhìn thấy phạm vi chừng vài chục mét bên trong, thế nhưng ở cái nơi bé tí này, lại có chi chít người đang đứng! Ngao Tử Dật và Đinh Trình Hâm hệt vị thần bị phong ấn, mồ hôi lạnh túa ra như mưa, nhưng không hề chớp mắt, bọn họ nhìn thấy những người đó có khuôn mặt giống nhau, hoặc là nói không phải mặt, đó là một vẻ mặt, một biểu cảm dính trên những đầu người đó.
Một trong những cái đầu khẽ ngẩng đầu về phía bọn họ, ngay sau nó, tất cả đầu người xung quanh cũng ngẩng đầu nhìn qua. Lại có một cơ thể hơi nhích bước chân, bên cạnh lập tức cũng dao động như một cơn sóng. Chúng nó không mở miệng, nhưng Đinh Trình Hâm nghe thấy rất nhiều giọng nói hối thúc: "Đi, đi, đi mau!"
Chúng nó tiến gần đến với bước chân chậm chạp nhưng kiên quyết, mỗi lần tiến về phía trước một chút thì phía sau xuất hiện thêm một nhóm đứng dưới ánh sáng. Căn phòng này giống như một tử cung tăm tối, đang liên tục không ngừng sinh sôi sinh mạng mới. Không, đó không phải là sinh mạng, đó chỉ là từng bộ cơ thể, một cách rách nát và khô quắt, xuất hiện rồi lại xuất hiện.
Đi, đi, đi mau.
Đi! Đi! Đi mau!
Đinh Trình Hâm như tỉnh cơn mê, nhanh chóng xông lên vài bước, vươn tay kéo lấy tay nắm cửa, "rầm" đóng sầm cửa lại. Trong lúc âm thanh vang lên, trong lòng anh thầm nói không ổn, mạnh mẽ xoay đầu: "Ngao Tử Dật!"
Nơi mà khi nãy Ngao Tử Dật hãy còn đứng đã trống không rồi.
Dưới chân đột nhiên vụt qua một bóng dáng.
Đinh Trình Hâm cúi đầu, thông qua mặt kính thủy tinh thấy rõ ràng bóng dáng Ngao Tử Dật đang chạy về phía trước, và cả trước mặt Ngao Tử Dật ——
"Không! Ngao Tử Dật! Tớ ở đây!" Đinh Trình Hâm bỗng nhiên tỉnh ngộ, lập tức chạy băng băng, đuổi theo Ngao Tử Dật ở tầng dưới, "Trước mặt cậu không phải là tớ! Dừng lại! Tớ ở đây!"
Người phía dưới như không nghe thấy, vẫn liều mạng đuổi về phía trước. Đinh Trình Hâm vừa chạy vừa hét, cổ họng rách toạc trở nên khô khốc và đau đớn, trong phổi của anh chất đầy những cơn gió vô hình, thái dương cũng đang giật từng cơn đau đớn, nhưng bất kể có chạy như thế nào, anh và Ngao Tử Dật ở tầng dưới từ đầu đến cuối vẫn giữ một khoảng cách nho nhỏ, không nhiều, chỉ năm sáu bước, nhưng có thế nào cũng không đuổi kịp.
Góc cua, trước mặt là góc cua! Đinh Trình Hâm dâng lên dự cảm không tốt, đôi chân càng dùng sức cử động, Ngao Tử Dật bên dưới nhào vào góc cua, anh theo sát phía sau, nhưng giây tiếp theo dứt khoát dừng bước.
Đinh Trình Hâm và Ngao Tử Dật ở tầng dưới mặt đối mặt, Đinh Trình Hâm ở tầng trên liều mạng đập tấm kính thủy tinh, thế nhưng bên dưới không nghe thấy, anh cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì ở bên dưới.
Bàn tay Đinh Trình Hâm cuộn thành nắm đấm, quỳ trên mặt kính, đập mạnh từng cú vào tấm thủy tinh, rất nhanh, phần da mỏng trên xương ngón tay nứt ra từng vết thương nhỏ, rướm máu lẫn lộn. Vết máu trên mặt thủy tinh của anh khô lại rất nhanh, biến thành từng vết bẩn li ti.
"Ngao Tử Dật! Ngao Tử Dật!" Trong lòng anh đột nhiên lan ra cảm xúc rất phức tạp, có xót xa, có sợ hãi, có hối hận, nhưng phần nhiều là mong ngóng, "Cậu ngẩng đầu lên! Cậu ngẩng đầu nhìn tớ đi! Cậu ngẩng đầu, cậu ngẩng đầu nhìn tớ đi..."
Dường như người bên dưới đang nói chuyện, Đinh Trình Hâm cảm thấy có thứ gì đó vụt ngang qua trên đỉnh đầu, anh giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đang chạy trên tấm thủy tinh ở tầng trên, đó là —— "Trương Chân Nguyên!"
Chạy phía trước Trương Chân Nguyên là Hạ Tuấn Lâm.
Lên trên nữa vẫn còn người! Đinh Trình Hâm hoảng hốt nhìn những người bạn đã mất tích trước đó đang chạy trên từng tầng lầu thủy tinh, Lưu Diệu Văn, Mã Gia Kỳ, Nghiêm Hạo Tường, Hạ Tuấn Lâm, Lý Thiên Trạch, Trần Tứ Húc, Tống Á Hiên, những người này tựa kẻ đào vong lạc đường, từng đợt từng đợt lặp đi lặp lại một động tác giống hệt nhau.
"Mã Gia Kỳ! Mã Gia Kỳ! Nghe thấy tớ không! Mã Gia Kỳ!" Đinh Trình Hâm hét, giọt lệ lớn lăn dài từ trong mắt, anh cấp thiết cần một lời hồi đáp, mà lời hồi đáp này tốt nhất là đến từ người có thể cho anh chỗ dựa tinh thần.
"Người cậu muốn thấy nhất là Mã Gia Kỳ sao?"
Chất giọng trầm thấp đó dạo quanh bên tai anh, Đinh Trình Hâm lập tức nhận ra là giọng nói ở ngoài cửa đã thúc giục anh mau đi khi nãy. Anh ngỡ ngàng há miệng, không biết nên nhìn vào đâu, cũng không dám trả lời bất kỳ câu hỏi nào.
"Người cậu muốn thấy nhất, là Mã Gia Kỳ sao?" Giọng nói đó hỏi lại một lần nữa.
"Tôi..." Đinh Trình Hâm cảm thấy đầu của mình càng ngày càng đau, "Người tôi muốn thấy nhất..."
"Nói ra một cái tên, tôi để các cậu gặp lại nhau." Giọng nói đó bình thản, "Nhưng xem như một cái giá, cậu và cậu ta sẽ mãi mãi ở lại nơi này."
"..." Vết thương trên tay của Đinh Trình Hâm đau rát, vài giọt nước mắt rơi trên mặt đất, phút chốc, cơn đau kéo một chút mạch suy nghĩ của anh trở về, "Những người khác thì sao?"
"Tôi sẽ thả bọn họ đi, trở về thế giới của bọn họ." Giọng nói đó hứa hẹn.
"Mày là ai?" Đinh Trình Hâm nghiến răng nghiến lợi, nhìn xung quanh, "Mày là ai!"
"Nào, nói tôi nghe, cậu chọn ai." Giọng nói đó không trả lời, "Bây giờ tôi đếm ngược năm con số."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip