85

"Tại sao?" Quá nhiều điều khó tin trong chưa đầy một ngày, tôi sợ mình không thể tiêu hóa thêm bất cứ điều gì ngoài sức chịu đựng như vậy.

"Jimin, cậu là một Ayngoud, cậu biết rõ hơn bọn mình..."

"Jungkook... Em không thể làm vậy..." Em điên rồi, tôi sẽ giết em nếu em có ý định trùng với sự sợ hãi trong đầu tôi lúc này.

"Cậu ấy đã. Khi cậu đi khám và cùng lúc lúc đó Jungkook đi xét nghiệm."

"Các cậu làm sao vậy? Các cậu để em ấy làm vậy sao?" Tôi bật người dậy, cốc cafe đổ xuống đất, rời khỏi vòng tay Solyn, tôi như chống đối lại với hai người.

Hwaso im lặng rồi cũng lên tiếng. "Tất nhiên bọn mình đã làm vậy rồi. Bọn mình còn không thể ở lại đấy vì quá tức giận, nếu kết quả dương tính... Bọn mình không thể chấp nhận được."

"Tại sao bây giờ các cậu mới nói? Ôi Chúa ơi..." Mắt tôi quá thể nhức, hơi thở không ra, đang có một cái gì đó chặn ngay ở đường phế quản.

"Vì cậu sẽ đau lòng. Jimin. Dù cậu không có nửa cái ánh sáng ấy, Jungkook không có Ayngoud, nhưng cậu sẽ đau đớn... Jimin, mình không muốn cậu dằn vặt. Và Jungkook cũng biết điều đấy, cậu ấy bắt bọn mình hứa... Vậy nên, không thể nào là Jungkook làm chuyện có lỗi với cậu được."

Cứ nghĩ đến việc rằng em thử Ayngoud là khiến tôi phát điên lên. Làm sao để bỏ thứ đó ra khỏi đầu em. Tôi nhớ lại, em đã có tâm trạng vào lúc về. Tôi chỉ cầu mong em chưa từng làm vậy, em đừng hỏi tôi về bất kì một thứ ánh sáng nào, tôi hối hận rằng đã bảo muốn nhìn thấy em hơn cả những vì sao. Thà em lừa dối tôi như những người khác, có lẽ như vậy tôi còn dễ chịu hơn. Ngày tồi tệ, có mùi như gỗ mốc, tôi nghe thấy tiếng bạn tôi gọi, tiếng người vẫn tiếp tục đi như một lẽ tự nhiên, tiếng nước. Tôi rời bước đến một thứ nào đấy, tôi cần nó và nó vẫn gọi tôi. Tôi có quyết định của mình, tôi đang cần mình thoải mái với quyết định đấy.

Một đài phun nước, nực cười, tôi đã thấy nó như một điều trong những suy nghĩ nhảm nhí của em. Vì độ mộng tưởng của em hạn hẹp lắm, hiếm khi em đặt niềm tin vào một cái gì đó.

"Solyn."

"Đây."

"Mình rất cần một đồng xu, cậu kiếm giúp mình được không?"

"Đợi mình một chút." Solyn trở lại sau vài phút, nhét vào tay của tôi. "Của cậu đây. Mình đã cố đổi cái đẹp nhất có thể."

Tôi tiến gần về phía nước chảy, cho đến khi mũi chân chạm vào mặt bê tông. Quỳ hai đầu gối xuống đất, đặt khủy tay lên bệ, những bọt nước thi nhau bắt vào tay áo.

"Thưa Ngài, dù Ngài là ai, là Jesus, Satan, hay bất kì người nào đang lắng nghe lời thỉnh cầu của con, chỉ cần Ngài có sức mạnh, xin hãy giúp đỡ con. Cho dù thế giới nghĩ rằng con không nên tồn tại, nhưng chưa bao giờ con mất lòng tin. Con tin có thiên đàng, vậy nên con cũng tin sẽ có địa ngục. Với hết thảy tội lỗi này, con biết mình sẽ nhận tội ở nơi nào, con không bào chữa điều gì hơn. Nhưng cầu Ngài chứng giám cho tiếng gọi sâu trong lòng con, rằng con yêu em hơn những gì con có. Xin Ngài mang em trở lại, bảo vệ em khỏi mọi nỗi đau này. Hãy chỉ cho con biết cách nào để em thoát khỏi thống khổ mà em đang phải chịu đựng, con có thể đổi nó bằng bất kể thứ nào. Cho dù là giọng nói của con, cho dù là tâm hồn tồi tệ này. Ngài làm ơn mang hết nỗi lo lắng, gánh nặng, thương tổn ra xa khỏi em, xin hãy đánh thức em dậy. Con tin cậy ở Ngài. Vinh hạnh cho con được gặp Ngài hôm nay, con nóng lòng về lần gặp sau."

Tôi hôn nó để tạo thêm may mắn, như cách em đã dạy tôi cầu nguyện sao cho đúng. Jungkook trân quý của tôi, tôi xin lỗi em, làm ơn xin em đừng giận tôi mà không tỉnh lại. Tôi biết mọi thứ rồi, em là ánh sáng của đời tôi, xuyên qua lớp rèm cửa thứ mà tôi hẹn gặp vào buổi sáng. Mặc dù nó luôn soi ra những hạt bụt mịn tràn trề, nhưng ôi chao, em vẫn tinh túy lắm. Tôi có thể thấy tất cả qua em.

Trở lại phòng, tôi ngồi bên cạnh em và lắng nghe tiếng kêu của máy đo nhịp tim, nhớ về lúc vừa rồi, trái tim em còn đập, chừng nào còn tiếng báo đang ngắt quãnh, em vẫn còn ở đây với tôi. Mọi người đều ở ngoài hết, hoặc vài người đã về, nhưng tôi không quan tâm, nghĩa là tôi được riêng tư với em. Vì quá mệt mỏi bởi cả đêm thức trắng, tôi thiếp đi một vài tiếng đồng hồ, và được đánh thức bởi cách xoa vào tóc.

"Jimin." Em gọi tôi, tiếng em tuyệt vời lắm, cứ trong vắt như một con chim kiêu hãnh cắt gió trên bầu trời xanh. Em chẳng bao giờ thành thật muốn dùng kính ngữ với tôi cả, có thể vài người cho rằng thái độ hỗn xược của em là hấp dẫn, tôi cũng vậy, không ngoại lệ. "Jimin."

Tôi bừng tỉnh. "Jungkook?"

Em bật cười. "Anh chảy nước dãi ra giường em rồi."

Dẫu vậy, tôi vẫn cầm chặt lấy tay em, để đảm bảo em sẽ chẳng đi đâu một lần nữa. Tôi mù, nếu em đi, tôi không thể tìm em được. "Tôi hôn em được không?" Giọng tôi lí nhí, biết là tội tày trời nhưng tôi chẳng thể ngừng cầu khát em được.

"Lại đây." Em dùng tay không bị cắm ống chỉ đường cho tôi. Em vẫn thật ân cần, trong khi em là người bị đau và tôi là đứa cần nhẹ nhàng. Khoảnh khắc môi tôi chạm lên môi em, tôi phát hiện ra mình sẽ dính lấy em cả cuộc đời, tôi không thể thiếu em được. Sống lại như nụ hôn đầu của chúng tôi, khi đó em và tôi còn chưa phải một cặp, bằng sự mạn phép của mình, em khiến tôi có một nụ hôn phải hoan hỉ cả đời.

"Tôi gọi bác sĩ cho em nhé."

"Tý nữa đi. Để em xem anh nào. Anh đã khóc từ bao giờ đây." Em dùng tay kéo cổ tôi lại hôn lên mí mắt. Em luôn thế, rất biết cách khiến tôi mê đắm. "Sao bây giờ anh mới chịu gần gũi em?"

"Xin lỗi em... Tôi không nên bảo em về như vậy."

"Anh vẫn chưa biết cô ấy là ai phải không?"

Em dễ dàng nhắc đến cô gái, đồng nghĩa với việc một trăm phần trăm tôi đã hiểu nhầm. "Chưa."

"Nhưng anh đang bỏ qua à? Chỉ vì em xảy ra tai nạn thôi sao?"

"Jungkook, chuyện đó tôi không nói tới..."

"Oh, để em đoán nhé. Nếu em ngủ với một cô gái, và anh bắt gặp lần nữa. Em nên gãy tay hay gãy chân để được anh tha thứ?"

Tôi cúi mặt mình và lắc đầu. "Lúc đấy, tôi quá sợ hãi, em làm ơn tha lỗi cho tôi việc này nhé. Tôi đang rất đau lòng và thương em. Chúng ta đừng cãi nhau lúc này được không? Không phải tôi chưa tin tưởng em, tôi chỉ là... sợ... chỉ là sợ thôi."

"Vì anh sợ em làm đau anh, và anh làm đau em trước. Phải không?... Jimin, anh đang nói rằng mình đang yêu em không đủ?"

Tôi chưa bao giờ muốn bắt đầu một trận chiến nào, nếu có, tôi sẽ để em thắng. Im lặng, cầu mong mọi thứ sẽ nguôi ngoai. Jungkook rất tuềnh toàng, nhưng suy nghĩ của em lại cực phức tạp, chúng tôi đều phức tạp và móc máy.

"Cô ấy là chị gái em. Chị cả từ Úc về, đáng ra chúng ta sẽ dùng bữa trưa cùng nhau trước khi chị ấy về Busan. Chị ấy nán lại cả một ngày vì muốn gặp anh."

Tôi vẫn im lặng.

"Jimin, em không trách anh. Nhưng em nghĩ chúng ta nên có một khoảng thời gian để suy nghĩ."

"Đừng..." Tôi bịt miệng lại, cố không khóc. "Tôi biết mình không có quyền nói điều này, nhưng em đừng nói chia tay lúc này. Tôi không muốn vậy. Dù lúc tôi hiểu nhầm nhưng tôi cũng không muốn chúng ta kết thúc. Xin em đừng chấm dứt mọi chuyện."

Tôi vội vàng ra khỏi phòng, mặc dù tôi chẳng biết đi hướng nào để tìm bác sĩ, nhưng tôi sợ em lại đưa quyết định gì đấy. Tôi không thể mất em theo cách này được, em vẫn nhẹ nhàng với tôi, nụ hôn ngọt ngào ấm ấp của em ban nãy, chúng tôi còn quá yêu nhau để kết thúc. Nỗ lực, thì cũng tóm được người y tá, cô dẫn tôi về phòng và bắt đầu gọi bác sĩ để kiểm tra thêm vài thứ. Tôi xin được ở lại và hứa sẽ không quấy rầy trong lúc đó.

Khi bác sĩ nói em hãy nắm vào bàn tay của họ, tôi chìm mình xuống, em bị rách ở tay và cả chân, nếu em không chơi được bóng rổ, tôi sẽ day dứt cả một đời. May mắn, có thể ai đó đã ở đài phun nước.

Buổi chiều em xuất viện, bố tôi đưa chúng tôi về. Vết thương của em không nặng, nhưng em vẫn còn đau lắm, em không thể đi mà không có người đỡ. Tôi nghe thấy tiếng em khẽ rít qua kẽ răng. Miệng tôi như bị khâu hẳn vào. Chúng tôi đi cùng thang máy lên trên nhà, em ở vòng tay tôi, nhưng cảm tưởng em không hề. Em muốn phòng mình, tôi mơ hồ nhận ra trái tim của em đã bị tôi vô phép làm tan vỡ như thế nào. Tôi nấu nướng, em chẳng cảm ơn bằng cách em hay làm. Mọi chuyện tôi có thể làm là chờ đợi em bớt giận. Em bảo tôi có thể ở ngoài khi em làm sạch cơ thể mình, nếu em là Jungkook của tôi, em sẽ không để mình thiệt thòi như vậy. Tôi ngồi trên giường cùng đủ loại thuốc, hương thơm từ nhà tắm lại nồng nặc, tôi hít đến hẹp cánh mũi của mình, nhỡ đâu em không đồng ý. Có thể lắm, vì em cương quyết hơn tôi nhiều, nhưng em cũng mủi lòng nếu thấy tôi đau khổ, tôi không biết.

"Tôi xin lỗi. Tôi sẽ nhẹ tay hơn." Giật mình vì em rên rỉ một tiếng. Cáu quá, chỉ có màu đen.

Nó chỉ có hai chỗ thôi, dưới chân và tay, nhưng em phải khâu đến mười mấy mũi. Tôi phải lên kế hoạch cho thực đơn của em để nó không sưng tấy và thành sẹo. Khi bê hộp thuốc ra ngoài, tôi thấy mình ngu ngốc rồi, hết sạch cớ để ở lại. Lấy hết can đảm trong người, ngó lại vào phòng.

"Tôi ngủ với em được không?" Khốn nạn không? Tôi chưa bao giờ phải xin phép để làm điều này, em cũng chưa từng, nhưng bây giờ nó trở thành điều cần thiết.

Em im lặng. Bước đầu của thất bại. "Tôi rất nhớ em."

Em không thể tàn nhẫn với tôi được, tôi đã năn nỉ em lần hai. "Qua đây với em."

Như một con đập tràn nước, tôi nhanh chóng đi đến, em luôn đưa tay trước để tôi tóm lấy. Vén một phần chăn ra, tôi nằm cạnh, rúc vào lòng em và sụt sịt. Em vẫn thương tôi, như cách em cần mẫn hôn lên trán và mái tóc.

"J... em yêu anh, rất yêu anh. Đó là lý do chúng ta nên có một khoảng cách. Em không muốn thay đổi anh, anh rất tối, em không nghĩ mình có thể đuổi hay bảo với nó là để anh yên được. Nên em... thay đổi mình,... nhưng có lẽ không phải tất cả. Anh yêu em chưa đủ, J, em đã nói."

Hệt án tử, giống như tôi vi phạm một điều luật thiêng liêng và tôi bị đày đoạ khỏi thiên đường của em. Biết làm như nào đây, nếu tôi cưỡng cầu, như vậy còn chẳng cứu vớt được gì.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip