ngã cây đau lắm người ơi.

hay chuyện về jimin-ngã-cây và aeri-cau-có.

/

aeri từng thấy một cô nàng, có lẽ chỉ hơn em vài tháng tuổi, vắt vẻo trên một trong những cành cây nơi khuôn viên thánh điện, không dưới ba lần. ba là con số ít nhất aeri có thể nhớ được về mỗi lần em rời khỏi những trang sách dày đặc triết lý mà đánh mắt qua nhìn nàng. có một số lần nàng ta ngủ một cách vô-cùng-thoải-mái-và-nhàn-hạ ở trên cành-cây (đúng thế, một cành-cây, và nhìn nó yếu ớt đến mức đôi khi em lại lo sợ nàng ta sẽ vô tình tặng cho mặt đất một nụ hôn vô cùng nồng thắm, theo nghĩa tiêu cực đấy); một số lần khác lại bắt chân nằm dài, nhìn lên khoảng trời trên thánh điện hoặc trầm ngâm về một điều gì đó aeri chưa từng biết tới. vì nàng ta che kín hầu hết khuôn mặt nên em chỉ có thể nhìn thấy duy nhất đôi mắt xanh thẳm như đại dương. xanh thẳm như đại dương, và ánh lên những tàn khốc dưới đáy sâu biển cả đầy rẫy hiểm hoạ.

nhưng dẫu vậy em vẫn không thể ngừng lại việc ngắm nhìn nàng từ phía xa, cũng không thể ngừng tự hỏi bản thân lí do nàng ta chọn một chỗ ngủ đầy rủi ro như thế và vì cớ gì minjeong lại để một kẻ không thuộc về thánh điện tiến vào sâu đến mức này.

những câu hỏi ngớ ngẩn về cô-nàng-vẩn-vở-ngủ-trên-cây cứ vần xoay trong trí óc em. và aeri, trong khi vẫn chẳng thể nào kìm nổi tò mò và bứt rứt, rảo bước về phía thư viện để tìm minjeong.

đáng lẽ cô ta không nên ở đó, từ thư viện chẳng hợp với minjeong chút nào, aeri nghĩ thế. nó đúng trên một khía cạnh nào đó, và có một thời gian em đã rất tự hào về mắt nhìn người của mình.

aeri thấy minjeong đang cười ngoác mồm như một người điên trong thư viện, chẳng vì cái quái gì cả.

nhưng ngay lúc này em không thể để tâm đến điều đó nữa, bởi vì những hình ảnh của cô-nàng-ngủ-trên-cây lại xuất hiện đầy rẫy trong tâm trí em, như một nỗi ám ảnh thường trực; như cái cách thánh quang đầy tôn kính gắn liền với tên của em; hay như cái cách yizhuo vẫn ngẩn ngơ khi nghĩ về cô nhóc gốc gác mildar lạc quan đến mức dở hơi của nó.

có lẽ nàng ta đang ngủ. trên cây.

có lẽ thôi.

- này.

- mmm?

minjeong vẫn giữ nụ cười sáng chói trên môi và đó là lần đầu tiên aeri không hề cảm thấy khó chịu.

- tôi biết cậu quen cô nàng đeo mặt nạ ở ngoài kia.

- jimin ấy à?

- cậu dám để cô nàng đó vào đến tận đây?

- nhưng nàng ta không còn nơi nào để đi nữa.

thành thực mà nói, câu nói đó đã đâm thẳng vào trái tim aeri một điều gì rất đáng bận tâm. một mối bận tâm sẽ dai dẳng đeo bám em đến mãi sau này.

- cậu đến đây đâu phải để nói về việc đó, đúng không?

minjeong lại nở một nụ cười không đứng đắn và aeri cau mày cảnh cáo, ngay lập tức bác bỏ câu nói đó một cách tàn nhẫn. - cảm ơn vì vụ jimin nhưng ngừng ngay cái điệu cười đó đi trước khi tôi nổi điên.

- ồ, được thôi. - vị thần mặt trời-rất-mực-nghiêm-chỉnh vẫn nặn ra một nụ cười sáng chói đúng như thứ danh hiệu mỹ miều người ta gán cho cô, chẳng hề bận tâm một xíu nào đến ánh nhìn hình viên đạn găm trên khuôn mặt mình.

sợ cái đách gì.

aeri nhíu mày đầy đe doạ.

...

...ừ thì cũng có hơi rén một tí.

thế là cô ta không dám cười bỡn cợt nữa.

ngay khi aeri rời đi, minjeong thấy trong đôi mắt em ánh lên một sự thoả mãn kì lạ. nhưng điều đó chỉ hiện hữu trong tâm trí vị thần mặt trời trong thoáng chốc, khi tiếng cửa sổ bật mở cắt ngang dòng suy nghĩ của minjeong và phá vỡ không gian yên tĩnh đến ngán ngẩm của thư viện.

- này.

minjeong thực sự cảm thấy bản thân đang bị deja vu một cách khủng khiếp.

- jimin?

- cái cô nhóc cao cao cục súc với quả đầu buồn cười (ừ thì nó cũng khá đẹp và hợp với em ấy) luôn giữ khư khư cuốn sách kì quái kia là ai thế?

- hả?

thề có yizhuo, minjeong đã dùng hết sức bình sinh chỉ để nín cười sau câu hỏi kì quặc của jimin. aeri sẽ cảm thấy thế nào khi nghe về cái ấn tượng (mà cô cho là rất) tuyệt vời và có một không hai jimin dành cho em nhỉ?

nàng ta hỏi lại một cách ngượng ngùng.

- tôi nói gì sai à?

- không. - minjeong ngập ngừng và dừng lại một giây để lựa chọn từ ngữ. - nhưng đừng nói thế trước mặt aeri nếu cậu muốn sống sót ở đây đến ngày hôm sau.

- vậy ra em ấy là aeri.

minjeong hỏi một cách đầy thăm dò và jimin cảm giác như kiểu cô ta đã biết rõ tất cả mọi chuyện rồi ấy. đương nhiên là minjeong biết mọi thứ, nhưng jimin không mong thứ tình cảm trẻ nít của mình nằm trong phạm vi đó.

- sao cô biết em ta?

- đương nhiên là vậy rồi. - nàng cố gắng mò mẫm trong kí ức một điều gì đó vào những ngày trước đây, lẩm bẩm. - tôi thấy em ấy đi ngang qua chỗ tôi không dưới sáu lần.

- có vẻ em ta không biết điều đó đâu.

jimin không đáp mà trao cho yizhuo một cái gật đầu đồng tình. minjeong đáp lại nàng bằng ánh nhìn cổ vũ đầy cuồng nhiệt và hăng hái.

- dù sao thì, đừng để bị đấm vào mồm đấy.

jimin khẽ liếc mắt ra bên ngoài. hình như minjeong thấy nàng ta đã cười một cách kín đáo bên dưới lớp mặt nạ.

- cảm ơn.

và hai giây sau, minjeong lại ngồi cười ngoác mồm trong thư viện.

hai giây sau nữa, yizhuo nhìn minjeong bằng ánh mắt không-thể-khó-hiểu-hơn.

hai giây tiếp theo, mũi tên mặt trời đang cảm thấy bị kì thị ghê gớm.

- tôi chỉ đang cố làm thần cupid thôi, được chứ?

thế đấy. thông cảm tí đi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #btbwjeyj