1
trong một căn phòng bao phủ bởi màu đen, nhưng vẫn rất dễ nhìn bởi vòng tròn lửa xanh luôn rực cháy. trông giống như căn hầm của ngôi nhà nào đó. một dáng người nhỏ, trùm trên người chiếc khăn màu đỏ thẳm ngồi giữa vòng tròn ấy, bình thản nhìn vào những hình ảnh đang được phản chiếu trước mặt. người đó nở nụ cười, thật mê hoặc nhưng cũng thật đáng sợ.
"trông anh ghét thật đấy."
quang hùng tựa người vào cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, mắt nhắm chặt vì cậu không thích nhìn ánh sáng lập lòe trên những ngọn lửa đang nhảy múa kia. lần nào bước nào đây cũng mang cho cậu cảm giác ớn lạnh.
"em đã thấy tốt hơn chưa?"
"rồi ạ"
"ừ."
"anh tú, rốt cuộc những chuyện này là sao?"
quang hùng mất kiên nhẫn hỏi tiếp. cậu chẳng bao giờ hiểu được, hay đúng hơn những người này không thuộc phạm trù cậu có thể hiểu.
có tiếng bước chân chạm đất, lộp cộp lộp cộp. nhanh như vậy mà tìm được cậu rồi, một người mà quang hùng thật không muốn chạm mặt. âm thanh vang lại đập vào tường đá lạnh lẽo. lần nữa, cái lạnh của da thịt tràn vào đại não cậu. một vòng tay quấn quanh cơ thể. quang hùng ghét cảm giác này, nó như muốn bóp nghẹn cổ họng cậu.
"nguyễn quang anh, bỏ ra"
"anh đang cố chấp quá đấy. chẳng phải cậu đã nhìn rõ rồi sao? cái người anh yêu là đang muốn hại chết anh đấy."
"im ngay! anh không muốn nói nhiều nữa. hai đứa lên đi"
anh tú quát.
quang anh nhún vai, một tay muốn kéo quang hùng đi. mặc cho bước cậu chân nặng trĩu, chợt nó quay lại. nửa nói với anh tú, nửa là muốn dập tắt chút ngọn lửa đang le lói trong lòng quang hùng. ánh mắt gã đanh lại, âm điệu phát ra không mạnh không nhẹ:
"đừng để sai lầm trong quá khứ lần nữa lặp lại."
"đây không phải vấn đề em cần phải quan tâm."
"tùy anh thôi. nhưng khi mọi chuyện đi quá xa chính tay em sẽ giải quyết."
tiếng cửa đóng lại, bùi anh tú mới từ từ mở mắt. người được gọi là hậu duệ của những phù thủy đỏ. anh tú có khả năng thao túng tâm lí con người và hơn thế nữa. anh là người hiểu rõ mức độ nguy hiểm của bản thân chính vì vậy cuộc sống của anh cứ xoay quanh trong căn hầm này. và anh cũng có điều cấm kị nhất đó là không được phá bỏ những chuyện vốn đã được sắp đặt từ trước, thiên cơ bất khả lộ. một khi nhúng tay vào hậu quả sẽ rất khó lường trước được.
cả quang anh và quang hùng, chúng đều không phải những đứa trẻ bình thường. quang anh do một tay anh nuôi lớn, anh đương nhiên hiểu rõ nó có khả năng gì, lời nó nói được chắc chắn sẽ làm được.
còn quang hùng...
đứa trẻ này chính là nỗi ám ảnh của anh tú trong suốt những năm tháng qua. khi mà ngày ấy, một phù thủy còn yếu ớt và một cơn mưa bão càn quét tất cả mọi thứ, anh buộc phải chọn giữ lại một đứa nhỏ. tim anh hẫng lại khi nhớ đến tiếng khóc yếu ớt từ thiên thần bé nhỏ. nhưng làm sao anh tú lại không nhận ra quang hùng không hề chết, cậu bé sống sót một cách kỳ diệu, hay vì cậu quá đặc biệt đối với thần linh? quang hùng đã được chính bàn tay con người nuôi dưỡng, dần dần thì một phần khả năng cũng yếu đi đáng kể. thế nên là anh tú không hề biết được năng lực thật sự của quang hùng là gì?
bất chợt một bàn tay đặt lên vai anh.
trong mắt anh tú những kẻ này luôn cố làm phiền đến cuộc sống của anh và những người có liên quan đến anh. là cơn ác mộng dai dẳng nhất dù có làm thế nào cũng không thể thoát ra với mục đích là ép anh với đường cùng và phục tùng họ.
"không phải chỉ mình tôi là quá đủ rồi sao? tại sao còn có cả quang hùng và quang anh?"
"không có bất cứ điều gì là ngẫu nhiên cả, em hiểu đúng không? có trách thì trách em quá cứng đầu. hậu duệ của những phù thủy như chúng ta không thuộc về thế giới loài người này."
"không bao giờ" anh nghiến răng hoàn toàn mất bình tĩnh "tôi nói tôi sẽ không bao giờ đến cái nơi ấy, anh cút đi! ngay lập tức!"
"tùy em thôi, cứ từ từ tận hưởng sự chết dần chết mòn trong tâm hồn những con người yếu ớt ấy đi. chúng tôi đã đợi em lâu thế còn được mà. dù sao nếu em thay đổi quyết định hãy gọi cho tôi và tôi cũng sẽ giúp em thoát khỏi hình phạt vì bỏ trốn. gửi lời hỏi thăm đến quang hùng hộ tôi, cho dù trải qua bao nhiêu kiếp, trăm năm, ngàn năm, cuối cùng em ấy vẫn sẽ chẳng bao giờ chạm tới trần đăng dương đâu, tạm biệt"
tuấn tài biến mất nhanh như cái cách anh ta xuất hiện. hệt như hắn không hề tồn tại, mà nói đúng hơn cả tất cả bọn họ đều không thuộc về thế giới này thì xem như không tồn tại cũng đúng. cuộc nói chuyện với hắn làm anh tú cực kì mệt mỏi. đau thương chồng chất đau thương. nhìn người mình thương từ từ đi vào cái bẫy do lũ người khốn nạn giăng sẵn mà không phải làm được gì. đến cuối cùng, mọi thứ anh làm đều sai sao?
còn có... phạm lưu tuấn tài.
anh tú đặt tay lên lồng ngực nơi trái tim đang đập, rất nhanh, rất mạnh, rất đau.
người đã đi sẽ không chọn quay đầu,
người không yêu mình sẽ mãi mãi không yêu mình.
. ݁₊ ⊹ . ݁˖ . ݁
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip