Chap 11: Ngày mưa là ngày anh nói lời yêu

Chap 11: Ngày mưa là ngày anh nói lời yêu

------------- ba ngày trôi qua ------------

Cũng đã ba ngày rồi nhưng cô vẫn chưa tỉnh, anh thì không màng gì cả mà cứ ở bên cạnh mãi. Khóe mắt đỏ nhìn đăm đăm vào người con gái đang nằm yên đó. Đẹp thật. Cô đẹp lắm, mặc dù bệnh nhưng cô vẫn đẹp. Dường như cơn sốt làm khuôn mặt cô trắng nõn nay lại thêm hồng hào. Đôi môi hồng nhạt nay lại đỏ và căng mọng. Đây có phải là cơ hội không khi anh được ngắm nhìn cô ở khoảng cách gần đến vậy. Hàng lông mi dài, đen và hơi cong tạo cho gương mặt thêm thanh thoát. Sóng mũi cao khiến gương mặt thêm sắc sảo, xinh đẹp bội phần.
Anh ngẩn ngơ trước nhan sắc đó. Anh đang tự hỏi sao trước đó mình ko nhận ra được vẻ đẹp đó: cái vẻ đẹp hiền tựa thiên thần nhưng cũng mạnh mẽ và sắc sảo.

* Tại sao cô ấy lại đẹp đến như vậy? Sao trước giờ mình chưa để ý hay chưa từng để ý đến? Nói trắng ra là ba ngày cô ấy ko tắm rồi nhưng cái hương hoa đào vẫn nhè nhẹ thoảng qua.* Anh đón lấy cái mùi hương đó. Không biết có phải do anh đã thật sự rơi vào lưới tình hay là mùi hương tỏa thật sự. Chẳng ai trả lời cũng chẳng ai biết vì chính anh cũng chưa thật sự giải đáp được. Anh chỉ biết rằng anh muốn ở bên cạnh cô.

Cái hương thơm đó cuộn lấy anh, nó cuốn hút kéo anh lại gần cô đến khi mặt kề mặt, hai sóng mũi đã chạm nhau thì anh mới giật mình nhảy bật ra. Ôi, cái khoảnh khắc ấy là lúc con tim nó hoạt động công suất cao nhất. Nó đập liên hồi đưa máu dồn hết lên khuôn mặt làm nó đỏ ngây ngất, nóng bừng muốn xì khói.

Cái nụ cười nhẹ cũng hiện trên gương mặt lạnh băng đó. Nụ cười đó đẹp và hạnh phúc lắm. Cái nụ cười đánh thức tất cả tâm trí nhớ về cái ngày mưa tầm tã như trút nước:

Takeru giữ chặt Mako trong lòng và thấp thoáng ẩn hiện dưới màn mưa. Jii trong từ xa thấy liền cùng các kuroko lấy dù che ngay cả cái khăn bông to cũng được mang ra để sưởi ấm. Điều đặc biệt là anh không buông cô ra khi Jii bảo anh hãy để các kuroko giúp. Anh chẳng nói năng gì mà từng bước đi vào trong gia trang đó, rồi bế cô vào phòng mình.

Đặt cô nằm xuống chiếc nệm trắng tinh yêu thích của anh, anh vòng tay nâng nhẹ đầu cô đặt lên chiếc gối bông trắng êm ái. Người cô ướt sũng làm anh bắt đầu bối rối. Anh nhớ lại hôm qua cô đã lau người cho anh. Ôi cứ thế mà đỏ tía hết mặt và tai. Làm thế nào đây? Anh lúng túng lắm toang không làm nhưng như vậy cô sẽ bị ngấm nước mà lại bệnh nặng hơn mất. Anh cắn chặt răng *Tôi xin lỗi nhưng không biết làm thế nào nữa. *

Bỗng có một bàn tay giữ chặt cổ tay anh lại, thì ra là Jii. Jii nãy giờ đi theo sau nhưng anh nào đâu biết vì tâm trí anh đã bị lấp đầy bởi Mako mất rồi, còn đâu mà để ý xung quanh nữa. Ông lắc đầu rồi khẽ quay sau lại đằng sau, bất giác anh cũng quay lại nhìn. Vị cứu tinh của anh đây rồi - đúng là người ta nói bác sĩ là thiên thần áo trắng mà. Nữ bác sĩ đó ,đã được Jii gọi ngay sau khi thấy hai người về, cứu anh một bàn thua khiến anh vô cùng cảm kích.

Sau khi hoàn tất mọi việc: thay đồ, khám bệnh và kê đơn thuốc, vị bác sĩ ra về. Anh lại tót vào phòng rồi ở cạnh cô. Anh cứ thấm khăn lau nhẹ lên khuôn mặt rồi nâng niu đôi tay gầy đó lau từng kẽ tay một. Cứ như thế suốt đến bây giờ.

Ánh nhìn trìu mến anh dành cho cô, nụ cười chân thật, ấm áp đó anh cũng dành cho cô. Nhưng cô nào đâu biết vì cô vẫn còn đang mê man trong một chốn nào đó và bị lạc đang cố gắng vùng vẫy để thoát ra. Con tim bót nghẹn lại thì bàn tay to và cứng cáp ấy cũng nắm chặt lấy bàn tay gầy, nhỏ bé kia. Đôi tay trắng nõn nằm gọn trong lòng bàn tay rám nắng, anh đưa lên má, đặt lên môi anh như thể: "Mong em hãy tỉnh dậy đi, Mako!"

Anh nhìn cô, con ngươi cô đang chuyển động nhưng mắt thì vẫn chưa mở. Mừng lắm, mừng lắm chứ, anh như muốn nhảy cẫng lên như đứa trẻ nhưng rồi lại thôi. Anh bạo gan vuốt mái tóc cô rồi đứng dậy bước ra khỏi phòng và đi thẳng xuống bếp.

Ở dưới đó là các kuroko đang chăm chỉ làm việc từ chuẩn bị thuốc đến nấu cháo rồi nấu cơm cho mọi người, ai nấy đều tất bật chẳng mảy may để ý đến cậu thiếu chủ nhà ta. Anh cũng chẳng bận tâm đi đến hiên lấy cái tạp dề cô hay mặc, mặc vào người. Anh định sẽ nấu một tô cháo cho Mako, quả thực lúc đó trong đầu anh là một câu chuyện viên mãn nhưng đâu có ngờ đời không là mơ.

Đừng đừng đừng thiếu chủ à. Nó sắp thành nước lã rồi. Ối, cái mùi khét mau dập, dập lửa nhanh nhanh. Leng keng leng keng... Xoảng!!! Tô cháo vỡ tan tành. Trời ơi, tưởng ổng cũng hoàn hảo lắm chứ nhưng mà cái chuyện bếp núc thì giống ai thế ko biết. Hí hí... Còn ai nữa vào đây. Phải ha, Mako kiếm sĩ thật có diễm phúc mà được thiếu chủ xuống bếp nấu cháo chứ. - Các kuroko cứ huyên náo suốt, chạy ngược chạy xuôi vì anh chàng.

Kể ra cũng lạ: anh cắt cục sườn non mà cái thớt đứt làm đôi, cục sườn chưa đứt. Lóc da để lấy thịt thì cũng lãng tai nghe bỏ da bỏ cả thịt. Trời ạ, thế thì mua về làm gì cho phí khi bỏ cả. Nhặt rau lấy cọng bỏ lá thì cả rổ cọng đã vào sọt rác tự lúc nào. Cả căn bếp được một phen náo loạn nhưng đầy ấp tiếng cười pha tiếng đỗ vỡ giòn tan.

Vật vã lắm anh mới nấu được tô cháo nóng hổi cùng ít hành ngò rắc lên trên. Anh tự hào lắm, cái gương mặt dính lọ than, lọ nghệ, lọ mật ong....cười tươi như một đứa con nít đạt được thành quả của mình. Anh cẩn thận bưng khay có tô cháo và ly nước ấm vào phòng mình. Anh lại tiếp tục ngồi đó, ngôi quan sát vì anh sợ cô sẽ tỉnh bất kì lúc nào và lúc đó anh ko có ở bên. Cái con mắt đầy tia hy vọng, mong chờ cô mau tỉnh lại. Cái khuôn mặt đầy lọ kia giờ còn có thêm vị mặn của mồ hôi đang túa ra khắp người nữa. Thương gì đâu cái cảnh tượng ấy. Một cậu thiếu chủ đường đường lạnh lùng băng giá mà lại xất bất xan ban dưới căn bếp, không thể ko cười và thương.

Takeru bắt đầu mệt, anh mệt rồi hai tay chân đều rã rời nhưng con mắt vẫn cố gắng nhìn con người đó. Đôi mi nặng trĩu cuối cùng cũng đóng sập lại được. Thì...

- Ta..ke..ru??? - giọng nói yếu ớt vang lên dịu dàng đầy thắc mắc, ngạc nhiên. Cô mở hé đôi mắt, cái màn sương trước mắt đọng lại làm hình ảnh nhòe đi sau khi đóng quá lâu. Nhưng cô vẫn nhận ra dáng hình đó, ngài thiếu chủ mọi lần nhưng có vẻ thân quen hơn hẳn.

Giật mình, Takeru choàng tỉnh giấc thấy Mako đang nhìn về phía mình. Cái gương mặt ửng đỏ hơn bao giờ hết và cũng lại gần lộ hẳn nét vui mừng trên khuôn miệng. - Mako!! Tỉnh lại rồi à? Em... À cô có sao không? Đỡ chưa?? - anh hỏi thúc.

- Ah... Ko.. Ko sao. Chỉ hơi choáng tí thôi. Mà sao tôi lại ở đây nhỉ? - Mako ngạc nhiên đầy thắc mắc.

- Trời ạ, ba ngày rồi đó cô nương. Cô bất tỉnh dưới mưa và được các kuroko đưa về đây đấy! - Anh giả vờ than vãn.

- Cảm...cảm ơn. Nhưng sao tôi lại ở trong phòng của cậu?? - hai cái gò má thì cứ ửng hồng, hai hàng mi thì chớp liên tục tò mò.

- À thì... * ko được, giữ giữ. Ko được nói* - mắt Takeru đảo quanh đang tìm một cái cớ để nói - À thì phòng tôi gần hơn nên đưa vào đây cho tiện. Cô cũng biết là cô ko nhẹ mà... * chết tiệt đang nói cái quái gì vậy. Vế trước được rồi mày cần thêm chi cái vế sau vậy???? * - anh lắc đầu, nuốt cục nước bọt đang nghẹn lại ngay cuống họng.

- À... Ra là vậy. Vậy mà tôi... À thôi không có gì đâu. Cảm ơn cậu. - Đôi mắt đăm chiêu thoáng buồn. Cô không nghĩ đó chỉ là ảo giác. Nó rất thật. Cái hình ảnh một người đang chạy điên lên tiến lại phía cô vào ngày mưa đó. Cái tiếng gọi thất thanh với thanh âm quen thuộc. Cô không nhầm được cái cảm giác đó nhưng khi nghe anh nói vậy, cô nghĩ chắc mình đã lầm rồi. Cô im lặng nhìn lên trần nhà.

Anh khẽ liếc nhìn cô khi cảm nhận được sự im lặng lại bao trùm trong cả căn phòng. Anh tặc lưỡi - Chậc, thôi dậy ăn cái gì chút đi. Ba ngày chưa ăn gì hết cả mà. Có cháo mà các kuroko nấu đấy. Cô dậy ăn đi. - anh nói cộc lóc vì ngại, chẳng dám nói những cái từ ngữ tình cảm thân mật khác.

- À, ừm cảm ơn cậu. - Cô cố gắng ngồi dậy nhưng hai cánh tay yếu ớt lả đi chẳng còn sức lực bỗng mất đà....

Huỵch! - Mako mở mắt thì đã thấy cô nằm lên tay của anh, vai cô được tay anh giữ chặt lại. Cô ngạc nhiên nhìn.

- Này, không ngồi dậy được thì thôi. Có ai bắt cô phải dậy liền đâu. - Takeru trách móc nhưng đỡ cô nhẹ nhàng dựa vào người mình. Lưng cô áp vào ngực anh, chỉ nhích đầu lên một xíu là đã chạm vào cằm rồi - Cô đã nằm trọn trong lòng anh. Cái gương mặt xanh xao vì bệnh đã đỏ ửng hơn bao giờ hết. Anh khẽ cười, cô cũng khẽ cười. Cái cảm giác vui sướng ấy là sao, họ vẫn chưa giải đáp được chỉ biết rằng hơi ấm của họ đang truyền cho nhau, đang quyện vào nhau dường như cả thế giới chỉ có hai người họ vậy.

Mùi cháo thơm phức, vẫn còn hơi nóng. Anh múc một muỗng nhỏ, thổi nhẹ rồi vòng tay đút cho cô. Cái hình ảnh ngài thiếu chủ đang nghiêng đầu cẩn thận múc từng muỗng thật thương.

- Thế nào?? Được không?? Cơ mà thiệt tình, há miệng ra xem nào để tôi đút cho ăn. - anh hằn giọng - đã bệnh rồi mà con ko chịu.... Ái đau. - anh cau mày.

- Này, cái thứ nhất cậu có nhìn khi đút cho tôi ko vậy?? Cái miệng ở dưới mà cứ đưa muỗng lên trên sao mà ăn. Cái thứ hai, tôi chỉ hơi yếu thôi chứ vẫn dư sức nhéo cậu đấy. À mà cháo hôm nay có vị lạ lạ, mật ong à? Nhưng mà ngon lắm!! - Mako điên tiết gắt lại dù cô có đang ốm nhưng cũng nở nụ cười vì vị của tô cháo.

- À thế à. Xin lỗi - anh bối rối.- ừ thì cho mật ong để giải cảm nhanh - anh cười tít cả mắt. Cái nụ cười giấu diếm để ko cho ai đó thấy.
.
.
.
.
- Này!!! Đưa cái muỗng xuống dưới!!

- Ái đau, sao cô nhéo mạnh quá hả??

- Anh còn cãi nữa à???

- Ái!!! Cô....

Cả căn phòng rộn rã tiếng hai người, nó vang hết cả gia trang khiến ai cũng ko thôi bụm miệng mà cười. Ông Jii già ngồi ngoài phòng khách cứ hết lần này lần nọ cười thích thú. * Thiếu chủ à..... Cuối cùng cậu cũng tìm được rồi!*
Nó cứ náo nhiệt hẳn lên khiến ko ai có thể tưởng tượng được cảnh một cô gái đang ốm nặng và một chàng trai băng giá, lạnh lùng đâu nhỉ?

Đúng là khi hai con tim đập rộn ràng vì nhau thì chẳng có gì là không thể. Tiếng cười, tiếng mắng, tiếng la hét inh ỏi làm kinh động cả cái gia trang rộng lớn thường ngày đầy yên tĩnh. Mọi khúc mắc hay vương vấn được tạm gác lại để tận hưởng phút giây đó náo nhiệt nhưng yên bình.

" 🎶 Ta nghe tiếng chim hót véo von quanh đây.... 🎶
🎶 Mùa xuân đã đến ư? 🎶
🎶 Mùa xuân đến với hai con tim của tuổi trẻ... 🎶
🎶 Cái tuổi trẻ đập loạn xạ vì nhau... 🎶
🎶 Líu lo líu lo âm vang cả đất trời 🎶
🎶 Thình thịch thình thịch....liệu khi nào mới nở rộ đây??? 🎶"

[Các bạn thấy sao?? Chứ cái cặp đôi ngày càng dễ thương a~ Chừng nào mới nhận ra tình cảm của nhau đây?? Cùng đón xem chap sau nhé 😉]

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip