Chương 16 + 17

"Em, em sẽ tiếp tục nán lại..."

***

Phác Xán Liệt suy nghĩ hàng trăm lí do giữ chân Biên Bá Hiền lại, mở miệng lại bảo: "Ngủ thôi, ngày mai tôi đưa em đi." Dứt lời vươn tay phủ lên đôi mắt cậu.

"Hở?" Hàng mi dài của Biên Bá Hiền khẽ quét lòng bàn tay anh.

Trong lòng Phác Xán Liệt nhộn nhạo, anh cố giữ bình tĩnh nói: "Không phải cậu ta đã lên máy bay rồi à? Em không định đón cậu ta sao? Nơi này cách sân bay khá xa, tài xế riêng của em thì tạm nghỉ ngày mai."

Biệt thự bên này có một tài xế chuyên chở Biên Bá Hiền —— Thường hay đưa Biên Bá Hiền đến trạm xe buýt thành phố, cũng chẳng dám đưa thẳng đến trường học.

Thực tế ngày mai tài xế vẫn đi làm.

Nhưng Phác Xán Liệt muốn ở cùng Biên Bá Hiền thêm phút chốc, bèn thuận miệng khoác lác người ta tạm nghỉ.

"Ồ, ừm... Em..." Biên Bá Hiền không ngờ anh bỗng nhiên nhắc tới điều này, nhất thời sửng sốt, ấp a ấp úng cả buổi chả đáp nổi câu nào ra hồn.

Theo thường lệ, trước kì nghỉ chừng một hai tuần Biên Bá Hiền sẽ ở lại trường lo làm hết bài tập đợi bạn trai về nước, không gặp mặt Phác Xán Liệt nữa —— Chừa ít thời gian để điều chỉnh trạng thái, cũng chờ dấu vết trên người phai nhạt —— Bởi vì xưa nay cả hai chưa từng đối diện với tình huống này.

Ngay cả hạng người chả hề sợ sệt khi Thái Sơn sụp như Phác Xán Liệt cũng khó tránh khỏi hơi lung lay, huống chi Biên Bá Hiền —— Cậu thật sự chả biết nên làm sao bây giờ. Vành tai ửng đỏ, dúi vào ngực Phác Xán Liệt, khẽ run rẩy theo dư vị cao trào chưa tan, để mặc Phác Xán Liệt liếm qua liếm lại trên cổ mình, qua một chốc sau, mới nặn ra một câu: "Nếu ngài không muốn em đi..."

Phác Xán Liệt đại khái đoán được ý cậu, trái tim lập tức hẫng một nhịp, máu nóng nhanh chóng xông lên não, tai thoáng ù đi: "Hả?"

Biên Bá Hiền im bặt, hàng mi trong lòng bàn tay Phác Xán Liệt run rẩy lợi hại.

Phác Xán Liệt ôm chặt cậu đôi chút: "Bá Hiền?"

"Nếu, nếu như... Ngài không muốn em đi..." Phân nửa mặt Biên Bá Hiền vùi trong gối, âm thành cùng cơ thể đang run lên, "Em, em sẽ tiếp tục nán lại..."

Tế bào toàn thân Phác Xán Liệt đều kêu gào "Nhanh nói được", song anh vẫn bình tĩn sống dối lòng như trước: "Khỏi cần."

"Ồ."

Biên Bá Hiền rầu rĩ trả lời, cơ thể từ từ thả lỏng trong ngực anh.

Phác Xán Liệt âm thầm thở dài, lại hôn xuống phần gáy trắng nõn của cậu: "Em đừng lo, tôi chả ngang ngược đến vậy đâu. Chuyện chúng ta đã giao kèo từ trước, tôi sẽ không dễ dàng thất hứa."

—— Thật sự anh cực kì muốn Biên Bá Hiền nán lại, tốt nhất tốt nghiệp xong thì trực tiếp chuyển tới ở chung. Nhưng ngộ nhỡ khiến Biên Bá Hiền căng thẳng khó chịu như vậy, thế thì vẫn nên...

"Ừm."

Biên Bá Hiền khẽ đáp một tiếng, dường như có hơi buồn ngủ. Chẳng mấy chốc hô hấp đã dần nhẹ bẫng, vọng ra tiếng hít thở hết sức có quy luật, cậu say giấc cuộn nơi lồng ngực Phác Xán Liệt, giống hệt con thú nhỏ lông xù ngủ đông.

Xem ra mệt mỏi khôn tả rồi.

Phác Xán Liệt ngồi dậy, ngắm vẻ mặt thiếp đi điềm tĩnh của cậu. Thật lâu sau mới cúi đầu đặt môi lên má cậu, ôm cậu ngủ.

Phác Xán Liệt ngủ rất ngon.

Vì vậy anh cũng không biết, rằng nửa đêm Biên Bá Hiền bỗng choàng tĩnh, nằm cả buổi mà chả ngủ tiếp nổi, thậm chí động tác xoay người cũng không dám quá nhanh sợ đánh thức anh. Cuối cùng từng li từng tí nhích tới đối diện anh, lặng thinh, nương theo ánh trăng nhìn anh rất lâu, sáp đến vụng trộm hôn lên bờ môi anh.


Ngày hôm sau cả hai đều thức dậy sớm. Biên Bá Hiền thu dọn hành lí, Phác Xán Liệt giả vờ chả quan tâm định sang phòng sách kiểm tra tài liệu. Thế nhưng giả vờ thất bại, rốt cuộc hết nhịn nổi lẽo đẽo đằng sau giống hệt chiếc đuôi bự. Thấy Biên Bá Hiền cầm cái này bèn bảo, "Để đó đi, lại chả chiếm chỗ, lần sau còn dùng cơ mà." Thấy Biên Bá Hiền cầm cái kia bèn nói, "Gượm đã còn đi đón người ta, ôm theo lắm đồ như vậy em di chuyển nổi sao? Hành lí gọn nhẹ thôi, khai giảng trở về lấy."

—— Chính Phác Xán Liệt cũng biết hành vi kiểu này hoàn toàn vô nghĩa, song anh chẳng chế ngự được nó, luôn muốn lưu giữ vết tích của Biên Bá Hiền nhiều đôi chút.

Kết quả cuối cùng, Biên Bá Hiền chỉ mang mỗi bóp tiền phòng thân, chìa khóa và hai tài liệu nhất định phải nộp, ngay cả sổ vẽ Phác Xán Liệt cũng để lại.

Phác Xán Liệt đích thân lái xe.

Kì thực anh có bắt gặp chú tài xế đi làm đúng giờ ở ga-ra. May mà có vẻ Biên Bá Hiền đang thất thần chưa để ý, chỉ khiến Phác Xán Liệt khiếp sợ chảy mồ hôi lạnh thôi.

Suốt dọc đường Phác Xán Liệt luôn nắm chặt bàn tay Biên Bá Hiền —— Tay Biên Bá Hiền nhỏ hơn anh, vừa mềm, vừa dễ ướt, giống hệt cầm một con cá bông trắng ngần vậy.

Hai người đều ôm nỗi lòng riêng, chẳng hé lời nào, thi thoảng mới trộm quan sát lẫn nhau, nơm nớp lo sợ đối phương sẽ phát hiện.

Thế là quả nhiên chả ai phát hiện ra.

Phác Xán Liệt tức giận tại sao đoạn đường này lại ngắn như vậy.

Còn chưa kịp ủ ấm tay Biên Bá Hiền, thế mà đã đến nơi rồi.

Anh đành vờ như thân xe quá lớn tìm không ra vị trí đỗ xe, lái lòng vòng quanh sân bay. Bản thân cũng cảm thấy hành vi này thật là ấu trĩ tới nực cười, nên rốt cuộc đành đỗ xe ngay ngắn trước sảnh, tuy nhiên bàn tay nắm chặt vẫn chưa chịu buông.

Chốc sau Biên Bá Hiền bèn giật giật ngón tay: "À thì... Phác tổng..."

Phác Xán Liệt nhắm mắt điều chỉnh tâm trạng, nặng nề hít sâu một hơi nơi đáy lòng, muốn hôn cậu, song mặt kính không có màn chắn, anh sợ cậu khó xử, nên chỉ nâng tay cậu lên, áp môi xuống.

Biên Bá Hiền ngạc nhiên, cậu chẳng dám động đậy, mặc Phác Xán Liệt hôn mu bàn tay mình.

Phác Xán Liệt không hề chớp mắt nhìn gương mặt thanh tú của cậu, mỗi lần nhớ tới bộ dạng cậu kêu đau lúc gặp ác mộng, hồi lâu vẫn chưa thể thuyết phục mình buông ra. Mãi tới khi báo thức di động vang lên, anh mới trộm thở dài, bảo: "Số điện thoại cá nhân của tôi, chắc em cũng biết nhỉ?"

Biên Bá Hiền gật đầu: "Biết ạ."

"Nếu có chuyện gì." Phác Xán Liệt nói, sợ cậu chưa hiểu, tiếp tục nhấn mạnh thêm một lần, "Mặc kệ chuyện gì, mặc kệ lúc nào, mặc kệ nó có phiền phức hay không, chỉ cần cảm thấy cần giúp đỡ, hãy gọi cho tôi."

Biên Bá Hiền thoáng sững ra, cậu khẽ chau mày, nâng hàng mi quan sát anh phút chốc, rồi lại nhanh chóng rủ mắt xuống, gật đầu nói được.

Chương 16

"Ở bên cạnh một người như vậy, được một đôi mắt ấm áp và dịu dàng quan sát suốt ba năm ròng rã, nào có thể trở ra toàn vẹn."

***

Mặc dù kiểu dáng xe của Phác Xán Liệt khá điệu thấp, song giá cả vẫn hơn xe bình thường gấp năm đến mười lần, lạc vào dòng xe cộ tới lui ở sân bay, nhìn kiểu gì cũng giống hạc giữa bầy gà.

Coi như dẫu cách rất xa, vẫn có thể liếc qua là nhận ra ngay.

Biên Bá Hiền đứng sau cửa sổ sảnh quốc tế, nắm chặt hàng rào, đưa mắt nhìn chiếc xe nọ chậm chạp lái khỏi đường xá ùn tắc, dần dần thu nhỏ, cuối cùng hoàn toàn biết mất.

Vành mắt cậu thoáng ửng đỏ, con ngươi hoen sương mù, song rốt cuộc chẳng hề rơi lệ.

—— Phác Xán Liệt luôn bảo hễ đụng một tí cậu lại mít ướt, cứ gọi cậu là "Bé khóc nhè", mỗi lần đùa giỡn đều nói cậu được làm từ nước, nhưng Biên Bá Hiền biết rõ mình không phải. Mười chín năm trước khi gặp Phác Xán Liệt, cậu chỉ khóc tối đa hai ba lần. Bây giờ cũng thế, một khi rời xa Phác Xán Liệt, dù muốn khóc cũng chả khóc nổi. Dẫu sao nước mắt chẳng thể giải quyết vấn đề, vào thời khắc đơn độc một mình, nó chính là thứ vô dụng nhất.

Biên Bá Hiền mím môi, xe Phác Xán Liệt không còn trong tầm mắt, đứng mãi chả có ý nghĩa gì. Cậu suy tư phút chốc, tự giễu mà lắc đầu mỉm cười, cúi đầu thều thào: "Đừng mơ tưởng những thứ ngoài tầm với nữa." Đoạn xoay lưng trở về khu vực chờ.

Cậu đã đến cái sảnh này quá nhiều lần.

Nhớ lần thứ nhất tới đây ba năm trước, là vào kì nghỉ đầu tiên kể từ khi Thạch Lỗi xuất ngoại, cậu đứng trong khu vực chờ, chồm người rướn cổ kiễng chân nhìn xung quanh, như chú chim thủy sinh bị nhấc bổng lên —— Khoảnh khắc ấy trong lòng hưng phấn biết nhường nào, quả thực y hệt một con chim tước reo vang nhảy nhót nơi đầu cành.

Cớ sao sau này hồi ức lại từ từ thay đổi chứ?

Cậu cũng chẳng hiểu nổi.

Phảng phất tháng năm càng trôi, diện mạo Thạch Lỗi cũng ngày càng mơ hồ. Đến nỗi suốt hai năm qua, kỉ niệm về đại sảnh này, hầu như đều là Phác Xán Liệt.

Có lúc bay cùng Phác Xán Liệt, cậu vừa chậm chạp đẩy hành lí vừa tính toán đợi chốc lát trở lại biệt thự nên nấu món gì; có lúc chuyến bay bị hoãn do nguyên nhân thời tiết, hơn nửa đêm mới hạ cánh, cậu ngủ quên cả đất trời chỉ thoáng ít tri giác, cảm nhận được Phác Xán Liệt đắp áo khoác lên đầu cậu rồi ôm vào ngực, chẳng biết đã nói với ai "Nhỏ giọng chút đỉnh, em ấy mệt rồi, đừng quấy rầy." —— Phác Xán Liệt thường xuyên dẫn cậu đi du lịch nước ngoài vào mọi kì nghỉ, tận dụng triệt để, chỉ cần có cơ hội sẽ đi, đồng thời cứ như biết thần giao cách cảm vậy, luôn phát hiện ngay những chốn cậu muốn tới nhất.

Lần gần đây là Nga,

Đích đến được giữ bí mật suốt quãng đường, Phác Xán Liệt dùng miếng vải đen bịt mắt cậu lại, phần lớn cả hành trình đều nhờ Phác Xán Liệt ôm ấp, từ ôm đút ăn cơm tới đi vệ sinh. Phác Xán Liệt không thể xem là kẻ thanh tâm quả dục, hoặc giả đối với Phác Xán Liệt mà nói cậu chính là "loại công cụ ấy", do đó được chứng khiến khía cạnh chẳng hề thanh tâm quả dục rất nhiều, tóm lại trong ấn tượng của Biên Bá Hiền, Phác Xán Liệt kéo cậu chơi những trò tình dục cực đoan không ít, trải nghiệm kích thích ngạt thở suýt ngất cũng không phải không có, nhưng chả tài nào ấn tượng sâu bằng lần nọ.

Đại khái là vì sau khi cởi bịt mắt xuống, cậu trông thấy cao ốc Học viện Nghệ Thuật Repin rộng lớn mang phong cách Nga mà mình hằng nhớ thương trước mặt, Phác Xán Liệt cúi người thều thào bên tai cậu: Khóa học em muốn dự thính, tôi đã liên lạc giúp em xong, thời gian ba tuần, cố lên.

Giây phút ấy Biên Bá Hiền suýt chút đã bất chấp hoàn cảnh, quỳ rạp xuống hôn chân Phác Xán Liệt gọi chủ nhân luôn rồi.

...Giờ đây nhớ tới vẫn khó tránh khỏi sự kích động.

Biên Bá Hiền dùng sức lắc đầu, thầm nghĩ rốt cuộc năm xưa lấy sức mạnh điếc không sợ súng từ đâu ra vậy, cứ ngỡ rằng cùng lắm chỉ là giao dịch thôi, tiền trao cháo múc là xong, chỉ cần không bị phồn hoa mờ mắt, sau khi kết thúc vẫn sẽ trở ra toàn vẹn.

Nhưng làm sao có thể?

Ở bên cạnh một người như vậy, được một đôi mắt ấm áp và dịu dàng quan sát suốt ba năm ròng rã, nào có thể trở ra toàn vẹn.

Mà kẻ càng khó trở ra toàn vẹn hơn cậu giờ đang ung dung đỗ xe ven đường, gọi cho tài xế báo vị trí, kế đó trầm tư xuống xe châm điếu thuốc.

Kì thực bình thường Phác Xán Liệt rất hiếm hút, đặc biệt sẽ không hút trước mặt Biên Bá Hiền —— Biên Bá Hiền vốn có sự mẫn cảm đặc biệt của nghệ thuật gia, khứu giác nhạy hơn người bình thường, Phác Xán Liệt đi đâu, gặp ai, cậu vừa ngửi mùi là sẽ phân rõ ngay, Phác Xán Liệt sợ mùi khói ảnh hưởng tới giác quan của cậu, nên hầu như cai thuốc lá hẳn.

Hôm nay chính là ngoại lệ.

Phác Xán Liệt rít sâu luồng khói, rồi từ từ phả ra. Anh cũng chẳng ngờ mình lại thất bại tới vậy, cứ liên tục mất tập trung mãi, thậm chí còn chả tài nào lái xe tử tế. Anh sợ xảy ra tai nạn xe cộ, đành phải tạm dừng đợi tài xế.

Hậu quả là giằng co gần một tiếng đồng hồ mới lết về đến nhà.

Vừa vào cửa, nơi nào cũng có dấu vết của Biên Bá Hiền. Thời điểm cậu ở bên cạnh, hễ bắt gặp đều cảm thấy ngọt ngào, bấy giờ rơi vào tầm mắt, bỗng dưng có chút chua chát.

Phác Xán Liệt ngồi trong phòng vẽ tranh của Biên Bá Hiền chốc lát, hít sâu một hơi, đứng dậy sang phòng sách lấy tiền thưởng chuẩn bị sẵn trước kia, gọi quản gia, đưa cho ông xong, nhờ ông phân phát theo đầu người —— Lúc Biên Bá Hiền bị chấn thương chuyển vào đây, anh tạm thời đổi phòng khách phụ thành phòng vẽ tranh, toàn là việc ngoài sự kiến, nhờ ơn hứng thú nhất thời của mình mà khiến người hầu bận bịu cả theo, hiện tại còn phớt lờ việc đưa tiền thưởng cho bọn họ, anh thực sự không làm được.

Quản gia thoáng sững sờ: "Cậu Tô không trở lại ư? Tôi cứ tưởng mấy ngày nghỉ này..." Ông vốn lớn tuổi nhất nhà, nói chuyện ít khép nép hơn đôi chút, song đương phát hiện sắc mặt Phác Xán Liệt thì lập tức im bặt, "Ôi chao, xin lỗi thiếu gia, tôi lắm lời rồi."

Phác Xán Liệt khẽ xoa ấn đường: "Không sao, cháu cũng từng nghĩ thế..." Nói đoạn bèn nở nụ cười, "Lần sau đi, kì nghỉ tiếp theo, nghỉ đông chẳng hạn, cháu sẽ giữ em ấy ở lại đón Giáng Sinh và năm mới."

Chương 17

"Ở bên cạnh một người như vậy, được một đôi mắt ấm áp và dịu dàng quan sát suốt ba năm ròng rã, nào có thể trở ra toàn vẹn."

***

Nói thì dễ thế, chứ có làm nổi hay không, trong lòng Phác Xán Liệt cũng chẳng rõ, anh chỉ đành xem nó giống một nguyện vọng tốt đẹp.

Vốn cứ ngỡ rằng dễ dàng thực hiện, dẫu sao anh luôn nổi tiếng là giữ cái đầu lạnh để đi đúng kế hoạch. Và lần này cũng chẳng ngoài dự đoán, anh nên tỉnh táo trước sau như một, kiềm chế tính khí mà cân nhắc kĩ lưỡng, chậm rãi bước vào cuộc sống Biên Bá Hiền, xóa sổ hai từ "Bạn trai" ấy từng chút từng chút một.

Song trên thực tế lại chẳng dễ dàng.

Thời khắc đứng trước sân bay nhìn bóng lưng Biên Bá Hiền dần thu nhỏ, cuối cùng biến mất nơi góc ngoặt, Phác Xán Liệt mới phát hiện, nước đi của mình đã sớm sai lầm.

Cái gọi là "Tiện tằn dễ nhập xa hoa, xa hoa rất khó đổi ra tiện tằn", mọi sự trên đời đều là thế.

Xưa nay anh chưa từng chung sống cùng Biên Bá Hiền suốt thời gian dài đến vậy. Tối đa ba ngày hầu hết là đi du lịch, tuy nhiên cảm giác khi du lịch vẫn khác hẳn ngày thường. Anh chỉ lặng lẽ suy ngẫm chút đỉnh, có đối tượng ngoan ngoãn trong nhà ắt hẳn không tồi.

Thử rồi mới biết được, tốt đẹp vượt xa so với anh nghĩ. Mỗi chi tiết trong đời đều nhờ đối phương mà trở nên mới mẻ sống động hơn, sáng sớm bừng tỉnh cũng chẳng thấy ánh nắng chói chang kịch liệt nữa, từng hơi thở tràn ngập ngọt ngào.

Có trời mới biết lúc ở sân bay, anh phải cố gắng nhường nào mới kiềm chế nổi bản thân, không gây ra chuyện khó lòng cứu vãn.


Vốn nên lấy làm tự hào lẫn may mắn về khả năng tự chủ của bản thân, song lại có đôi chút tiếc hận khó hiểu, bởi lẽ nếu chịu giữ Biên Bá Hiền lại ——

Dừng ngay, đừng nghĩ theo chiều hướng ấy.

Phác Xán Liệt khẽ xoa ấn đường. Giữa anh và Biên Bá Hiền có vô số điều chênh lệch —— Hầu như chẳng thể vượt qua khoảng cách xã hội, chả phải chỉ cần anh ngồi xổm xuống, hoặc chăng Biên Bá Hiền khẽ kiễng chân lên là sẽ san bằng được nó. Thực tế nếu không nhờ mối quan hệ hợp đồng vặn vẹo này, thậm chí cả hai suốt đời cũng chẳng tài nào lướt qua nhau nơi đường phố nổi. Ắt hẳn khả năng gắn kết duy nhất, chính là một ngày nào đó Biên Bá Hiền bỗng thấy anh trên tivi mà thôi.

Một câu nói của anh, có thể thay đổi vận mệnh của hàng trăm hàng ngàn người bình thường như Biên Bá Hiền, chưa cần nói đến dẫu Bá Hiền thuộc quần thể người bình thường, cũng là cái loại lẻ loi hiu quạnh, chả có tí sức chịu đựng rủi ro nào.

Chuyện tương tự anh từng chứng kiến không ít, khi xưa Kiều Dật Chi nổi hứng nhất thời kiên quyết giữ đối phương kè kè bên mình, kết quả chơi chán lại vứt, anh vẫn nhớ rõ đôi mắt trống rỗng của thiếu niên bị bỏ rơi cùng cảnh tượng tự sát máu tươi đầm đìa.

Cho dù không thể ở bên nhau, anh cũng không muốn Biên Bá Hiền phải ra nông nỗi này.

Việc nhỏ chả đáng để ý trong mắt người khác, lại thường xuyên bị phóng đại vô hạn trong mắt Biên Bá Hiền, dễ dàng mừng rỡ như điên, cũng dễ dàng ngồi trên đống lửa tự giày vò mình, trằn trọc thức trắng cả đêm —— Trước kia đưa Biên Bá Hiền trở về trường, anh chỉ thuận miệng nói một chữ "Béo", ngoảnh đầu đã phát hiện cậu lẻn vào phòng vệ sinh soi gương bóp bụng vài lần, bày đủ loại tư thế, hết nhìn trái lại nhìn phải, cơm cũng chả dám ăn nhiều.

Bộ dạng dịu ngoan dè dặt của Biên Bá Hiền thật sự quá đáng yêu, Phác Xán Liệt cũng rất thích, anh vốn cảm thấy thoải mái thân mật. Song bây giờ, anh càng muốn Biên Bá Hiền thư thái, tự do, vui vẻ hơn. Vì lẽ đó những ý tưởng xấu xa kia, tốt nhất đừng nên nghĩ đến nó.

Nói thì nói thế, nhưng tư duy nào dễ bị khống chế.

Mấy hôm liên tiếp, ngoại trừ thời gian làm việc, Phác Xán Liệt cứ thoáng đờ đẫn. Đầu óc ngẫm chuyện về Biên Bá Hiền hết lần này tới lần khác, rồi lại giống hệt chả suy tư điều gì.

Nhấp một ngụm cà phê, anh bắt đầu vô thức lướt ảnh Biên Bá Hiền trong điện thoại —— Kì thực chỉ vỏn vẹn hai tấm mà thôi, còn là do Biên Bá Hiền lén tự chụp, ngày xưa chả dám lưu nhiều, sợ nhỡ một ngày nào đó bất ngờ đánh rơi nó, bị kẻ lạ nhặt được bán cho paparazzi lại sinh lắm chuyện, anh thì chẳng sao cả, nhưng cuộc đời của Biên Bá Hiền sẽ bị hủy hoại.

Chỉ cần trông thấy thiếu niên nào vóc dáng nhỏ nhắn, phong cách quần áo khá tương đồng, đều sẽ dừng bước dõi theo phút chốc.

Một ngày thất thần vô số lần, tới nỗi thư kí cũng hỏi có phải anh quá mệt mỏi do hoạt động M&A lần trước hay không, cần nghỉ ngơi một thời gian chứ?

Bè lũ biết anh đã đến thời điểm "Hóng gió"[1] bèn tìm anh ra ngoài tụ tập, uống rượu tán gẫu cùng nhau đương nhiên sẽ náo nhiệt vô ngần, song vòng tay ai nấy cũng ôm ấp, chỉ mình anh là cô đơn, đâm ra cảnh tượng khá khó coi, có kẻ nhất quyết muốn tiếp anh cho bằng được, anh lại chẳng bằng lòng quan tâm đối phương. Trước khi về nhà còn đổi áo khoác, mùi hương thác loạn nơi vũ trường cực kì nồng, Biên Bá Hiền rất dễ nhận ra.

[1] Từ để chỉ tù nhân được thả ra đi dạo quanh sân hoặc đại tiểu tiện nếu có thái độ chấp hành tốt.

Đến nhà lại bỗng sực nhớ, hiện tại Biên Bá Hiền chẳng còn ở đây, không ai quan tâm anh đi đâu làm gì nữa, mà anh đã ở trong biệt thự suốt mấy ngày rồi. Xét theo lệ cũ, lúc làm việc, anh cần ở căn hộ bên cạnh công ty.

Rõ là rối tung cả lên.

Đương lúc uể oải, Kiều Dật Chi chợt tìm anh: Tài trợ một triển lãm nghệ thuật, nghệ thuật gia thiên tài mới nổi tiếng, vị trí ngay trung tâm thành phố, tác phẩm điêu khắc gây chấn động vô ngần, vẫn đang thực hiện, có cần tới thưởng thức cảnh sống hay không?

—— Kiều Dật Chi là kẻ công tử bột nhất trong đám bạn của Phác Xán Liệt, xài tiền như nước, ánh mắt lại độc. Một khi được gã khen thế kia, vậy nhất định là hàng tốt. Phác Xán Liệt vì Biên Bá Hiền mà tìm hiểu chút ít nghệ thuật, anh bỏ vốn đầu tư mảng này. Nếu có triển lãm đẹp tổ chức, chỉ cần nhàn rỗi sẽ ghé qua ngắm phút chốc.

Vì vậy anh bèn nói được, mà quả thực là danh bất hư truyền.


Mặc dù vẫn chưa công bố tác phẩm, ánh đèn và không khí cũng hơi tệ, song cứ xem như thi công tại nơi bừa bãi thế này, cũng có thể cảm nhận rõ nỗi đau khởi nguồn từ tận sâu sinh mệnh cùng sức sống dạt dào của tác phẩm. Phác Xán Liệt từ tốn sải bước về phía trước, nghe Kiều Dật Chi đứng cạnh giới thiệu: Hiện tại là sinh viên vừa tốt nghiệp, đã làm dấy lên sự cuồng nhiệt ở nước ngoài, nếu tiếp tục bồi dưỡng thì sẽ phát triển cực kì, muốn thâu tóm nên chộp lấy thời cơ bây giờ, bằng không chỉ sợ sau này có tiền cũng khó mua được. Lí lịch cũng khá truyền kì, nghe đồn sau lưng có nhà tài trợ thần bí...

Phác Xán Liệt tạm thời nghe, thầm nghĩ về sau cũng cần người tài hỗ trợ Biên Bá Hiền xử lí triển lãm, bỗng nhiên, anh dừng chân trước một sảnh triển lãm ngăn cách phòng khách chính: "Đây là?"

"À." Diệp Hồng Huyên khẽ liếc mắt, "Đây là series độc lập, nên dành riêng một sảnh triển lãm..."

Đó là hàng loạt bức điêu khắc, chỉ có mỗi bộ phận cơ thể, nguyên liệu tổng hợp là đá cẩm thạch kinh điển nhất, một dãy hết thảy bảy bức.

Bức cuối cùng dường như vẫn chưa hoàn thiện, bị che bằng nửa mảnh vải.

Tất cả đều là tư thế cực đoan nom chẳng hoàn thiện nổi, chỉ đứng xa đã cảm nhận được sự tuyệt vọng cùng giãy giụa mà tứ chi bộc lộ ra.

Phác Xán Liệt bắt đầu chau mày.

Anh nhanh chóng bước đến bức điêu khắc gần nhất, quan sát thật kĩ, phút chốc, lỗ tai thoáng ù đi, sớm nghe không vào Kiều Dật Chi giới thiệu đủ loại "Tư liệu sống truyền thống cùng kết hợp biểu đạt hiện đại" gì đấy nữa, máu nóng xộc lên đỉnh đầu, huyệt Thái Dương khẽ giật, đôi mắt hoàn toàn đỏ ngầu.

Thân thể này, chỉ mấy hôm trước vẫn còn nằm ngủ trong ngực anh —— Thời khắc ấy thả lỏng thoải mái biết nhường nào, chả hề vặn vẹo giống như vậy.

Hiện tại Phác Xán Liệt đã biết, đây là triển lãm của ai.

Tới tận khi Kiều Dật Chi nhận ra điều bất ổn, xua xua tay trước mặt anh, kêu vài tiếng "A Trấn", Phác Xán Liệt mới thoát khỏi cảm xúc mãnh liệt, "Đừng công bố sảnh triển lãm này."

"Gì cơ?" Kiều Dật Chi khó hiểu.

"Tôi muốn mua toàn bộ series." Phác Xán Liệt nói, phút chốc lại bổ sung, "Nếu tương lai có tác phẩm mới, cậu cũng đưa thẳng đến nhà tôi."

"A Trấn cậu..."

"Sao hả? Sợ tôi mua chả nổi à?"

"Dĩ nhiên không phải, chỉ là..."

Bọn họ còn chưa kịp dứt lời, đã nghe thấy tiếng sập cửa "Rầm!" cực kì to: "Cậu khiến tôi quá thất vọng!"

"À, nghệ thuật gia này ——" Kiều Dật Chi giải thích với Phác Xán Liệt, "Cảm xúc khá là..." Giơ tay làm động tác nhấp nhô lên xuống.

Chả đợi Phác Xán Liệt trả lời, một âm thanh yếu ớt bỗng vọng sang: "A Lỗi, không được, em thực sự không làm được."

Phác Xán Liệt tựa như bị giáng một roi vào đầu, sắc đỏ vừa phai nhạt nơi ánh mắt lại lập tức trào dâng.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #sl