Chương 22: Chỉ muốn tốt với anh

Edit: Lune

Cố Cẩm Miên vừa đi vừa chửi mát, ra đến cửa thì gặp Quý Minh đang đứng chờ.

Thông qua chuyện ban nãy ở trong phòng, Quý Minh hiểu rõ mình không thể nhờ vả gì vào Quý Nam, vẫn phải tìm Cố Cẩm Miên mới được.

Đồng thời, gã nghĩ Cố Cẩm Miên đột nhiên ghét mình, hơn nữa còn muốn mấy ông anh của cậu trừng trị mình, ngoại trừ việc gã chửi Cố Cẩm Miên ra thì còn một lý do cực kỳ quan trọng khác.

Lần trước Cố Cẩm Miên nghĩ gã tới đây để gây chuyện với Ân Mạc Thù.

Những việc gã từng làm trước đây chưa từng che giấu, Cố Cẩm Miên cũng thừa biết gã đánh đập hay ngược đãi người khác như thế nào. Cậu ta thích Ân Mạc Thù như thế, thấy vậy sao có thể không tức giận được chứ?

"Cố Cẩm Miên, tôi có chuyện cần phải giải thích rõ ràng với cậu."

"Chuyện gì?" Cố Cẩm Miên vừa đi vừa nói, dáng vẻ không quan tâm là bao.

"Hôm qua tôi thật sự không phải muốn đánh Ân Mạc Thù, cũng không phải muốn ngược đãi cậu ta đâu." Quý Minh nói.

Cố Cẩm Miên: "Ồ, có phải anh còn muốn nói, anh từng gặp Ân Mạc Thù trong câu lạc bộ quyền anh nên mới muốn giao lưu trao đổi với anh ấy phải không?"

"Đúng là như thế!" Quý Minh thấy vẻ mặt không tán thành lắm của cậu, sốt ruột cực kỳ: "Mẹ... mịa nhà cậu tin tôi đi mà!"

"Cậu không biết Ân Mạc Thù ở đó tàn nhẫn, điên cuồng thế nào đâu, hệt như một con thú dữ ấy, ngay cả xương của tôi còn suýt bị cậu ta đánh gãy nữa."

"Vừa thấy ánh mắt cậu ta, tôi biết ngay là tìm được đồng loại, nghe nói cậu ta đang ở đây nên mới đến tìm."

Cố Cẩm Miên: "..."

Giờ tôi tin anh là một kẻ biến thái rồi đấy.

Lại còn tìm đến đồng loại.

Anh bịa cho nó tử tế chút được không.

Ân Mạc Thù ở tuổi này trong nguyên tác đúng là hơi bướng bỉnh điên rồ một chút, nhưng rõ ràng hắn đã thay đổi, không còn chán đời nhiều như lúc trước nữa.

Nhưng kể cả trong nguyên tác, Ân Mạc Thù cũng sẽ không đến một nơi như vậy khi hắn chuẩn bị tiến tổ. Ân Mạc Thù là một người luôn liều mạng nắm chặt lấy bất kỳ cơ hội nào, sao có thể đi tới những nơi như vậy được. Không nói đến mặt mà lỡ bị thương ở những chỗ khác trên người thì cũng sẽ ảnh hưởng đến việc quay phim.

Rõ ràng Quý Minh cũng nhìn ra biểu cảm không tin trên khuôn mặt bị liệt dây thần kinh của Cố Cẩm Miên.

"Cố Cẩm Miên, cậu tin tôi đi!" Quý Minh sốt ruột: "Không tin thì giờ chúng ta tới câu lạc bộ tìm quản lý."

"Được rồi được rồi." Cố Cẩm Miên nghe giọng nói oang oang của gã mà đau cả đầu. Đột nhiên cậu nghĩ đến lời quản gia từng nói rằng tai tiếng của cậu trong giới giải trí rất có thể là do Hàng Uyển Đình ngấm ngầm bôi đen: "Bảo anh tôi không đối phó với anh nữa cũng không phải không thể."

Quý Minh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Nhưng anh phải thành thật trả lời, vì sao anh đột nhiên lại tới đoàn làm phim." Cố Cẩm Miên giơ một ngón tay ra chặn Quý Minh lại không cho tới gần: "Đừng nói với tôi là tự mình muốn đến."

"Anh cứ nghĩ kỹ đi rồi trả lời tôi."

Thi Nghi nói nếu Hàng Uyển Đình thật sự vô tội như bên ngoài nhìn vào, bà sẽ làm trung gian bắc cầu cho y.

Lúc ba người họ rời khỏi ban nãy, chỉ có mình Hàng Uyển Đình là đang cười, chắc y nghĩ mình sẽ sớm trở thành người đại diện thương hiệu cao cấp nhỉ.

Nghĩ hay lắm.

Thông qua tiếp xúc mấy ngày nay, cậu tin quản gia không phải là người tùy tiện nói bậy về người khác, Hàng Uyển Đình chắc chắn có vấn đề.

Cậu sẽ không để cho loại người không ra gì như vậy chạm vào tài nguyên của mẹ mình, những thứ đó đều cho bé con không tốt à?

Việc Thi Nghi đến đoàn phim, hội chị em trong đoàn còn kích động hơn cả đám đàn ông con trai.

Cố Cẩm Miên trong lúc suy nghĩ chưa đi được mấy bước đã thấy Lưu Manh Manh cùng hai nữ diễn viên đang hào hứng líu ríu với nhau, vừa nhìn thấy cậu lập tức chạy tới vây quanh.

"Nữ thần của tôi đến kìa!"

"Lại còn chủ động gọi Ân Mạc Thù qua nữa, a a a không ngờ hai người đã tới giai đoạn ra mắt phụ huynh rồi!"

Lưu Manh Manh hưng phấn mở miệng: "Tôi cũng không ngờ đó! Tuy tôi tin cậu thích Ân Mạc Thù nhưng cũng không ngờ cậu sẽ nghiêm túc đến độ ra mắt phụ huynh luôn đâu, có khi nào bọn tôi còn có thể được uống rượu mừng không vậy."

Cố Cẩm Miên: "..."

Mối quan hệ của cậu với Ân Mạc Thù quả nhiên đã vượt ngoài tầm kiểm soát.

Khoảnh khắc Cố Cẩm Miên ôm Ân Mạc Thù khi ấy chưa từng nghĩ tới điều này.

Nhưng cậu thậm chí không ngờ được, phía sau còn rất nhiều hơn nữa kìa.

Buổi tối sau khi quay về tắm rửa, Cố Cẩm Miên bò lên giường rồi ngồi khoanh chân nhìn chằm chằm vào điện thoại để trên chăn.

Trước đó cậu đã tìm thấy một tập tin lưu trữ trên cloud được mã hóa, dù thử nhiều lần nhưng vẫn không tìm được mật khẩu, số điện thoại dùng để lấy lại mật khẩu lại không phải là số hiện giờ nên cậu đành bó tay.

Khi đó cậu nghĩ rằng người nguyên chủ thích là Hàng Uyển Đình.

Hôm nay nghe Thi Nghi kể một ít chuyện của nguyên chủ và Quý Nam lúc trước, cậu lại càng muốn biết quan hệ giữa hai người họ ra sao.

Cố Cẩm Miên tìm được ngày sinh của Quý Nam, dùng tổ hợp sinh nhật của hai người, thử ba lần cuối cùng cũng mở ra được.

Bên trong tập tin có rất nhiều ảnh của Quý Nam.

Trong đó chủ yếu là ảnh chụp bóng lưng cộng với một vài ảnh chụp bên sườn, còn ảnh chính diện thì không được mấy bức.

Nhìn những bức ảnh này, Cố Cẩm Miên có thể tưởng tượng được nguyên chủ đã cẩn thận ôm ấp loại tình cảm yêu thích bí mật của mình mỗi khi theo sau Quý Nam thế nào.

Khác hẳn với lúc nguyên chủ ngược đãi mấy ngôi sao nhỏ kia, ở nơi này cậu gần như hèn mọn.

Còn có một ít ảnh chụp bento, bánh ngọt, đồng hồ đeo tay, cà vạt, khuy măng sét đủ kiểu, cái gì cũng có. Cố Cẩm Miên đoán những thứ này đều do nguyên chủ chuẩn bị cho Quý Nam, đã tặng hoặc chưa tặng, ngoài ra còn có một ít bức thư tay.

Qua những điều này, Cố Cẩm Miên hiểu rõ một nguyên chủ hoàn chỉnh hơn so với từ miệng người khác.

Thi Nghi sinh được ba người con, tất cả đều là con trai nên bà rất muốn có một cô con gái, nhưng người thứ tư vẫn là một cậu bé.

Điều khiến bà rất đỗi vui mừng đó là cậu con trai này vô cùng xinh đẹp, có thể xoa dịu phần nào được nỗi lòng muốn có con gái của bà.

Khi nào không nhịn được bà mới mặc váy cho đứa con trai nhỏ của mình, còn bình thường cũng chỉ mặc đồ màu hồng nhạt cho cậu thôi.

Ba người anh cũng rất thích trêu chọc nhóc Cố Cẩm Miên, thỉnh thoảng cũng sẽ gọi cậu là em gái hoặc công chúa bé bỏng.

Điều này khiến Cố Cẩm Miên bị rối loạn về mặt nhận thức giới tính của bản thân, âm thầm coi câu bông đùa "Để cậu làm vợ Quý Nam" của hai bà mẹ là thật, từ nhỏ đã luôn theo phía sau Quý Nam, coi Quý Nam là người mình muốn kết hôn sau này.

Ai trong nhà họ Cố cũng biết những chuyện này.

Nhưng điều họ không biết đó là ngoài chuyện kia, thật ra lúc ở trường quý tộc, nguyên chủ luôn bị bạn cùng lớp chế nhạo khi biết chuyện cậu mặc váy.

Quanh năm suốt tháng, cậu vừa nhạy cảm lại yếu ớt nhưng lòng tự trọng còn rất cao, khó lắm mới bấu víu được vào ý nghĩ chỉ cần kết hôn với Quý Nam là sẽ được hoan nghênh này mà chống đỡ.

Nhưng chẳng ngờ Quý Nam lại thích người khác.

Lúc đó cậu mới biết, Quý Nam chưa từng nghĩ tới chuyện thích cậu.

Điều này có thể nói là một đòn đả kích mang tính hủy diệt.

Lần đầu tiên gặp Hàng Uyển Đình, Hàng Uyển Đình còn ở trước mặt Quý Nam bày ra nét mặt ngập tràn hạnh phúc, cười nói với cậu: "Sao cậu lại như con gái vậy?"

Giống như những hình ảnh xấu xí từ trước đến giờ đều bị kẻ thắng cuộc kia phơi bày trước mặt người mình thích. Khi ấy vừa nghe xong, nguyên chủ đã bỏ chạy ngay lập tức.

"Mặc dù em luôn muốn làm vợ anh nhưng em không phải con gái."

"Em ghét anh ta ra vẻ ngạc nhiên như vậy rồi nói em giống con gái, còn ghét hơn cả đám bạn cùng lớp chế giễu em, em hận anh ta!"

Xem suốt ba tiếng, Cố Cẩm Miên dụi mắt.

Người đáng hận ắt có chỗ đáng thương.

Cậu cảm thấy đứa nhóc biến thái này cũng có chút tội nghiệp.

Cậu suy nghĩ một hồi, muốn làm gì đó cho nhóc biến thái cùng họ với mình này. Cậu lập tức gửi tin nhắn hỏi Quý Minh rằng người bảo gã đến đoàn phim có liên quan gì đến Hàng Uyển Đình không.

Sáng sớm hôm sau Thi Nghi bảo quản gia dẫn bà đến trường quay.

Từ rất sớm, khi trường quay vẫn chưa bắt đầu, nhóm trợ lý sản xuất đã đón ánh nắng ban mai làm công tác chuẩn bị, có một cô gái ngồi dưới một gốc cây đại thụ, một chân cong lên, bên trên còn để một chiếc laptop mỏng, những ngón tay đang bận bịu lướt nhanh trên bàn phím.

Thi Nghi lặng lẽ bước tới: "Xin chào, cháu đang viết gì vậy?"

"Dạ." Lưu Manh Manh ngẩn ngơ nhìn đại mỹ nhân trước mắt, vội vàng thu chương《Nốt ruồi son》 đang gõ xuống, dạ hai tiếng.

Cô không biết Thi Nghi đã thấy gì chưa nên không dám nói dối, chỉ trả lời chung chung: "Cháu đang viết truyện đồng nhân về Cố Cẩm Miên và Ân Mạc Thù."

Không biết Thi Nghi có giận hay không, dù sao thì một trong số đó cũng là đứa con trai quý giá của bà, hơn nữa những người ở tuổi bà thường khó tiếp nhận được thể loại truyện như vậy.

Không ngờ Thi Nghi nghe xong, hai mắt lại sáng như sao: "A!"

Lưu Manh Manh: "..."

Ánh mắt thấy mà thèm kia là sao vậy.

Dù thế nhưng Lưu Manh Manh vẫn không dám cho bà đọc mấy đoạn 18+ mình viết, chỉ kể lại sự kiện "Nốt ruồi" ngày hôm đó cho bà nghe.

Thi Nghi nghe xong: "A a a a a!"

Lưu Manh Manh: "..."

Đúng là giới thời trang có khác, cái gì cũng thời thượng ghê.

Từ lâu, cô đã nghe nói trong giới nhiếp ảnh cùng người mẫu khá thoáng và cởi mở về chuyện yêu cùng giới, thậm chí còn có rất nhiều người comeout, cho nên vị mẹ đỡ đầu giới thời trang này từng thấy nhiều rồi nên cũng không ngạc nhiên đâu nhỉ.

Lúc Cố Cẩm Miên tới trường quay, thấy có rất nhiều cô gái đang vây quanh bà, họ cùng nhau ngồi trên một tấm thảm picnic, tíu tít trò chuyện với nhau.

Thi Nghi hào hứng nói: "Cố Cẩm Miên và Ân Mạc Thù, một người có nốt ruồi trên yết hầu, một người lại có nốt ruồi trên mắt cá chân, đúng là trời sinh một đôi, get được."

Cố Cẩm Miên: "...?"

Cậu vẫn kiên trì cầm một cốc nước chanh mật ong qua cho Thi Nghi. Đây là thói quen quanh năm của bà, mỗi ngày uống ít nhất hai cốc nước chanh mật ong.

Đương sự tới rồi nên các cô cũng tém tém lại, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Thi Nghi nhận cốc nước chanh mật ong từ tay Cố Cẩm Miên, một tay để sau gáy cậu khẽ đẩy qua đây, áp trán mình vào trán cậu: "Cảm ơn cục cưng của mẹ."

Cố Cẩm Miên ngơ ngác, vành tai khẽ ửng đỏ.

Mấy cô gái nhìn thấy hâm mộ vô cùng.

"Ngài trẻ trung thật đấy, cả vẻ ngoài lẫn tâm hồn."

"Đúng thế, bí quyết là gì vậy ạ?"

Thi Nghi cười nói: "Bởi vì cô thường xuyên ở cùng với những cô gái trẻ trung và đáng yêu như các cháu đó."

Mấy cô gái nghe xong lập tức vui tươi như hoa.

Cố Cẩm Miên: "..."

Lẽ ra lúc Thi Nghi nói với Ân Mạc Thù rằng "Cái tên Thi Nghi chính là được đặt để cho cháu gọi dì Thi đó", cậu nên biết được mới đúng.

Thi Nghi là một trong số ít nhân vật nữ trong nguyên tác tốn nhiều giấy mực, bởi bà là người dẫn đường cho nam chính vào giới thời trang.

Trong nguyên tác, mọi người còn đùa rằng bà có cả một hậu cung người mẫu.

Có rất nhiều siêu mẫu được bà nâng đỡ, trong đó có một người lọt vào top mười siêu mẫu hàng đầu trên trang models.com được bà nhặt về từ một khu ổ chuột của Mỹ. Để cô gái đó làm người mở màn show lớn trong ba năm liền, 19 tuổi đã được phong lên hàng siêu mẫu, hợp đồng làm đại diện cho những thương hiệu cao cấp có thể nói là cầm mỏi cả tay.

Cô gái kia rất yêu quý bà, những siêu mẫu khác cũng vậy.

Được yêu thích như thế, hẳn một phần cũng là vì nói ngọt nhỉ.

"Sao thế con trai, sao con không nói gì?" Thi Nghi ghé sát vào Cố Cẩm Miên.

Vẻ mặt Cố Cẩm Miên đơ ra: "Đúng là mẹ thích con gái hơn nhỉ."

Thi Nghi sửng sốt, xoa tóc cậu, khẽ vuốt ve má trái nói: "Người mẹ yêu nhất đương nhiên là con, vẫn luôn luôn và sẽ mãi mãi là như vậy."

Giọng nói và biểu cảm của bà phức tạp đến nỗi không sao diễn tả thành lời, nghe Cố Cẩm Miên nói vậy vừa cảm thấy hạnh phúc cùng nhẹ nhõm, cũng xen lẫn cả cảm giác tội lỗi và đau lòng, nhưng rồi tất cả đều được hòa tan bởi sự dịu dàng, bao lấy cả người Cố Cẩm Miên.

Cố Cẩm Miên giật mình, cọ nhẹ một chút, đôi mắt sáng long lanh.

"Vậy sao lúc nhỏ mẹ lại suốt ngày mặc váy cho con." Cố Cẩm Miên lầm bầm hai tiếng.

Nói ra điều đó một cách dễ dàng, không hề ngại ngùng. Cố Cẩm Miên muốn để Thi Nghi biết.

Cậu biết Thi Nghi vẫn luôn vì chuyện mặc váy cho Cố Cẩm Miên hồi nhỏ mà cảm thấy áy náy rất nhiều năm. Những năm qua, mỗi lần nhìn thấy Cố Cẩm Miên, bà lại tự trách mình hết lần này đến lần khác.

Một người phụ nữ mạnh mẽ và xinh đẹp như vậy, cả đời này chưa từng cúi đầu vì ai, vậy mà lại luôn cẩn thận từng li từng tí trước mặt con trai mình.

Tuy Cố Cẩm Miên không hiểu quan hệ giữa mẹ và con là thế nào, nhưng khi nhìn thấy Thi Nghi, cậu nghĩ rằng điều mà tất cả các bà mẹ trên thế giới này sợ nhất có lẽ là việc con cái ghét mình.

Đừng sợ.

Thi Nghi nhìn cậu hồi lâu, bỗng nhiên quay đầu: "Bởi vì váy mẹ làm con mặc đẹp nhất."

Cố Cẩm Miên không nhìn vào ánh mắt bà, cúi đầu hút một ngụm nước chanh.

Vừa thấy vậy, mấy cô gái rất tinh ý mà khuấy động bầu không khí.

"Gì cơ? Miên Miên lúc nhỏ mặc váy á!"

"Wow! Siêu muốn nhìn!"

Cố Cẩm Miên đắc ý: "Lúc nhỏ em xinh đẹp cực kỳ, mặc váy nhìn còn đáng yêu hơn các chị."

Mọi người đều cùng nhau kêu cậu: "Ê này!"

Thi Nghi vội vàng lên tiếng thay con trai: "Cực kỳ xinh đẹp luôn ấy!"

Bà lấy điện thoại di động ra, tìm bức ảnh quý giá mà mình cất giấu, vui vẻ chia sẻ với các cô: "Các cháu nhìn xem, cái này, còn cái này nữa..."

Lần này thì đúng là các cô nhìn xong mà ngây người.

"Trời trời trời ơi!"

"Xinh đẹp quá rồi! Hệt như búp bê Barbie người thật vậy!"

Cố Cẩm Miên: "..."

Cậu lấy hết can đảm, liếc sang điện thoại của Thi Nghi.

Sau đó vẻ mặt cậu còn đơ hơn bình thường.

Cậu vốn cho rằng cũng chẳng phải bị đánh hay mắng gì, mặc có cái váy thì làm sao.

Nhưng sau khi nhìn xong - cậu thà bị đánh còn hơn.

Xấu hổ quá.

Nhìn mấy cô gái ríu rít hào hứng bàn tán, Cố Cẩm Miên thật sự không hiểu nổi sinh vật mang tên con gái này nữa, vẻ mặt cậu lại càng dại ra.

Cậu không nhìn cũng không nghe nổi nữa, quay lưng lại với họ, tình cờ thấy Ân Mạc Thù bước xuống xe cùng hai người trong nhóm đang đi về phía trường quay.

"Người mẹ yêu nhất vẫn luôn là Miên Miên, vậy người Miên Miên yêu nhất bây giờ có còn là mẹ không?" Thi Nghi ghé vào vai cậu hỏi, rõ ràng là bà cũng nhìn thấy Ân Mạc Thù.

Đây là một câu hỏi đáng để suy nghĩ.

Không biết Thi Nghi muốn nghe câu trả lời như thế nào.

Cố Cẩm Miên suy nghĩ hẳn một phút, bỗng đứng dậy rồi lao về phía Ân Mạc Thù.

Lao vào trong ngực hắn.

Nếu để cho người khác xem thì vậy là đủ rồi.

Nhưng nếu để Thi Nghi xem, mọi chuyện lại không đơn giản như thế.

Cho nên Cố Cẩm Miên chạy đến nhanh như chớp, vừa đụng vào ngực Ân Mạc Thù đã nhảy cả người lên, dán sát vào ngực hắn, ôm chặt cổ hắn, hai chân quấn quanh eo hắn.

Ai cũng không đoán trước được hành động này của Cố Cẩm Miên.

Kể cả Ân Mạc Thù.

Bị Cố Cẩm Miên đâm sầm vào người, sau đó lại bị cậu ôm chặt cứng mà không hề báo trước.

Với sức như thế, ngay cả tim hắn cũng run rẩy theo.

Làm cho hắn đột nhiên hiểu được lý giải của Cố Cẩm Miên với "Nỗ lực" là như thế nào, nó được giới hạn theo nghĩa đen của "Lực" rồi sau đó mở rộng thành "Lực" trong "Vũ lực".

Cố Cẩm Miên dán sát vào tai Ân Mạc Thù, thì thầm: "Ân Mạc Thù, may mà anh khỏe, nếu anh yếu khéo bị em đâm bay cả người đi rồi."

"..." Ân Mạc Thù im lặng một lúc: "Cậu cũng biết à?"

Cố Cẩm Miên: "..."

Không hiểu sao khi nghe Ân Mạc Thù nói thế, cậu lại thấy hơi xấu hổ.

Cố Cẩm Miên hiếm khi xấu hổ, không biết nên nói hay làm gì bèn vỗ vỗ bả vai Ân Mạc Thù.

Như đang nói người anh chưa bị em đâm hỏng đâu vậy.

"..."

Ân Mạc Thù nhắm mắt thở dài, giữ cằm Cố Cẩm Miên xoay qua, áp mặt mình vào má phải của cậu. 

Cố Cẩm Miên ngẩn ra.

Ân Mạc Thù vừa từ khách sạn đến đây, chưa hề trang điểm, thậm chí còn không sử dụng bất kỳ mỹ phẩm chăm sóc da nào cả, da mặt sạch sẽ tươi mát xen lẫn hơi ẩm, còn thoang thoảng mùi sữa rửa mặt hay sữa tắm gì đó.

Lúc đầu hơi man mát, da thịt dán sát vào nhau một lúc thì ấm dần lên.

Cố Cẩm Miên chớp mắt, nghiêng đầu nhìn gò má cùng đuôi mắt hẹp dài của Ân Mạc Thù.

Lúc này trong mắt cậu chỉ còn cái bóng mờ mờ của một gốc cây đằng xa và Ân Mặc Thù trước mặt.

"Cọ một cái." Ân Mạc Thù nói.

Gần như ngay lúc Ân Mạc Thù nói xong, Cố Cẩm Miên đã ôm lấy mặt hắn mà cọ lên.

Bách Tâm Vũ nhìn mà chết lặng.

Cậu ta ôm chặt cánh tay của Đỗ Bạch An bên cạnh, không thể tin nổi em bé đáng yêu trước mặt này lại là "Home" đáng sợ kia.

Các cô gái bên kia nhìn lại phấn khích vô cùng.

"A a a, cái ôm kiểu hai chân quấn eo này ngọt quá vậy, tui cũng muốn!"

"Tỉnh đê, phải cô thì khéo bị đâm bay hoặc đè bẹp dúm rồi đấy."

"Là Ân Mạc Thù cọ má trước nhỉ! Ủa sao đột nhiên lại cọ nhỉ?"

Ánh mắt Thi Nghi sáng lên: "Á! Có phải vì ban nãy tôi cọ má trái của Miên Miên nên Ân Mạc Thù mới muốn cọ má phải của nó không? Cái ham muốn chiếm hữu này mãnh liệt quá đi mất! A a a ngay cả giấm của người mẹ là tôi đây cũng ăn ư?"

Ân Mạc Thù: "..."

Cố Cẩm Miên: "..."

Có vẻ như Ân Mạc Thù đã phát hiện ra điểm khiến người mẹ 60 tuổi này của cậu cảm thấy đáng yêu.

Dù sao thì buổi biểu diễn cũng coi như đã trôi qua thuận lợi.

Cố Cẩm Miên ghé vào vai Ân Mạc Thù, vẫy tay với Đỗ Bạch An phía sau rồi nhảy xuống, kéo Ân Mạc Thù đi về phía Thi Nghi cùng đám con gái.

Mấy cô gái bên này trải một tấm thảm picnic màu vàng nhạt rất lớn, Thi Nghi vẫn ngồi chỗ cũ, sau khi Cố Cẩm Miên kéo Ân Mạc Thù lại đây, lẽ ra cậu nên ngồi vào chỗ cũ bên cạnh Thi Nghi mới phải.

Nhưng cậu lại lùi ra sau một bước, đẩy Ân Mạc Thù đến chỗ đó rồi ngồi xuống bên cạnh hắn.

Ân Mạc Thù bị bỏ rơi từ khi còn nhỏ, không lâu sau thì được nhà họ Ân nhận về nuôi, nhưng mẹ nuôi của hắn lại ghét hắn, hận hắn rồi đổ hết lỗi cho hắn về bi kịch của cuộc đời mình.

Cả đời hắn chưa từng cảm nhận được tình thương của mẹ.

Còn mẹ cậu là một người mẹ rất tốt, ngoại trừ việc mặc váy cho Cố Cẩm Miên khi còn nhỏ thì rất dịu dàng và vui tính, điều này vượt xa mọi tưởng tượng của Cố Cẩm Miên về mẹ của cậu.

Hơn nữa bà còn rất thích Ân Mạc Thù.

Cố Cẩm Miên muốn Ân Mạc Thù cũng cảm nhận được tình yêu của mẹ.

Ân Mạc Thù khó hiểu nhìn về phía Cố Cẩm Miên.

Cố Cẩm Miên duỗi một chân, gập một chân, một tay để trên đùi đang cong, tư thế ngồi như bố tướng, trên gương mặt bị liệt dây thần kinh kia lại lờ mờ nhìn ra được biểu cảm kiêu ngạo cùng vui vẻ.

Thần thái giống hệt lúc bảo hắn ăn bánh mì vòng pho mát cùng nấm truffle trắng vào ngày đầu tiên hắn tiến tổ.

Hàng mi của Ân Mạc Thù đột nhiên cụp xuống.

Hắn hiểu suy nghĩ của cậu.

Hắn mím môi dưới, cảm thấy hơi ngưa ngứa, không biết là ngứa tay hay ngứa trong tim.

"Mạc Thù, con có muốn xem ảnh của Miên Miên lúc nhỏ không?" Thi Nghi không phát hiện ra điều gì, cầm điện thoại mang vẻ mặt mong chờ nói với Ân Mạc Thù.

Đối với Cố Cẩm Miên, đây đúng là lời thì thầm của ác ma.

Cậu đang định ngăn cản đã nghe Ân Mạc Thù lên tiếng trước: "Được ạ, cháu chờ không nổi nữa rồi."

Cố Cẩm Miên xấu hổ, giận hờn cúi đầu, hận không thể đấm xuống đất.

Bức ảnh trong điện thoại của Thi Nghi là ảnh chụp lúc Cố Cẩm Miên được 5 tuổi.

Ảnh chụp khi đó nhìn không được rõ nét như bây giờ, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua cũng nhận ra đó là Cố Cẩm Miên, mắt hạnh, khóe miệng mèo, xinh đẹp vô cùng, có thể làm hoa khôi trường mẫu giáo được luôn.

Giống với cậu bé trong ký ức của hắn.

Chỉ là đứa nhỏ kia ăn mặc tả tơi, mặt mày sưng tấy và bẩn thỉu.

Còn cậu bé trong bức ảnh lại mặc một chiếc váy công chúa lộng lẫy, trắng muốt yêu kiều, vừa nhìn đã biết là một đứa nhỏ được nuông chiều.

Ánh mắt của Ân Mạc Thù dừng trên bức ảnh đó thật lâu.

Thi Nghi ngước mắt lên thấy vậy, nụ cười trên môi càng tươi hơn: "Đáng yêu lắm đúng không? Nào, chúng ta thêm WeChat rồi dì gửi bức ảnh đó cho con."

Ân Mạc Thù không nhìn nữa, cười nói: "Vâng."

Cố Cẩm Miên: "..."

Không còn cách nào khác, đánh không lại thì phải hòa mình vào thôi.

Cố Cẩm Miên thò đầu qua, mở to mắt chờ mong hỏi: "Anh cả, anh hai với anh ba của con có không? Con cũng muốn xem."

Ân Mạc Thù nhìn cậu mà buồn cười, hắn vừa liếc đã nhìn thấu suy nghĩ của cậu.

Thi Nghi: "Anh hai của con không có, vì dù sao mẹ cũng không thích King Kong Barbie, nhưng anh ba cùng anh cả của con thì có, lúc mẹ mang thai con, mẹ có làm mấy cái váy, khi ấy đều là anh ba của con mặc thử."

"Mẹ gửi cho con với." Cố Cẩm Miên thầm cười khà khà trong lòng.

Sau này không cần sợ anh ba độc miệng kia nữa.

Thi Nghi hiển nhiên cũng nhìn ra được suy nghĩ của cậu, nhưng còn có thể làm sao bây giờ, tất nhiên là gửi cho cậu rồi.

Bầu không khí ở đây ấm áp dễ chịu, cho tới khi có một người đi từ bên kia qua.

Hàng Uyển Đình lại tới.

Có lẽ vì cuộc gặp gỡ ngày hôm qua đã tiếp thêm lòng tin cho y nên hôm nay y mới muốn cố thêm một chút để Thi Nghi sớm thực hiện lời nói của mình.

Không may, y lại không tới được.

Bởi vì giữa đường đã bị Quý Minh xông ra quấn lấy.

Quý Minh vừa lên đã đẩy Hàng Uyển Đình một cái, gã to như cái cột sắt, người lại khỏe như trâu nên cái đẩy này khiến Hàng Uyển Đình lập tức ngã lăn ra đất.

Hàng Uyển Đình vất vả lắm mới chống được hai tay xuống đất, tránh khỏi cảnh cắm mặt đo đường, lòng bàn tay y vừa đau lại bỏng rát.

Y vừa sững sờ vừa sợ hãi nhìn về phía Quý Minh: "Quý Minh, chú điên à?"

Lúc này hầu như tất cả mọi người trong đoàn đã đến, thấy tên biến thái Quý Minh kia đẩy ngã nam chính, vội vàng chạy tới giữ gã lại, sợ gã tiếp tục làm nam chính bị thương.

Thế nhưng tên biến thái Quý Minh lúc đang nổi điên này quá khỏe, hai trợ lý sản xuất vừa lên đã bị gã ném ra ngoài.

Gã hùng hổ xông đến, cúi người xách cổ áo Hàng Uyển Đình nhấc lên: "Hàng Uyển Đình, đều do mày hại tao cả, nếu không phải mày nói với tao Ân Mạc Thù ở đây, còn bảo tao tới vạch trần màn yêu đương giả dối của Cố Cẩm Miên trước mặt mọi người thì sao tao lại rơi vào cái cảnh chó chết này được hả!"

Đêm qua, Quý Minh biết lần này thật sự đã xảy ra chuyện rồi.

Tối đến có mấy người gọi điện thoại cho gã, có cả đối tác cùng cấp dưới, không phải uyển chuyển tỏ vẻ sau này không hợp tác nữa thì cũng là sốt ruột xin chỉ thị.

Trong một bữa tiệc tối, Cố Lịch Phàm nói gã bốc đồng, làm việc không đáng tin cậy, chỗ nào cũng có vấn đề, chỉ có điều giờ vẫn chưa vỡ lở ra thôi.

Trên thương trường ai nấy đều là người thông minh cả, làm sao lại không nghe ra ý tứ trong đó.

Thứ nhất, Quý Minh đã đắc tội với vị tai to mặt lớn Cố Lịch Phàm.

Thứ hai, bản thân Quý Minh vốn đã là một quả bom hẹn giờ, hợp tác với gã khéo có ngày bị nổ theo cũng nên.

Còn ai dám hợp tác với gã nữa!

Vì trước giờ Cố Cẩm Miên luôn tỏ ra cung kính trước mặt gã nên gã quên mất nhà họ Cố đáng gờm thế nào.

Thậm chí gã còn nghĩ, người nhà họ Cố từ lâu đã có thành kiến với gã rồi. Chẳng qua lúc trước quan hệ của gã với Cố Cẩm Miên rất tốt, để che chở cho cậu nên mới không làm gì gã thôi.

Lần này đích thân Cố Cẩm Miên nói gã chửi người nên bọn họ mới nhân cơ hội để xử gã.

Chỉ cần nghĩ đến khả năng này, gã vừa tức lại vừa sợ.

Điều này cho thấy đây có thể mới chỉ là bước khởi đầu, còn nhiều thứ dữ dội hơn vẫn còn ở phía sau.

Gã khác với Quý Nam, nhánh của Quý Nam được ông cụ thích, còn gã thì ngay cả nhìn thôi ông cụ cũng thấy phiền. Gã cũng không lấy được nhiều thứ từ gia tộc, vài việc kinh doanh nhỏ bên ngoài đều là căn cơ giúp gã sống sung sướng.

Cố Lịch Phàm chỉ cần một câu nói đã có thể cắt đứt nguồn tiền của gã, thế còn Cố Thanh Dương lòng dạ đen tối cùng Cố Tịch Quân sâu không lường được kia thì sao?

Gã không dám đi chất vấn Cố Cẩm Miên, hỏi cậu rằng không phải chỉ cần gã nói rõ vì sao tới đoàn phim trước mặt mọi người thì sẽ bảo mấy ông anh của cậu không xuống tay với gã à.

Cho nên chỉ có thể trút giận lên Hàng Uyển Đình.

Những người định bước lên ngăn cản, nghe tới đây bỗng chốc hoang mang.

Chuyện này là thế nào, đâu có giống với nam chính mà họ biết.

"Quý Minh, chú đang nói bậy gì đấy!" Hàng Uyển Đình bị gã chọc tức, giọng nói không kiềm chế được mà tăng vọt.

Lúc sau, y lấy lại tinh thần, bình tĩnh nói: "Chú lại phát điên đấy hả?"

Đầu tiên, cứ trả đòn bằng cách tập trung vào cơn điên bất thường của kẻ biến thái như gã trước đã.

Đúng thế, giữa Hàng Uyển Đình cùng tên biến thái này, làm sao họ lại tin được lời của tên biến thái chứ.

Người của đoàn phim lại tiến lên kéo Quý Minh đi.

"Bỏ tay xuống!"

"Bỏ tay xuống, nếu không bỏ tay xuống không chúng tôi sẽ báo cảnh sát!"

Đối với mấy kẻ râu ria kia, Quý Minh không thèm khách khí chút nào, cong chân đạp người đang xông lên kia ngã lăn ra đất: "Cút!"

Gã duỗi ngón trỏ chỉ qua từng người một: "Để tôi xem còn ai dám tới, tôi còn chưa từng đánh thua... mới thua có một người thôi đấy."

Cố Cẩm Miên đang uống nước chanh xem kịch: "..."

Mới thua Ân Mạc Thù thôi chứ gì?

Lúc này vẫn không quên lấp liếm, chuyên nghiệp phết nhỉ.

Người trong đoàn nghe gã nói cũng thấy sờ sợ, dù sao gã cũng đang sẵn tai tiếng bên ngoài.

Nếu gã có lỡ đánh chết ai đó, không chừng nhà họ Quý cũng có thể giải quyết cho gã.

Hàng Uyển Đình vừa mới thở phào nhẹ nhõm, nghe gã nói vậy lại bắt đầu bực bội, đồng thời cũng trở nên căng thẳng, y thừa biết con người Quý Minh điên cuồng và bạo lực thế nào.

Gã không thể giết y ngay trước mặt mọi người nhưng làm y bị thương thì rất có thể.

Nếu gã làm mặt y bị thương thì y sẽ không thể đóng phim được nữa.

Y đã tốn bao công sức mới có được vai diễn trong bộ phim này.

Tuyệt đối không thể bị gã phá hủy được.

Nhân lúc Quý Minh đang cảnh cáo người khác, y vội vàng bấm gọi 110, vừa kết nối được thì lập tức tắt máy rồi gọi cho Quý Nam.

"Quý Minh, đừng có coi trời bằng vung, trong trường quay chỗ nào cũng có camera, anh đánh người sẽ bị quay lại hết đấy."

"Cảm ơn đã nhắc nhở." Quý Minh phẫn nộ bật cười: "Tôi là một công dân tốt luôn tuân thủ pháp luật nên sẽ không đánh người."

"..."

Dưới cái nhìn chằm chằm của mọi người, Quý Minh đúng là không đến gần Hàng Uyển Đình nữa mà đứng cách y khoảng một bước, sau đó lấy điện thoại ra.

"Xem! Xem này!" Quý Minh giơ điện thoại của mình lên, lia qua lia lại trước mặt mọi người xung quanh: "Đây là lịch sử trò chuyện của tôi với cậu ta."

Tên, ảnh đại diện cùng tin nhắn trò chuyện thì có thể làm giả nhưng giọng nói trong đó, nếu không phải thợ chuyên nghiệp thì rất khó làm giả trong thời gian ngắn.

Quý Minh mở một trong số đó, giọng của Hàng Uyển Đình phát ra vô cùng rõ ràng.

"Điều buồn cười là Cố Cẩm Miên nói cậu ta thích Ân Mạc Thù. Cậu ta cứ tiếp tục như thế thì làm sao dây dưa với Quý Nam được, tôi không bảo chú đến giúp cậu ta thì sao chú có thể kiếm chác từ chỗ cậu ta?"

Ui vãi!

Ánh mắt quần chúng vây xem lập tức sáng lên.

Nếu có thể hóng được dưa như vậy thì bãi suối chỗ họ dính tí nước đục cũng không sao.

Không ngờ nam thần lạnh lùng sau lưng lại là người như vậy.

Lại còn vạch trần người ta, người yêu nhau nhiều như thế, đến cả phụ huynh còn gặp rồi kìa.

Kể cả chuyện đó là giả, Cố Cẩm Miên không quấn lấy Quý Nam nữa không phải càng tốt à, sao còn phải gọi Quý Minh đến làm rối lên, khiến Cố Cẩm Miên tiếp tục quấn lấy Quý Nam làm gì?

Chẳng lẽ, thấy Cố tiểu thiếu gia khổ sở theo đuổi bạn trai y mà không được, lại khiến y có cảm giác thỏa mãn.

Ơ, này.

Lại nghĩ đến lúc bình thường y hay nói với Cố Cẩm Miên đừng làm phiền bọn họ nữa, bộ dáng cao cao tại thượng, ai nấy bỗng chốc thấy có gì đó không ổn.

Quần chúng vây xem suy diễn vô cùng phấn khích.

Hàng Uyển Đình lại bị gã làm cho tức nổ phổi.

Đúng là lúc đầu y còn đề phòng Quý Minh nên không bao giờ nói gì đó trên WeChat cả, nhưng về sau họ hợp tác vui vẻ, đôi bên cùng có lợi trong nhiều năm, sau khi hiểu rõ Quý Minh nên về sau không hề đề phòng gã nữa.

Chẳng ngờ Quý Minh lại công khai cuộc trò chuyện của họ ra ngoài.

"Đây là giả!" Hàng Uyển Đình nói: "Tâm tư của chú thật ác độc."

Quý Minh cười nhạo: "Tôi còn khinh mấy cái trò này."

Gã bước tới giữ chặt tay Hàng Uyển Đình.

Quần chúng vây xem lo lắng vô cùng, rốt cuộc cũng muốn ra tay ư?

Vậy bọn họ nên xông lên hay là thôi?

Ngay lúc bọn họ đang tự hỏi, Quý Minh đã lật tay Hàng Uyển Đình lên, để lộ điện thoại của y.

Gã giơ điện thoại của mình ra, bấm bừa "1" rồi gửi vào khung trò chuyện, điện thoại của Hàng Uyển Đình lập tức nhảy ra một tin nhắn mới - "1"

Hết đường chối cãi.

Hàng Uyển Đình tự vả mặt mình, giờ thì khó mà khiến người khác tin y được.

Vừa trà vừa sen, là một kẻ chuyên nói dối.

(*) Trà trong trà xanh, sen trong hoa sen trắng (bạch liên hoa): này thì mọi người đều hiểu rồi nhở.

Thay vào đó là Quý Minh, bộ dáng hung dữ, không bao giờ che giấu cái nết xấu xa của bản thân, hẳn sẽ rất coi thường nói dối nên lời nói của gã tương đối đáng tin.

Hàng Uyển Đình cắn môi, hơi thở trở nên dồn dập, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

Đang lúc không biết phải làm thế nào thì thấy Quý Nam đi tới, giống như nhìn thấy vị cứu tinh, y bò dậy chạy về phía Quý Nam, vừa được gã ôm vào lòng đã bắt đầu khóc nức nở.

Khán giả nhìn mà mắt chữ a mồm chữ o.

Đây chính là diễn xuất của Thị Đế sao.

Quý Nam không thấy vở kịch phía trước, nhìn y bị ức hiếp thành như vậy, lòng bàn tay còn rướm máu, gã cau mày nhìn về phía Quý Minh, giọng nghiêm nghị: "Tôi giúp em ấy mà không giúp chú nên giờ chú quay sang bắt nạt em ấy à?"

"Bắt nạt cậu ta?" Quý Minh cười: "Ha, cháu nghĩ rằng cậu ta là một con thỏ nhỏ đáng thương dễ bị bắt nạt chắc?"

"Cháu có biết bao năm qua cậu ta hợp tác với chú, còn chỉ đạo chú dạy Cố Cẩm Miên sai cách theo đuổi cháu, khiến cháu ngày càng ghét Cố Cẩm Miên không!"

Dù sao người nhà họ Cố đã bắt đầu ra tay với gã, còn giấu giếm cái gì nữa, biết đâu lại có thể tìm được đường sống trong chỗ chết. Vì thế Quý Minh bất chấp tất cả, cái gì cũng nói ra.

Quý Nam: "Chú nói linh tinh gì đó!"

Quý Minh cười hai tiếng: "Cháu không biết chứ, đều là cậu ta dạy chú cả, thậm chí còn giới thiệu vài ngôi sao nhỏ cho chú để hối lộ kìa."

Sắc mặt Hàng Uyển Đình trắng bệch: "Quý Minh, chú đừng có nói bậy!"

Quý Minh có xong đời cũng phải làm cho người khác tức chết, gã nhún vai nói với Quý Nam: "Người như vậy mà cháu còn coi là người trong mộng của mình, cháu bị mù đấy à?"

Cả hai đều bị gã chọc tức đến mức khó thở.

"À, phải rồi." Quý Minh nói với Quý Nam: "Chắc cháu không biết, hồi còn học đại học, Hàng Uyển Định từng có sáu người bạn trai."

Quý Nam giơ tay định đánh gã.

Đúng lúc này cảnh sát dân sự của đồn cảnh sát phụ cận chạy tới: "Ai báo cảnh sát?"

Quý Minh 'A' một tiếng, quay sang nói với Hàng Uyển Đình: "Cậu báo cảnh sát? Ồ!"

"Là cậu ta báo, có thể là vì tôi nhưng tôi vô tội." Quý Minh chủ động giơ tay lên.

Cảnh sát nhìn gã, sau đó lại quay sang nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Hàng Uyển Đình: "Các cậu về đồn cùng tôi một chuyến, giải thích rõ ràng, làm bản ghi chép."

"Tôi có thể không đi không?" Hàng Uyển Đình ngẩng đầu lên nói với bọn họ: "Bên ngoài có thể có phóng viên, tôi là ngôi sao nên ảnh hưởng sẽ không tốt."

"... Cậu báo cảnh sát mà lại không đi?"

Tiếng cười nhạo của Quý Minh vang khắp phòng.

Lúc đi theo cảnh sát, gã nhanh chóng liếc sang Cố Cẩm Miên, sau đó nhìn Ân Mạc Thù thật sâu.

Ân Mạc Thù nhấc mí mắt mỏng lên liếc gã một cái sau đó lại lặng lẽ cụp xuống.

Hắn nhìn xuống phần xương nhô ra giữa các đốt ngón tay một lúc rồi lại nhìn về phía Cố Câm Miên lần nữa.

Cố Cẩm Miên đang uống nước chanh bằng ống hút, hai mắt sáng lấp lánh.

Tuy có cậu thúc đẩy sau lưng nhưng không ngờ câu chuyện lại phát triển một cách tuyệt vời như vậy.

Phần đặc sắc này, Quý Minh đóng góp lớn nhất.

Làm sao một tên biến thái cuồng bạo lực luôn dùng nắm đấm để giải quyết mọi vấn đề trong nguyên tác lại thông minh đột xuất như vậy?

Đợi đến khi hoàn hồn, cậu mới nhận ra Ân Mạc Thù đang chăm chú nhìn mình.

Vừa rồi cậu đang hào hứng xem kịch, ngồi khoanh chân bên cạnh Ân Mạc Thù, tay cầm một cốc nước chanh to đùng, ngậm ống út tu ừng ực.

Chẳng lẽ vì bụng dưới của cậu phồng lên?

Cố Cẩm Miên không nhìn xuống nhưng cái bụng lập tức hóp lại, ngực cũng theo đó mà ưỡn lên.

Thi Nghi chứng kiến mọi chuyện, mặt mày nghiêm lại, quay sang xoa đầu cậu: "Miên Miên, oan cho con rồi."

"Miên Miên, oan cho em rồi."Lưu Manh Manh cũng đến an ủi cậu, vẻ mặt nghiêm túc không mấy vui vẻ.

Vừa mới nghĩ tới chuyện để cho loại người như Hàng Uyển Đình sắm nhân vật tốt đẹp do mình viết, cô đã thấy không vui nổi.

Các cô gái khác cũng sôi nổi tới an ủi Cố Cẩm Miên.

Cố Cẩm Miên hơi bối rối.

Là vì bọn họ đều nghĩ rằng Quý Minh cùng Hàng Uyển Đình hợp tác với nhau để lừa gạt* cậu, khiến Quý Nam càng ngày càng ghét cậu, rồi lại làm cho cậu ngày càng không thể rời khỏi Quý Nam à?

Vậy với tư cách là "Bạn trai", Ân Mạc Thù cũng phải an ủi cậu chứ nhỉ.

Thực ra, lúc trước Ân Mạc Thù cũng đã an ủi cậu rồi, cái lúc biết người nguyên chủ thích là Quý Nam chứ không phải Hàng Uyển Đình, ừm là cái lúc cậu đóng vai "Người nhà quê" đó, hắn cũng đã đứng ra nói cậu bị oan rồi.

Rõ ràng Ân Mạc Thù cũng biết hiện giờ mình nên tới an ủi Cố Cẩm Miên.

Hắn nhìn về phía Cố Cẩm Miên.

Cố Cẩm Miên chớp chớp mắt, cảm thấy có chút mong chờ.

Cơ thể Ân Mạc Thù hơi nghiêng sang một bên, tay phải đặt lên vai trái của cậu, hắn cúi đầu, cụp mi xuống rồi khẽ hôn lên trán cậu.

Tất cả những lời muốn nói đều được thể hiện qua chiếc hôn ấy, không cần nói ra khỏi miệng.

Lông mi của Cố Cẩm Miên run lên, ngơ ngác cầm cốc nước.

Ngay khi cậu ngước mắt lên, Ân Mạc Thù đã rời khỏi rồi.

Không có ý cười thường ngày, trong mắt hắn tựa như đang chứa cả vũ trụ, tối tăm và sâu thăm thẳm.

Thi Nghi thấy vậy mỉm cười hài lòng, bà nâng cằm lên nói: "Có vẻ như mẹ phải về nhà một chuyến rồi."

"Mẹ, mẹ, để con về cùng với mẹ." Cố Cẩm Miên vội vàng lên tiếng.

Nếu không về, cậu không biết mình cùng Ân Mạc Thù sẽ diễn thành dạng khủng khiếp gì nữa.

Hơn nữa, ban đầu cậu cũng định về rồi, chẳng qua Thi Nghi đến nên mới chưa về được thôi.

Dứt lời, Cố Cẩm Miên nhìn về phía Ân Mạc Thù.

"Điều kiện ở đây vất vả quá, cứ về trước đi." Hắn nói.

Thi Nghi lại nở nụ cười hài lòng: "Được rồi, vậy sáng mai chúng ta về."

Nghe nói Cố Cẩm Miên sẽ rời đi, rất nhiều người trong đoàn đều không nỡ, sau khi kết thúc công việc chuyên môn của mình, mọi người đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ để chia tay Cố Cẩm Miên.

Có người lấy rượu đã ăn trộm được, có người còn lái xe những 10 km để mua thịt cùng vỉ nướng. Tiệc nướng ngoài trời được chuẩn bị ngay bên bờ hồ, đèn đuốc do tổ đèn dựng lên nhìn ấm áp vô cùng, tổ trà còn chuẩn bị nước uống giải rượu.

Ngay cả đạo diễn Lâm cũng kết thúc sớm công việc để tới tiễn Cố Cẩm Miên.

Cố Cẩm Miên xúc động vô cùng, cậu tới đây còn chưa được một tháng.

Cố Cẩm Miên vốn có kế hoạch về hai tuần rồi lại đến, nhưng trong lòng lại lặng lẽ đổi sang 10 ngày.

Đến lúc đó nhất định sẽ mang cho bọn họ thật nhiều đồ ăn ngon.

Điều làm cho cậu vui vẻ hơn nữa đó là Đỗ Bạch An nói sẽ đến công ty của cậu.

Cố Cẩm Miên cầm chai rượu vui vẻ nói: "Uống nào!"

"Cố thiếu có uống được không thế?"

"Từ bé tới giờ tôi uống rượu chưa từng thua ai cả, hôm nay sẽ để cho mọi người được chứng kiến thế nào gọi là ngàn chén không say."

Nửa tiếng sau, Cố Cẩm Miên ôm chai rượu dựa vào người Ân Mạc Thù, híp mắt cười ngây ngô.

Mọi người ai nấy đều dở cười dở khóc.

Nhưng Cố tiểu thiếu gia lúc say rượu lại ngoan ngoãn đáng yêu vô cùng, hệt như một đứa trẻ, trêu chọc cũng chỉ cười chứ không giận, hỏi gì cũng trả lời.

"Miên Miên, em thích Ân Mạc Thù lắm à?"

"Thích, thích nhất luôn." Cố Cẩm Miên bị lấy mất chai rượu, chuyển sang ôm tay Ân Mạc Thù bên cạnh, đôi mắt ướt át: "Cực kỳ thích."

Ân Mạc Thù nhướng mày, ngón tay lướt nhẹ qua mắt cậu.

Cố Cẩm Miên cười càng tươi hơn: "Sao anh lại tốt như vậy, đẹp trai như vậy chứ, hấp dẫn chết em rồi."

"..."

Không nhìn nổi nữa.

Có người nhân cơ hội hỏi bí quyết làm giàu: "Cố thiếu, sao nhà cậu lắm tiền vậy?"

"Haiz." Cố Cẩm Miên cười tủm tỉm nói: "Số mệnh an bài cả đấy."

"..."

Tức quá thể.

Cố Cẩm Miên càu nhàu, ôm tay Ân Mạc Thù ngồi thẳng dậy, nói: "Thật ra lúc còn nhỏ, nhà em nghèo lắm."

Được rồi, bắt đầu nói nhảm.

Nhà họ Cố đã bắt đầu tích lũy tiền tài từ cả trăm năm trước, cậu vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng được không hả.

Hóa ra không phải ngoan ngoãn, hỏi cái gì cũng thành thật trả lời cái đó mà là thích bịa chuyện.

"Nghèo cực, cái xe lửa màu xanh ấy, chắc mọi người chưa từng ngồi qua chứ gì."

"Lúc còn nhỏ em hay ngồi lắm, hơn 20 tiếng cũng không mua được vé giường nằm, toàn là vé ngồi thôi."

Cố Cẩm Miên kể chuyện thời thơ ấu đâu ra đấy: "Em toàn nằm trên đùi bố mẹ để ngủ, lúc dậy cả người đều cứng ngắc hết cả, bố mẹ vì muốn động viên em mà phải cắn răng mua cho em một chiếc máy bay mô hình từ xe đẩy của cô tiếp viên."

"Papa nói nhất định sẽ gây dựng sự nghiệp thật tốt, để sau này em có thể thoải mái đi máy bay."

"Em ôm máy bay mô hình vui vẻ cực kỳ, nhảy nhót trên tàu suốt, còn làm động tác giống Ultraman nói thoải mái đi máy bay theo ông ấy."

Mọi người: "..."

Cảm động quá, lúc nghèo đói mới lộ rõ hạnh phúc, khiến bọn họ suýt thì tin là thật.

"Vậy sau đó sự nghiệp chắc cực kỳ thành công phải không, giờ cậu được đi máy bay thoải mái rồi còn gì."

Có máy bay riêng, chẳng lẽ lại không đi thoải mái.

Cố Cẩm Miên lắc đầu: "Ầy, bố em ngốc lắm, không có tí thiên phú nào trong phương diện này cả."

Mọi người: "..."

Cậu đang nói đến ông trùm bí ẩn đó ư?

"Ông bà nội, ông bà ngoại em phải dốc hết cả tiền tiết kiệm ra để cho ông ấy bắt đầu kinh doanh, trong thời gian ngắn cũng kiếm được ít lời, đến khi vừa mới mua được miếng đất để mở rộng nhà máy thì lại thôi, sau đó ông ấy chuyển sang làm nông dân trồng hoa."

Ông bà nội, ông bà ngoại của cậu mà mang hết tiền ra khéo mua được cả thành phố S ấy chứ.

Mặc dù nghĩ vậy nhưng mọi người vẫn tiếp tục phối hợp với màn trình diễn của cậu.

"Vậy sau đó làm sao nhà cậu lại giàu như thế?"

"Khu đất bố em mua để mở rộng nhà máy về sau được quy hoạch để làm sân bay."

Mọi người: "..."

"À, bố em thương mẹ em lắm, không phải mẹ thích hoa à. Hồi đó ông ấy thấy đất rẻ nên vay tiền mua mảnh đất lớn về làm vườn cho mẹ, ông ấy từ bỏ việc kinh doanh để đi làm nông dân và xây dựng khu vườn, nhưng vườn chưa xây xong đã thành sân bay mất rồi."

"Mọi người nói xem, đấy không phải là số mệnh an bài à?"

Mọi người không nhịn được bật cười.

"Ây da, đúng là tình yêu làm cho cuộc sống con người ta trở nên tốt đẹp mà."

"Đúng là người có tình, trời chẳng phụ."

Cố Cẩm Miên ôm chai rượu cụp mi xuống, trong tiếng cười có chút cô đơn cùng tủi thân.

"Vậy Cố thiếu rất có duyên với máy bay còn gì, hồi nhỏ ôm mô hình máy bay nói sau này sẽ được đi máy bay thoải mái, đến lúc lớn lên thì nhà cậu lại được xây dựng thành sân bay."

"Còn hơn thế!" Cố Cẩm Miên cầm chai rượu đứng dậy, nói với vẻ tự hào: "Em còn trở thành phi công nữa, là cơ trưởng trẻ nhất trong lịch sử hàng không X!"

Ân Mạc Thù vẫn đang mỉm cười từ nãy tới giờ, nghe đến đây đột nhiên quay sang híp mắt nhìn cậu.

Mọi người đã sớm cười ầm lên.

Bách Tâm Vũ không thể không thừa nhận home của cậu ta rất đáng yêu, khiến cậu ta không ghét nổi.

"Home, home, hàng không X là của nước nào, sao tôi chưa từng nghe về nó?"

Cố Cẩm Miên nhìn cậu ta cực kỳ coi thường.

Bách Tâm Vũ đang muốn hoài nghi bản thân: "... Chẳng lẽ không biết đến hàng không X là chuyện đáng xấu hổ lắm à?"

Bộ dáng say xỉn của Cố Cẩm Miên làm mọi người cười nghiêng ngả, suối nguồn vui vẻ chủ yếu của hôm nay.

"Đừng trêu nữa, cậu ấy say lắm rồi."

"Sáng mai phi công còn phải bắt máy bay về nhà, đưa cậu ấy về khách sạn nghỉ ngơi sớm chút đi."

Nhiệm vụ này nghiễm nhiên rơi xuống người "Bạn trai" Ân Mạc Thù.

Lúc Cố Cẩm Miên được Ân Mạc Thù dắt tay, cậu tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn yên lặng đi theo hắn, khi ngồi ở hàng ghế sau xe, còn giả vờ thắt dây an toàn tưởng tượng cho mình.

Xe chạy ra ngoài, cậu còn không quên dặn dò Ân Mạc Thù: "Thắt dây an toàn."

Ân Mạc Thù không biết đang suy nghĩ cái gì mà lâm vào trầm tư, không lên tiếng.

Sau một hồi lâu, hắn vẫn im lặng.

Cố Cẩm Miên hơi giận.

Cậu thoáng cái ngồi lên đùi Ân Mạc Thù, vòng tay qua cổ hắn, để hắn phải nhìn mình.

"Ân Mạc Thù." Cậu oan ức lên tiếng: "Em chỉ muốn tốt với anh, muốn bảo vệ anh thôi, chứ không có ý xấu nào hết, anh đừng giận được không?"

Con đường xe chạy qua không rộng lắm, cũng không được bằng phẳng, thỉnh thoảng lại xóc nảy vài cái làm lông mi của Cố Câm Miên cũng rung rinh theo.

Ánh đèn mờ ảo đơn điệu ngoài cửa sổ ô tô hắt lên gương mặt cậu, ánh sáng cùng bóng tối chập chờn đan xen khiến đôi mắt kia càng thêm sáng ngời thuần khiết.

Trong ánh mắt hoàn toàn là tình cảm yêu thích thuần khiết.

Ân Mạc Thù nhìn hồi lâu, cuối cùng chủ động ôm lấy cơ thể say khướt của cậu vào trong ngực.

"Em muốn tốt với tôi, hay... tốt với Ân Mạc Thù?"

...

Chú thích:

(*) Raw là pua: viết tắt của cụm từ pick up artist, nghĩa ban đầu của nó là nghệ thuật tán gái, nhưng sau này được dùng với nghĩa xấu nhiều hơn, kiểu dụ dỗ lừa gạt để abc xyz gì đó =)). 

- Bé Miên nhà tui là phi công hàng thật giá thật đó, a a a a a a a!

Xin cảm ơn mọi người đã đi cùng tui tới đoạn này. 

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip