Kể từ lúc La Chí Thành đi học mẫu giáo cho tới giờ đã hơn bốn tháng. Thời tiết chuyển dần sang thu, không còn cái nắng gay gắt khó chịu của mùa hè nữa. Hôm nay La Chí Thành lại được chú Đế Nỗ đón tan học về, còn được dẫn đi ăn McDonald's, vì hôm nay ba Tại Dân lại không về nhà. Lý Đế Nỗ để ý rằng cả buổi La Chí Thành có vẻ không vui, gương mặt đăm chiêu suy nghĩ như thể việc quốc gia đại sự. Thân là một chú hàng xóm tốt bụng, tương lai còn là ba lớn của bé, Lý Đế Nỗ tự cảm thấy cần phải có nhiệm vụ tìm hiểu xem con trai tương lai của mình có gì phiền lòng. Len lén quan sát La Chí Thành đang chầm chậm nhai miếng đùi gà, Lý Đế Nỗ nói muốn đi vệ sinh rồi sau đó quay lại với một ly kem xay bánh oreo. Đôi mắt La Chí Thành sáng rực lên, nhưng chú Đế Nỗ nói phải ăn hết gà và bánh muffin mới được phép ăn kem. La Chí Thành đương nhiên là đồng ý, ba Tại Dân ít khi cho bé ăn kem, thời tiết còn đang dần se se lạnh, ly kem xay bánh oreo này đối với bé như một báu vật vậy. Nhìn con trai tương lai ngoan ngoãn, hiểu chuyện xúc từng muỗng kem nhỏ mà trái tim Lý Đế Nỗ như muốn tan ra, lòng cảm thán sao trên đời có đứa trẻ đáng yêu tới vậy.
- Bây giờ Chí Thành nói cho chú nghe vì sao Chí Thành không vui được chưa?
Anh dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau vệt kem dính bên khoé miệng bé, cười tít mắt hỏi.
- Trường mẫu giáo có ngày hội gia đình. Cô giáo bảo bọn cháu là có thể dẫn ba hoặc mẹ hoặc cả ba cả mẹ cùng đến. Các bạn trong lớp cháu đều nói sẽ đi cùng ba mẹ hoặc hai ba hai mẹ. Nhưng mà cháu chỉ có một ba thôi...
Câu cuối cùng bé nói nhỏ như tiếng muỗi, gương mặt cũng xụ xuống, bàn tay cầm thìa xúc kem cũng chuyển qua nhàm chán mà chọc chọc ly kem. Với IQ của một ông chủ sở hữu vài ba miếng đất không có đáng giá bao nhiêu như Lý Đế Nỗ, làm sao mà bỏ qua cơ hội tuyệt vời như vậy được. Lý Đế Nỗ tự tin lần này có thể dụ dỗ La Chí Thành và La Tại Dân để La Chí Thành gọi anh bằng "ba lớn" sau này khỏi bỡ ngỡ.
- Chí Thành có muốn chú và ba Tại Dân đi cùng Chí Thành tới ngày hội thể thao không?
La Chí Thành lần thứ hai trong ngày mắt sáng rực lên như bắt được vàng vậy, bé cẩn thận hỏi lại chú Đế Nỗ.
- Có được không ạ? Ba nói không được làm phiền chú quá nhiều đâu ạ. Với cả nếu chú đi cùng ý, cháu gọi chú là chú thì các bạn vẫn biết cháu có một ba thôi à.
- Chí Thành có thể gọi chú là ba lớn mà. Gọi thử một tiếng được không?
- Thật ạ? Ba Đế Nỗ!
Lý Đế Nỗ cảm thấy mình đã bị hai ba con La Tại Dân La Chí Thành hoàn toàn hạ gục, tựa như có một dòng suối đem hạnh phúc và ấm áp chảy vào trong trái tim anh vậy. La Chí Thành cũng vui vẻ hơn ai hết, hai chú cháu cười tít mắt nhìn nhau. Bữa ăn tiếp tục với kế hoạch "dụ dỗ" ba Tại Dân cùng xuất hiện với hai chú cháu trong ngày hội gia đình. Hơn hết, điều khó nhằn nhất là làm sao để La Tại Dân chấp nhận cho La Chí Thành gọi Lý Đế Nỗ là ba.
Gọi là kế hoạch cho sang thôi chứ thật ra La Chí Thành chỉ cần lăn lộn làm nũng vài cái là La Tại Dân đã mềm lòng đồng ý ngay. Và tất nhiên, không ngoài dự đoán, La Tại Dân rất cứng rắn, không đồng ý cho La Chí Thành gọi người kia một tiếng "ba". Cái gì thì có thể chứ "ba" không thể tuỳ tiện gọi như vậy được, nhất là khi La Tại Dân và Lý Đế Nỗ còn chưa ở trong một mối quan hệ nghiêm túc. La Chí Thành khóc như mưa ăn vạ, bị La Tại Dân đánh cho vài roi rồi đem nhốt trong nhà tắm. Tiếng gào khóc đến lạc cả giọng đi của La Chí Thành khiến La Tại Dân hết sức đau lòng. Nhưng lần này bé đòi hỏi có hơi vô lý rồi, có lần một chắc chắn sẽ có lần hai và nhiều lần khác, yêu con cũng không thể quá chiều chuộng như vậy.
Lý Đế Nỗ ở nhà nóng hết cả ruột gan, không biết đồng chí La Chí Thành đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ hay chưa hay là đã bị bên địch bắt sống rồi. Anh đi vòng vòng quanh nhà, cuối cùng không chịu nổi nữa mà chạy sang bấm chuông cửa căn nhà đối diện. Chào đón anh là gương mặt hậm hực của La Tại Dân. Nhìn thấy người bấm chuông là Lý Đế Nỗ, La Tại Dân càng thêm bực bội muốn đóng cửa lại, nhưng sức lực của omega với alpha chênh lệch vô cùng lớn, cuối cùng vẫn đành chịu thua để người kia vào trong nhà. Lý Đế Nỗ nghe loáng thoáng thấy tiếng khóc của trẻ con, không khỏi đau lòng. Anh định vào trong nhà tắm mở cửa thả La Chí Thành ra thì liền bị La Tại Dân nghiêm mặt ngăn lại.
- Nó hư đốn, cần một bài học để không tái phạm.
Không hiểu sao La Tại Dân cảm thấy chột dạ khi đối diện với gương mặt xót xa kia của Lý Đế Nỗ, như thể người làm sai mới là mình vậy.
- Chuyện xưng hô kia sao?
- Phải. Anh đừng có bênh nó, chuyện này không chấp nhận được.
- Tại sao không chấp nhận được? Tại Dân, hai chúng ta cũng đã suýt lau súng cướp cò hai lần rồi, em cũng như đã ngầm đồng ý sẽ ở cùng một chỗ với anh, sớm muộn gì Chí Thành cũng sẽ trở thành con anh được pháp luật công nhận. Để con gọi anh là ba từ bây giờ thì có vấn đề gì?
- A-ai n...nói là anh sẽ trở thành ba của Chí Thành được pháp luật công nhận chứ. A...anh đừng có mà tự tin thái quá.
La Tại Dân cảm giác như Lý Đế Nỗ có siêu năng lực vậy, siêu năng lực khiến cậu đuối lý và đỏ mặt.
- Này nha hôn lưỡi với người ta rồi định trốn tránh trách nhiệm hả?
- LÝ.ĐẾ.NỖ!!!!!!
- Thôi được rồi không trêu em nữa. La Tại Dân, nếu em vẫn chưa tin tưởng anh thì là lỗi ở anh. Anh sẽ không hứa hẹn gì cả nhưng tình cảm anh giành cho em và Chí Thành là thật. Chí Thành dạo gần đây rất bận tâm về chuyện gia đình, bé cũng rất hiểu chuyện không nhắc tới sợ làm em buồn. Tại Dân, coi như vì con đi được không?
Lý Đông Hách từng nói vì cậu là beta không có tin tức tố nên khi được Lý Mã Khắc tỏ tình liền ngay lập tức từ chối, cậu nói không tin tưởng một mối tình không có chất xúc tác của tin tức tố. Nhưng Lý Mã Khắc năm lần bảy lượt tỏ tình cậu, không có ý định bỏ cuộc. Điều khiến Lý Đông Hách gật đầu ở lần tỏ tình thứ bảy chính là ánh mắt chứa đầy chân thành của Lý Mã Khắc. Và giây phút này, La Tại Dân cũng đang cảm nhận được sâu sắc ánh mắt ấy đang giành cho cậu. Ánh mắt thì không bao giờ biết nói dối. Vậy là cảnh tượng La Chí Thành vừa chùi nước mắt nước mũi vào áo Lý Đế Nỗ vừa gọi "ba Đế Nỗ ơi" khiến La Tại Dân có cảm giác ngọt ngào, còn Lý Đế Nỗ thì tít mắt cười, miệng cũng không muốn khép lại.
Ngày lễ gia đình ở trường mẫu giáo cũng không có gì quá đặc biệt. Vì là trường tư nên học sinh cũng không quá nhiều. Lớp của La Chí Thành được giao nhiệm vụ làm các gian hàng bày bán đồ ăn, nước uống đơn giản. La Tại Dân nghiêm túc suy nghĩ một hồi, quyết định nướng bánh quy và làm cả nước chanh, cũng khá đơn giản lại không tốn quá nhiều thời gian. Cậu xin nghỉ hai ngày, để mặc Kim Đình Hựu vật lộn ngoài kia, yên bình nghiên cứu công thức làm bánh và đi siêu thị mua nguyên liệu cùng Lý Đế Nỗ. Lướt qua gian hàng bày bán mứt hoa quả, Lý Đế Nỗ rất tự nhiên ném hai túi mứt đào chunky vào giỏ hàng, không để ý tới đôi tai đỏ ửng lên kia của La Tại Dân. Thứ sáu, một nhà ba người bận rộn xách theo túi bánh quy đã được nướng sẵn cùng nguyên liệu làm nước chanh tới trường mẫu giáo. Gian hàng của gia đình nhà La Tại Dân đã được Lý Đế Nỗ dựng sẵn từ hôm qua cùng với các ba khác trong lớp của Chí Thành.
Trộm vía làm sao, bánh quy cùng nước chanh La Chí Thành góp công làm nên bán vô cùng chạy, nhanh chóng hết sạch chỉ sau nửa buổi sáng. Một phần vì đồ ăn vô cùng ngon, một phần vì Lý Đế Nỗ hào phóng tặng thêm hai chiếc bánh quy cho những gia đình nào tới mua, vô tình khen "gia đình hạnh phúc" hay "hai ba của Chí Thành đẹp đôi quá đi". Vì đồ ăn bán hết quá nhanh, ba người nhàm chán đi dạo. La Chí Thành đã đi tìm cậu bé Thượng Hải mà bé hay nhắc và Trịnh Thành Xán để chơi cùng, còn lại hai người Lý Đế Nỗ và La Tại Dân thong dong đi dạo xung quanh. Trường mẫu giáo vô cùng rộng lớn, các gian hàng bày bán cũng rất phong phú. Hai người ghé qua gian hàng nhà Trịnh Nhuận Ngũ và Hoàng Nhân Tuấn, trông thấy Trịnh Nhuận Ngũ ngày thường nghiêm nghị nay bị Hoàng Nhân Tuấn cằn nhằn chỉ có thể cúi mặt chịu trận. Lý Đế Nỗ và La Tại Dân không hẹn mà cùng quay qua nhìn đối phương bật cười.
Ngày hội gia đình kết thúc vui vẻ nhưng không kém phần mệt mỏi. Một nhà ba người còn tham gia rất nhiều trò chơi khiến sức lực của La Tại Dân bị rút cạn. Cậu bỗng dưng muốn khóc, nhớ tới những giây phút sát cánh bên Kim Đình Hựu, rình rập, chinh chiến cả tuần cả tháng trời cũng không khiến cậu thấy rã rời như ngày hôm nay. Vừa lên xe, hai ba con La Tại Dân đã lăn ra ngủ. Lý Đế Nỗ trông thấy liền mỉm cười dịu dàng, tăng nhiệt độ điều hoà trong xe rồi vững vàng khởi hành trở về nhà. Xe xuống tới hầm, anh có chút không biết có nên đánh thức hai con sâu ngủ này không. Anh nhẹ nhàng tháo dây an toàn của La Tại Dân ra, khoảng cách quá gần khiến Lý Đế Nỗ không thể kiềm chế được mà nhắm trúng vào môi người kia. La Tại Dân bị hôn đến tỉnh, ưm a vài tiếng rồi cũng đáp lại Lý Đế Nỗ. Không muốn "suýt lau súng cướp cò" lần thứ ba, Lý Đế Nỗ thấy hơi hơi thoả mãn mới buông tha cho La Tại Dẫn đang mềm nhũn trên ghế ra. Anh cười khẽ, gõ nhẹ vào mũi cậu rồi xuống xe, mở cửa ghế sau bế La Chí Thành ngủ tới không biết trời trăng gì ra ngoài.
La Tại Dân nhìn đồng hồ, cũng không còn sớm nữa. Lý Đế Nỗ đã nhận nhiệm vụ tắm rửa cho La Chí Thành nên cậu sẽ có nhiều thời gian nấu nướng hơn. Cả ngày hôm nay lao động chăm chỉ, La Tại Dân nghĩ nghĩ một hồi rồi quyết định gọi gà rán của McDonaldl's. Cậu cũng đang lười muốn chết, chỉ muốn ngủ thôi. Tắm rửa thay đồ xong đã thấy hai đôi mắt mong chờ được ăn cơm nóng hổi của Lý Đế Nỗ và La Chí Thành, La Tại Dân vui vẻ nói mình đã gọi McDonald's ưa thích của La Chí Thành rồi.
- Huhu con muốn ăn cơm ba nấu cơ, hôm qua con và ba Đế Nỗ đã ưm ưm...
La Tại Dân nheo mắt nhìn Lý Đế Nỗ đang bịt miệng La Chí Thành lại, cảm giác như có một bí mật nào đó mà cậu không hề được biết. Chỉ thấy Lý Đế Nỗ nở một nụ cười tiêu chuẩn của hoa hậu và La Chí Thành buồn rầu, xụi lơ nằm trong lòng Lý Đế Nỗ, vô cùng nhớ những món ăn dinh dưỡng mà ba Tại Dân của bé vẫn hay nấu.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip