HỒI 2: ĐỔ VỠ [11/ Thật sự rất yêu]
Hãy đi cùng tôi, hãy chạy trốn cùng tôi, đó là điều duy nhất tôi muốn nói với người.
.
Bẵng đi hai tuần sau đó mọi chuyện vẫn là scandal lớn nhất sự nghiệp và hủy hoại tất cả của Lee Sanghyeok xong rồi nó cũng phải dần dần chìm xuống theo thời gian mà thôi, tất nhiên không phải hiện tại. Sức khỏe của anh dưới sự chăm sóc của Hyeonjoon đã khá hơn rất nhiều chỉ là tinh thần có vẻ vẫn chưa ổn lắm. Anh chỉ ru rú ở trong phòng bệnh vì sợ bản thân chỉ cần bước chân ra khỏi cánh cửa phòng bệnh thôi sẽ có rất nhiều người nhận ra mình, họ sẽ bàn tán, sẽ mắng chửi, sẽ chỉ trích. Đúng là nực cười mà, lúc anh say đắm vào Jeong Jihoon, lúc đó có thể nói Sanghyeok không sợ gì cả dù cho có bị cả thế giới ruồng bỏ. Nhưng mà nghĩ lại thì chưa gặp phải chắc chắn sẽ không đáng sợ, ai cũng nói rằng khó khăn đến mấy chỉ cần cố gắng là sẽ vượt qua nhưng khi thực sự đối diện với nó rồi lại dần dần nhận ra nó còn dữ dội hơn mình nghĩ, rồi từ từ gục ngã.
Jeong Jihoon cũng đã nghỉ thi đấu và biến mất hút sau loạt ồn ào vừa qua, hắn hầu như không xuất hiện nữa sau ngày hôm đó. Mà cũng chẳng ai quá quan tâm đến tên alpha tồi tệ, mũi tên của họ đều hướng đến Lee Sanghyeok hết rồi còn đâu. Thế giới bây giờ chia thành 3 phe rõ rệt, một là chỉ trích Sanghyeok, hai là lo lắng an ủi Ryu Minseok, còn ba chính là Moon Hyeonjoon dù thế nào vẫn bên cạnh anh đây.
Tiếng mở cửa cũng không thể đánh thức suy nghĩ vẩn vơ của Sanghyeok, anh cứ mãi theo cánh chim ngoài cửa tự do mà bay lượn dưới bầu trời xanh thẳm mùa thu. Những đàn chim thi nhau đi tránh đông đã rất nhiều, chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là Hàn Quốc đã bắt đầu vào mùa đông rét buốt, và thời điểm lúc này chính là lúc Sanghyeok thích nhất.
- Sanghyeokie....đứa ngốc của bà.... - Sanghyeok giật mình quay lại, đối diện với người bà đã nuôi nấng mình anh đã bật khóc rất nhanh. Là mình đã làm bà xấu hổ, là mình đã làm bà tổn thương, đã phụ sự dạy dỗ của bà nhưng bà vẫn một mực quan tâm lấy đứa cháu xấu xa này.
- Bà ơi....cháu xin lỗi, cháu thật sự xin lỗi. - Bà nội tiến đến ôm lấy đứa cháu trai bé bỏng, thật sự nó quá đáng thương rồi. Hyeonjoon đứng phía sau nhìn hai người như vậy cũng cười hài lòng, chả là bà đã năn nỉ cậu đưa mình đến thăm Sanghyeok. Cậu đã phân vân rất nhiều nhưng cứ nghĩ đến anh đang bơ vơ cô đơn giữa những dằn vặt thì lại không đành lòng chút nào. Ít ra để anh biết rằng cuộc đời dù mệt mỏi đến đâu vẫn còn có người yêu thương anh, bảo vệ anh.
- Đừng xin lỗi ta, tự mình xin lỗi bản thân, xin lỗi Minseok đi đã... - Thực ra bà đã đến gặp Minseok và mấy đứa còn lại, thấy thái độ đối với mình không thay đổi lại còn hỏi han mình. Điều đó thật sự làm bà càng cảm thấy có lỗi, dù gì cháu trai bà cũng là anh trai, là đội trưởng của tụi nhỏ làm sai. Dù có thế nào làm sao tụi nhỏ không giận được cơ chứ, chỉ là chúng hiểu chuyện không muốn bà lo lắng thôi.
Dù gì thì mối quan hệ của mấy đứa nhóc đó cũng sẽ không còn có thể quay lại như cũ được nữa rồi, may mắn vẫn còn có Hyeonjoon bên cạnh Sanghyeok. Bà chẳng cần mấy đứa tha thứ cho lỗi lầm của Sanghyeok nhưng mà bà cũng chỉ mong tụi nó sẽ cho Sanghyeok con đường làm lại cái sai đó.
- Cháu biết rồi....là cháu sai...là cháu đã làm sai rồi. Khiến những người cháu yêu thương bị tổn thương, cháu không còn mặt mũi nào đối diện với họ nữa.
Hyeonjoon tay gọt táo nhưng lòng cũng đang rối rắm, bởi cậu chưa nói cho bà nội biết việc Sanghyeok mới sảy thai. Thật sự nếu cậu nói ra bà sẽ bị đả kích đến mức nào nữa, việc một omega chưa được đánh dấu có thai rồi lại sảy thai thật sự quá mức không thể tưởng tượng nổi.
Ba người ngồi với nhau một lúc lâu Hyeonjoon mới nhận nhiệm vụ đưa bà nội về sau đó mới quay lại bệnh viện. Sanghyeok tuy rất thích khi có người bên cạnh mình, nhưng nếu Hyeonjoon cứ mãi ở lại bệnh viện chăm sóc anh như thế này không phải cậu sẽ cảm thấy không thoải mái, lại còn ảnh hưởng đến sức khỏe hay sao.
- Sao em không quay về ký túc đi, anh rất ổn, anh có thể tự lo cho mình được mà.
- Sanghyeok, anh đừng có đuổi em có được không? Để anh một mình làm sao em có thể yên tâm được. - Hyeonjoon tự tay mình sắp xếp món cơm nóng hổi mà mình đã mua về, bát canh đậu tương nóng hổi đúng là cực kỳ ngon mắt. Bụng rỗng của Sanghyeok reo ầm ĩ làm cho Hyeonjoon dù có chút buồn nhưng thấy mèo con dễ thương này cũng liền vui vẻ mà cười theo.
Cậu sẽ chăm sóc anh thật tốt, thấy Sanghyeok hai má bự bự, miệng mèo nhoẻn cười, rồi omega hồng hồng tắm trong tín hương Poppy đúng là thiên thần mà. Nhưng cái đầu tiên cậu cần phải làm đó chính là thuyết phục được Sanghyeok đi theo mình, chấp nhận cùng cậu rời khỏi nơi này tìm đến một vùng trời mới. Nhìn Sanghyeok ăn uống ngon lành Hyeonjoon cũng chẳng dám mở lời với anh, chỉ sợ omega này sẽ nghĩ ngợi không đâu mà trốn cậu chạy mất thì toi.
- Anh, chúng ta về ký túc dọn đồ đi, anh nên đi đâu đó nghỉ ngơi một thời gian. - Sanghyeok mới đặt đũa liền bất ngờ ngước mắt lên nhìn, Hyeonjoon nói anh về ký túc sao? Mặc dù hiện tại là thời gian nghỉ ngơi của tuyển thủ để chuẩn bị cho CKTG, nhưng mà nếu anh quay về mà chạm mặt tụi nhỏ đặc biệt là Minseok thì phải làm sao đây, phải nói gì đây?
- Ưhm...không cần, cũng không có gì đâu...vứt đi cũng được.... - Hyeonjoon thấy được sự trốn tránh của Sanghyeok, cậu thật sự không muốn anh cứ như vậy mà trốn tránh sự thật được. Nếu cứ mãi lẩn tránh, không dám đối diện với những sai lầm thì vĩnh viễn cũng không thể thả lỏng tâm hồn của mình, không thể tìm được một chút nhẹ nhàng để đến với cuộc sống mới được.
- Họ đã về nhà hết rồi...anh cũng nên quay lại nơi đó xem một chút. - Hyeonjoon phải năn nỉ mãi Sanghyeok mới chịu theo cậu về ký túc, đương nhiên việc mà bọn Minseok về nhà cũng chỉ là lời nói dối của cậu mà thôi. Nhưng ít ra họ cũng nên bình tĩnh, thẳng thắn ngồi nói chuyện lại với nhau. Cậu biết Minseok cũng sẽ tha thứ cho anh thôi, nó không yêu Jeong Jihoon đến thế, cũng không nghĩ sẽ căng thẳng tình hình để đánh mất đi Sanghyeok. Còn nữa, dù gì lúc này đây Minseok cũng tìm được một alpha phù hợp hơn với mình còn gì, Lee Minhyung và Ryu Minseok cuối cùng cũng đã được toại nguyện rồi.
.
Cả hai mở cánh cửa lớn ra và nhận được ánh nhìn của người phía trong, cả ba đứa đang xem lại trận đấu luyện tướng mới của mình hôm qua thật sự rất nhộn nhịp cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.
Một thoáng yên lặng ngột ngạt, Sanghyeok run rẩy đứng sau lưng Hyeonjoon trước những ánh nhìn ái ngại từ ba thành viên còn lại. Wooje đột nhiên ho khan, muốn phá vỡ không khí hơi căng thẳng này.
- Ây...anh Hyeonjoon lâu lắm mới gặp anh đấy, bọn em đợi anh về cùng luyện tập mà không gọi được.... Thì ra hai người đang liên lạc với nhau sao? - Nhóc thấy càng nói càng sai, là đợi anh Hyeonjoon về luyện tập còn anh Sanghyeok thì không à? Với lại việc Sanghyeok được thông báo rời T1 đã hơn 2 tuần nay rồi, cái này cũng khó cho đứa trẻ không muốn lớn như nhóc lắm.
- À....tao dẫn anh Sanghyeok về lấy đồ thôi, đừng quan tâm....
- Anh Sanghyeok...nói chuyện với em đi. - Ryu Minseok bỏ bịch bánh trên tay xuống, em đi đến trước mặt anh mà đề nghị. Có thể thấy Sanghyeok đang trốn sau lưng Hyeonjoon, cả thân hình được che lấp bởi cơ thể to lớn của alpha chỉ để lại đôi mắt phiếm hồng của omega nhỏ. Minseok không nán lại quá lâu liền mở cửa vào phòng của anh, Sanghyeok dưới ánh mắt động viên của Hyeonjoon cũng từ từ theo phía sau.
- Để họ nói chuyện đi... - Hyeonjoon ngăn cản Minhyung khi cậu có ý định ngăn cản cuộc nói chuyện, xạ thủ tặc lưỡi thở dài. Cái này đúng là cậu cũng không lo hai người có thể đánh nhau hay làm gì đâu, bởi Minseok nếu muốn đánh thì hôm đó đã đánh rồi. Chỉ là biết đâu, để họ nói chuyện nhỡ sự việc này đi xa hơn thì sao.
- Ài...thời gian qua mày ở cạnh anh ấy suốt à? Anh ấy ổn không? - Minhyung tò mò hỏi bạn mình, dù gì cậu cũng là chú cháu cùng dòng họ với anh mà, bảo không lo cũng không đúng. Mà thật sự đặc biệt rất lo lắng, khi thấy bản tin cùng hình ảnh bàn tay dính đầy máu của Sanghyeok được lên tin thật sự lúc đó Minhyung đã bật khóc đó. Không, là cả ba người họ mới đúng, nhất là Minseok. Lúc đó em đã vùi mặt vào vai cậu mà hét lớn "Tại sao anh ấy lại làm vậy? Nếu đã lựa chọn như thế phải sống hạnh phúc chứ? Đồ vô lương tâm.", ba người đứng trước cửa phòng bệnh vào đêm khuya liền thấy gương mặt tái nhợt của anh khi ngủ say cũng không thể bước vào.
Sau đó Minseok cả đêm tức giận mắng chửi Jeong Jihoon ầm ĩ, đến cả đồ ăn em cũng tưởng tượng ra hắn mà cắn ngấu nghiến, chơi game cũng coi đường giữa đối phương là Jeong Jihoon mà dí suốt cả trận. Thật sự nếu nói ai yêu thương Sanghyeok nhất chắc sẽ luôn là Ryu Minseok rồi, vậy mà anh lại nhẫn tâm làm tổn thương em.
- Không ổn...Minhyung à, tao muốn đưa anh ấy rời khỏi Hàn Quốc.
- Gì? - Câu nói lạnh nhạt của Hyeonjoon như đánh thẳng vào đại não của hai alpha trước mặt, Wooje còn suýt vứt luôn ly nước đang cầm trên tay nữa cơ. Cái này cũng quá đáng rồi nhá, họ đã mất anh Sanghyeok rồi bây giờ Moon Hyeonjoon còn đòi đi nữa thì chính là năm nay T1 tiêu đời luôn, CKTG cuối cùng của họ là đây hay sao?
- Anh Hyeonjoon, cái này đừng có đùa được không vậy? - Dù cho Wooje có khẩn trương đến đâu thì nhóc thấy hai anh mình vẫn còn thản nhiên lắm. Minhyung hiểu Hyeonjoon cũng như mình vậy, cậu biết nó thích anh Sanghyeok và lúc này là lúc thích hợp nó ở cạnh anh, đưa anh rời đi. Dù cho có không nỡ thì cậu có lẽ cũng sẽ không thể ngăn cản được ánh mắt đầy quyết tâm kia.
- Minhyung mày hiểu mà, hiểu rằng tao đã đợi lâu như thế nào. Sẽ chẳng ai tha thứ cho anh ấy ngoài chúng ta, sống mãi ở nơi đầy tổn thương thật sự quá đau khổ, ngột ngạt....lần này, tao sẽ đưa anh ấy rời đi thật xa, thật xa....đưa anh ấy trốn khỏi những bóng đen ngoài kia.
- Cứ đi đi.....thật may vì mày không cần đợi nữa, chỉ mong cuộc sống hai người sẽ có thể như ý muốn...
Nụ cười của Minhyung với Hyeonjoon làm Wooje vò đầu không hiểu gì hết, cái gì mà cứ đi với chả không đi. Đúng là thế giới người lớn thật khó nghĩ mà, khó hiểu luôn, thật hết nói nổi. Nhóc quay về ôm lấy chiếc gối mà sầu thối ruột khi nghĩ đến viễn cảnh tương lai, nát tươm luôn ấy chứ.
Chỉ là sở dĩ Hyeonjoon đưa ra lựa chọn này chính là điều cậu nghĩ đến đã lâu, đi vào con đường này là vì anh, lựa chọn kết thúc chắc chắn cũng sẽ là vì anh. Moon Hyeonjoon muốn đưa tay ra với anh cả đời này, dù cho sóng có to gió có lớn thì cũng không vấn đề gì cả. Chỉ cần anh chịu tin tưởng nguyện nắm lấy tay cậu mà thôi, cậu sẽ dùng cả đời này để che gió chắn bão cho anh. Chỉ là vì Hyeonjoon thật sự rất yêu Sanghyeok, rất yêu...
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip