[Gyuchan] Kỷ luật ngọt ngào

Kim Mingyu nhìn đồng hồ, kim giây nhích từng nhịp như cố tình trêu ngươi sự kiên nhẫn vốn chẳng nhiều của hắn. Mười lăm phút đã trôi qua. Hắn hít một hơi sâu, lồng ngực rắn chắc căng lên dưới lớp áo tập ôm sát, từng múi cơ chuyển động rõ rệt theo từng nhịp thở. Cái tên Lee Chan này… chưa một lần đúng giờ.

Cánh cửa phòng gym bật mở.

Lee Chan bước vào, mái tóc đen rối nhẹ như vừa lao đến trong vội vã, mồ hôi còn vương trên thái dương. Chiếc áo thun rộng thùng thình không giấu được xương quai xanh gợi cảm. Cậu lướt qua Mingyu mà không buồn dừng lại, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua như thể sự hiện diện của huấn luyện viên là điều đương nhiên – không cần để tâm.

“Muộn.” Giọng Mingyu trầm khàn vang lên, ngắn gọn và dứt khoát. Không cần quát tháo. Chỉ một từ thôi cũng đủ khiến bầu không khí trong phòng chùng xuống.

Chan nhún vai, thờ ơ như thể mọi chuyện chẳng đáng bận lòng. “Kẹt xe.”

“Lý do cũ mèm.” Mingyu sải bước về phía trước, bóng hắn đổ dài nuốt trọn lấy Chan. Cách hắn di chuyển mang theo áp lực rõ ràng – lạnh lùng và nguy hiểm. “Cậu biết tôi không ưa sự thiếu kỷ luật.”

“Tôi biết.” Chan đáp, giọng cứng cỏi nhưng trong mắt lại ánh lên một tia thách thức mờ nhạt. Cậu ngẩng cao đầu, đối mặt với đôi mắt lạnh lẽo kia, nơi kỷ luật là thứ không thể thương lượng. Thách thức… hay là một khao khát được chế ngự – chính cậu cũng không rõ nữa.

Khóe môi Mingyu khẽ nhếch lên, thoáng hiện một nụ cười gần như không thấy. Hắn đã quá quen với kiểu chống đối nửa vời này của Chan – cứng đầu bên ngoài, yếu mềm ở nơi sâu nhất.

“Tốt,” hắn gằn giọng. “Vậy thì bù giờ. Gấp đôi.”

Chan hơi sững lại, ánh mắt lóe lên một tia ngạc nhiên, nhưng rất nhanh sau đó lại trở về vẻ lạnh lùng quen thuộc. “Tùy anh.”

“Tùy tôi,” Mingyu nhắc lại, giọng trầm xuống một bậc, uy quyền lấp đầy từng âm tiết. Hắn đưa tay lên, ngón cái miết nhẹ lên xương quai xanh nhô ra của Chan, làn da nóng ấm và khẽ run dưới đầu ngón tay hắn. “Bài tập hôm nay… sẽ đặc biệt hơn một chút, Chan.”

Một luồng rùng mình len lỏi khắp sống lưng Chan. Cậu nuốt khan, đôi mắt vẫn dán chặt lấy Mingyu – nơi sự nghiêm khắc và ham muốn cuộn chặt vào nhau như một cái bẫy. Và cậu… không hề muốn trốn thoát.

Kim Mingyu nở một nụ cười nhếch môi, ánh mắt sắc như dao lướt qua gương mặt ướt mồ hôi của Lee Chan. Hắn rút tay lại, nhưng không gian quanh cậu vẫn như bị lấp đầy bởi sự hiện diện mạnh mẽ của hắn – đặc quánh, nặng nề, không lối thoát.
“Khởi động.”

Không phản kháng, không cãi lại, Chan làm theo. Im lặng, nhưng không hề phục tùng. Từng động tác giãn cơ được thực hiện chuẩn xác, nhưng ẩn chứa trong đó là một thái độ chống đối ngầm. Và Mingyu thấy hết. Hắn dõi theo cậu như một con thú săn mồi lặng lẽ, mắt không chỉ nhìn mà như soi thấu cả lớp vỏ cứng đầu cậu luôn cố dựng lên.

Hắn biết rõ – cái vẻ bất cần ấy chỉ là mặt nạ. Bên trong Chan là một khối hỗn độn của khát khao và bản năng, một ngọn lửa muốn được thuần hóa bằng tay của kẻ đủ mạnh. Và hắn, chưa bao giờ nghi ngờ mình chính là người đó.

“Chống đẩy.” Giọng hắn trầm xuống một quãng, đều đặn như nhịp trống.

Lee Chan đổ người xuống sàn. Bắt đầu. Mỗi nhịp hạ người, đôi tay cậu run lên dưới sức nặng cơ thể và ánh nhìn như thiêu đốt từ phía sau. Cơ bắp gồng lên, siết lại, mồ hôi lấm tấm sau gáy.

Mingyu bước đến, cúi thấp người. Hắn nhìn thấy lưng Chan hơi cong xuống – không đúng kỹ thuật.

“Thẳng lưng. Hít sâu.”

Cậu chỉnh lại, hơi thở gấp gáp hơn. Nhưng khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, hơi nóng của Mingyu như bao trùm lấy cậu từ phía sau.

“Vẫn chưa đủ,” Mingyu nói, giọng gần như thì thầm. Rồi hắn đặt tay lên lưng dưới của Chan, ấn nhẹ.

Cú chạm nhẹ nhưng mang theo sức nặng của sự điều khiển khiến cả người Chan giật nhẹ. Một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu khựng lại, hai tay chống xuống sàn, mạch đập dồn dập bên tai.

“Xuống sâu hơn.”

Tay Mingyu vẫn ở đó – không nặng, không đau – nhưng mang tính ra lệnh tuyệt đối. Cảm giác vừa bị kìm hãm vừa được giữ lấy khiến cơ thể Chan phản ứng đầy mâu thuẫn.

“Mười cái nữa.” Hắn cúi thấp xuống, hơi thở phả bên tai. “Không làm được, sẽ bị phạt.”

Chan nghiến răng, cắn môi. Cậu biết rõ hình phạt của Mingyu là gì – hoặc ít nhất cậu nghĩ mình biết. Và kỳ lạ thay… ý nghĩ đó không khiến cậu sợ.

Cậu tiếp tục, mỗi cái chống đẩy là một lần vượt ngưỡng chịu đựng. Mỗi lần hạ người là một lần bàn tay trên lưng đè xuống thêm một chút, không đủ để đau, nhưng vừa đủ khiến Chan cảm thấy mình đang bị điều khiển đến tận hơi thở.

Khi cậu hoàn thành lần thứ mười, cả người gần như sụp xuống.

“Đứng dậy.”

Chan hổn hển, mồ hôi thấm ướt lớp áo, bám sát lên lưng, dính vào da như một lớp kén mỏng. Cậu ngẩng đầu nhìn Mingyu, trong đôi mắt là sự pha trộn giữa mệt mỏi, thách thức và… điều gì đó không thể gọi tên.

Mingyu nhìn cậu, ánh mắt đậm đặc thú vị và chiếm hữu.

“Chúng ta chỉ mới bắt đầu, Chan.” Hắn lùi một bước, chỉ tay về phía máy chạy bộ. “Lên đó. Chạy. Tôi sẽ tăng tốc – tùy theo biểu cảm của cậu.”

Chan bước lên, bắt đầu chạy. Nhịp đầu tiên nhẹ nhàng, như lấy lại nhịp thở. Nhưng chỉ một phút sau, tốc độ tăng lên. Và tiếp tục tăng.

Mingyu đứng ngay bên cạnh, không rời mắt khỏi cậu một giây.

“Nhanh hơn.”

Chan đẩy nhanh guồng chân. Tim đập dồn dập, phổi nóng rát, máu chảy rần rật dưới da. Nhưng nhiều hơn cả đau đớn là ánh mắt kia – ánh mắt luôn ở đó, siết chặt lấy từng chuyển động, như buộc cậu phải cố gắng chỉ vì một cái gật đầu hài lòng.

“Nhanh hơn nữa, Chan. Tôi biết cậu còn sức.”

Cậu nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng. Cơ thể gần như gào thét đòi nghỉ. Nhưng cậu không dừng. Không muốn. Không thể.

Cho đến khi máy đột ngột dừng lại.

Chan lao người về phía trước theo quán tính, suýt ngã. Cậu vịn lấy thành máy, toàn thân run lên vì mệt.

“Đủ rồi.” Mingyu tiến lại, cúi người xuống. Giọng hắn trầm thấp và chậm rãi hơn bình thường, từng chữ rơi vào tai Chan như nhấn chìm cậu. “Giờ thì đến phần hình phạt mà tôi đã hứa.”

Kim Mingyu nhếch môi, ánh mắt tối sẫm như muốn nuốt trọn Lee Chan. Hắn đưa tay lên, ngón tay dài vén nhẹ lọn tóc ướt đẫm mồ hôi dính trên trán Chan, động tác dịu dàng đến kỳ lạ – hoàn toàn trái ngược với khí chất kỷ luật và lạnh lùng hắn luôn toát ra.

“Hình phạt hôm nay,” Mingyu cúi đầu, giọng trầm khàn quét nhẹ bên tai Chan, “là học cách… ngoan ngoãn hơn.”

Lee Chan nuốt khan. Toàn thân cậu run lên – không phải vì kiệt sức, mà bởi một cơn căng thẳng kèm theo thứ cảm giác khó gọi tên đang dâng lên từng nhịp. Cậu không thể rời mắt khỏi ánh nhìn kia – một đôi mắt đen sâu hun hút, chứa đựng quyền lực tuyệt đối mà cậu chưa từng có khả năng cưỡng lại.

Mingyu cúi thấp hơn, chỉ còn một khoảng thở giữa hai người. Hơi thở hắn nóng rực, trộn giữa mùi mồ hôi, bạc hà và pheromone đàn ông thô ráp – khiến Chan như muốn nghẹt thở. Tim đập thình thịch, máu dồn lên mặt, cơ thể cậu như bị ghim chặt vào không khí nặng mùi kiểm soát.

“Cậu nghĩ có thể trốn tôi sao, Chan?” Giọng hắn trầm xuống, như tiếng gầm khe khẽ. “Cậu nghĩ có thể bất tuân mãi sao mà không bị xử lý?”

Không chờ câu trả lời, Mingyu áp môi xuống. Nụ hôn đầu tiên như một dấu ấn – nhẹ nhàng, nhưng mang theo mệnh lệnh. Và rồi hắn không cho Chan cơ hội suy nghĩ. Lưỡi hắn lướt vào, xâm lấn, chiếm hữu. Nụ hôn trở nên dồn dập, ẩm ướt và sâu đến nghẹt thở. Chan chống tay vào ngực hắn trong một nỗ lực mờ nhạt muốn giành lại chút không gian, nhưng ngay sau đó, cậu đã buông xuôi, vòng tay qua cổ hắn, kéo sát hơn.

Toàn thân Chan run lên khi môi Mingyu di chuyển – từ môi xuống hàm, rồi cắn nhẹ vào làn da dưới tai cậu. Hắn biết rõ đâu là điểm khiến Chan yếu đuối nhất.

“Thấy chưa, Chan…” Mingyu thì thầm, giọng như lửa rót vào tai. “Cậu chưa bao giờ thoát khỏi tôi. Và sẽ không bao giờ.”

Cậu không thể trả lời. Hơi thở Chan vỡ vụn khi Mingyu nâng cậu lên dễ dàng như thể cậu chẳng nặng gì. Hai chân Chan kẹp lấy hông hắn theo phản xạ, bàn tay siết chặt vai hắn để giữ lại chút cân bằng – nhưng chính động tác ấy lại khiến cơ thể họ dính sát vào nhau hơn nữa.

Chan cảm nhận rõ ràng sự cương cứng từ cơ thể đối phương đang tì sát nơi bụng mình. Một âm thanh khẽ thoát ra từ cổ họng – một tiếng rên nghẹn ngào vừa bị kìm nén vừa khát khao.

Mingyu nhấn môi lên cổ Chan, để lại từng dấu hôn ướt át và nóng rát. Hắn cắn nhẹ, rồi liếm lại như vỗ về, khiến Chan gần như bật khóc vì quá nhiều cảm xúc đan xen – sợ hãi, kích thích, và một thứ gì đó gần như là lệ thuộc.

“Anh…” Chan thì thầm, giọng khản đặc. “Anh là đồ khốn.”

Nhưng câu nói ấy – mềm và run rẩy – không hề mang theo tức giận. Trái lại, nó nghe như một lời đầu hàng thì thầm.

Mingyu bật cười – một tiếng cười trầm và tràn ngập tự mãn. “Khốn nạn thật,” hắn nói, tay trượt vào vạt áo Chan, chạm lên lớp da nóng rực. “Nhưng là đồ khốn mà cậu không thể rời mắt khỏi, phải không?”

Hắn kéo áo Chan lên từng chút, đôi mắt không rời khỏi biểu cảm đang dần tan rã của cậu. “Giờ thì…” – ngón tay hắn trượt xuống bụng dưới của Chan, nơi cơ bụng đang run lên vì hồi hộp – “tôi sẽ cho cậu thấy… phục tùng có thể kích thích đến mức nào.”

Kim Mingyu bế bổng Lee Chan lên khỏi máy chạy bộ, động tác dứt khoát và dễ dàng đến mức khiến Chan cảm thấy mình nhẹ tựa không khí trong vòng tay hắn. Cậu rên khẽ khi thân thể bị ép sát vào lồng ngực trần đẫm mồ hôi của Mingyu, lớp vải mỏng dính ướt chỉ càng làm tăng thêm ma sát nóng rẫy giữa hai người.

Mingyu bước về phía góc khuất của phòng gym – nơi ánh đèn dịu hơn, và những tấm thảm dày trải sẵn dưới sàn như chờ đợi. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt Chan nằm xuống, nhưng không cho cậu kịp định thần, đã ép sát cậu xuống lớp đệm mềm, cơ thể to lớn phủ trùm lên cậu như một chiếc lồng giam không lối thoát.

Bàn tay Mingyu trượt vào trong lớp áo ướt mồ hôi của Chan, từng ngón tay chậm rãi lướt dọc theo đường cong lưng và bụng, cảm nhận từng nhịp run rẩy khẽ khàng của làn da nóng hổi dưới lòng bàn tay. Chan khẽ cong người lên theo bản năng, một cái cong nhẹ như dâng hiến.

“Ngoan nào, Chan,” Mingyu thì thầm, môi hắn chạm vào xương quai xanh của Chan – nơi những giọt mồ hôi tụ lại thành vệt mặn, ánh đèn hắt xuống lấp lánh. Hắn đặt một nụ hôn chậm rãi, như đánh dấu lãnh thổ.

“Hãy cho tôi thấy… cậu có thể ngoan ngoãn đến mức nào.”

Hắn kéo vạt áo Chan lên cao, để lộ phần bụng thon gọn và săn chắc – một cơ thể dù nhỏ hơn hắn nhưng vẫn đủ sức khiến bất kỳ ai khao khát. Hắn cúi xuống, môi lướt trên da thịt, để lại từng vết hôn ngấu nghiến nhưng đầy tính toán, khiến Chan không kiềm được mà khẽ rên, âm thanh mỏng như sợi chỉ đứt ra từ cổ họng.

“Mingyu…” Chan gọi, hơi thở ngắt quãng. Hai tay cậu bấu chặt lấy vai hắn, như đang cố bám víu lấy chút tỉnh táo cuối cùng giữa cơn hỗn loạn khao khát. Mọi ý nghĩ phản kháng, đấu đá, chống đối… đều đã tan biến. Chỉ còn lại cảm giác được kiểm soát, bị chi phối, và một sự thỏa mãn sâu kín đến đau lòng.

Mingyu trượt môi xuống thấp hơn, chậm rãi và cố ý. Tay hắn luồn xuống mép quần tập của Chan, hơi siết lấy rồi thả lỏng, khiến cậu run lên trong dự cảm.

“Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, Chan,” Mingyu nói, giọng hắn khàn đặc, nhấn nhá từng chữ như rót lửa vào tai. “Cậu đã quá bướng bỉnh hôm nay… nên tôi sẽ dạy cậu – bằng cách mà cậu không bao giờ dám quên.”

Mingyu không chần chừ thêm nữa. Hắn kéo khóa quần tập của Lee Chan xuống bằng một động tác dứt khoát, tiếng “kéo” lạnh lẽo vang lên giữa không gian ngột ngạt. Cơ thể Chan khẽ giật nhẹ khi phần thân dưới được giải phóng – cứng cáp, nóng bỏng và ướt đẫm.

Một tiếng thở dốc bật ra từ môi Chan khi bàn tay thô ráp của Mingyu trượt xuống, bao lấy lấy phần nhạy cảm ấy. Những ngón tay hắn không thô bạo, mà chậm rãi, như thể đang khám phá thứ gì đó vừa quen vừa mới – và hoàn toàn thuộc về hắn.

“Thấy chưa, Chan?” Mingyu thì thầm, hơi thở hắn sượt qua môi Chan như gió nóng. “Miệng thì nói không, nhưng cơ thể cậu lại đang van xin tôi.”

Chan không trả lời. Cậu không thể. Mọi lời chối bỏ đều đã hóa thành cơn rên khe khẽ, vỡ vụn giữa kẽ răng. Cậu nhắm mắt, toàn bộ cơ thể căng cứng như chờ đợi một cơn sóng thần, và rồi run lên khi bàn tay kia bắt đầu di chuyển – chậm, đều, và cực kỳ cố ý.

Cảm giác mát lạnh từ khóa quần kim loại vừa tuột xuống vẫn còn đó, tương phản hoàn toàn với sự nóng rực nơi lòng bàn tay Mingyu. Từng nhịp vuốt ve của hắn như thắp lửa vào từng mạch máu, từng tế bào trên người Chan, thiêu rụi mọi tàn tích cuối cùng của sự chống đối.

Mingyu cúi xuống, hôn lên môi Chan – một cái chạm nhẹ, gần như dịu dàng.

“Đây là bài học đầu tiên,” hắn thì thầm, trán chạm nhẹ trán cậu. “Học cách chấp nhận chính khao khát của mình.”

Bàn tay hắn tiếp tục di chuyển, đều đặn, có lúc mạnh mẽ, có lúc nhẹ như gió lướt. Hắn không vội vàng – không bao giờ vội vàng – vì hắn muốn Chan nhớ từng nhịp, từng run rẩy, từng tiếng rên bật ra từ nơi sâu nhất trong cổ họng. Muốn cậu hiểu rõ cảm giác bị chiếm giữ – dù chỉ là qua từng cú vuốt nhẹ.

“Cậu nghĩ sao về bài học này, Chan?” Mingyu hỏi, giọng đậm vẻ trêu chọc. Rồi hắn ghé sát tai, thì thầm, gần như rít lên, “Hay cậu muốn một bài học sâu hơn… nơi tôi ở trong cậu… đến tận cùng?”

Cả cơ thể Chan khẽ uốn cong như để đáp lại. Tay cậu túm lấy áo Mingyu, ngón tay cào nhẹ qua lưng hắn, để lại những vệt đỏ hằn nóng bỏng.

“Sâu… hơn,” Chan thều thào, giọng cậu run rẩy và nghẹn lại vì dục vọng dâng đến nghẹt thở. Sự kiêu ngạo thường trực đã tan biến không dấu vết, chỉ còn lại một ánh nhìn – mơ hồ, long lanh, và rực lửa khát khao được lấp đầy, được thuộc về.

Mingyu khẽ cười – một nụ cười hài lòng đầy chiếm hữu. Hắn cúi xuống, trượt tay ra sau gáy Chan, áp trán mình vào trán cậu.

“Giỏi lắm,” hắn thì thầm. “Giờ thì, bài học thứ hai bắt đầu.”

Kim Mingyu bật cười khẽ, một âm thanh trầm khàn vang lên từ lồng ngực, lan truyền qua không khí ẩm nóng và dội thẳng vào người Lee Chan. Hắn giữ chặt lấy hông Chan – đôi tay lớn đầy kiểm soát – trong khi tay còn lại vẫn vuốt ve nơi cậu đang căng cứng vì khao khát.

Một tiếng “tách” vang lên – cúc quần hắn bung ra, theo sau là tiếng khóa kéo kim loại ma sát lách cách đầy ám chỉ. Âm thanh đó vang vọng giữa không gian yên ắng của phòng gym, gần như khiêu khích và thiêu đốt thính giác Chan.

“Bài học này…” Mingyu thì thầm, hơi thở phả lên cuống tai Chan khiến cậu rùng mình. “… là về sự phục tùng tuyệt đối. Về việc cậu hoàn toàn thuộc về tôi.”

Chan nín thở. Mùi mồ hôi, bạc hà và hơi thở của Mingyu quyện lại, vây lấy cậu như một chiếc lưới. Và rồi cậu cảm nhận được – phần thân cứng nóng của Mingyu áp sát vào đùi mình, chỉ còn cách một lớp vải mỏng manh.

Mingyu không chờ đợi thêm. Hắn kéo phăng quần của Chan xuống, để lộ cơ thể đang run rẩy vì khát khao bị chạm đến tận cùng. Ánh mắt hắn lướt khắp thân thể cậu, chậm rãi, tỉ mỉ như đang chiêm ngưỡng một chiến lợi phẩm vừa giành được sau một cuộc chiến dai dẳng.

Và rồi, ánh nhìn ấy dừng lại ở nơi đang vươn cao giữa hai đùi Chan – đầy khao khát, đầy bất lực.

“Ngoan nào, Chan,” Mingyu nói, giọng trầm như nhấn chìm mọi phòng bị. Hắn vòng tay ôm lấy gốc cậu, ngón tay lướt dọc sống lưng nơi nhạy cảm ấy, rồi siết nhẹ. “Cho tôi thấy… cậu có thể ngoan đến mức nào.”

Chan cong người theo bản năng, đầu lưỡi lướt qua môi dưới. Một tiếng rên khàn khẽ bật ra từ cổ họng, lẫn giữa hơi thở đứt đoạn. Cậu thúc hông về phía tay Mingyu, không hề che giấu khát khao – không còn bất kỳ hàng rào tự trọng nào sót lại.

“Tốt lắm…” Mingyu thở ra một tiếng đầy thích thú. Hắn chậm rãi mơn trớn, đều đặn, khiến từng tế bào trong người Chan như bùng cháy. “Cậu thích lắm, phải không? Thích cảm giác tôi chạm vào cậu, thích được tôi điều khiển.”

Chan không trả lời, chỉ gật đầu mạnh – như thể bất kỳ lời nói nào cũng sẽ khiến cậu vỡ tan vì quá sức chịu đựng.

“Thích…” – cậu rên lên, giọng run rẩy – “Thích anh… Mingyu…”

Mingyu khẽ cười, nụ cười mang theo sự hài lòng, chiến thắng và một chút dịu dàng ẩn sâu.

Kim Mingyu cúi thấp người, ánh mắt khóa chặt lấy Lee Chan. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve má Lee Chan, ngón cái miết lên xương gò má ửng hồng. "Tốt lắm, Chan. Tôi biết cậu muốn điều này."

Lee Chan thở dốc, toàn thân run rẩy. Cậu không thể che giấu được sự khao khát đang thiêu đốt bên trong. "Mingyu... làm ơn..."

"Làm ơn gì nào, Chan?" Mingyu thì thầm, giọng nói trầm ấm như một lời mời gọi tội lỗi. Hắn trượt tay xuống, nắm lấy nơi đang cương cứng của Lee Chan, vuốt ve theo chiều dài. "Cậu muốn tôi làm gì? Hãy nói ra, tôi muốn nghe cậu cầu xin."

Lee Chan cắn môi, một tiếng rên thoát ra. Cảm giác bị trêu chọc, bị dồn nén đến cực điểm khiến cậu không còn đủ sức để giữ lại bất cứ sự kiêu hãnh nào. "Làm ơn... Mingyu... làm ơn... vào đi..."

Mingyu nhếch mép, ánh mắt đầy thỏa mãn. Hắn đẩy hông Lee Chan lên một chút, sau đó nhanh chóng cởi bỏ lớp quần lót vướng víu của cả hai. Da thịt trần trụi cọ xát vào nhau, nóng bỏng và đầy nhục cảm.

"Sẵn sàng chưa, đồ hư hỏng?" Mingyu hỏi, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. Hắn từ từ đẩy đầu dương vật nóng bỏng của mình vào cửa huyệt của cậu.

Lee Chan cắn chặt môi, rên rỉ một tiếng dài. Cậu cảm thấy một áp lực lớn, một cảm giác căng tức đầy khoái lạc khi Mingyu từ từ xâm nhập. Cảm giác lấp đầy, cảm giác bị chiếm hữu lan tỏa khắp cơ thể cậu.

"Thắt chặt lại, Chan," Mingyu gầm gừ, bắt đầu di chuyển hông. "Đừng chống đối tôi. Hãy cảm nhận tôi, hãy để tôi kiểm soát cậu."

Kim Mingyu thúc mạnh vào trong, một tiếng rên nặng nề thoát ra từ cổ họng hắn khi dương vật của hắn hoàn toàn lấp đầy Lee Chan. Cậu bật ra một tiếng nức nở, cơ thể co giật kịch liệt khi cảm giác khoái lạc mãnh liệt ập đến.

“Ưm… Mingyu… sâu quá…” Lee Chan thở hổn hển, móng tay cào mạnh vào vai Mingyu. Cậu cảm thấy như mình bị xé toạc, nhưng đồng thời lại là một sự lấp đầy đầy thỏa mãn.

Mingyu bắt đầu những cú thúc hông đều đặn, mạnh mẽ. Hắn không vội vàng, mà như đang tận hưởng từng khoảnh khắc chiếm hữu này. Mỗi nhịp thúc vào sâu hơn, hắn lại cúi xuống thì thầm vào tai Lee Chan những lời dơ bẩn.

“Thấy chưa, Chan? Cậu là của tôi,” Mingyu gầm gừ, hơi thở nóng ấm phả vào vành tai Lee Chan. “Cảm nhận tôi bên trong cậu đi. Đây là nơi cậu thuộc về.”

Lee Chan ưỡn cong lưng, đầu ngửa ra sau, hoàn toàn mất kiểm soát. Cậu không thể nghĩ được gì ngoài cảm giác mà Mingyu đang mang lại. Mọi sự bất cần, mọi sự bướng bỉnh đều tan biến, chỉ còn lại sự phục tùng tuyệt đối.
“Anh… anh là đồ khốn nạn…” Lee Chan nói đứt quãng, nhưng giọng nói lại đầy rên rỉ và ham muốn. “Đồ khốn… chết tiệt…”

Mingyu cười khẽ, một nụ cười đầy dâm đãng. “Đúng vậy, tôi là đồ khốn nạn. Và cậu thích đồ khốn nạn này, phải không?” Hắn thúc mạnh hơn, khiến cậu rên lên một tiếng dài. “Nói đi, Chan. Nói là cậu thích tôi làm thế này với cậu.”

Lee Chan thở dốc, nước mắt lưng tròng, không biết là vì khoái cảm hay vì sự nhục nhã ngọt ngào. “Thích… em thích… Mingyu… làm ơn… nhanh hơn…”

Nghe được lời cầu xin của Lee Chan, Mingyu càng trở nên hung bạo hơn. Hắn thúc hông dồn dập, nhanh và mạnh, khiến tấm thảm tập dưới lưng Lee Chan kêu sột soạt. Căn phòng gym vang vọng tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ đầy dục vọng của Lee Chan và tiếng thở hổn hển nặng nề của Mingyu.

“Ngoan lắm, Chan,” Mingyu thì thầm, hôn ngấu nghiến lên cổ Lee Chan. “Đây mới là cậu. Yếu đuối và khao khát được tôi chiếm hữu. Thấy chưa, bé yêu của tôi?”

Kim Mingyu ghì chặt Lee Chan xuống, những cú thúc không ngừng nghỉ, dồn dập và mạnh mẽ. Mỗi lần hắn ra vào, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào lại thoát ra từ cổ họng Lee Chan, hòa cùng tiếng da thịt va chạm ướt át và tiếng thở dốc nặng nhọc của cả hai. Căn phòng tập giờ đây không còn là nơi của những bài tập thể lực khô khan, mà trở thành chiến trường của dục vọng và sự khuất phục.

“Sâu hơn… Mingyu… sâu hơn nữa…” Lee Chan cầu xin, giọng nói lạc đi vì khoái cảm. Cậu cảm thấy toàn thân mình đang căng cứng đến cực điểm, từng sợi cơ đều run rẩy. Ánh mắt cậu dại đi, chỉ còn tập trung vào khuôn mặt Mingyu, nơi sự hài lòng và chiếm hữu hiện rõ mồn một.
Mingyu cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi sưng đỏ của Lee Chan, một nụ hôn thô bạo nhưng đầy đam mê. Hắn rút ra gần hết rồi lại thúc vào thật sâu, khiến Lee Chan bật ra một tiếng thét nhỏ, cả người co giật mãnh liệt.

“Đây là bài học cuối cùng, Chan,” Mingyu gầm gừ bên tai cậu, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng. “Cậu là của tôi. Hoàn toàn. Từ giờ trở đi, cậu sẽ luôn ngoan ngoãn. Hiểu chưa?”
Lee Chan gật đầu lia lịa, nước mắt lăn dài trên thái dương. “Hiểu… hiểu rồi… em hiểu rồi… Mingyu… làm ơn…”

Đột nhiên, Mingyu siết chặt lấy hông Lee Chan, thúc một cú cuối cùng thật mạnh và sâu. Cả hai cùng rên rỉ, cơ thể căng cứng rồi run rẩy kịch liệt khi những con sóng khoái cảm dâng trào. Mingyu trút bỏ tất cả vào bên trong Lee Chan, cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp nơi.
Cả hai nằm lại trên tấm thảm, thở dốc. Mingyu vẫn ôm chặt Lee Chan, không buông. Lee Chan tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận nhịp tim dồn dập của Mingyu. Mặc dù kiệt sức, nhưng một cảm giác thỏa mãn và bình yên lạ thường bao trùm lấy cậu.

“Mệt không?” Mingyu hỏi, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn, pha chút lo lắng.

Lee Chan khẽ gật đầu, rúc sâu hơn vào lòng Mingyu. "Chỉ là...hơi mệt chút thôi"

Mingyu mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Lee Chan. “Tốt. Giờ thì em đã biết hậu quả của việc không vâng lời rồi đấy.” Lee Chan khẽ nhếch mép, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. “Chắc… lần sau em sẽ ngoan hơn.”

Kim Mingyu hít một hơi sâu, cảm nhận sự thỏa mãn dâng trào trong lồng ngực. Dù đã trút bỏ, nhưng một ngọn lửa mới dường như lại bùng lên trong hắn. Mingyu nhích hông, cảm nhận sự ấm nóng và ẩm ướt bên trong Lee Chan, một bằng chứng sống động cho sự chi phối tuyệt đối của hắn.

“Mới có một hiệp thôi mà đã mệt rồi sao, Chan?” Mingyu thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy trêu chọc. Hắn nhấc bổng hông Lee Chan lên một chút, sau đó lại thả xuống, khiến cậu khẽ rên lên.

“Hay là anh phải dạy bé thêm vài bài học nữa để nhớ lâu hơn?”
Lee Chan khẽ mở mắt, đôi mắt vẫn còn hơi mờ đi vì khoái cảm. Cậu cảm nhận được sự cương cứng của Mingyu lại bắt đầu lớn dần bên trong mình. Một cảm giác vừa sợ hãi vừa kích thích chạy dọc sống lưng.

“Anh… anh là đồ điên…” Lee Chan thều thào, nhưng không có chút phản kháng nào trong lời nói. Chỉ làn mi run nhẹ, giọng khàn đặc trong dư âm nhục cảm.

Mingyu cúi xuống, hôn lên trán Chan, ánh mắt thấp thoáng ý cười – nửa dịu dàng, nửa tàn nhẫn. “Ừ, đúng. Điên vì em.”
Hắn thì thầm, rồi chậm rãi chuyển động hông một lần nữa, nhấn sâu vào nơi ấm nóng vẫn còn đang siết chặt lấy hắn.

Chan khẽ cắn môi, một tiếng rên nho nhỏ thoát ra trong vô thức. Cậu vòng tay ôm lấy cổ Mingyu, không còn chống cự, không còn nghĩ ngợi. Mọi lý trí đều đã bị nghiền nát dưới bàn tay của dục vọng, tình cảm, và cả sự phụ thuộc đến điên cuồng.

“Lần sau… đừng có đùa với lửa, Chan.” Mingyu gằn nhẹ, giọng nói khàn đặc và nghiêm túc kỳ lạ.
“Vì anh không bao giờ để em thoát được đâu.”

Ngoài cửa sổ, gió đêm khẽ lùa qua, nhưng giữa tấm thảm lạnh, giữa những vệt dấu trên làn da, chỉ còn hơi thở và thân nhiệt của hai người quấn lấy nhau—cháy âm ỉ, không lối thoát.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip