Take 1.Hội ngộ
"What do you do with a broken heart?"
Lee Haechan - sinh viên đại học mỹ thuật được tất cả các thầy cô và bạn học tán thưởng. Trong mắt thầy cô giáo thì cậu là một học sinh ưu tú, có tài năng lại còn chăm chỉ. Trong mắt bạn bè và hậu bối, cậu là thiên tài khi lúc nào cũng đứng thủ khoa mỹ thuật hội hoạ. Trong mắt bố mẹ ,cậu là một đứa nhỏ trưởng thành và hiểu chuyện.
Nhưng chính cậu biết rõ hơn ai hết, Lee Haechan xuất chúng ấy quả là một vỏ bọc hoàn hảo để che lấp cái đời sống tình cảm hỗn độn của cậu.
Không gì hơn trong 5 năm qua, một mớ hỗn độn. Lần gần nhất chia tay người yêu khiến cậu cảm thấy bản thân đã chạm tới giới hạn. Đầu óc cậu căng thẳng đến nỗi không thể nghĩ ra bất cứ thứ gì cho đồ án sắp tới và nếu cậu không thể yên ổn qua hết tất cả các môn, cậu sẽ phát điên nếu phải học lại mất.
Nghĩ đến đây Haechan đang tận hưởng khoảng thời gian tìm lại niềm cảm hứng, bỗng chốc vò mái tóc vàng hoe thành một ổ chim.
Đúng vậy, cậu đã trở về Jeju - quê hương cậu với biển xanh nắng vàng. Giờ cậu đang ngồi ở quán cafe ven biển, tĩnh lặng tận hưởng cốc nước trái cây thơm mát. À và không thể thiếu tập vẽ trắng tinh chưa hề động bút, cậu không thể vẽ được gì. Chỗ này không tệ, ít nhất là trong hồi ức của cậu năm lớp 11, gia đình cậu đã chuyển lên Seoul vào mùa hè trước khi cậu lên 12. Họ muốn có cuộc sống tốt hơn và mong cậu được học tập trong điều kiện tốt nhất.
Đang cuốn trong cái mớ suy nghĩ bòng bong, cậu bất chợt bị một tiếng nói trầm khàn đánh thức:
-Lâu quá rồi nhỉ?
Haechan nhếch mi mắt lên nhìn rõ khuôn mặt trước mắt. Một chàng trai với mái tóc đen nhánh xoã xuống tuỳ tiện, làn da trắng muốt như một khối ngọc phát sáng. Lông mày sắc nét nam tính với đôi con ngươi cong cong, hàng mi dài rũ xuống phảng phất nét dịu dàng vô hạn. Và cái nụ cười đặc trưng quen thuộc ấy...Haechan cất lên tiếng chào đáp lại, cảm giác giọng mình không thể ngượng nghịu và cứng đơ hơn:
-Na Jaemin... Đã lâu không gặp. Thật tình cờ...
Jaemin bật cười khi nhìn thấy bộ dạng bị doạ sợ của Haechan. Cậu ngồi xuống đối diện, lẳng lặng quan sát Haechan một chút. Lớn lên cũng được tính là xinh đẹp, không đen nhẻm như trước nữa. Mái tóc vàng và bộ quần áo kiểu cách cũng hợp với cậu. Quả là Haechan rất phù hợp với nơi thành thị. Jaemin nhìn Haechan lại bị vẻ mặt của cậu ta làm cho buồn cười:
-Sao lại ngượng ngùng như vậy? Tụi mình cũng đâu phải người xa lạ.
-Đừng châm chọc tớ nữa. Giờ tớ đã 22 tuổi rồi, tớ sẽ không cãi nhau với cậu đâu.
Haechan bĩu môi nói. Na Jaemin cũng không phải người xa lạ gì thật, bất quá đã là chuyện của 5 năm trước. Giờ không thể không tránh khỏi có chút khó xử.
Jaemin chỉ cười thành tiếng, liếc qua tập giấy trắng tinh của Haechan.
-Tớ đã nghe tin cậu học mỹ thuật, còn rất giỏi nữa. Mẹ tớ rất hay kể về cậu, bà nói thật sự rất nhớ cậu.
Nghe đến mẹ Jaemin, Haechan lập tức cảm thấy có dòng nước ấm áp chảy qua lồng ngực. Dù cuộc sống mới này là điều mà cậu vẫn luôn ao ước, nhưng ở thật lâu thật lâu cũng dần cảm thấy cõi lòng lạnh lẽo biết bao. Vì thực tại vốn không vận hành đơn giản như cách cậu nghĩ, đôi lúc cậu chỉ muốn trở về nơi này. Được rong ruổi chơi bời cùng Na Jaemin, sang nhà bạn để được người mẹ dễ mến của cậu ấy làm cho những chiếc bánh thơm ngon.
Cuộc sống đã từng thật tốt đẹp...
Jaemin nhìn được nét suy tư nơi người kia
-Cậu đang bí ý tưởng nhỉ, đi dạo chút không?
Bọn họ, một người mặc sơ mi trắng quần bò sáng màu mang nét điển trai dịu dàng, một người tóc vàng hoe lại mặc áo phông cách điệu cùng chiếc quần bò rách tơi tả sóng vai đi cạnh nhau, không khỏi thu hút ánh nhìn. Haechan lặng mình ngắm biển xanh mướt, lại nhìn người bên cạnh đã rất lâu không gặp, như thể những ngày ấy, những ngày thơ ấu ấy.
Na Jaemin là ai ư? Thanh mai trúc mã, bạn từ thời nối khố, nhưng là của 5 năm trước. Sau khi rời đi cậu cũng chỉ trở lại quê nhà và gặp Jaemin một lần sau khi tốt nghiệp lớp 12. Jaemin và cậu là hàng xóm, họ chơi với nhau từ rất nhỏ, lớn lên học cùng lớp từ cấp một đến cấp 3. Haechan là một đứa trẻ rất nghịch ngợm, cậu dễ thích nghi với môi trường mới và quen biết tất cả mọi đứa trẻ trong làng. Jaemin trái lại dù được yêu quý vì đẹp đẽ, giỏi giang nhưng lại khó gần và xa cách vô cùng. Bởi vậy dù Jaemin luôn nở nụ cười hoà nhã với mọi người nhưng chỉ đối với Haechan là khác biệt, là nụ cười tự tận tấm lòng, dành cho hình bóng cậu đã in sâu trong trái tim từ lúc nào. Haechan lớn lên cũng đủ thông minh để nhận ra được thứ tình cảm khác biệt đó. Nhưng cậu chẳng mảy may để tâm, chỉ cần Jaemin không bước qua giới hạn, cậu sẽ vẫn thoải mái với người bạn thân này. Mọi chuyện chỉ thật sự đổ vỡ khi Haechan được tin sẽ phải chuyển đi Seoul sau khi học xong lớp 11, cậu nhớ rằng mình đã rất bình tĩnh mà đi tìm Jaemin. Hai người ngồi ở mỏm đá đung đưa chân, cảm nhận làn gió thổi qua mái tóc.
-Na Jaemin, tớ sắp chuyển đi rồi. Đi Seoul.
Thấy Jaemin không phản ứng lại gì, cậu tưởng cậu ấy đã sốc đến ngơ người rồi nên cậu vội an ủi:
-Tớ cảm thấy việc này không tồi, dù sao tớ cũng là người hướng tới tương lai tốt đẹp. Rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn, mùa hè tớ cũng sẽ về thăm cậu...
Jaemin trực tiếp ngắt lời, bình thản nói:
-Tớ biết rồi, mẹ cậu đã kể cho mẹ tớ từ lâu rồi. Tớ còn biết trước cả cậu đấy.
Haechan lặng đi, bỗng bật cười:
-Tớ như thằng ngốc vậy nhỉ? Còn lo lắng cậu sẽ buồn, nhớ nhung gì cơ. Haha tớ nghĩ nhiều quá rồi... Vả lại tớ cũng ghét cái chốn làng quê chật chội này lắm rồi, tớ không thuộc về chỗ này.
Jaemin rũ mắt xuống, đứng dậy:
-Tớ về nhà đây, 3 tháng còn lại ở đây vui vẻ.
Haechan không hiểu tại sao Jaemin lại có thái độ như thế nhưng khi nhìn bóng lưng cậu ấy rời đi, trong lòng Haechan dấy lên một loại cảm giác rét lạnh. Cái quay lưng đó rất quen thuộc, như cách cậu ta làm đối với tất cả những người xa lạ. Quay lưng bước ra khỏi cuộc đời họ...
/// Chuyện là ngày đi học có rất nhiều bạn nữ tỏ tình với Na Jaemin. Haechan lúc nào cũng phải nhận thư từ tỏ tình của mấy bạn nữ gửi nhờ cho Na Jaemin. Jaemin vốn dĩ không đọc, bảo Haechan đừng nhận nữa là được ///
Lee Haechan: Này rồi một ngày cậu nhận được thư từ một bạn nữ tỏ tình với tớ gửi nhờ. Cậu sẽ hiểu cảm giác khó xử khi đắc tội với con gái.
Na Jaemin: Không có ngày đó đâu.
/ Ngày không có ấy /
Bạn nữ xyz: Jaemin đưa thư tỏ tình của tớ cho Haechan nha.
Na Jaemin: Sao cậu không tự đưa?
Bạn nữ xyz: Tớ ngại ấy...
Na Jaemin: Tớ cũng ngại.
Bạn nữ xyz: Cậu thân với Haechan mà.
Na Jaemin: Tớ không thân với Haechan.
Bạn nữ xyz: .......
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip