chap 74: Ong chúa

Jungkook ahh~_Hoseok nhỏ giọng gọi tên người đang được mình ôm trọn trong lòng. Hôm nay Jungkook cư xử khác với mọi ngày, dù anh và mọi người đang ở bên, ánh mắt của cậu vẫn luôn mờ mịt như nhìn vào vô định, tâm hồn bay bổng ở đâu đó mà anh không biết được.

Anh gọi thêm vài lần nữa nhưng cậu vẫn không phản ứng. Thay vào đó, những người còn lại trong phòng lại có phản ứng.

Jin và Namjoon ngừng chơi cờ rồi nhìn lên. Jin ngay lập tức đi về phía cậu, còn Namjoon thì nhẹ cho một phép đông cứng lên bàn cờ để không gì thay đổi được vị trí của chúng, phòng hờ ấy mà dù sao thì anh cũng đang thắng còn Jin thì....anh ấy là Jin, sau đó cũng đi về phía cậu.

Taehyung và Jimin đang nói chuyện cũng ngừng hẳn và quay sang phía cậu. Họ ngồi rất gần, chủ yếu là không tranh được vị trí ôm cậu trong lòng nên phải ngồi bên cạnh, không thể để Hoseok chiến hết tiện nghi được.

Jungkook không nói gì, cũng không chú ý tới ánh mắt của các anh dần bao phủ bởi vội vã và lo lắng. Cậu đang nghĩ về...con của họ.

============================

Đã lâu rồi nhỉ, cậu giữ cái thai trong người thực sự rất lâu rồi mà không để nó lớn lên. Nếu bây giờ nói ra rằng cậu có thai lúc này có phải quá hấp tấp, họ chỉ mới quay về bên nhau, lại còn Yoon.....anh ấy sẽ phản ứng ra sao? Các anh sẽ phản ứng ra sao?


Bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Chỉ mới tháng trước các anh và cậu còn chẳng là gì của nhau, gặp lại trong một ngày, yêu thương trong một buổi chiều, gắn bó bên nhau chỉ trong một thời gian quá ngắn. Trong khi đó họ từng phải trải qua rất nhiều, để nhận ra, để tin tưởng, để chân trọng, để yêu nhau.

Biết lỗi lầm để vì nhau bù đắp.

Biết nhìn nhận để từ đó am hiểu.

Biết lạnh lùng để cho đi ấm áp.

Biết mất mát để mãi mãi chân trọng.

Biết chờ đợi để đón chờ hạnh phúc.


Và mọi chuyện đang diễn ra quá....cậu không biết nữa. Quá đau đớn để gọi là dễ dàng, quá nhanh chóng để gọi là gian nan. Cậu chỉ biết rằng họ đang ở bên nhau, như vậy là đủ phải không?


=========================

Em đang có thai...._Jungkook như có như không lên tiếng, giọng đều đều như đang đọc một trang sách tẻ nhạt chứ không phải nói về bí mật cậu giấu kín suốt thời gian qua, rằng cái thai được nói tới không phải là kết tinh tình yêu mãnh liệt giữa họ mà chỉ giống như một thứ vô cùng hiển nhiên, mặc dù sẽ không sai khi nói tình yêu của họ vĩ đại hơn tất cả và đứa trẻ là điều không sớm thì muộn sẽ có nhưng vô cảm như vậy cũng thật kì lạ. Cũng không phải cậu không có cảm xúc gì, tất nhiên rồi hỡi Đức mẹ khai sinh, tất nhiên con của họ rất quan trọng với cậu, nếu không nói là quan trọng nhất. Chỉ là, cậu không biết nên có cảm xúc gì khi nói với họ về chuyện này hay họ sẽ có cảm xúc gì về chuyện này. Chính vì thế, cậu chỉ vu vơ nói ra và chờ phản ứng của họ, nếu họ vui mừng thì thật tốt, còn nếu họ không thì.....cậu cũng không chắc mình sẽ làm gì vào lúc đó nữa.

Rất nhanh, Jungkook nhận ra được sự im lặng bao trùm lên căn phòng, cái không khí căng thẳng lan dần ra và sự cứng ngắt dày tới nỗi cậu không biết mình có thể một dao cắt qua nó được không. Vậy chỉ cần họ phản ứng lại cậu sẽ có kết quả phải không? Rằng chuyện này nên tiếp diễn thế nào?

Cái gì cơ? Em nói đùa sao? Khi nào? Với ai? Bằng cách nào?....._hàng loạt câu hỏi của họ phá nát cái im lặng của căn phòng, nhưng không, nó không làm giảm đi chút nào sự căng thẳng, ngay cả trong giọng điệu của họ. Jungkook có thể thấy được nghi hoặc , kinh ngạc hay bối rối tìm được đường đi vào trong đôi mắt của các anh.


Em có thai. Không, em không đùa đâu. Rất lâu rồi. Với các anh. Bằng cách nào thì....trái Mombasa hay còn biết đến với tên gọi trái sinh tử sẽ cho anh đáp án. Nhưng nếu về khía cạnh kia thì...các anh biết rồi đấy. _Jungkook từ từ, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của họ. Theo từng câu trả lời, không khí trong phòng cũng dịu đi, tất nhiên không phải tất cả nghi vấn đều bay đi hết nhưng vẫn là đỡ hơn rồi.




Thế thì tại sao.... _Namjoon bối rối nhìn vào bụng cậu, không có vẻ gì của một cái thai lâu ngày, cậu cũng không có dấu hiệu rõ rệt nào. Hơn nữa, nếu họ có làm....chuyện đó.....thì anh tin anh sẽ nhớ, không có ý gì đâu, chỉ là sẽ khó để quên một chuyện như vậy.



Em.... Em đã ngăn không cho cái thai tiếp tục phát triển_Cậu như hiểu được thắc mắc của anh mà đáp lại.



Tại sao em lại làm vậy? _Jimin ngồi lại gần đặt một tay lên vùng bụng cậu như muốn cảm nhận được cái gì đó. Anh cũng không biết nữa, anh thực sự rất muốn cảm nhận được chút gì đó.




Lúc đó chúng ta phải xa nhau nên em phải làm vậy. Khi gặp lại, mọi người cũng không còn nhớ đến nên em không biết nên nói ra chuyện đó thế nào.... _Cậu cảm nhận được cái ôm của Hoseok chặt thêm một chút, anh đang âm thầm an ủi cậu. Thật sự có chút chớ trêu khi không ai trong họ biết vì sao họ chia ly, chỉ có cậu, nhưng họ vẫn muốn an ủi.




Em có thể cho anh....bọn anh thấy con được không? _Taehyung run giọng mà nói. Anh thực sự rất muốn thấy được, muốn biết đây là sự thật, không phải một giấc mơ, không phải một trò đùa nào đó.....


Jungkook nhìn quanh, Jin, Namjoon, Taehyung, Jimin, Hoseok, trong mắt họ đều là mong chờ.


Với một cái đảo tay, thuật che mắt biến mất. Thực ra cũng không có nhiều thay đổi vì cái thai mới chỉ gần hai tháng kể từ lúc cậu đi nên bụng cậu chưa to lên. Nhưng điều đó không thay đổi được sự thật rằng các anh cảm nhận được có một sinh linh nhỏ bé đang ở trong cậu lớn lên, rằng có một tầng pháp lực mỏng, rất mỏng, nhưng cũng rất quen thuộc đang bao quanh người cậu.



'Là thật'



Thật tuyệt vời, Kookie_Hoseok hôn nhẹ lên má cậu, nụ cười của anh càng lúc càng rực rỡ.



Jimin nhẹ nhàng xoa bụng cậu, cười mơ màng, đôi mắt đỏ lên như muốn khóc, khóc vì vui mừng.



Taehyung suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên như một đứa trẻ. Anh còn quá trẻ để làm cha nhưng ai thèm quan tâm chứ.


Cảm ơn em vì phép màu này, Kookie_Namjoon hôn nhẹ lên má cậu, nở nụ cười ấm áp đến ngây ngốc.


Ôi trời ơi! Chúng ta có rất nhiều thứ phải chuẩn bị. Chế độ ăn uống của em, trời sắp trở lạnh rồi, căn phòng phải chỉnh sửa rất nhiều..... _Jin nói một tràng dài những thứ họ cần làm. Rồi từng người trong các anh cũng bắt đầu lo lắng, bàn nhau phải chuẩn bị những gì.


Không khí tấp nập, vui mừng, thật giống ngày họ biết cậu có thai. Chỉ khác là thiếu Yoongi và.....Jungkook không cười.




===========================



Jungkook, yêu nhau và ở bên nhau là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Đây có thực sự là điều cậu muốn? Họ nâng cậu như nâng trứng, hứng cậu như hứng hoa, bao bọc cậu như bao bọc thứ bảo vật trân quý nhất. Không Jungkook, đây không phải tình yêu, đây là tổ ong, và cậu là ong chúa.


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip