Chương 6

Đổi lại thành Ema-cô, Hina-nàng nha các bae.
___________________________

- Cậu ổn chứ?

Hina đơ người nhìn cô gái vừa xuất hiện đang lau nước mắt cho nàng, trái tim nàng vừa bị người mình yêu đâm một nhát đau đớn tự nhiên lại trở lên ấm áp. Dù mới gặp mặt nhưng vì lí do nào đó Hina lại muốn ỷ lại vào cô gái tóc vàng này.

- T...tớ không sao!- Hina chợt tỉnh nhanh chóng lùi lại. Lạ thật đấy? Chỉ vừa gặp mặt mà thâm tâm nàng lại muốn ở bên cạnh cô tìm an ủi. Cô gái tóc vàng kia chỉ cười nhạt, đôi mắt vàng chanh kia nhìn cô như nhìn một người bạn đã lâu không gặp. Ánh mắt đó thật quen thuộc.

- Tớ là Sano Emma, cậu cũng có thể gọi tớ là Ema. Cậu có thể cho tớ biết rên được không?

- Tớ là Tachibana Hinata.

Nụ cười của Ema càng thêm rạng rỡ thu hút ánh nhìn của nàng khiến nàng không thể rời mắt, cô kéo Hina lên rồi mang nàng tới xích đu, gương mặt nhìn chằm chằm nàng.

- Vậy thì Tachibana, tớ không có ý muốn xen vào chuyện của cậu nhưng cậu có thể cho tớ biết chuyện gì xảy ra được chứ.

Hina vẫn im lặng, bình thường nàng cảnh giác với người lạ lắm mà khi ở bên cô một cảm giác an toàn dâng lên khiến nàng buông bỏ mọi cảnh giác với cô. Thấy Hina cứ im lặng, Ema quay qua ngồi chiếc xích đu bên cạnh, đung đưa vài cái rồi nói:

- Ông tớ bảo nếu có chuyện gì buồn phiền trong lòng thì cứ nói ra, nói ra hết sẽ khiến tâm thoải mái hơn đấy.

Không gian trở lên yên tỉnh, một lúc sau nàng mới lên tiếng.

- Cậu biết không Ema? Tớ rất thích một người, rất rất thích luôn, nhưng người đó lại thích một cô gái khác...tớ đau lắm...hức...tớ biết cậu ấy sẽ mãi không thích tớ, sẽ không đáp lại thứ tình cảm đơn phương này nhưng...nhưng tớ chỉ muốn làm bạn với cậu ấy thôi, tớ chỉ muốn thấy cậu ấy hạnh phúc nhưng cô ta...hức...cô ta hại tớ...cô ta cố tình hãm hại tớ. Cô ta chẳng tốt lành gì cả, đã có cậu ấy mà cô ta còn dây dưa với mấy người khác nữa. Tớ đã muốn nói với cậu ấy rồi nhưng...hức cậu ấy không tin tớ, tớ phải làm sao đây.- Hina vừa nói vừa rơi nước mắt, nàng đã cố kìm chế lại rồi nhưng ở cạnh cô nàng lại muốn bộc lộ mặt yếu đuối này.

Ema trầm mặt đứng dậy, ôm Hina vào lòng an ủi.

- Đừng buồn vì một người không đáng chứ, Tachibana của tớ không sai, là hai đứa kia sai. Đừng khóc, rồi cậu sẽ gặp một người tốt hơn thôi, một người sẽ không khiến cậu khóc, một người sẽ luôn làm cậu cười, cậu sẽ gặp người đó thôi nên đừng khóc. Tachibana của tớ rất mạnh mẽ nhỉ? Kệ hai đứa kia đi, cậu chỉ cần sống hạnh phúc thôi.

Hina ôm eo cô thầm chảy nước mắt còn Ema lại đang nói chuyện với Haruto trong tâm trí.

< Ê Haruto, tôi tưởng nữ chính phải hiền lành trong sáng các thứ chứ sao nghe Hina kể như mấy con trà xanh nham hiểm vậy.>

[ Ôi bạn ơi, nữ chính mà hiền lành trong sáng thì sao giữ được mấy nam chính đẹp trai nhà giàu học giỏi được chứ, ở đời ai mà chẳng có hai mặt đâu. Bởi vậy đừng có ảo ngôn quá, đâu phải nữ chính nào cũng thuộc dạng ngoan ngoãn hiền lành đâu.]

Ema nhíu mày, tay xoa nhẹ đầu Hina. Cảm giác ấm áp trên đầu khiến Hina cảm thấy an ủi, nước mắt cũng chẳng rơi nữa. Hai người cứ vậy mà ôm nhau giữa công viên. Mãi cho đến khi Ema cảm thấy trời sắp tối mới vội buôn nàng ra, cảm giác ấm áp đột nhiên biến mất khiến nàng hơi khó chịu.

- Cậu ổn hơn chưa Tachibana?

- Hina...

- Hả.- Ema giật mình, Hina nói lại thêm lần nữa.

- Gọi tớ là Hina.

- À, vậy chúng ta giới thiệu lại nhé. Tớ là Sano Emma, gọi tớ là Ema cũng được. Chúng ta làm bạn nhé.- Ema cười phi thường rạng rỡ, đưa tay về phía Hina.

- Tớ là Tachibana Hinata, cậu có thể gọi tớ là Hina. Rất vui khi được làm bạn với cậu.- Hina vui vẻ bắt tay với Ema, giờ nàng trông vui vẻ như ngày xưa hai người vẫn chơi với nhau.

- EMA------

Đang vui vẻ, Ema nghe thấy tiếng gọi mình, mất 5 giây cô mới nhận ra đó là giọng anh trai cô.

- Tạm biệt Hina. Tớ về đây.

Ema nhanh chóng đi theo hướng âm thanh phát ra để lại Hina đứng sau, nàng nhìn Ema ngày càng đi xa lại nhìn vào bàn tay vừa nắm lấy tay cô vừa thầm thì thầm tên cô.

- Ema...Ema...Ema.

Bên phía Ema, cô lập tức chạy tới thì thấy Mikey đang đẫm mồ hôi, bên cạnh là Shuji trông cũng mệt mỏi không kém.

- Anh Mikey, anh Shuji, em đây.

Vừa thấy cô, Mikey như cún con lập tức chạy tới ôm cô khiến Ema hơi ngỡ ngàng. Giọng cậu hơi khàn nói:

- Em đã ở đâu vậy hả.

Ema thấy rõ vành mắt đỏ hoe của cậu. Cô hiểu tại sao cậu lại phản ứng như vậy, hồi ở Phạm Thiên cậu có rất nhiều kẻ thù nên cậu luôn lo lắng cô sẽ bị bắt cóc, dù cô đã nói là cô không yếu đuối đến nỗi không xử được mấy thằng bắt cóc nhưng anh cô vẫn lo cho cô.

- Em xin lỗi, em lạc đường thôi mà.- Ema nhẹ nhàng an ủi.

- Vậy sao em không nghe điện thoại.

Điện thoại? Ah, chẳng lẽ giờ bảo cô để điện thoại ở chế độ im lặng rồi hóng Drama mà quên mất sự tồn tại của nó. Anh cô kí đầu cô mất.

- Em để quên điện thoại ở nhà ấy mà, thôi mình cùng về đi.

- Lần sau đừng làm anh lo như vậy nữa nghe chưa.- Mikey giận dỗi nói với Ema mà không biết vản mặt đó làm Shuji đang đứng bên cạnh xém lên cơn đau tim. Ema chỉ cười rồi kéo hai người về nhà, may mà có Shuji nhớ đường không cả hai anh em cũng chẳng biết đường nào về nhà nữa. Đi đến nhà Ema mới chợt nhớ ra:

- Anh Shuji không về nhà à? Trời cũng sắp tối rồi.

Shuji đột nhiên bị gieo tên hơi hoảng nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại, giọng ấp úng hỏi.

- Ema...Mikey...tớ có thể ở lại đây đêm nay được không.

Ema hơi bất ngờ con Mikey thì cực kỳ hưởng ứng.

- Tất nhiên là được, mày thích ở lại đây bao giờ cũng được.- Mikey bây giờ đã nhận định Shuji là Takemichi nên cậu rất hào phóng mà cho anh ở lại đêm nay.

- Ở lại đây thì cũng được, nhưng anh có thể cho em biết lý do được không?

Shuji ấp a ấp úng một lúc mới chịu nói cho hai người nghe, Mikey nghe xong cười như chưa bao giờ được cười.

- Bỏ nhà đi vì dỗi mẹ á hahaha mày là con nít à.

Shuji xấu hổ quay sang chổ khác, Ema cố gắng ngăn anh mình cười rồi nói với Shuji.

- Em vẫn chưa chuẩn bị phòng cho khách, hay tối nay anh chịu khó ngủ với anh em nha.

- Được sao Mikey?

Mikey lau nước mắt vừa chảy ra do cười quá đà rồi cho phép Shuji ngủ cùng mình. Cả ba vui vẻ vô nhà nhưng chợt Ema gọi Shuji lại.

- Anh không định gọi về cho gia đình sao?

Shuji lắc đầu nhưng chợt Mikey lên tiếng.

- Ổn không? Mày không gọi về là mẹ mày sẽ lo lắm đấy.

Shuji suy nghĩ hồi lâu rồi lấy điện thoại ra gọi cho ai đó, người đó vừa bốc máy anh liền mang điện thoại tới chỗ Ema. Thấy chữ Mẹ trên màn hình Ema lập tức hiểu ra rồi bắt đầu nói chuyện với đầu day bên kia còn anh và cậu kéo nhau vài phòng khách xem Tv.

- Dạ chào cô ạ, cháu là bạn của anh ấy, xin phép cho anh ấy ngủ ở đây đêm nay ạ.

[...]

- Còn có anh cháu nữa cô đừng lo.

[...]

- Anh ấy hiện tại không  muốn nghe máy, cô có thể đến nhà cháu vào ngày mai ạ.

[...]

- Vâng không phiền đâu ạ, cảm ơn cô.

Ema tắt máy rồi ném điện thoại về phía Shuji.

- Mẹ anh cho phép rồi, hai người đi tắm nhanh rồi ăn cơm.

- Ok!- Mikey chạy lên phòng lấy đồ rồi đi tắm trước còn Shuji phụ Ema hâm lại đồ ăn.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip