4

"Kim Sunoo, cậu đang nghĩ gì trong đầu thế? Rốt cuộc là cậu đang nghĩ cái quái gì khi mà ở nơi công cộng lại dám đẩy ngã thành viên cùng nhóm? Chỉ sau 1 giờ, đã có hàng loạt những đầu báo đăng bài về sự vô trách nhiệm và sự ích kỉ của cậu, tôi nghĩ tôi cần một lời giải thích cho chuyện này, ngay lập tức."

Im lặng.

Không gian lặng ngắt như tờ. Những kẻ quyền lực, những kẻ bị ám ảnh bởi thứ quyền lực và danh vọng, những kẻ tư bản đang lấy hình ảnh và sức lực của con người để tăng thêm chút sự nổi tiếng, nhưng kẻ mang theo thứ linh hồn xấu xa mục ruỗng nhất, là bộ mặt thật của nền giải trí hào nhoáng của Hàn Quốc. Tất cả, đang nhìn vào Kim Sunoo, với những ánh mắt giận dữ, điên cuồng, những ánh mắt kinh tởm ấy quét qua từng góc cơ thể khiến dạ dày của Sunoo quặn thắt, cố kìm nén giọt nước mắt sắp trào dâng cùng cơn buồn nôn, em ngước mắt lên, nhìn thẳng vào kẻ đối diện.

"Tôi không hề cố ý làm vậy, chúng tôi chỉ có một xích mích nhỏ và điều không may đã vô tình xảy ra. Tôi muốn biết chắc chắn rằng Sunghoon hyung vẫn ổn, làm ơn."

Sunoo tha thiết muốn biết điều đó, muốn biết rằng hành động mất kiểm soát của mình đã gây ra điều gì. Dù là gì đi nữa thì mình dám cá điều đó là một điều tồi tệ.. Mong rằng anh ấy ổn. Từng tế bào trong người Cáo nhỏ cầu nguyện cho người anh của mình, người đã luôn bao dung với em, người luôn dùng sự tinh tế để đối xử với em, người luôn coi em là niềm vui của đời mình, người đầu tiên phát hiện ra bí mật của em. Người mà đã luôn cố tiến về phía Sunoo nhưng rồi lại bị chính em đẩy ra.

Chưa bao giờ Sunoo thấy tồi tệ đến vậy, mọi chuyện tồi tệ xảy ra cùng lúc và những thứ xui xẻo đang vây lấy em. Mặc cảm tội lỗi, áp lực và những cơn đau tồi tệ đang khiến mắt em mờ đi, dù đó có phải là do những giọt nước mắt hay vì một lí do sức khỏe mới mẻ kinh khủng nào đó. Em cũng không muốn mình gục ngã, ít nhất là cho tới khi nghe được thêm một chút tin tức về sức khỏe của người hyung ấm áp kia.

"Cậu ấy vẫn ổn, chấn thương của cậu ấy ở sau gáy và nó khá nhỏ, đủ để gây choáng váng và ngất xỉu nhưng sau đó thì sẽ không sao."

Đâu đó trong lòng Sunoo thở phào nhẹ nhõm, tinh thần em dường như đã thả lỏng đôi chút nhưng đôi mắt thì vẫn cứ căng thẳng quét qua từng người trong phòng và rồi dán chặt vào mũi chân.

Ít nhất thì anh ấy không sao cả.

Nhưng bây giờ... là vấn đề của mình.

Kim Sunoo ngước mắt lên, nhìn vào khoảng không, em thấy một bé gái nhỏ nhắn ngồi nhìn em và mỉm cười, đó không phải một nụ cười xấu xí, nó rất đẹp, nhưng nụ cười ấy mang lại cảm giác tăm tối và u ám, khiến cho tâm trạng con người ta bỗng trở nên trùng xuống chỉ với một ánh mắt lướt qua.

"Rin, biến đi, ở đây không có chỗ cho em, tôi cần tự giải quyết điều này."

"Anh chắc chứ Noo-chi, anh không thấy đây là những kẻ kinh tởm, hèn mọn và bị che mờ bởi lợi ích hả? Để em mách cho anh cách giải quyết tốt nhất nhé, cầm lấy con dao trên bàn kia, cứa một đường vào cổ tay mình, và anh được giải thoát." Con bé nở nụ cười ranh mãnh.

"Đừng, không, biến đi, mau cút khỏi đây, tôi vẫn còn các thành viên, họ sẽ không bỏ rơi tôi." Hơi thở gấp gáp hơn, tay bấu chặt lấy ngực.

"Anh nghĩ em sẽ làm theo lời anh nói sao Noo-chi, không nhé, anh biết cách giải thoát tốt nhất không? Là cái chết. Anh và mọi người đều sẽ nhẹ lòng đi thôi."

"Biến đi." Tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng.

"Cậu là ai mà dám nói tôi biến đi thế? Cậu nghĩ cậu có quyền gì?"

Sực tỉnh. Sunoo nhận ra em đã giao tiếp với đứa bé kia trong vô thức, một cách giao tiếp bằng suy nghĩ đã vô tình hình thành trong tiềm thức của em từ ngày Sunoo gặp nó. Và ở câu nói cuối cùng, em đã khiến những lời ấy bật ra thành tiếng.

Rin, một cô bé nhỏ nhắn khoảng 8 tuổi, nó có nụ cười tươi với hai chiếc nanh sắc nhọn, đôi mắt cong cong lúc nào cũng tỏ vẻ như đang cười. Con bé mang theo một nét đẹp tinh nghịch với mái tóc ngang vai suôn mượt như thể phải gội đến vài lần một ngày. Nó là một đứa bé tới vào những ngày tăm tối nhất cuộc đời Sunoo, là thứ ảo giác mà tiềm thức em tạo ra để lấp liếm đi sự cô đơn và sợ hãi của mình.

Nó luôn đến, vào những lúc em tuyệt vọng nhất, nhưng không phải để động viên hay khích lệ, nó chính là hiện thân điển hình cho những cảm xúc tiêu cực của Sunoo, là một ảo giác sẽ luôn xuất hiện để tạo cơ hội đưa em đến gần hơn với cái chết. Nó sẽ tìm cách khuyên nhủ em hãy thử chết, hoặc đôi khi là tìm cách cứa thêm vào những vết thương của em khi em đang cố tìm cách cứu lấy chính mình.

Rin giống như một phần linh hồn của Sunoo, phần linh hồn phía sâu trong em, phần linh hồn đang tha thiết muốn được giải thoát khỏi thế giới thực.

Nếu như không phải mỗi ngày đều được chìm đắm trong sự yêu thương của các thành viên Enhypen, có lẽ hồn em đã tan tành từ ngày ông nội em ra đi rồi kia.

Cứ thế mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, cáo nhỏ luôn bị tra tấn bởi hai luồng suy nghĩ: Nên ra đi? Hay nên ở lại? Em quá mệt để tiếp tục, quá đau để đứng dậy, quá đủ kiệt sức để giả vờ tươi cười. Em muốn đi theo mảnh hồn đang chìm trong tuyệt vọng kia, tuân theo tiếng gọi của số mệnh mà tìm đến chốn giải thoát một cách nhẹ nhàng, nhưng rồi chút tình cảm ấm áp của những con người kia vương qua vai đã khiến em cứ lưỡng lự rồi chọn ở lại. Hết lần này tới lần khác.

Nhưng em quá mệt.

Việc ra đi khiến lòng Sunoo dâng lên những mặc cảm tội lỗi, chúng đay nghiến tâm trí em như cách cơn sóng đập lên bờ cát. Cáo nhỏ không nỡ để lại những trân quý của mình bơ vơ trên đời, ngày ngày day dứt chỉ vì cái chết của một kẻ như em. Hồn em đã tan nát từ bao giờ, hàng ngàn mảnh bị chia ra vỡ vụn đến mức muốn ghép lại cũng chẳng còn gì nguyên vẹn. Nhưng sáu con người ấy cứ như thể là những miếng khuyết nhỏ, khi những mảnh vỡ lớn ráp lại, những miếng khuyết nhỏ ấy sẽ tạo nên một mảnh hồn nguyên vẹn. Khi ở bên Enhypen, là những giây phút duy nhất em không còn nhìn thấy Rin, không còn bị tra tấn bởi những áp lực đáng khinh kia, đó dường như là những khoảnh khắc duy nhất em thấy lòng mình bình yên.

Nhưng hiện tại, họ không ở đây, trong lòng không gian rộng lớn nhưng nhớp nháp vì những kẻ kinh tởm này, em chỉ muốn nôn. Sunoo nén lại những giọt nước mắt sắp rơi, ngước lên nhìn tên giám đốc đang cố cạy miệng em, chờ em nói ra dù chỉ một lời sai trái rồi lập tức đưa ra án tử. Em nhìn hắn, hắn dùng ánh mắt chất vấn vặn ngược lại em.

"Tôi.. không có ý đó... Tôi xin lỗi. Lần sau tôi sẽ chú ý hơn về hành vi của mình."

Em thấy ánh mắt gã kia thoáng qua sự thất vọng, có lẽ sự thất vọng ấy đến từ việc gã của hiện tại chẳng làm gì được em. Câu trả lời vẫn cứ là nhận lỗi dù biết ràng mình chẳng sai, uất ức thì cũng có đấy nhưng bây giờ em chỉ muốn nhanh chóng trở về, tìm tới chốn an yên kia mà sưởi ấm lòng mình.

Ở đây quá lạnh, mình ghét nơi này.

——

Anhonggg, thật sự thì ban đầu mình chỉ tính viết sơ sơ về bộ này, và có lẽ sẽ kết thúc luôn ở việc em Nu bị ngược ở văn phòng giám đốc và sau đó có lẽ sẽ cho nó một cái kết nhanh chóng luôn. Nhưng rồi mình lại vô tình nghĩ ra thêm về chứng bệnh ảo giác mà em Nu đang mang, và mình muốn khai thác thêm về căn bệnh ấy. Sắp tới có lẽ sẽ ngược vài lần nữa ấy, nhưng truyện cũng không dài đâu mà tầm 10 chap là max rùi, thật sự rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình nha.

Camsamitaaaa

Có gì góp ý giúp tui với nha vì tui sợ nó bị lan man quá íii 

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip