Chap 8: Món quà của Quan Chấp Hành thứ 11
"chà nhộn nhịp thật nhỉ, không biết tiên nhân nhỏ bé đó đâu rồi nhỉ"
Hính bóng của một người thanh niên cao to đang đi trên con đường đầy tiếng cười vang của Liyue trong dịp lễ Tết Hải Đăng, khuôn mặt điển trai pha một chút tinh nghịch nhưng không kém phần nghiêm trang, mái tóc cam như ánh chiều tà, đôi mắt xanh lam như mặt biển mênh mông. Trên tay của hắn là một cái lồng đèn và một hộp quà màu xanh ngọc bích nhỏ nhắn được thắt một cái nơ màu cam trông rất dễ thương, có lẽ hắn đang muốn tặng nó cho ai đó người mà nhận được món quà đó hẵn rất đặc biệt, vì sao? đương nhiên là đặc biệt rồi vì người tặng quà là một Quan Chấp Hành của Fatui. Quan Chấp Hành thứ 11 Tartaglia hay còn gọi là Childe. Childe vừa đi vừa ngâm nga một giai điệu và không ngừng suy tường tượng rằng tiên nhân nhỏ bé ấy sẽ như thế nào nếu nhận món quà của hắn
*khuôn mặt nhỏ nhắn đó khi nhận món quà nãy sẽ có biểu hiện như thế nào nhỉ? haha chắc sẽ đỏ mặt hoặc ngại ngùng nghĩ đến là thấy thích rồi, muốn đè tiên nhân nhỏ ra hôn quá đi mất. Nhưng tìm nãy giờ vẫn không thấy tiên nhân nhỏ không biết đi đâu rồi nhỉ....có lẽ mình nên tìm thử mấy ngọn đồi*
Sau một hồi suy nghĩ đắn đo thì hắn quyết định tìm ở mấy ngọn đồi xem có tiên nhân nhỏ của hắn hay không, sau một hồi tìm kiếm thì cuối cùng Childe cũng đã thấy vị tiên nhân nhỏ bé của hắn, cậu đang nhắm mắt tựa người vào một hòn đá to và xung quanh còn có những hòn đá khác và các hòn đá đó đều có khắc tên. Hắn tiến đến một cách nhẹ nhàng và nhìn cái tên bên trên hòn đá mà tiên nhân nhỏ đang tựa mình vào, 'Bosacius (Phù Xá)' hắn biết cái tên này và những cái tên còn lại trên những hòn đá, theo như hắn nhớ đây là cái tên của Ngũ Pháp Dạ Xoa mà vị tiên sinh từng kể với hắn, những dạ xoa này vô cùng quan trọng và là gia đình đối với tiên nhân nhỏ của hắn.
"ngươi đến đây làm gì và tại sao ngươi lại biết chỗ này"
Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng khá trầm khi lọt qua tai Childe thì giọng nói đó cứ như một bản nhạc êm ái ngọt ngào. Thì ra là Xiao đã cảm nhận được có người xuất hiện nên đã cảnh giác, mở mắt ra thì đã thấy ngay cái tên Childe, từ cái ngày đối đầu với hắn bản thân Xiao cũng đã hiểu được một phần nào đó của hắn chăn nên hiện tại cũng không ghét gì hắn và cũng không còn dùng cái giọng chán ghét dành cho tên Quan Chấp Hành thứ 11 này và ngầm đồng ý cho hắn gọi cậu là 'tiên nhân nhỏ'.
"Ah tiên nhân nhỏ ngài tỉnh dậy rồi à"
"ta không có ngủ ta chỉ nhắm mắt mà thôi"
"haha hôm nay ngài tiên nhân nhỏ lại không tham gia Tết Hải Đang à, nó rất vui đó, tôi cũng muốn cùng đi chơi Tết Hải Đang với ngài tiên nhân nhỏ a~"
"vậy thì người cứ đi"
"nhưng tôi vẫn muốn đi với ngài tiên nhân nhỏ bé hơn"
Xiao thở dài im lặng rồi nhìn lên bầu trời đêm, ngọn gió nhẹ nhàng thổi qua mái tóc mượt mà của Xiao, ánh trăng chiếu rọi sáng lên trong màn đếm tạo ra một bứa tranh tuyệt đẹp và càng nhìn rõ hơn vẻ đẹp tựa như một thiên thần của Xiao. Childe như mê mẫn vẻ đẹp ấy, ánh mắt hắn say đắm vị tiên nhân nhỏ nhắn này, nét đẹp ấy làm sao mà hắn có thể quên được đây.
"ngươi chưa nói cho ta biết vì sao ngươi lại biết chỗ này"
"ah...haha tôi đi tìm ngài ở mấy ngọn núi thì lúc lên ngọn núi này thì vô tình tìm được ngài thế thôi"
"vậy à...ngươi đến đây không hẵn là chỉ nói chuyện nhỉ"
"haha đúng là vậy, có thứ tôi muốn tặng ngài, tiên nhân nhỏ à ngài có thể nhắm mắt lại không"
"nhắm mắt? để làm gì"
"ngài cứ nhắm mắt lại đi sẽ có bất ngờ"
"hm"
Xiao nhắm mắt lại theo lời của Childe, một lúc sau không thấy có động tĩnh gì thì lại nghe hắn nói.
"ngài mở mắt ra được rồi"
Xiao mở mắt ra thì nhìn thấy trên tay của Childe là một hộp quà màu xanh ngọc bích nhỏ nhắn cùng một cái nơ màu cam, khuôn mặt Xiao toáng chốc bất ngờ này là đang tặng quà cho cậu à?
"gì đây?"
"quà của tôi tặng cho ngài đó tiên nhân nhỏ"
Xiao nhận lấy hộp quà và bắt đầu mở ra, bên trong hộp quà là một con gấu bông hình một chú chim màu xanh ngọc bích, đôi mắt vàng và một ấn ký màu tím, trên đầu của chú chim nhồi bông là một cái mặt nạ dạ xoa mini trông rất tinh tế tất cà đều được làm rất tỉ mỉ, thoạt nhìn kỹ thì nó trông giống Xiao nhưng là phiên bản của một chú chim nhỏ nhắn dễ thương.
"ngài có thích món quà này của tôi không tiên nhân nhỏ"
"hm...rất đẹp và tỉ mỉ"
"haha tôi rất vui vì ngài thích nó"
"ngươi...làm nó sao"
"ah...phải đây là lần đầu tôi may một con gấu bông đó"
"...ngươi có thể gỡ găn tay của ngươi ra được chứ"
"hả...à được"
Childe gỡ găn tay của mình ra, bàn tay chai sạn do cầm vũ khí nhiều lần và có một vài vết kim và vết xước Xiao chắc chắn tên Childe này đã bị kim đâm rất nhiều. Xiao nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay của Childe khiến hắn phải ngại ngùng đỏ mặt, những ngón tay nhỏ nhắn của Xiao xoa nhẹ những vết kim đâm trên tay hắn khiến trái tim của hắn đập nhanh hơn, ánh mắt hắn chứa vô vàn sự dịu dàng mà hắn dành riêng cho vị tiên nhân dạ xoa nhỏ bé này.
"ngươi bị kim đâm nhiều thật đấy"
"haha đã khiến tiên nhân nhỏ chê cười rồi"
"...hẳn là đau lắm"
Đột nhiên Xiao đặt một nụ hôn nhẹ lên lòng bàn tay của Childe khiến hắn phải giật mình đỏ mặt, nụ hôn nhẹ nhàng tựa như một làn gió êm ái thổi qua trái tim hắn.
"n...ngài làm gì vậy!"
"hm....nhà lữ hành nói nếu hôn vào vết thương sẽ khiến nó được chữa lành...không phải sao?"
Xiao ngước nhìn với vẻ mặt ngây thơ, cậu chỉ làm giống nhà lữ hành nói thôi mà vì sao Childe lại bất ngờ thế?
"à...không, thật ra là đúng ngài hôn như thế khiến vết thương của tôi không còn đau nữa haha"
Childe chỉ biết cười ngượng nhưng tâm trí thì lại như đang mở tiệc, lần này hắn phải cảm ơn nhà lữ hành thôi, nhờ cô mà ngày hôm nay hắn đã được tiên nhân nhỏ của hắn hôn dù không phải là hôn môi nhưng như thế cũng đủ khiến hắn vui lắm rồi.
"à phải rồi còn một thứ"
"hm...thứ gì cơ?"
Childe lấy cái lồng đèn mà hắn để kế bên mình nãy giờ đưa ra trước mặt Xiao, trên lồng đèn còn có hình của một chú chim nhỏ và một chú cáo đang tựa mình vào nhau.
"lồng đèn?...con chim và con cáo kia là ngươi vẽ sao?"
"đúng rồi...ngài thấy nó đẹp chứ"
"rất đẹp"
"ngài có muốn cùng tôi thả lồng đèn không"
"hm...được thôi"
Childe cười rãnh mãnh cùng Xiao đốt nến và thả cái lồng đèn lên bầu trời đêm, lúc này trên bầu trời cũng đã xuất hiện vô số những chiếc lồng đèn do người dân của Liyue thả. Lúc này Xiao và Childe cùng nhau ngắm những chiếc lồng đèn đang thắp sáng cả một vùng của một bầu trời đêm ấy hòa vào những vì sao và những đám mây. Lúc này Childe đã âm thầm nắm lấy tay của Xiao và cũng trong vô thức Xiao cũng đã nắm lấy tay của Childe, chỉ trong một giây phút cả hai đã hòa chung một nhịp đập. Tối đêm nay thôi Xiao dường như đã được an ủi một phần nào đó. Một nụ cười đã xuất hiện....có lẽ Tết Hải Đang không hẵn là 'quá khứ' mà nó còn là 'hiện tại' và 'tương lai'.
________________________
Hi mọi người, tui quay lại rùi nè, do khá bí ý tưởng và bị kẹt lịch học khá nhiều nên không viết được nhưng không sao tui sẽ cố gắng viết vì để thỏa mãn đam mê cũng như là thỏa sức trí tưởng tượng của bản thân...hôm nay tui cho chi dé lên sân là vì tui cũng khá thích cặp này nhưng lại ít người ghép quá...mà thôi...chúc mọi người đọc truyện vui vẻ >:33
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip