Phần 14
Đúng giờ hẹn, cả 2 chàng trai xuất hiện với 2 bộ comp-lê cực kỳ bảnh bao và sang trọng. Không ai không ngoái nhìn vì họ quá đẹp trai, lộng lẫy nhưng tuyệt nhiên họ không hề để cho mọi người biết mối quan hệ của mình.
Lâm giới thiệu Phúc với các công ty đối tác khác, đồng thời cũng là đối thủ cạnh tranh của công ty mình. Lâm biết tuy mang tính chất cạnh tranh nhưng mình phải luôn chuyên nghiệp, rõ ràng nên anh rất quan tâm đến việc giữ mối quan hệ làm ăn trong kinh doanh, lấy chữ tín làm đầu. Sẽ có lúc mình cần hỗ trợ từ những công ty khác, cũng như luôn sẵn sàng để hỗ trợ người ta.
Đến tiệc, mọi người tranh thủ giao lưu, gặp gỡ và làm quen với nhau. Đã rất lâu mới có dịp hội ngộ giữa các công ty như thế này, tuy nhiên vẫn còn thiếu 1 vài cá nhân, doanh nghiệp chưa thấy đến vì lý do nào đó.
Phần phát biểu của các cá nhân, khi Lâm vừa bước lên sân khấu thì mọi người đều ngừng làm hết việc riêng, chăm chăm hướng mắt vào xem anh giới thiệu.
"Xin kính chào toàn thể mọi người có mặt trong buổi tiệc thân mật cuối năm ngày hôm nay, tôi là Lâm. Tổng giám đốc của công ty PL. Tôi xin gửi lời chào, lời chúc sức khỏe đến toàn thể mọi người, chúc cho mọi người luôn may mắn, thành công trong công việc kinh doanh của mình"
Lâm vừa nói xong, cả khán phòng ồ lên rõ to. Trong đám đông, Phúc nghe được rất rõ mấy câu từ các công ty khác.
"Trời ơi sao tổng giám đốc trẻ vậy, lại giỏi nữa, công ty này cũng có tiếng lắm đó"
"Có thật không, tổng giám đốc gì mà trẻ măng vậy"
"Đẹp trai quá, lại tài giỏi nữa"
..........................
Phúc cười trừ, giờ đây, anh cảm thấy thật hạnh phúc và tự hào vì có Lâm, vì những gì anh đã đạt được ngày hôm nay, cho riêng anh, và cho cả bản thân Phúc nữa.
Lâm vừa phát biểu xong, chạy xuống tiến về phía Phúc.
"Trời ơi anh nói vậy thôi chứ anh run lắm luôn đó"
"Run gì, thấy anh nói hay quá mà. Anh biết dưới này ai cũng khen anh nức nở làm em ghen tức lắm luôn đó"
"Hihi, em là gì của anh rồi mà còn ghen chứ?"
MC tiếp lời cho các công ty khác lên phát biểu ý kiến và chúc mừng cho thành công của buổi tiệc. Lúc này, lại thêm 1 số công ty khác đến, đám đông nhanh chóng tiến vào phòng hội trường với mọi người.
"Trên đời này có những việc ta sẽ không bao giờ ngờ tới, tuy nhiên nó vẫn có thể xảy ra, thậm chí ngay trước mắt ta mà ta cũng không biết".
Mọi người vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện và thỉnh thoảng phải ngừng lại để MC mời các công ty lên phát biểu ý kiến. Còn Lâm và Phúc thì mãi nói chuyện với nhau nên không để ý những gì đang diễn ra xung quanh. Một lúc sau, điện thoại của Phúc reo lên:
"2 đứa có về ăn cơm không, ba nấu xong rồi nè"
"Dạ ba đợi tụi con khoảng 30 phút nha, tụi con về liền đây"
Tắt máy xong, Phúc quay sang Lâm:
"Ba kêu về ăn cơm anh ơi. Em thấy mình về được rồi, tiệc rượu nên cũng không có gì ăn đâu"
"Ừ vậy mình về, em đợi anh tí anh đi toilet nha"
"Ừ anh đi đi"
Phúc ở lại khán phòng đợi Lâm. Lâm vừa chạy đi, lại 1 nhóm 3-4 người nữa tiến vào. Phúc đang chăm chú theo dõi thì điện thoại lại reo lên:
"2 đứa ghé mua mấy ổ bánh mì"
"Dạ, con không nghe rõ ba ơi, ba nói lớn lên tí"
Có những điều, định mệnh đã sắp đặt sẵn, hoặc do duyên số chưa đến, chưa thuộc về nhau thì chưa được tìm thấy nhau???
Khi Phúc vừa đi vào góc phòng để nghe điện thoại thì nhóm 3-4 người đàn ông tiến vào, và trong đó có Đông.
Đông đi lướt qua Phúc, vì đám đông đã che mất nên anh không nhìn thấy gì, nhưng anh cũng không thèm bận tâm nhìn ai xung quanh vì đã đến phần phát biểu của phía công ty anh nên anh vội vàng đi thẳng lên sân khấu.
"2 đứa ghé mua bánh mì, ba nấu bò kho"
"Dạ, dạ, biết rồi"
Nói xong, Lâm cũng vừa đi ra cửa, ra hiệu ngoắc ngoắc Phúc về phía mình để không làm phiền người khác. Phúc vừa nhìn thấy thì lẳng lặng lui ra phía sau mọi người và tiến ra cửa.
"Về thôi em"
Lúc này, Đông đã đứng đợi sẵn trên sân khấu chờ đến lượt mình phát biểu. Anh nhìn xung quanh như để gửi lời chào đến mọi người cũng như đó nhận ánh mắt ngưỡng mộ từ phía khán giả. Rồi đột nhiên, khi anh đưa mắt đến ngay cửa chính, anh khựng lại.
Cái vóc dáng đó, nhưng anh chỉ nhìn thấy có nửa khuôn mặt, nhưng không vì thế mà anh không nhận ra. Dù khoảng thời gian 7 năm không phải quá dài, nhưng cũng không quá ngắn để anh quên được Phúc. Đúng rồi, đúng rồi, phải rồi. Không thể nhầm được, mà cho dù nhầm thì đã sao, chẳng sao, chẳng sao cả!!!
"Đúng là em rồi phải không Phúc?" Anh nghĩ.
Không 1 chút do dự, anh phóng ngay ra cửa chính. Toàn bộ khán giả ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. MC vội thông báo đã đến phần anh phát biểu thì Đông ra hiệu anh chạy ra có điện thoại rồi quay lại ngay. Vì mọi người đứng khá đông nên anh phải mất hơn một lúc mới tiến ra được cửa chính.
Anh chẳng nhìn thấy ai quen cả, chỉ có vài người bảo vệ đứng phía trước cổng để đón khách, còn ngoài ra không có ai vì tất cả đã vào trong. Anh cố gắng chạy tìm xung quanh 1 lần nữa nhưng cũng thế, chẳng tìm được người nào.
"Mình bị ảo giác hay sao? Không, mình đã nhận ra Phúc. Chính là Phúc. Không lẽ....không lẽ em đã về? Nếu em đã về, anh nhất định sẽ tìm được em"
MC gọi to thông báo tên anh lên phát biểu 1 lần nữa. Anh vội quay lưng đi vào trong. Ngoài đường, mưa đã bắt đầu tí tách rơi.
[CÒN TIẾP]
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip