2. Người bạn cùng bàn

  04

Nếu như Ji Ho là tiên sinh "nhìn một lần là nhớ" thì tôi chính là thiếu gia "nhìn bao nhiêu lần cũng không nhớ được".

Tôi học toán rất kém, hắn học toán rất giỏi. Lúc thi hắn làm bài tốc độ siêu nhanh, cơ bản nửa tiếng là xong, sau đó chống cằm ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi nhân cơ hội lén lút chép bài của hắn.

Tôi vừa coi cóp vừa an ủi chính mình, kinh thánh nói người cho đi có phúc hơn người nhận được, không phải tôi gian lận mà là tôi đang giúp bạn học Ji Ho tích cóp vốn liếng hạnh phúc.

Thông thường quá trình là thế này:

Tôi liếc trộm một cái, ACBCD, BCAAD, được, nhớ rồi.

Cắm đầu viết, ACBCD, BC... Phía sau là gì nhỉ? Quên rồi!

Lại liếc trộm cái nữa, à à, BCAAD...

Cắm đầu viết, đợi chút, cuối cùng là B hay là D? Không thấy rõ lắm.

Lại nhìn trộm lần nữa, phát hiện người nào đó đã gấp giấy thi lại.

Ngẩng đầu lên, hắn không nói câu nào, nhìn tôi đầy khinh thường.

Tôi gượng cười mấy tiếng, quay mặt lại, cố gắng nhớ xem rốt cuộc là B hay là D, nhưng sống chết không nghĩ ra được.

Sau đó nghe thấy hắn nói lạnh lùng: "D".

***

Hắn cằn nhằn: "Chép cũng không nổi, ngốc chết đi được".

Tôi chịu nhục làm bộ không nghe thấy.

***

Bạn học Ji Ho là đại diện giờ toán. Lúc còn chưa ngồi cùng bàn, tôi và hắn cơ bản không có bất cứ qua lại gì, nhưng có một việc để lại ấn tượng sâu sắc cho tôi.

Có một lần trả bài thi toán, giáo viên chia bài thi thành hai phần, một phần là đạt yêu cầu, giao cho Ji Ho phát, phần còn lại là không đạt yêu cầu, giáo viên tự mình phát. Tôi đương nhiên thuộc nhóm không đạt yêu cầu.

Lúc trả bài cho tôi, giáo viên nói đầy chán ghét: "Đề trắc nghiệm dễ như vậy mà chỉ đúng có bốn câu, tôi có dạy một con lợn nó cũng học được".

Ji Ho cầm tập bài thi vừa lúc đi tới bên cạnh tôi, liếc một cái, hết sức trượng nghĩa phản bác giúp tôi: "Bạn ấy đúng năm câu".

Giáo viên hơi ngượng, cả lớp ồ một tiếng rất mập mờ.

Từ đó tôi có thêm một biệt danh, gọi là Ngũ Đạo (năm câu). Sau đó tôi đến Bắc Kinh làm việc, công ty lại trùng hợp ở Ngũ Đạo Khẩu, quả thực như một lời nguyền rủa.

Nói chuyện này, bạn học Ji Ho không có một chút ấn tượng nào, hoàn toàn không biết biệt danh này của tôi là được hắn ban tặng.

Có điều bạn học Ji Ho chỉ được làm đại diện giờ toán mấy tháng rồi mất chức, nguyên nhân là gã này không nhớ được tên bạn cùng lớp, trả bài thi toàn trả nhầm người.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip