5. Huấn luyện
Bạn thức dậy vào nửa đêm, bụng đói cồn cào. Định xuống bếp nấu chút đồ ăn, quay qua thì thấy một bàn thức ăn trước mặt. Có vẻ vẫn còn ấm, bạn vội vàng ăn trước khi nó nguội mất. Ăn xong thì tỉnh cả ngủ, bạn tranh thủ sắp xếp đống vặn tự cao ngất chất đống kia.
Hì hục mãi cũng xong, bình minh cũng dần ló rạng, đành đi tập kiếm vậy. Bạn thay đi bộ y phục rườm rà hằng ngày bằng bộ đồ thoải mái hơn, cầm lấy thanh kiếm gỗ rồi ra ngoài sân luyện tập.
Bạn đúng vào thế thủ, duy trì hơi thở một hồi rồi bắt đầu vung kiếm. Đoạn gió đến từ thanh kiếm truyền ra cảm tưởng như có thể có thể cắt đứt bất cứ thứ gì cản đường nó. Luyện tập lại các thế kiếm, dù cho đã thành thạo vẫn phải luyện tập, đến khi nhắm mắt vẫn ung dung làm được...đó chính lời dạy của người bà quá cố của bạn.
Sơ suất một chút cũng làm bạn chết ngay lập tức, lúc này bạn lại nhớ đến gia đình xấu số của mình...
"Đứa bé 5 tuổi trốn trong tủ khóc không thành tiếng, bên ngoài tiếng la hét cầu xin của mẹ nó. Bố nó đang bị con quỷ dị hợm ăn thịt, tiếng xương gãy răng rắc nghe mà đau đớn. Từng tiếng âm thanh găm sâu vào da thịt nó, môi cắn đến bật máu, sợ hãi, tức giận.
Nó muốn lao ra xé xác con khốn chết tiệt kia, nhưng nếu thế gia đình nó bõ công chết chỉ vì hành động bốc đồng của nó ư? Nó bấu chặt đôi chân trần của mình, đau rát .Anh nó lén nhìn vào lẽ tủ, sợ hãi ra hiệu nó đừng đi ra, và rồi...
"AAAAAAA..."
Tiếng la thất thanh kéo dài rồi kết thúc, nó ngớ người... Một người phụ nữ trung niên bước vào, con quỷ nhìn thấy mà khép nép, toan tính bỏ chạy liền bị người chém bay đầu, sự tức giận và căm phẫn thể hiện qua từng hơi thở. Người gục xuống bên những cái xác không còn vẹn nguyên mà khóc, thầm trách móc sự chậm trễ của bà ấy. Nhìn một lượt, bà nhận ra không thấy đứa cháu gái của mình đâu. Một tia hi vọng len lói, bà lục tung căn phòng lên.
Cánh cửa tủ gỗ mở toang, hình ảnh cô gái nhỏ ngồi thẫn thờ nhìn ra mấy cái xác. Đôi mắt trong veo ngày nào nay lại mang màu xanh xám xịt. Bà ôm chầm lấy nó, nó chẳng quan tâm nữa, mặc cho bà an ủi. Người bố nghiêm khác, người mẹ hiền dịu và người anh luôn tươi cười với nó mỗi ngày,..nay chỉ còn là cái xác méo mó, xấu xí.
Nó rơi nước mắt, dòng nước mặn chát hòa vào máu tươi nơi khóe miệng đầy xót xa. Ngọn lửa căm phẫn nhen nhóm trong tâm hồn nó...trả thù!"
Bạn điên cuồng vung kiếm, hai hàm răng cắn chặt vào nhau. Sát khí tỏa ra nhiều đến mức làm con người ta lạnh gáy, ai ngờ Haoru hiền lành, hay cười lại có khi trở nên tăm tối như này chứ.
- Haoru-sama?
Bạn trừng mắt, chĩa kiếm về phía phát ra tiếng nói. Thở hồng hộc, bạn nhìn người trước mặt, là Kazuo. Bạn vội vã thu kiếm lại, quay lại dịu dàng với Kazuo.
- Sao em dậy sớm thế? Giờ này ra đây dễ bị cảm lắm đó.
- Chỉ là...em nghe nói hôm nay ngài về, nên định qua phòng gặp ngài nhưng không thấy. Nghe bên ngoài có tiếng động nên ra ngoài xem ạ..
- À vậy hả, bây giờ mau vào nhà không kẻo lạnh.
- Ngài làm gì với cây kiếm thế ạ?
- Ta đang luyện tập.
- Dạy em cái đấy được không ạ??
- Tại sao em lại muốn học cái này?
Bạn ngồi xuống hỏi đứa trẻ, làm nó đỏ mặt quay đi chỗ khác, bập bẹ nói
- E..e..em muốn bảo vệ Haoru-sama...ạ
Bạn phì cười, trong khi bạn lo đang không bảo vệ được cậu, mà cậu lại muốn bảo vệ bạn..ha... Đúng là hai kẻ cô đơn sống vì nhau mà. Bạn xoa đầu đứa trẻ nói
- Cảm ơn tấm lòng của em, nhưng ta có thể lo cho bản thân ta. Ta sẵn lòng dạy em cầm kiếm, nhưng không phải để bảo vệ những người như ta, mà là bảo vệ những người yếu thế, những người cần giúp đỡ. Nếu em làm được điều ấy, ta mới dạy em thứ này.
- Vâng ạ!
- Tốt lắm, giờ thì thay y phục đi rồi ra đây, chúng ta sẽ bắt đầu bài đầu tiên.
- Vâng!!
Cậu bé hồ hởi chạy đi thay đồ, bạn nhìn bóng nó khuất dần rồi ngồi phịch xuống hiên nhà. Khắp người ướt đẫm mồ hôi, bạn lại hành động theo cảm xúc ngu dốt của bản thân. Tự nhắc rằng bản thân sẽ không bao giờ nhớ về nó nữa, không bao giờ...
Loay hoay một hồi thì Kazuo đã bước ra với bộ đồ khác. Bạn bắt đầu huấn luyện cho vị kế tử của mình, đột nhiên nhớ ra Kazuo chưa ăn sáng đành vội vã kéo cậu đi ăn sáng. May mắn là mấy hầu nữ của bạn thấy bạn dậy sớm nên đã nấu sẵn thức ăn rồi. Bạn cũng đói nên cả hai người ngồi xuống cùng ăn sáng. Ăn uống, nghỉ ngơi, cũng đến 8 giờ sáng. Bây giờ bài khổ luyện chính thức bắt đầu.
Bạn huấn luyện cho Kazuo từng chút một, tuy thể chất còn ốm yếu nhưng được một cái lại rất thông minh, tiếp thu nhanh. Bạn cho cậu tập những bài tập nâng cao thể chất trước. Còn đặc biệt dặn dò hầu nữ nấu những món ăn đầy đủ chất dinh dưỡng cho Kazuo.
Cứ thế dần dà đã được 4 tháng, vì phải huấn luyện kế tử nên bạn được miễn làm nhiệm vụ trong thời gian tới. Và Hà Trụ vẫn ngày ngày ghé qua Ảnh phủ để tám chuyện với bạn, rồi từ bao giờ đã trở nên thân thiết hơn bao giờ hết. Và từ đó, tin đồn bạn và Hà Trụ yêu nhau lan ra khắp Sát Quỷ Đoàn... thật muốn chém bay đầu tên nào tung tin đồn như thế mà.
Hôm nay như thường ngày, bạn vẫn đang huấn luyện cho Kazuo. Đứa trẻ ngày nào còn thấp hơn bạn, giờ đã cao bằng bạn rồi, thân hình cũng vạm vỡ hẳn ra, đúng là chế độ dinh dưỡng ảnh hưởng nhiều đến chiều cao của con trẻ quá, chẳng mấy chốc là vượt mặt bạn luôn mất. Đang nghiêm chỉnh chỉ dạy cho cậu thì Muichiro xông ra ôm eo bạn, anh vô thức tựa cằm lên vai bạn rồi nói
- Nè Haoru, hôm nay cô có bánh gì mới không? Cho ta ăn với.
- Hôm nay chỉ có bánh kem trà xanh thôi, Muichiro.
- Cũng được, mau vào lấy bánh giúp ta đi.
- Nhưng ta đang huấn luyện Kazuo..
- Chẳng phải cô bảo đứa trẻ này rất thông minh hay sao, nó hoàn toàn có thể tự tập được mà, đúng không Kazuo?
Hà Trụ lườm Kazuo một cái, tay cố tính siết chặt eo bạn làm cậu tức sôi máu. Bạn quay qua nhìn Kazuo hỏi
- Liệu thế có được không Kazuo? Em tự tập được không? Hay để ta dạy...
- Em ổn thưa ngài, tự tập một lát không chết được đâu ạ.
Bạn có chút tội lỗi khi để cậu tập một mình, nhưng cũng không làm gì được. Đành theo Muichiro vào phòng ăn bánh, Kazuo nhìn bạn thân thiết với Hà Trụ thì tức giận nắm chặt lấy thanh kiếm. Tay nổi những gân xanh dài khắp cẳng tay. Cậu cư nhiên biết rõ rằng tên kia thích Haoru-sama, và hắn cũng biết rằng cậu cũng thích ngài ấy. Suốt ngày tỏ ra thân thiết với ngài ấy để chọc tức cậu, chết tiệt mà.
Không nghĩ nhiều nữa, cậu tiếp tục tập luyện đợi bạn quay lại.
Phía bạn và Muichiro, cả hai đang ngồi trong phòng bạn ăn bánh. Bạn cẩn thận cắt từng lát bánh, dáng vẻ dịu dàng nâng niu từng miếng bánh làm Muichiro ghen tị, anh ước gì mình là cái bánh ấy, được bạn nâng niu như vậy. Cái tên Kazuo kia suốt ngày bám lấy bạn, lại còn được bạn dịu dàng đối đáp như thế, đúng là tức chết anh mà.
Bạn đưa đĩa bánh cho đã cắt Muichiro
- Của cậu đây, mau ăn đi.
- Nhưng tay ta đau quá Haoru, hôm qua ta bị quỷ đánh đó, đau lắm.
Anh đưa vết bầm tím ở cánh tay cho bạn xem, vốn nó chẳng nặng như này đâu mà là anh tự đánh vào cho nó thành ra như này đó.
Bạn hoảng hốt nhìn vết bầm, như này chắc đau lắm. Đành vội vã đi lấy thuốc để băng bó cho anh
- Sao cậu chẳng để ý gì hết vậy, để bị thương rồi này. Ngồi yên đây để ta đi lấy thuốc bôi.
Bạn đứng dậy rời khỏi phòng để láy hộp thuốc. Muichiro nhìn bạn mất dần sau cánh cửa rồi nhìn qua vết thương lẩm nhẩm
- Nếu ta không bị thương thì em có quan tâm ta không?..
Bạn trở lại với hộp thuốc cùng chậu nước và ít vải sạch. Bạn cẩn thận lau qua vết bầm rồi đắp thuốc lên, sau đó băng lại một cách cẩn thận. Anh nhìn bạn dịu dàng như vậy, chỉ nói hết tâm tư trong lòng ra rồi mong bạn chấp nhận.
Ai cũng biết anh thích bạn mà thế *éo nào bạn lại không biết?? Đúng là đời mà...
Bạn làm xong xuôi, đứng lên tính đi cất thuốc thì bị anh giữ lại nói...
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip