104: Nhập viện hay không?

Cấp cứu...

"Ca đó bị gì vậy anh?" - Quang Anh hỏi

"Bánh bèo..." - Hải Đăng nói.

"Bệnh gì nghe lạ vậy? Ăn bánh bèo bị ngộ độc thực phẩm hả anh?" - Đức Duy bên cạnh khó hiểu hỏi.

"Phụ nữ trẻ tuổi vô đau đầu mà không dấu thần kinh định vị, chóng mặt mà không tăng huyết áp, thường là hạ đường do bỏ bữa, huyết áp giảm đột ngột khi thay đổi tư thế, thiếu máu do kinh nguyệt, hội chứng tiền kinh nguyệt, thiếu ngủ, stress , đau nửa đầu migraine, rối loạn tiền đình, viêm xoang... Nếu có tiền căn chấn thương đầu va đập té ngã hoặc nghi tai biến thì cho CT, xui lắm thì ra u não..." - Quang Anh đọc bùa một hơi.

"Thì ra đây là lí do triệu chứng gì lên mạng search cũng ra ung thư... " - Duy hiểu rồi.

"Được cái mấy bèo nghe chụp CT thì sợ ăn tia, cái tự nhiên tui khỏe lại liền... cái đám anti vacxin anti tây y anti bác sĩ đồn bậy đồn bạ trên mạng đôi khi cũng có ích phết..." - Hải Đăng đùa.

"Vậy có ăn tia thiệt không?" - Duy hỏi.

"Bảo hiểm y tế không có dư cho tụi bây ăn đâu. Có tiền được chụp cả trăm lát, không có tiền chụp vài chục lát thôi. 1 năm không biết chụp được 10 cái CT không mà đòi ăn, bộ đói lắm hay gì." - Đăng bực mình.

"Giàu thì chụp MRI đi, miễn không có kim loại trong người." - Quang Anh cười xòa.

.
.
.

"Bác sĩ ơi..." - Một người phụ nữ trung niên gọi Minh Hiếu.

"Sao vậy chị?"

"Tui xin cho con tui xuất viện về ôn thi đại học tiếp được không? Sắp thi rồi..."

"Ca đó ai khám vậy?" - Hiếu hỏi.

"Em... ca co giật vào cấp cứu lần 2 tính nhập nội thần kinh đó anh." - Đăng Dương trả lời.

"À rồi. Con chị bị co giật lần này là lần thứ 2 phải vào cấp cứu, chưa rõ nguyên nhân, đề nghị của bác sĩ là nhập viện khoa nội thần kinh để tìm nguyên nhân, nếu giờ chị để bạn xuất viện thì nguy cơ sẽ vào cơn co giật lần nữa, và không đảm bảo các cơn đó có thể tự ngưng, nếu ở trong bệnh viện thì tụi em có thể xử trí cắt cơn ngay, co giật kéo dài không kịp cắt cơn thì có nguy cơ thiếu oxy não dẫn đến tổn thương não, chưa kể khi đang vận động lên cơn co giật có thể té ngã chấn thương... Bây giờ bác sĩ đã giải thích tình trạng bệnh xong rồi, nếu chị vẫn nhất quyết để con mình xuất viện thì chị kí vào giấy đồng ý ra viện và chịu mọi trách nhiệm với quyết định của mình."

"Vậy để tui kí..."

"Quang Anh cho ca này kí ra viện giùm anh."

"Anh Hiếu nay lùa gà kém vậy?" - Hải Đăng nói nhỏ.

"Ca này không chịu nhập viện đâu, hồi đầu vô cấp cứu bị sốt, test ra sốt xuất huyết nhưng không đồng ý nhập viện, kí giấy về, 1 tuần sau hết sốt rồi tự nhiên vô cơn co giật gồng cứng toàn thân, đưa vô bệnh viện mình lại, anh Hiếu nhìn thấy giống uốn ván quá, sợ chuyển qua Nhiệt đới, Nhiệt đới khám không có gì chuyển trả về bên mình. Mà không chịu nhập viện tập 2. Về nhà ít bữa lên co giật nay vô viện nè, giờ không chịu nhập viện tập 3." - Dương kể.

"À ca ông bác viêm tụy cấp nãy cũng xin ra viện rồi đó mấy anh..." - Đức Duy đang hóng hớt thì nhớ ra.

"Ủa anh tưởng ca đó chịu nhập nội tiêu hóa rồi?" - Đăng thắc mắc.

"Đúng rồi anh, nãy em lên nội tiêu hóa kiếm bệnh nhân tính làm bệnh án trình thì thấy ca đó kí giấy ra viện rồi, bệnh nhân kêu không có đau bụng nhập viện làm gì..."

"Ờ thì không đau bụng, ổng vào viện vì khó thở..."

"Ủa sao không nhập nội hô hấp..." - Duy không hiểu.

"Em hỏi bệnh ca đó hồi là ổng dắt em đi vòng vòng luôn đó... ổng vô than khó thở nhưng oxy không tụt, nghe phổi thì có ran ẩm, tuyến trước xquang phổi ra tràn dịch lượng ít lắm không đủ để khó thở, không ho không sốt luôn, nhưng men gan và siêu âm bụng nghi ngờ viêm gan mạn, hỏi lại ổng uống bia uống rượu hơi bị nhiều, nghĩ liền viêm tụy cấp do rượu biến chứng lên phổi gây tràn dịch... Cho đi CT, y như rằng, CTSI 4 điểm."

"Viêm tụy cấp mức độ trung bình... Nhưng amylase không tăng, đau bụng cũng không điển hình..." - Duy mở lại hồ sơ xem.

"Định lên nội để đó cho ở trển làm thêm mớ xét nghiệm đánh giá mấy cái thang điểm của viêm tụy, chứ amylase biến thiên mỗi ngày, có khi bị mấy bữa rồi mà triệu chứng không rõ. Hỏi kĩ lại thì ổng tức bụng nên thấy khó thở, chứ nhất định không chịu đau bụng nha với có buồn nôn, cho 1 liều chống ói với giảm đau cái khỏe quá đòi về luôn... thôi ca đó về nay mai lại vô cấp cứu nữa cho xem. Viêm tụy cấp xử trí cũng dễ nhịn ăn truyền dịch, tìm nguyên nhân rồi xử nó, nội khoa là chính. Chủ yếu là sợ mấy biến chứng lên hệ cơ quan khác và biến chứng toàn thân. À lỡ mà vô trễ quá có khi ổng nằm ngoại tiêu hóa chứ không nằm nội tiêu hóa nữa."

"Sao vậy anh?" - Duy ngây thơ hỏi.

"Hoại tử phải mổ cắt tụy chứ sao, á à khách hàng tiềm năng của khoa, để note hồ sơ lại mốt vô làm cho lẹ." - Hải Đăng hớn hở.

.
.
.
.
.
.

"Cô bị sao vào viện vậy?" - Quang Anh hỏi, Duy đứng kế bên nghe.

"Cô đi chăm bà mẹ bệnh, bà nằm ở cấp cứu chuyển lên khoa thôi."

"Cô là người nhà không phải bệnh nhân ạ?"

"Cổ có đeo vòng tay bệnh nhân mà anh?" - Duy nói nhỏ.

"À không, nãy cô đi vào khoa bị cái thanh chặn đường hạ xuống đập trúng đầu, choáng váng nên vào đây luôn, bác sĩ khám giùm cô coi có bị sao không..."

"À hiểu rồi, vậy con cho cô chụp một cái CT đầu nha."

Nói xong Quang Anh đi sang bàn máy tính, Duy theo sau.

"Em biết ngay cái thanh chặn đường cổng cấp cứu sớm muộn gì cũng sẽ trúng đầu người ta mà... trông nó cứ như cẩu đầu đao của bao thanh thiên, vừa to vừa dài..." - Duy luyên thuyên.

"Bằng của anh không?" - Quang Anh cắt ngang.

"Của anh... yếu... không đủ sức sát thương, đập vô mặt không cần CT đầu."

"Em chờ đó... có ngày trật khớp háng vô CT khung chậu."

"Hai đứa thoải mái đi, chấn thương chỉnh hình luôn mở cửa đón khách." - Minh Hiếu nhìn chướng mắt quá phải lên tiếng.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip