Babo 7- Hôn

Ngày thứ hai Jimin đi làm cùng Jungkook, em đã dậy từ sớm để tự thay quần áo, bữa sáng cũng ăn tại nhà rồi mới đi làm, Jungkook thấy em tự mình làm tất cả cũng thấy vui trong lòng một chút, xem ra Jimin đã "lớn" thêm một xíu rồi.

-Hôm qua ở chỗ làm sao anh cứ ôm em mãi thế bé yêu?

-Không nói em nghe đâu, là bí mật của anh, chị Minyoung và anh Taehyung đó.

-Nay còn bí mật với em nữa đấy, xem ra mới ra ngoài một ngày đã biết không nghe lời em rồi.

-Không phải đâu, vì anh Taehyung đã nói đó là bí mật, nếu nói em nghe rồi thì đâu còn là bí mật nữa đâu Kookie.

Jungkook cũng không tò mò nữa, hắn hối thúc Jimin nhanh chóng hoàn thành bữa sáng của mình rồi cùng nhau lên xe đến chỗ làm ngay.

-Em chào mọi người ạ.

-Jiminie đúng là ngoan ngoãn mà, ăn sáng chưa bé yêu của chị, sang đây chị lấy sữa cho uống nhé.

-Em đã ăn rồi chị Minyoung, Jungkookie lúc sáng đã xào mì cho em đó, ngon cực kì luôn.

Jimin vui vẻ đi về phía của Minyoung trong khi Jungkook bắt đầu công việc của mình. Em chú tâm ngồi nghe Minyoung hướng dẫn công việc, hôm qua họ chỉ để em dạo chơi thôi chứ chẳng làm gì, nhưng hôm nay thì chẳng được ngồi không đâu.

-Jimin thấy kệ hàng đó chứ, mỗi khi có khách vào mua hàng thì nó sẽ trống chỗ, cứ cách một tiếng em sẽ kiểm tra một lần, sau đó ghi danh sách những thứ còn thiếu ra. Ở đây chị có tờ giấy khi định mức hàng hóa, em cứ làm toán trừ thì sẽ ra được số hàng cần lấy. Sau đó thì nói với Taehyung lấy hàng và em chỉ cần xếp lên thật ngay ngắn là xong, được chứ?

-Vâng ạ, em hiểu rồi.

-Nếu có gì khó cứ gọi chị nhé, hoặc là gọi Jungkook cũng được.

-Dạ, em đã rõ rồi.

Jimin nhanh chân đi đến từng quầy hàng mà nhìn sơ một lượt, em quên hẳn việc mình phải để ý tới Jungkook cùng Jaeyeon cơ đấy. Cô nàng lại có dịp ve vãn chàng trai mà mình vẫn luôn muốn được bên cạnh. Jungkook thì lại chẳng để ý quá nhiều, nhưng cũng tự biết giữ khoảng cách với Jaeyeon tránh để Jimin hiểu lầm hoặc giận dỗi, mà hắn cũng sợ rước rắc rối vào người lắm, vẫn nên né đi thì hơn.

-Kook à, em đem số hàng này sang bên kia giúp chị nhé.

-Em biết rồi, chị chờ một xíu, em đang dở tay bên đây.

Jimin nghe tiếng gọi liền ngẩng đầu lên nhìn, nhưng giờ có chạy lại cũng chẳng kịp, Jaeyeon với cái cớ ôm hàng phụ Jungkook nên cứ kè kè theo hắn, cười nói chẳng ngừng. Jimin thì lại chẳng biết phải làm gì, cứ ngồi đó mà nhìn chẳng chớp mắt, và thế là Taehyung một lần nữa phải ra tay.

-Jiminie, em là người yêu của Jungkook mà chẳng biết giữ bồ gì cả.

-Sao ạ, em không hiểu anh nói gì luôn.

-Trời ạ, này nhé, anh nói Jimin nghe, em là người yêu của Jungkook, khi có ai lại gần cậu ta em có khó chịu không?

-Không đâu ạ, sao em phải khó chịu, mọi người là bạn của Kookie mà, Kookie bảo mọi người là người tốt, nên em không cần phải lo lắng gì đâu, nhưng mà thật ra em cũng chẳng biết tại sao Jungkook nói vậy nữa, em có lo lắng gì đâu mà.

-Vậy là lúc Jaeyeon lại gần Jungkook em cũng không khó chịu sao?

Jimin trầm ngâm một lúc, em chẳng biết cảm giác lúc đó gọi là gì nữa, em chỉ biết mình không muốn Jaeyeon quá gần với Jungkook của em thôi.

-Em không biết nữa anh Taehyung.

-Thôi được rồi, để anh dạy Jiminie nhé. Em là người yêu của Jungkook, ở đây ai cũng biết cả, nhưng mà vẫn có người muốn cướp Jungkook của em đi có hiểu không?

-Ai cơ ạ, sao lại bắt Jungkook của em đi chứ, không được, Jungkook phải ở cùng em đến hết đời mà.

-Đúng rồi, vậy nên Jimin phải biết giữ Jungkook, phải chứng minh Jungkook là người của em, có hiểu không?

-Làm thế nào ạ, em không biết, anh Taehyung chỉ em có được không?

Taehyung dĩ nhiên là vui vẻ mà hướng dẫn Jimin, Minyoung cũng tò mò chẳng biết Taehyung xì xầm cái gì mà Jimin ngại đến đỏ ửng cả gương mặt, em lắp bắp hỏi lại như chẳng tin những gì Taehyung vừa bảo.

-Phải làm vậy sao ạ, nhưng Jungkook sẽ mắng em đấy.

-Có anh ở đây Jungkook làm sao dám mắng em. Nếu em không nghe lời, người ta sẽ bắt Jungkook đi mất đấy, có biết chưa.

Jimin ậm ừ với Taehyung nhưng gương mặt rõ ràng đang rất lo sợ. Nếu em làm như lời Taehyung nói, lỡ chẳng may hắn mắng em thì em phải làm sao đây, chuyện này Jungkook đã dạy là không được làm ở nơi đông người mà.

Nhưng vì giữ Jungkook ở bên mình, Jimin quyết tâm sẽ làm theo lời Taehyung nói.

Em lân la tiến về phía nơi Jungkook và Jaeyeon đang trò chuyện đầy vui vẻ, Jimin hít thở thật sâu rồi quay đầu nhìn về Taehyung như muốn xác nhận lại lần nữa, anh chàng liên tục vẫy tay bảo em mau làm khiến Jimin căng thẳng đến toát mồ hôi hột, nhưng Taehyung nói đúng, nếu không làm thì người ta sẽ không biết em là người yêu của Jungkook, nếu không làm thì Jungkook sẽ bỏ em mà đi.

Jimin chậm chạp đi đến, Jaeyeon nhìn thấy em lại càng ép sát vào Jungkook hơn nữa, hắn còn chưa kịp né ra, Jimin đã từ đằng sau nắm lấy tay hắn mà kéo lại, em nhón chân lên rồi dùng cả hai tay ôm lấy cổ hắn, và cả cửa hàng như chết lặng khi Jimin chủ động ấn môi mình hôn lên đôi môi vẫn còn đang mở hờ trên gương mặt ngơ ngác của anh chàng nhân viên họ Jeon kia.

-...Ji…Jiminie…

Jungkook không biết nên đẩy em ra hay nên đè nghiến em vào tường mà tiếp tục dây dưa nữa, Jaeyeon tròn mắt kinh ngạc, làm sao cô lại ngờ Jimin có thể làm ra loại hành động này, mãi đến khi Taehyung ra hiệu bảo em tách ra, Jimin mới dám đẩy Jungkook khỏi người mình mà dứt nụ hôn lại.

-Jaeyeon thấy chưa, mình mới hôn Jungkookie đấy, vì mình là người yêu của em ấy, mình không thích cậu cứ đến gần người yêu của mình đâu, cậu mà còn đến gần Kookie của mình, mình sẽ không để cậu yên đâu đấy.

Cả cửa hàng lần nữa trầm trồ trước lời nói đanh thép của Jimin, mạnh miệng là thế nhưng ai có ngờ tay em đã run rẩy để chẳng còn cảm giác, mồ hôi liên tục túa ra như mưa, em nuốt khan đánh mắt về phía Taehyung, anh dĩ nhiên là hài lòng rồi, học trò ngoan ngoãn, dạy thế nào thì liền nói thế đấy chẳng sót một câu một từ nào luôn.

-Em xin lỗi chị, Jimin nhà em bị gì chẳng biết nữa. Thôi cũng đến giờ ăn rồi, em đưa anh Jimin ra ngoài ăn, mọi người cứ ăn cùng nhau đi nhé.

Jimin ngơ ngác khi Jungkook nắm tay mình mà kéo ra ngoài nơi đỗ xe. Hắn trừng mắt nhìn em làm Jimin càng thêm sợ hãi.

-Hai ngày nay anh làm sao vậy, toàn làm ra những chuyện kì lạ, có chuyện gì sao anh?

-Anh…anh sợ Jaeyeon sẽ bắt Kookie đi mất…

-Chị ấy làm sao mà bắt nổi em cơ chứ?

-Nhưng anh Taehyung bảo nếu không làm như vậy em sẽ bị người ta bắt đi. Jungkookie, anh biết mình không nên hôn em ở nơi đông người, anh nhớ lời em dặn mà, là chỉ được hôn khi có hai chúng ta thôi. Nhưng anh sợ lắm, anh sợ Jaeyeon không biết anh là người yêu của em, sợ Jaeyeon sẽ bắt Kookie của anh đi mất. Taehyungie bảo chỉ có hôn em và nói những câu như vậy thì em mới ở bên anh mãi mãi. Anh thật sự rất sợ em sẽ đi mất đó Kookie.

Jimin sà vào lòng Jungkook mà nức nở, hắn thở dài mà ôm lấy em vào lòng, xem ra Taehyung đã dạy hư em bé của hắn rồi, từ mai sẽ không cho em đi làm nữa, mới có hai ngày đã bị đầu độc đủ thứ như vậy, sau này còn sẽ phát sinh ra chuyện gì đây.

-Em hiểu rồi, Kookie sẽ không bao giờ bỏ Jiminie đâu, em yêu anh nhất mà, làm sao có thể rời xa Jiminie đây, anh đừng sợ nhé, em sẽ ở bên anh đến khi chúng ta già, ở cùng anh đến khi nào em chết thì thôi.

-Kookie không được chết, Kookie phải ở cùng anh đến hết đời, em đã hứa với anh rồi mà.

-Đúng rồi, em đã hứa rồi mà, sẽ cùng nhau sống đến hết đời. Jiminie đừng lo nữa nhé, trên đời này chẳng có ai có đủ can đảm chia cắt em và anh đâu bé yêu.

---

Jungkook hời quá :)))

Hỏng thấy mọi người cmt gì hết trơn, tui buồn xỉu 😞😞😞

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip