CHƯƠNG 4: Rối lòng
Thải Y Trấn quanh năm luôn nhộn nhịp, người tới người lui tấp nập không ngừng. Từng hàng quán bày biện tinh xảo dọc theo con đường nhỏ ven sông. Khí trời Cô Tô mát mẻ lại thêm hơi nước từ dưới lòng sông bốc lên làm cho tâm hồn con người cũng cảm thấy thanh mát mấy phần.
Tiêu Chiến một mình dạo bước giữa phố phường hoa lệ, tuấn nhan như ngọc treo thêm nụ cười mỉm như có như không làm bao cô nương phải ngoái đầu nhìn theo. Có cô bạo gan còn ném cả khăn tay lẫn hoa vào người anh, Tiêu Chiến mỉm cười đón lấy lại tiếp tục đi như chưa có chuyện gì, loại ngưỡng mộ này ở thế giới thực anh đã nhận qua không ít, không lấy làm hiếm lạ.
Lam Vong Cơ lúc nãy đã đi trừ tà ma rồi, Tiêu Chiến nói với y anh không thích ra tay, chỉ là một hai con quỷ nhỏ không làm khó được Hàm Quang Quân, anh thích dạo chơi ở Thải Y Trấn hơn. Lúc nói ra những lời này Tiêu Chiến mặt không đỏ, tim không loạn, anh hoàn toàn không chút chột dạ nào về việc thực ra mình chẳng biết chút bùa chú gì để trừ tà nên mới không dám đi cùng. May mà Lam Vong Cơ không nghi ngờ gì, chỉ dặn dò anh cẩn thận rồi một mình rời đi.
Tiêu Chiến hết chạy chỗ này đến nhảy chỗ kia, đâu có dễ dàng để quay lại cơ thể năm 28 tuổi, tất nhiên phải biết hưởng thụ một phen chứ. Tay anh xoay xoay con tò he hình thỏ nhỏ cười tít mắt, lại nhìn bên cạnh còn có thêm một chú sư tử, Tiêu Chiến không chút nghĩ ngợi liền mua một lúc cả hai cái, tất nhiên là mua bằng tiền của Lam Vong Cơ.
"Nếu đã đóng vai Ngụy Vô Tiện thì cũng nên vô sỉ cho tròn vai, Ngụy Anh hắn xài tiền của Lam Trạm có biết xấu hổ bao giờ", anh tự nói để an ủi chút liêm sỉ còn lại của bản thân.
Bỏ hai con vật nhỏ vào trong túi, Tiêu Chiến lại ghé ngang một quán rượu. Thiên Tử Tiếu của Cô Tô lừng danh thiên hạ, thử một chút thì có làm sao. Mua một vò Thiên Tử Tiếu bỏ vào túi càn khôn, Tiêu Chiến tự nhủ là về Vân Thâm nhất định sẽ uống hết, anh còn chưa mất lí trí đâu, rượu này mạnh đến như vậy, uống ở đây thì Lam Trạm có đến cũng chẳng quản nổi anh lúc say nữa rồi. Vừa bước ra khỏi quán rượu, âm thanh huyên náo truyền vào tai Tiêu Chiến:
"Nương tử, đừng giận nữa mà."
Ở bên cạnh sạp lồng đèn nhỏ có một đôi tình lữ đang đứng nói chuyện, dường như cô gái đang giận dỗi gì đó. Chàng trai lấy gương mặt vừa ủy khuất vừa cưng chiều nhỏ giọng dỗ ngọt:
"Ta thật sự không có nói gì với cô nương lúc nãy cả, nàng tin ta đi."
Cô nương kia bĩu môi sẵng giọng: "Có quỷ mới tin chàng, hai người cười tươi vậy cơ mà, còn nắm tay nắm chân. Chàng nói xem, có phải chàng thấy cô ta xinh đẹp liền muốn cưới về nạp thiếp rồi đúng không?"
Chàng trai cười khổ: "Thật sự không có. Cô ta chỉ là người bán hàng thôi. Trong tim ta chỉ có nàng, nàng xem."
Nói rồi hắn đưa ra một chiếc khăn tay, trên đó thêu hình một đôi chim uyên ương, còn có vài kí tự, chắc là tên của hai người. Vị cô nương kia nhìn thấy hai mắt liền sáng rỡ, gương mặt cũng đỏ lên nhưng cố làm ra vẻ không quan tâm. Chàng trai mỉm cười sủng nịch:
"Tặng nàng đấy, giai nhân. Cười với ta một cái xem nào."
Cô nương kia ngại ngùng nâng cao khóe miệng, nét mặt vô cùng hạnh phúc. Ở bên này nụ cười của Tiêu Chiến đột nhiên cứng lại. Anh cũng từng nói với Vương Nhất Bác 'cười một cái xem nào', thật không ngờ cậu ấy cười thật, lại còn cười rất ngọt ngào. Đôi mắt Vương Nhất Bác khi ấy dưới ánh đèn lồng mờ ảo phản chiếu duy nhất hình ảnh của Tiêu Chiến. Thâm tình cùng yêu chiều trong đó Tiêu Chiến cả đời này cũng không quên được, nhưng người ta đã quên rồi.
Lắc đầu cười cười lấy lại tinh thần, Tiêu Chiến lại tiếp tục cất bước du ngoạn. Trên con đường đông đúc thỉnh thoảng vẫn có vài chiếc xe ngựa chạy vụt qua, hình như là xe của tiên môn thế gia hay đại phú hộ nào đó, ngang tàng chiếm đường. Tiêu Chiến cùng những người xung quanh phải nép mình sát vào hai bên hàng quán mới không bị đụng trúng. Quả nhiên ở cổ đại có tiền thì có quyền mà. Anh say sưa ngắm cảnh một hồi bụng liền réo rắt liên tục, vừa hay bên bờ sông có người bán sơn trà, Tiêu Chiến tiến lại mua một bao ăn lấp bụng.
Chậm rãi bóc lớp vỏ ngoài vàng óng ra, Tiêu Chiến đưa lên miệng cắn thử một miếng. Ừm, rất ngọt. Trong đầu nhảy ra một hình ảnh làm anh bật cười. Còn nhớ mùa hạ năm ấy, Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến có cảnh quay ngồi thuyền trên sông này, là cảnh sau khi diệt trừ Thủy Hành Uyên. Vương Nhất Bác phải dùng tay bắt sơn trà mà anh ném từ phía sau, ném mãi hơn 50 trái mà vẫn không chụp được, cuối cùng đạo diễn đành phải chọn cách dùng kĩ xảo. Thế nhưng sau đó hai người họ rảnh rỗi không biết làm gì đành lấy sơn trà ra ném lại, lúc tưởng chừng như Vương Nhất Bác sẽ không chụp được quả nào thì cậu lại bắt gọn trong tay một trái duy nhất, hướng anh nở nụ cười rạng rỡ. Tiêu Chiến trố mắt ngạc nhiên, cười tươi giơ lên ngón cái khen ngợi cậu bạn nhỏ lợi hại. Cả ngày hôm đó, Vương Nhất Bác rất tự mãn về chiến tích của mình.
Ký ức luân chuyển một lúc, nét cười của Tiêu Chiến cũng dần dần chuyển sang buồn bã.
"Thật là, đi đến đâu cũng bắt gặp hình bóng em cả, cún con à."
Tiêu Chiến đột nhiên có một loại xúc động rất muốn gặp lại Vương Nhất Bác, cùng cậu ôn lại những chuyện xưa cũ, cùng nói cùng cười, dù phải trả giá đắt thế nào cũng được. Loại xúc động này không có thì thôi, một khi đã có liền khiến người ta liều mình thực hiện. Đến lúc này Tiêu Chiến mới nghiêm túc suy nghĩ làm sao để trở về. Anh đến thế giới này là do xe va chạm mạnh, bị húc văng đi trong không trung, vậy có phải chỉ cần cả người anh bị húc văng một lần nữa liền có thể trở về không? Nhưng lỡ không thành công thì thế nào? Một là chết, hai là tàn phế, ba là trở về. Nghĩ tới nghĩ lui Tiêu Chiến vẫn quyết định thử một lần.
Quan trọng là ở đây có cái gì có thể đủ lực như xe để tạo nên nét tương đồng đây?
Bên tai vang lên tiếng vó ngựa lộc cộc, tốc độ có vẻ không hề chậm. Tiêu Chiến mỉm cười tự đắc, có rồi.
Anh cẩn thận nhẩm tính khoảng cách còn lại trước khi nó đến, cảm nhận đã đúng thời điểm liền lao mình ra trước móng ngựa đang phi như bay trên đường. Người đánh xe thấy Tiêu Chiến lao ra thì vội vàng kìm dây cương lại, con vật nhỏ hí lên một tiếng dài vì bất ngờ nhưng theo quán tính vẫn lao về phía trước không dừng được. Trong khoảnh khắc vó ngựa sắp đạp lên lồng ngực nhỏ của Tiêu Chiến khiến anh cảm nhận linh hồn mình cũng theo gió mà bay thì đột nhiên trên nền trời xuất hiện vệt ánh sáng màu lam nhạt, kiếm khí cắt ngang khiến con ngựa chỉ kịp kêu lên một tiếng sau cùng rồi gã rạp xuống nền đất lạnh lẽo. Lam Vong Cơ từ không trung nhẹ nhàng đáp xuống, một thân y phục trắng thuần, mạt ngạch tung bay trong gió tựa như thiên tiên giáng trần.
Tiêu Chiến ngẩn người nhìn y, hoàn toàn không ngờ đến Lam Vong Cơ sẽ xuất hiện vào lúc này. Ban nãy khi tính chuyện quay về anh không để tâm đến cảm nhận của y, đơn giản vì anh chưa bao giờ coi y là mối quan tâm hàng đầu, người yêu y là Ngụy Vô Tiện, người y yêu cũng là cậu ấy, không phải anh. Ôn nhu của những ngày qua chỉ là anh vay mượn từ người bạn cũ lâu ngày không gặp mà thôi.
Sắc mặt Lam Vong Cơ hầm hầm sát khí, người đánh xe nhìn con ngựa đã chết muốn tiến tới gây sự một phen cũng bị khí tức trên người y lúc này dọa sợ. Lam Vong Cơ ném ra một thỏi bạc cho hắn rồi kéo tay Tiêu Chiến đi về phía khu rừng bên ngoài Thải Y Trấn. Tiêu Chiến đau đến mức nhăn nhó mặt mày, liên tục kêu la:
"Lam Trạm, đau, người từ từ, bình tĩnh đã."
Đến được chỗ không có người, Lam Vong Cơ ném Tiêu Chiến về phía trước khiến anh loạng choạng suýt ngã nhào. Y gào lên:
"Ngươi bị hỏng đầu có đúng không? Lần trước thì muốn nhảy vực, lần này lại muốn bị ngựa húc. Nếu cả hai lần ta đều đến không kịp thì sao? Rốt cuộc ta đã làm gì để ngươi phải như vậy? Đầu ngươi đến cuối cùng là nghĩ cái gì mà suốt ngày cứ muốn tự tìm cái chết hả?!"
Nhìn y không chút quy cũ thể hiện sự phẫn nộ, ngay cả lồng ngực cũng phập phồng vì thở dốc, Tiêu Chiến sợ đến ngây người. Một Lam Vong Cơ nhã chính đúng mực cũng bị anh chọc cho tức tới mức nổ đom đóm mắt. Mà quan trọng là lần này anh không có gì để biện minh thật, không lẽ lại nói anh muốn trở về thế giới thực tìm người anh yêu, nói không chừng y còn tưởng anh có bệnh thần kinh ấy chứ.
Tiêu Chiến nuốt khan một ngụm nước bọt, mỉm cười lấy lòng: "Lam Trạm, ngươi đừng giận, bình tĩnh một chút, ta chỉ là...chỉ là..."
Chỉ là cái gì Tiêu Chiến thật sự không nghĩ ra. Nét mặt anh quẫn bách đến cực điểm, lấy tay gãi gãi đầu, cắn môi không biết nên nói thế nào. Đúng lúc này Lam Vong Cơ đột nhiên bộc phát lực đạo kéo tay Tiêu Chiến ôm anh vào lòng, phủ môi mình lên môi anh, ngăn không cho Tiêu Chiến nói tiếp. Y đưa đầu lưỡi càn quét khắp khoang miệng Tiêu Chiến, thô bạo mút lấy hai cánh môi nhỏ như trừng phạt.
Tiêu Chiến ngây người ba giây rồi ngay lập tức phản kháng theo bản năng. Anh dùng hết sức đấm vào lưng, vào ngực Lam Vong Cơ, cố đẩy y ra nhưng bất lực. Trong lúc nguy cấp Tiêu Chiến cắn mạnh một cái lên môi y rồi đẩy mạnh người Lam Vong Cơ, thành công thoát khỏi vòng tay rắn rỏi kia. Tiêu Chiến thở dốc lấy tay chà chà hai cánh môi lúc này đã sưng đỏ, trong lòng vô cùng khó chịu. Nhờ ơn Vương Nhất Bác, anh thật sự không thích tiếp xúc thân mật với Lam Vong Cơ, cũng không muốn mình nảy sinh tâm tưởng gì quá phận. Bị cưỡng hôn một lần đã là cực hạn của anh, lần này lại bị nữa Tiêu Chiến có chút không thể nhịn được.
Đang định quay qua nói rõ phải trái thì nhìn thấy ánh mắt nghiền ngẫm của Lam Vong Cơ, Tiêu Chiến ngây cả người. Phải rồi, anh đang là Ngụy Vô Tiện cơ mà. Từ chối nụ hôn của đạo lữ mình lại còn hành động như thể ghét bỏ thì người có tâm hồn nhạy cảm như Lam Vong Cơ sẽ có suy nghĩ gì? Tiêu Chiến nhắm chặt hai mắt lại, hít vào một hơi sâu, trong lòng anh bây giờ rất rối. Anh mím chặt môi, do dự một lúc rồi hạ mắt nhìn xuống đất nhỏ giọng nói:
"Lam Trạm, xin lỗi. Ta hơi mệt, chúng ta về đi."
Lam Vong Cơ gật đầu xem như đáp lại. Hai người song vai nhau cùng đi về hướng Vân Thâm Bất Tri Xứ. Một đường này im lặng đến mức bức bối, lối về cũng trở nên khá lê thê.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip