Chương 142: Chị rất sợ

Chu Di Hân nằm mơ, trong mơ nàng lại trở về Trường Ninh, vẫn là cảnh tượng núi lở, thế nhưng nàng đã cứu được mấy đứa trẻ nọ, nhìn mặt bọn nhỏ lấm lem bùn đất mà bật cười, nước mắt chảy xuống gò má, thấm vào trong gối.

Nàng không ngừng lau đi, nhưng nước mắt nóng ấm lại càng ngày càng nhiều, cuối cùng có một đôi tay ôm lấy mặt nàng, bên tai có người gọi: "Chu Chu."

"Chu Chu.".

Là giọng của Bách Hân Dư.

Chu Di Hân giật mình tỉnh lại, nàng mở mắt ra, Bách Hân Dư vẫn đang ngủ say, hô hấp đều đặn, nàng ghé sát vào, ngửi được mùi hương quen thuộc trên người cô, đột nhiên chóp mũi chua xót.

Ngón tay nàng luồn vào mái tóc dài của Bách Hân Dư, ghé đến dưới vành tai cô, nàng khẽ gọi: "Tiểu Bạch?"

Người đang ngủ không trả lời nàng.

Chu Di Hân đi chân đất xuống giường, vào nhà tắm thì nhìn thấy trên người đầy dấu vết.

Trước đây Bách Hân Dư không như vậy, mỗi lần hai người thân mật đều rất có chừng mực, dù kịch liệt đến đâu cũng không ra tay quá nặng.

Tối hôm qua, rõ ràng là cô đã mất kiểm soát.

Ngón tay Chu Di Hân sờ vết cắn in lại trên xương quai xanh, dấu răng rõ ràng, còn hơi đau, tay nàng chạm vào dấu răng, khuôn mặt hiện lên vẻ rạng rỡ cùng ngượng ngùng.

Nàng tắm rửa qua loa, mặc lại quần áo đi ra ngoài. Bách Hân Dư đã tỉnh, đang ngồi trên giường, đôi mày thanh tú cau lại, biểu hiện hơi run, thấy Chu Di Hân đi ra từ nhà tắm thì ngước mắt nhìn sang, ánh mắt đen láy.

Chu Di Hân chưa kịp nói chào buổi sáng, Bách Hân Dư vội xuống giường bước nhanh về phía nàng, hai tay đặt lên hông nàng, mạnh mẽ kéo nàng vào lòng.

Đôi tay có chút run rẩy.

Chu Di Hân vẫn cầm quần áo cũ trên tay, lúc này Bách Hân Dư trần trụi ôm nàng, nàng lấy áo tắm choàng lên, che đi dáng người nổi bật của cô.

Chu Di Hân vỗ vỗ lưng Bách Hân Dư: "Tiểu Bạch?"

Giọng nói của Bách Hân Dư hơi trầm, mang theo tia tổn thương không dễ nhận ra.

"Ngày đó đến thành phố H, chị sinh ra trực giác kỳ quái rằng, dường như chị sắp mất em."

"Từ bé đến giờ, lần đầu tiên chị có trực giác mãnh liệt như vậy. Chị rất sợ, chị không để ý Tả Tịnh Viện khuyên bảo mà tự đi tìm em, thậm chí..còn chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất."

Chu Di Hân ôm chặt Bách Hân Dư: "Tiểu Bạch..."

"Xin lỗi."

"Em không biết điều đó."

Bách Hân Dư ôm lại nàng: "Chu Chu, chị không thể kiểm soát được bản thân."

Sự sợ hãi ấy ngập đầu, khiến cô không có năng lực chống đỡ, khi biết Chu Di Hân không để ý an nguy của bản thân quay lại làng cứu người, hoảng sợ trong cô tiến đến ranh giới trở thành tức giận, cho nên cô không dám ở gần Chu Di Hân, sợ chính mình không biết lúc nào sẽ nói ra lời nói tổn thương, không biết lúc nào sẽ hành động quá đáng, thậm chí những chuyện đó hoàn toàn trái với mong muốn trong lòng.

Phẫn nộ có thể hủy diệt lý trí của một người.

Cô cũng không ngoại lệ.

Cô chỉ có thể liều mạng kiềm chế sự hoảng sợ trong lòng, giả vờ như mọi thứ đều bình thường, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, thậm chí đối diện ánh mắt cẩn thận từng chút một của Chu Di Hân, cô cũng trốn tránh theo bản năng.

Cô muốn nhìn nàng lại sợ nhìn nàng, muốn ôm nàng lại sợ tổn thương nàng.

Chu Di Hân nghe xong, trái tim đau xót, nàng vỗ vỗ lưng Bách Hân Dư: "Tiểu Bạch, em xin lỗi."

"Em có thể chịu được, chị mắng em, hung dữ với em, thậm chí nếu chị..."

Bách Hân Dư nhẹ giọng nói: "Chị không chịu được."

Không thể chấp nhận bản thân lúc không lý trí tổn thương đến nàng.

Lời nói của Chu Di Hân như bị chặn lại trong họng, ngẩng đầu nhìn Bách Hân Dư, chỉ thấy trong mắt cô óng ánh nước, vành mắt ửng đỏ, hai tay Chu Di Hân nâng gò má Bách Hân Dư, tiến đến môi cô, trân trọng hôn xuống.

Ngoài cửa sổ, gió thổi nhè nhẹ, ánh nắng ấm áp. Trong phòng, hai người chăm chú ôm nhau, dựa vào nhau.

Đến trưa, cửa phòng nghỉ mới được mở ra, Chu Di Hân và Bách Hân Dư cùng rời khỏi phòng, nhân viên phòng thư ký hoàn toàn sửng sốt, sáng sớm nay nào thấy Bách tổng đi làm chứ đừng nói là cả phu nhân.

Sau đó bọn họ đều nhận ra phu nhân lại mặc đồ của Bách tổng, mọi người hiểu rõ, liếc mắt nhìn nhau, ngầm hiểu ý cúi đầu cười cười.

Tả Tịnh Viện cũng mỉm cười nhẹ nhàng, đi lên hai bước nói: "Bách tổng, sáng nay có cuộc họp tôi đều rời xuống rồi, chiều nay cô..."

Bách Hân Dư gật đầu: "Lịch buổi chiều không cần đổi."

Tả Tịnh Viện: "Rõ."

Bách Hân Dư nắm tay Chu Di Hân đi ra, đột nhiên quay đầu lại: "Lễ cắt băng của Hâm Huy vào buổi chiều phải không?"

Tả Tịnh Viện nhìn máy tính bảng: "Ba giờ mười phút chiều nay."

Bách Hân Dư ừm một tiếng: "Cậu đi sắp xếp, tôi và phu nhân cùng nhau tham dự."

Tả Tịnh Viện khẽ kinh ngạc nhưng cũng nhanh chóng khôi phục: "Vâng, Bách tổng."

Cậu nhìn hướng hai người đã vào thang máy, vẻ mặt nhẹ nhõm, Trần Vũ Tư cầm giấy tờ đứng sau cậu, cười khẽ: "Chúc mừng nhé."

Tả Tịnh Viện khó hiểu quay đầu nhìn: "Chúc mừng cái gì?"

Trần Vũ Tư nhún vai: "Chúc mừng cậu không phải đi công tác nữa." (có lẽ là công tác Phi Độ :))))

Tả Tịnh Viện:...

Rất nhanh, toàn bộ Bách Lý Thiêu Di đều biết tối qua Bách tổng không về nhà, phu nhân ở công ty cùng tăng ca, mặt khác còn nhấn mạnh một điều, hôm nay Bách tổng muốn tham gia lễ cắt băng của Hâm Huy, phu nhân đi cùng.

Tin tức nhanh chóng truyền khắp công ty.

Không ít người tám chuyện trong nhóm chat: Đây là tiết mục tú ân ái à?

-- Má ơi, thật sự không ngờ rằng có ngày khối băng vạn năm như Bách tổng còn có thể tú ân ái!

-- Có chút ghen tị bà con ạ.

-- Không ghen tị gì sất, Chu Chu nhà tôi và Bách tổng ở bên nhau, tôi cảm thấy đặc biệt thỏa mãn.

-- Làm fan hai vợ vợ bọn họ, rất hài lòng!

Chu Di Hân và Bách Hân Dư cùng ăn trưa xong thì tách ra. Chu Di Hân về biệt thự, đầu tiên là cho Tiểu Phì ăn no, sau đó ngồi trên sofa gửi tin nhắn cho Lâm Chi, để Lâm Chi liên hệ với stylist, Lâm Chi hỏi nàng làm gì, nàng cười cười: "Chiều nay em sẽ tham gia lễ cắt băng khánh thành công ty con của Hâm Huy."

Lâm Chi hiểu rõ: "Đi cùng Bách tổng hả?"

Chu Di Hân gật đầu: "Vâng."

Lâm Chi: "Ừ, để chị gọi Phó Thu đi đón em."

Chu Di Hân: "Vâng."

Lâm Chi nói tiếp: "Còn nữa, chị đã xác nhận với đạo diễn Lâm, mấy ngày nữa sẽ bắt đầu khai máy, em..."

Chu Di Hân tiếp lời cô: "Chị cứ sắp xếp, em đã nghỉ đủ rồi."

Lâm Chi thở phào: "Vậy tốt rồi."

Hai người cùng cúp máy.

Chu Di Hân ôm Tiểu Phì trên sofa chơi đùa một hồi lâu, mãi đến khi chuông cửa vang lên mới đứng dậy. Phó Thu đứng ngoài cửa, khuôn mặt tươi rói hô: "Chị Chu."

Nói xong, Phó Thu nhìn thấy Tiểu Phì ở trong lòng Chu Di Hân, đôi mắt phát sáng: "Chị Chu, đây là mèo chị nuôi ư?"

Chu Di Hân gật gật, tay vuốt đầu Tiểu Phì, Phó Thu cũng vươn tay đến muốn sờ, Tiểu Phì đột nhiên giương nanh múa vuốt, lông xù lên, nó vội vàng nhảy khỏi tay Chu Di Hân, Phó Thu có chút đau lòng nói: "Chị Chu, có phải nó không thích em?"

Chu Di Hân nhíu mày: "Không đâu, có lẽ Tiểu Phì hơi sợ người lạ."

Phó Thu lại muốn đi đùa tiếp, Tiểu Phì nhảy đi, cô đành chấp nhận đứng dậy: "Được rồi, chị Chu, mình đi đi."

"Chị Lâm đang chờ chị."

Chu Di Hân đi theo Phó Thu lên xe, nghe thấy cô nói thế thì nghi hoặc hỏi: "Chị Lâm chờ chị làm gì?"

Phó Thu cười cười: "Chị đến là biết liền."

Hai người nhanh chóng đến cửa hàng, Lâm Chi đang chọn lễ phục cho Chu Di Hân, khi thấy nàng đi vào liền gọi: "Di Hân, đến đây."

Chu Di Hân đi tới.

Khí trời ấm lên, lễ phục đều có chút lộ, Chu Di Hân nghĩ đến những dấu vết còn trên người liền lắc đầu nói với Lâm Chi: "Có kiểu khác không chị?"

Lâm Chi không rõ cau mày nói: "Những bộ này đều là mẫu mới, hơn nữa rất xứng với khí chất của em, chị chọn kĩ lắm rồi."

Chu Di Hân mím môi: "Không thích hợp lắm."

Lâm Chi cười khẽ: "Không đâu, chị thấy em giỏi nhất là thể hiện ra...."

Cô chưa nói hết câu thì thấy trên cổ Chu Di Hân quấn khăn lụa, nghĩ đến gì đó, Lâm Chi gật đầu: "Cũng đúng, quả thực không hợp lắm."

Chu Di Hân cụp mắt.

Stylist lại đến chọn trang phục cho Chu Di Hân, cuối cùng chọn một chiếc váy dài màu vàng, tay áo dạng lỡ, cổ áo bằng ren, vừa đủ che đi dấu ấn trên cổ nàng.

Chu Di Hân mặc lễ phục ngồi trên ghế để stylist trang điểm, nàng nhìn Lâm Chi qua gương nói: "Chị Lâm có việc sao?"

Lâm Chi cúi đầu nhìn máy tính bảng: "Không có việc gì, chỉ là lần trước em đi quay có từ chối mấy lời mời làm việc, giờ em về rồi, chị sẽ sắp xếp lại."

Chu Di Hân ừm một tiếng.

Lâm Chi nhìn máy tính bảng, Chu Di Hân cũng coi như là nghệ sĩ ít việc nhất mà cô từng quản lý, cô nhớ đến chuyện ngày trước một ngày chạy bảy lịch trình, ngủ cũng đều là trên xe, so với bây giờ, hoàn toàn là hai dáng vẻ khác biệt.

Cô cầm bút điện tử viết viết xóa xóa, cuối cùng chọn ba cái đưa cho Chu Di Hân: "Thế nào, không có vấn đề gì chứ?"

Chu Di Hân nhìn một cái.

Hai buổi chụp ảnh cho bìa tạp chí và một thư mời biểu diễn.

Nàng nhìn về cái cuối cùng: "Cái này là?"

Lâm Chi nhìn: "Đây là buổi hòa nhạc từ thiện gồm nhiều minh tinh tham dự, mục đích cầu phúc cho thành phố H."

"Bởi vì các em đều trở về từ thành phố H, vì thế đều được mời. Chị nghe nói Từ Sở Văn và Viên Tu Tuấn đã đồng ý, nếu em không có ý kiến gì, chúng ta sẽ liên hệ quản lý của họ."

"Lần này là các em cùng nhau biểu diễn."

Chu Di Hân nghĩ đến tình huống thành phố H, ừm một tiếng: "Em không có ý kiến, chị cứ sắp xếp."

Lâm Chi gật gù.

Hơn hai giờ rưỡi, Chu Di Hân trang điểm xong thì xác định lịch trình với Lâm Chi, Lâm Chi đưa nàng đến xe, cầm điện thoại nói: "Có việc gì thì gọi chị."

Chu Di Hân: "Em biết rồi."

Lâm Chi nhìn Phó Thu: "Tiểu Thu, em đưa Di Hân đi đi."

Phó Thu vội nói: "Vâng, chị Lâm."

Ba người chia ra ở cửa hàng, Chu Di Hân theo Phó Thu lên xe rời đi. Lúc vào thang máy, nàng nhận được điện thoại của Bách Hân Dư, hỏi nàng đang ở đâu.

Chu Di Hân đi giày cao gót, mặc lễ phục màu vàng, trang điểm tinh xảo, mặt luôn mỉm cười.

Nàng mở cửa văn phòng, Bách Hân Dư đứng ở cửa sổ lớn, dường như đang nhìn xuống dưới.

Nàng đi đến, ôm eo Bách Hân Dư: "Tiểu Bạch, em đang ở sau chị."

Bách Hân Dư quay đầu, Chu Di Hân từ đầu đến chân đều rất xinh đẹp, dáng vẻ duyên dáng, cử chỉ tao nhã, ánh nắng chiếu trên người nàng như tỏa ra một vầng hào quang.

Chu Di Hân đẩy cô một cái: "Đi thôi ạ, Tả Tịnh Viện đang chờ bên ngoài rồi đó."

Bách Hân Dư nắm chặt tay nàng, cong môi cười: "Ừm."
-------------------

(*) Tác giả có lời muốn nói.

Tả Tịnh Viện: "Cơm chó quen thuộc đã trở lại, ngon quá."

Trần Vũ Tư: "Ngon thì cậu nhớ ăn nhiều thêm."

Tả Tịnh Viện: ...
----------------------------

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip