Chương 53: Con nuôi x Lưu manh


Bay từ Hồng Kông tới Bắc Kinh chỉ 3 giờ đồng hồ. Giang Quân ngủ thiếp đi cho đến khi máy bay hạ cánh, phải để tiếp viên đến đánh thức cô dậy. Cô bay nhanh ra khỏi buồng lái, mong muốn duy nhất là nhanh chóng về nhà để tiếp tục ngủ.


Cứ tưởng là mọi thứ sẽ thuận lợi như thế á? Cô ra cửa xuất cảnh cái là biết ngay. Doãn Triết không biết từ đâu giựt lấy xe hành lý trong tay Giang Quân. Cô mất kiên nhẫn nói: "Anh làm thế để làm gì? Có người đón tôi rồi."


Doãn Triết như kiểu bị ai đoạt mất mấy vạn quan tiền, mặt mũi tối sầm, âm trầm nói: "Chúng ta cần phải nói chuyện."


"Có việc gì thì ngày mai nói." Cô cũng không khách khí, ngó nghiêng khắp nơi tìm kiếm tài xế mình thuê. "Không được, ngay bây giờ, ngay lập tức." Hắn cầm tay cô. Giang Quân mạnh bạo rút về, ánh mắt sắc bén.

"Chị Giang Quân!" Tài xế Tiểu Vương đi tới gọi tên cô, lúc này mới đánh vỡ cục diện bế tắc.


Cô cầm xe đẩy trong tay giao cho tài xế, điều chỉnh cảm xúc rồi mới nói với Doãn Triết: "Hôm nay tôi rất mệt, thật sự không còn đủ tinh thần nghe anh nói chuyện. Có chuyện gì ngày mai lại nói được không?"


Doãn Triết do dự một chút lại nói: "Anh chở em về."


"Tôi có tài xế cơ mà."


"Để người ta chở hành lý, anh chở em."


Giang Quân bị Doãn Triết xoay làm cho điên hết cả tiết, đầu tiên là Du xả tâm sự với cô đến nửa đêm, suốt đêm phải đóng đồ đạc từ chung cư ở Hongkong đi gửi vận chuyển, mãi cho đến khi máy bay chuẩn bị cất cánh cũng xảy ra đủ thứ vấn đề. Vất vả một hồi mới yên thân, lại phải gặp cái gai này. Cô oán hận trừng mắt nhìn hắn một cái, kiềm nén lửa giận định quay đầu rời đi.


"Tại sao lại muốn anh rời đi?" Hắn giữ chặt tay cô. Cô nhìn chằm vào cánh tay đang bị hắn giữ chặt, lạnh lùng nói: "Nguyên nhân anh hẳn là biết rõ ràng, nếu anh còn tiếp tục như vậy, thì sẽ không còn là vấn đề của bộ phận chuyển nhượng nữa."


"Phía sau có cái xe cứ bám lấy chúng ta."


"Đừng để ý đến hắn, có bản lĩnh thi cùng đi đến Ngọc Tuyền Sơn."


~~** Tui là giải phân cách không hề muốn đánh nhau ** ~~~


"Xe bị chặn lại rồi." Tài xế báo cáo. Giang Quân lúc này mới mở mắt ra, bảo tài xế đem xe quay đầu, ngừng ở trạm gác phía bên.


Doãn Triết đứng bất đắc dĩ bên cạnh chiếc xe ô tô, xung quanh là năm hoặc sáu sĩ quan quân đội. Một sĩ quan cầm đầu thấy quân hàm trên vai Tiểu Vương nghiêm cúi chào hỏi: "Vị này nói là quen biết của đồng chí, nhưng vì không có giấy thông hành, chúng tôi đã báo cáo đơn vị thượng cấp."


Tiểu Vương nhỏ giọng hỏi sau lưng cô: "Phải cần giấy thông hành sao?"


"Không cần, em cùng mấy chiến sĩ kia giải quyết hiểu lầm đi, nhẹ nhàng thôi không lại làm tổn thương mấy đồng chí ấy." Giang Quân nhẹ nhàng cười.

Cô nhìn Doãn Triết, ánh mắt lại mười phần lạnh băng "Đây không phải là nơi anh có thể bước vào. Cô bước đến trước mặt Doãn Triết, nhẹ giọng nói: "Kiều Na lúc trước, vì muốn quang minh chính đại đi vào, cho nên cô cam tâm tình nguyện dùng thân thể, dùng tôn nghiêm đánh đổi. Tôi đã nói rồi, cô ta tự làm tự chịu. Anh muốn chứng minh Viên Soái có phải là kẻ đóng vai ác hay không? Nhưng anh có tư cách gì đây? Coi như nể mặt anh là em trai của Du, tôi nói lại một lần cuối, đừng có chơi trò cân nào nữa."


Doãn Triết nói "Vậy còn em? Em sẽ lấy cái gì ra đổi đây? Em cho rằng anh ta yêu em thật lòng? Nếu hắn yêu em thật lòng, hắn sẽ biết rõ mối quan hệ của anh và Kiều Na trước đây, rồi mang cô ấy quay về. Em không cần phải nhìn anh như vậy, anh ta từ lâu đã biết anh và Kiều Na quen nhau rồi. Nhưng anh ta có thỏa thuận với Kiều Na, chỉ cần Kiều Na chia rẽ chúng ta, cô ấy sẽ thoát tội.


"Lại là Kiều Na nói à?" Giang Quân cười giễu cợt. " Vậy cô ấy có nói anh nghe, tôi vì muốn kích thích Viên Soái nên mới cố ý cùng anh thân thân mật mật? Tôi mới chính là người đứng đầu cái ván bài này?"


"Em đây là có ý gì? Em không tin lời anh nói?"


"Đúng vậy, không tin, lời anh nói một chữ tôi cũng không tin." cô nói: "Doãn Triết, đừng để tôi phải hối hận vì đã biết anh."


Doãn Triết chán nản, định nói rồi lại thôi, nửa ngày mới cất lời: "Anh sẽ chứng minh cho em xem."


Giang Quân cười to: "Được, trở về với thần tiên tỷ tỷ của anh đi, cùng nhau thương lượng thương lượng, kêu cô ta biên soạn sao cho thật đặc sắc vào."


Cảm tưởng như Doãn Triết là con ruột của Kiều Na, còn cô là mẹ ghẻ. Moi tim đào phổi hắn cô cũng chẳng cảm thấy hối hận. Cô đã từng đối xử tốt với hắn, nhưng kết quả chính mình bị làm cho tổn thương thành trăm mảnh. Bạn gái cũ là nốt chu sa, còn bạn gái bây giờ chỉ là nốt muỗi đốt! Mặc dù cả cô và Kiều Na đều trở thành bạn gái cũ, nhưng vì cô không phải tình đầu nên đành ngậm ngùi chịu thiệt. Cũng may cô đã tâm ý nguội lạnh với Doãn Triết, bằng không hiện tại đã sớm khí tuyệt bỏ mình, trên bia mộ thiếu điều khắc lên bốn chữ "chết không nhắm mắt".


"Du, tháng sau mà Doãn Triết còn xuất hiện trước mặt tôi, thì tôi sẽ là người biến khỏi đây." Cô cụp điện thoại, bỏ qua Doãn Triết khuôn mặt đang xanh lét, xoay người lên xe, tuyệt tình mà phóng đi.


Ăn qua cơm chiều, Giang Quân nắm tay Viên Soái cùng nhau dắt cún cưn đi dạo. Không chờ cô kể chuyện hôm nay, Viên Soái liền giành báo trước cho cô một tin giật gân. Nhậm Quân cùng vợ đã làm hòa, muốn mời nhà mình đi ăn cơm.


"Không phải chứ, em tưởng còn ký đơn ly hôn rồi?"


"Cũng giống anh thôi, Kiều Na chọc không đúng người. Nhậm Quân là người như thế nào a, ăn vụng cũng sẽ phải biết chùi mép, nịnh nọt một chút là được rồi. Phụ nữ khi đã lấy chồng sinh con rồi, họ sẽ chịu nhịn một chút cho gia đình êm ấm."


"Còn Kiều Na thì sao?"


"Mang thai giả, chưa kể bố cô ta cũng đem hết ảnh chụp clip trao trả về bên đây rồi, còn sợ cái gì nữa."


"Loại đàn ông các anh á tốt nhất nên thiến hết, khắc hai chữ "Lưu Manh" trên trán, bêu đầu thị chúng."


"Không có liên quan gì tới anh mà, đừng đả kích mặt mũi của anh như vậy, đau anh thì em khổ thôi..." Viên Soái cười hì hì xoa xoa cô: "Anh là trung tiết liệt phu, lập một cái đền thờ trinh tiết còn được nữa là."


"Cẩn thận đấy!" Cô liếc xéo anh. "Đào hoa cũng như mưa đá mà thôi, bùm bùm rơi xuống sẽ nát bấy bẩn thỉu vô cùng."


"Ghen đấy à?" Viên Soái cúi đầu hôn Giang Quân. "Ôi, chua ghê ấy, biết thế lúc tối ăn sủi cảo đã không chấm thêm giấm rồi."


Cô véo mạnh vào mông Viên Soái một cái, rồi thì thầm vào tai anh: "Không chỉ nhúng giấm đâu, còn muốn ăn anh nữa đó." 

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip