31

Cả hai đang ngồi ở băng ghế trước cửa phòng bệnh. Yeonjun cứ cúi gầm mặt mà không dám nhìn thẳng vào Seokjin, tim đập mạnh như muốn văng ra khỏi lồng ngực.

- Em...em...

- Cậu được lắm, dám lén lút yêu đương mà còn giấu?

Yeonjun run bần bật lên, lần đầu tiên Seokjin hơi lớn tiếng khiến anh có chút sợ. Nhưng nhìn Seokjin nghiêm túc như vậy, Yeonjun không nói cũng không được. Với lại lúc Soobin gặp nguy kịch anh đã nói ra nhưng điều không nên nói rồi, giờ có giấu cũng chẳng được nữa.

- Thật ra, em và Soobin yêu nhau từ trước khi anh với em gặp nhau. Nhưng lúc đó giữa tụi em có chút chuyện, em giận em ấy nên mới dễ dàng đồng ý cùng anh sang Nhật. Về nước chưa được bao lâu thì em ấy đã xin lỗi em và tụi em bắt đầu lại từ đầu. Anh mắng em cũng được, đánh em cũng được, nhưng mà em xin anh đừng có nói cho Bang PD biết mà. Sự nghiệp của em chỉ vừa mới ổn định thôi, em còn phải kiếm cơm để nuôi thằng nhóc Beom với cả em nữa. Với lại em còn chưa học xong...

- Cậu cũng biết là sự nghiệp của cậu vừa ổn định à? Lỡ như cánh nhà báo mà bắt được khoảnh khắc hai cậu đi hẹn hò là cậu đi tong đấy!

Seokjin đã thật sự nổi giận mà lớn tiếng với Yeonjun. Nhưng lần này là anh sai thật, phải chịu mắng thôi chứ biết làm sao bây giờ.

- Em xin lỗi...

- Nếu muốn tốt cho sự nghiệp của cậu, thì cả hai nhanh chóng chấm dứt ngay tại đây!

Yeonjun nghe Seokjin nói mà không khỏi bất ngờ. Anh chỉ ngỡ rằng mình bị mắng hay ăn đòn gì đó thôi vì Seokjin cũng đã thấy anh đau khổ đến mức nào khi mà suýt nữa mất đi Soobin rồi còn gì? Yêu cầu này...có quá đáng lắm không?

- Anh, em chưa đủ đau hay sao mà anh còn ép em như thế? Tụi em yêu nhau nhưng lúc nào cũng rất chừng mực khi ở bên ngoài, Soobin em ấy cũng hiểu cho em mà không hành động quá thân mật...

- Cậu muốn cãi tôi à?

- Em thật sự không làm vậy được đâu...

Yeonjun tha thiết nhìn Seokjin, đôi mắt trong trẻo của anh lại ngập nước. Đột nhiên Seokjin đưa tay lên cao khiến anh hốt hoảng mà nhắm tịt mắt lại. Toang rồi, kiểu này là sắp bị ăn đòn đến nơi rồi.

Nhưng bất ngờ là Seokjin chỉ cốc nhẹ đầu Yeonjun một cái rồi nở một nụ cười hiền. Yeonjun từ từ mở mắt ra, nhìn đối phương cười với mình mà có chút khó hiểu.

- Ngốc, anh không có cấm hai đứa đâu mà sợ. Chỉ là sau này nếu hai đứa đi chung với nhau thì phải cẩn thận nhìn trước ngó sau, có biết chưa?

- Vậy...vậy nãy giờ...

- Trêu em tí thôi, thấy anh diễn đạt không? Xem kìa, có đứa sợ đến phát khóc luôn!

Lại là cái điệu cười hớ hênh đặc trưng của Seokjin, Yeonjun thở phào, ôm chặt Seokjin rồi không ngừng nói cảm ơn. Bỗng một bóng người to cao đi về phía hai anh em, người đó đặt tay lên vai của Seokjin.

- Đậu xanh rau má hết hồn cái hồn không còn ng...Joonie? Anh đã bảo em đợi ngoài kia rồi mà?

- Em thấy anh vào hơi lâu...

Yeonjun ngước nhìn người đang đứng ở kia, là một chàng trai chắc tầm hai mươi sáu thôi. Nhìn gương mặt trông rất giống kiểu người có tri thức và có má lúm giống Soobin nhà anh. Người đó gật đầu nhẹ với anh và anh cũng lịch sự chào lại.

- Ai vậy anh?

- Em ấy là Namjoon, nhỏ hơn anh hai tuổi, và là...người yêu của anh.

Yeonjun dùng tay che miệng, tròn mắt ngạc nhiên. Vậy là ông anh yêu quý của anh cũng có người yêu mà giấu nhẹm đi cơ đấy.

Sau khi tạm biệt Seokjin và Namjoon, Yeonjun quay trở về bên trong. Nhìn thấy Soobin mỉm cười với mình, anh liền đi đến ngồi xuống bên cạnh rồi tựa đầu vào bờ vai rộng lớn của cậu.

- Có phải anh Jin biết chuyện của tụi mình rồi?

Anh chỉ nhẹ ngàng gật đầu, Taehyun và Beomgyu tròn mắt nhìn nhau. Không lẽ hai cái người này lại bị ngược lần nữa sao?

- Nhưng mà anh Jin không có cản, chỉ dặn anh với em sau này ra ngoài cẩn thận hơn xíu thôi.

Vậy là sóng gió cuối cùng cũng qua đi, chắc chắc họ sẽ không còn chướng ngại nào ngăn cấm chuyện tình của họ nữa.

-----------------

Yeonjun đã nhờ Seokjin không nhận lịch chụp hình nào trong suốt thời gian Soobin nằm viện để có thể chăm sóc cho cậu. Và với cái tính dẻo miệng, vui tính thì Seokjin dễ dàng từ chối giúp đứa em của mình mà đối tác không hề phật lòng.

Tưởng chừng Soobin nhân dịp nằm viện sẽ làm nũng Yeonjun dữ lắm, nhưng ai mà ngờ cậu lại vô cùng ngoan. Anh cho ăn gì thì ăn đó, còn tự động ăn chứ không hề đòi anh bón cho nhá. Cơ mà lâu lâu lại đòi ôm hoặc là trước khi ngủ phải được anh hôn mới chịu.

Quả nhiên Yeonjun chăm mát tay thật sự, Taehyun nhìn mặt bạn mình trông hồng hào hơn rất nhiều, còn có phần hơi tròn hơn so với lúc trước. Lúc trước hắn nuôi cậu cả mấy tháng mà có tròn ra tí nào đâu, vậy mà Yeonjun chỉ mất gần một tuần là ta có một chiếc thỏ trắng hồng mềm mại.

- Em không ăn nữa đâu, múi của em sắp chảy ra hết rồi.

- Thích cãi không? Ăn vào mới nhanh hồi phục có biết chưa?

- Nhưng mà...

- Ba...hai...

- Em ăn mà, mặt bé lúc nghiêm túc nhìn sợ thật đó.

Soobin vừa cho từng muỗng cơm vào miệng vừa khóc không ra nước mắt, cứ cái đà này thì đống si cu la tích trữ bấy lâu nay sẽ không cánh mà bay mất. Cơ mà lỡ như sau này về chung nhà với anh, cậu sẽ được anh nuôi thành một con thỏ béo ú nụ á? Không muốn đâu, đến lúc đó thì cậu phải lăn luôn chứ không đi được thì phải làm sao? Soobin nhìn qua Taehyun, thấy hắn đang cười mình thì không khỏi bức xúc.

- Mày cứ cười đi, làm như mày không sợ Beomgyu ấy.

- Không phải ai cũng như mày đâu.

- Anh nói cái gì cơ Taehyunie?

Đang trêu Soobin thì Taehyun bị giọng nói ấy làm cho im bặt. Sao Beomgyu lại đến đúng lúc này cơ chứ? Hắn khẽ liếc qua chủ nhân của giọng nói vừa rồi và em đang nở một nụ cười vô cùng "âu yếm" với hắn.

- Không...không có...anh đâu có nói gì đâu?

- Xuống lấy ống hút hộ em đi, nãy đi giữa đường mới phát hiện người ta quên đưa ống hút, mà em lười quay lại quá.

- Anh đi liền.

Soobin ôm bụng cười phá lên, không biết tên nào vừa hống hách ấy nhỉ? Taehyun lườm Soobin một phát rồi nghe lời Beomgyu chạy đi liền chứ đâu có dám cãi.

- Cười vừa thôi, vết thương rách ra thì làm sao?

- Vâng em im liền.

Sau năm ngày ăn nằm ở bệnh viện thì cuối cùng Soobin cũng được cho xuất viện. Bác sĩ đã dặn dò rất nhiều thứ, nào là chỉ được ăn thịt heo với cá, không được để vết thương dính nước, hạn chế vận động mạnh. Soobin cứ ậm ừ cho có lệ thôi chứ Yeonjun đã hứa sẽ sang ở với cậu một thời gian rồi, đang vui muốn chết nên có chữ nào lọt vào tai đâu.

Vậy là Yeonjun cùng Soobin về nhà ngay buổi chiều hôm đó. Vừa khép cửa lại, anh đã chủ động áp cậu vào tường rồi hôn. Lần đầu tiên anh lại chủ động như vậy khiến Soobin có hơi bất ngờ, nhưng cậu cũng nhẹ nhàng đáp lại những chiếc hôn vụng về ấy.

- Bé sao vậy? Muốn hôn em đến thế?

- Anh đã rất sợ, rằng anh sẽ chẳng còn cơ hội nào được em ôm hôn một lần nữa.

Yeonjun ôm chặt lấy thân hình cao lớn của đối phương, giọng nói có chút nghẹn ngào. Khoảnh khắc mà bác sĩ nói cậu không còn nhiều thời gian nữa, anh đã cảm tưởng như mình bị rơi xuống vực thẳm sâu hút, hoàn toàn tuyệt vọng. Anh không dám nghĩ đến viễn cảnh sau này cuộc sống của anh mà thiếu đi Soobin, có thể sẽ giống như cậu đã từng nói rằng cảm giác thiếu vắng đối phương giống như sống mà không có trái tim vậy.

- Lúc đó anh có nghĩ thoáng qua, anh sẽ đi theo em nếu như em mãi không dậy nữa...

Soobin nghe vậy liền cau mày, cắn lên môi anh một phát. Không ngờ anh còn có ý định bậy bạ như vậy đấy.

- Đau anh, em có phải là cún đâu mà cắn anh mãi vậy?

- Do anh vừa thốt ra một câu nói ngu ngốc ấy. Anh nghe cho rõ đây, lúc đó nếu như em không dậy nữa thì anh vẫn phải sống cho tốt, sống hết phần đời còn lại của em có biết không?

-...

- Nhưng mà nhìn đi, bây giờ em đã đứng trước mặt anh rồi. Chúng ta sẽ mãi hạnh phúc, không còn gì ngăn cản chuyện tình của đôi ta nữa.

Soobin lật ngược tình thế, ép Yeonjun vào tường rồi không ngừng chiếm lấy hai cánh môi đào. Đến khi cả hai không thở được nữa thì cậu mới ngừng lại, bàn tay to lớn âu yếm gương mặt của anh.

- Em...lên rồi...

- Nhưng mà vết thương của em...

Soobin vậy mà không màng đến việc mình đang bị thương, vác Yeonjun lên rồi đi thẳng lên lầu.

- Làm nhẹ tí là được mà, bé yên tâm!



















*Ủa mà có ai mỗi ngày đăng một chap như tui không vậy?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip