Chap 23 : Vô tình gặp nạn!!!!


*3h chiều Biệt thự Black Dragon


- Mẹ nói sao ạ? - Vẻ mặt hắn khẩn trương khi nhận được điện thoại từ mẹ hắn.

Năm người kia đồng loạt nhìn hắn không chớp mắt. Chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi. Mẹ Bang Chủ nói

- Con, Tae Yeon,  Seung Gi và Nichkhun cùng Tiffany có thể bay sang Mĩ ngay bây giờ không?

- Có chuyện gì xảy ra rồi sao? Mẹ vẫn ổn chứ? - Hắn lo lắng muốn phát điên lên được.

Mẹ hắn đáp

- Không có gì đâu con đừng lo. Bác con đã lên kế hoạch và cần tụi con giúp đỡ! Mẹ mong sẽ gặp lại mấy đứa trong thời gian sớm nhất. Mẹ muốn nói chuyện với Tae Yeon!

- Vâng.

Hắn đưa cái điện thoại cho nó

- Mẹ muốn gặp em!

Nó lấy điện thoại áp vào tai cất giọng nhẹ nhàng

- Con nghe đây mẹ!

Bà thở dài, sau đó cất giọng vui vẻ

- Con và Bun sống có hạnh phúc không?

- Dạ có thưa mẹ! - Nó bỗng cảm thấy thương bà như chính mẹ ruột của mình.

- Mẹ thật sự cảm thấy hổ thẹn khi phải nhờ con giúp đỡ. Nếu con không muốn dấn thân vào chốn giang hồ nguy hiểm này thì con có thể sống cuộc sống trước đây của mình..... mẹ không ép! - Nước mắt bà lăn dài trên má.

- Mẹ đừng nói vậy! Con - Kim Tae Yeon dù có chết cũng sẽ bảo vệ mẹ và Black Dragon đến cùng. Hãy đợi con!

- Cám ơn con dâu của mẹ! Mẹ nhất định sẽ chờ!

Nó cúp máy đưa đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn

- Ta lên đường ngay bây giờ!

- Được rồi! Mọi người cố gắng thu dọn đồ đạc một cách nhanh nhất rồi tập trung ở đây nhé! -  Seung Gi ra lệnh.

- Em cũng đi có được không? Biết đâu em có thể giúp được ít nhiều! - YoonA e dè lên tiếng.

- Tớ tin cậu lần này! - Nó đặt tay lên vai cô.

Mọi người tản ra thu dọn hành lí và lên máy bay ngay ngày hôm đó. Lòng ai cũng háo hức vì không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình.

Riêng chỉ có Seohyun và Luhanlà không biết gì và bị bỏ ở lại. Tốt nhất là không nên cho chúng theo thì hơn.   

  Tối hôm đó 7:00 pm tại nhà hàng

Khách đến dự tiệc rất đông đúc, họ đều là những người thuộc giới thượng lưu. Không gian nhà hàng được bày trí sang trọng, mọi thứ nơi đây thật hoàn hảo. Ở phía cửa là một người đàn ông trung niên mặc vest và bên cạnh là một cô gái mặc váy dạ hội vô cùng sang trọng.

- Chào Hwang Chủ tịch! - một người khách tiến vào bắt tay người đàn ông và cô gái.

- À chào anh! Hân hạnh được đón tiếp anh tại buổi tiệc ngày hôm nay! - Hwang chủ tịch niềm nở.

Vị khách kia ngắm nhìn cô gái rồi tấm tắc

- Đây là tiểu thư Hwang SinB phải không? Trông chẳng khác nào một công chúa!

- Anh quá khen rồi! Mời anh vào trong cùng mọi người! - Hwang chủ tịch dang tay mời vị khách vào trong.

SinB khoát lên người một bộ váy công chúa xinh xắn. Gương mặt trang điểm nhẹ lại càng đẹp hơn thường ngày. Cô mong muốn Luhan sẽ nhìn thấy điều đó.

Cánh cửa lại được mở ra, là một người đàn ông đứng tuổi sang trọng và một chàng trai đẹp hết chỗ nói. Hai mắt của SinB sáng rực lên, Hwang chủ tịch nhận ra điều đó và mỉm cười. Coi bộ cô nhóc có vẻ vui lắm!

Luhan mặc vest đen, đôi mắt cười điển trai lại đốn tim mấy cô nàng đang hiện diện trong căn phòng. Anh và ba anh tiến đến chỗ của hai cha con SinB.

- Chào Hwang chủ tịch! - Xiao chủ tịch giơ tay ra bắt tay.

- Hôm nay Xiao chủ tịch đến tận đây đúng là vinh dự cho tôi quá! Có dắt cả Xiao thiếu gia theo nữa! - Hwang chủ tịch cười tươi.

- Dạ con chào bác! - Anh kính cẩn.

- Chào con! Con là  Xiao Luhan đúng không? Quả thật là rất khôi ngô! - Ba của SinB vỗ vai anh.

SinB cũng khép nép cúi đầu chào ba anh. Hai người lớn vào bên trong buổi tiệc chỉ còn lại anh và cô. Anh nở nụ cười vui vẻ

- Hôm nay em đẹp thật đấy SinB!

- Dạ..... cám ơn anh! - SinB đỏ mặt.

Không khí buổi tiệc diễn ra thật nhẹ nhàng. Hôm nay là buổi tiệc mừng kỷ niệm thành lập công ty JR của gia đình SinB. Cô và anh đứng trò chuyện vơi nhau rất vui vẻ. Hai người cha đứng từ xa trông thấy liền thì thầm với nhau.

- Có khi nào hai chúng ta trở thành thông gia không nhỉ?

- Tôi rất mong chờ ngày đó đấy ạ!

....................1 tiếng đồng hồ sau................

- Nhạc nổi lên rồi! Hai đứa mình nhảy một bản nha! - SinB đề nghị.

- Cũng được.

Luhan mỉm cười rồi đưa tay mời SinB, những bước nhảy nhẹ nhàng hòa vào tiếng nhạc. SinB đặt tay lên bờ vai của Luhan đưa đôi mắt mơ màng nhìn anh. Minh Hạo vẫn bình thường và có lẽ đã quên mất cuộc hẹn với Seohyun. Cả hai thì thầm nói chuyện với nhau chốc chốc lại mỉm cười.

Trong phút chốc họ trở thành tâm điểm trong buổi tiệc. Những cặp đôi khác đứng nép vào hai bên, Luhan  và SinB vẫn tiếp tục những bước nhảy. cả hai vừa xinh đẹp lại sang trọng khiến mọi người cứ trầm trồ mãi không thôi.

Bản nhạc kết thúc, cả hai buông tay nhau cúi chào mọi người. Một loạt tiếng vỗ tay vang lên, có vẻ như mọi người rất hào hứng. Hwang chủ tịch cũng vỗ tay nhiệt tình

- Tôi không ngờ hai đứa lại xứng đôi như vậy!

- Tôi cũng nghĩ như anh! - Ba Luhan vừa vỗ tay vừa cười rất tươi.

SinB và Luhan ngồi vào một cái bàn chỉ có hai người. Cô rót vào ly của Luhan một ít rượu vang rồi đưa cho anh

- Uống với em một ly được chứ?

- Tất nhiên!

Cả hai nâng ly và bắt đầu cuộc trò chuyện. Cuộc nói chuyện tưởng chừng như không có điểm dừng.

*9:00 pm tại công viên

Seohyun đứng ngồi không yên đi qua đi lại. Cô nhóc lẩm bẩm

- Có tới hay không đây? 9:00 rồi còn gì!!!!

Seohyun ngồi xuống cái ghế đá gần đấy và tiếp tục chờ đợi. Cô ngẫm nghĩ lại những lời của YoonA

"Tối nay Luhan sẽ đến dự buổi tiệc của nhà SinB đúng chứ? Nếu thế thì em hẹn Luhan ra đi. Dùng lời lẽ thật nghiêm trọng vào, nếu Luhan đến chỗ em thì chứng tỏ em rất quan trọng trong lòng cậu ấy. Còn nếu cậu ấy chỉ mải mê với buổi tiệc của SinB thì chị khuyên em nên rút lui".

Seohyun chống cằm thở dài, sử dụng cách này có phần hơi nản chí. Vì đã 9:00 rồi mà có thấy ai đâu. Vả lại cô và Luhan gặp nhau chỉ mới 2 tháng mà làm sao người ta thích cô nhanh thế được. Có lẽ SinB xứng đôi với Luhan hơn cô. Họ có những bộ óc thông minh và hiểu biết sâu rộng. Câu chuyện của họ cô chẳng hiểu được gì trong đó cả bởi vì cô học không giỏi, đã vậy còn quậy phá nổi tiếng trên báo nữa. Liệu Luhan có chấp nhận một người bạn gái như vậy không.

Những dòng suy nghĩ tự ti cứ lấn át tâm trí cô. Thật lòng mà nói thì cô rất sợ những điều đó. Seohyun buồn bã chống cằm hướng mắt về phía xa xa. Những chiếc xe qua lại tấp nập, công viên đầy những đôi tình nhân nhưng cô chỉ có một mình. Hơi tủi thân ấy nhỉ? Biết đâu tự đến rồi tự về cũng không chừng. Cô nhận thấy trong trò chơi này cô không có cơ hội để thắng. Đáng buồn thật!  

  10:00 pm tại buổi tiệc

Luhan và SinB vẫn còn ngồi trò chuyện với nhau. Mặt của cô bé đã hơi đỏ, có lẽ do ảnh hưởng của rượu. Riêng Luhan là con trai vả lại tửu lượng cũng hơi mạnh nên một ít rượu vang này chẳng thể ảnh hưởng được anh. Bỗng SinB trở nên ngại ngùng, cô cứ ngồi nhìn ra xung quanh thỉnh thoảng lại lén nhìn anh.

Sin cất giọng thỏ thẻ

- Anh..... Luhan à!

Luhan quay sang nhìn cô

- Có chuyện gì thế?

- Thực..... ra.... em....... - SinB nói lấp lửng, mặt cô lại càng đỏ hơn.

- Hửm? - Luhan chờ đợi câu chuyện.

- Thực ra.......em........em.....thích anh rồi! - SinB thỏ thẻ chỉ vừa đủ hai người nghe.

Luhan ngạc nhiên nhìn cô bé, anh cứ tưởng là do ảnh hưởng của rượu nên cô nói lung tung.

- Em say rồi hả? Để anh nói với Hwang chủ tịch đưa em về nhé!

SinB lắc đầu, hai má đỏ như quả cà chua

- Em không say! Em nói thật!

Luhan đơ trong vài giây, toàn thân anh bất động không nói nên lời. Đây cũng không phải là lần đầu tiên anh nghe con gái tỏ tình nhưng có vẻ SinB rất thật lòng. Dựa vào những ngày qua cô cười nói cùng anh nên anh chắc chắn điều đó. Luhan đưa tay gãi đầu, thật sự anh đang rất khó xử không biết đáp sao cho phải.

- Anh...... anh.....

SinB mỉm cười, đôi mắt bắt đầu nhìn vào khoảng không vô tận trước mặt

- Thực ra lần đầu gặp anh Luhan ở hội học sinh giỏi Toán, em đã có ấn tượng rất sâu sắc.............. Em luôn muốn bắt chuyện để làm quen với người con trai có bộ óc siêu phàm như anh. Sau khi được tiếp xúc với anh, mỗi ngày em chỉ mong đến trường để được gặp anh. Em luôn muốn quan tâm đến từng cử chỉ, lời nói của anh và em nhận thấy điều đó đối với em rất quan trọng. Mỗi lần anh cười thì tim em lại rộn ràng, nó mách bảo cho em biết là nó đang rung động. Những khi anh ít nói, lạnh lùng thì em lại cảm thấy lo lo. Em muốn được nói chuyện với anh thật nhiều, muốn được nhìn anh cười mỗi ngày. Có lẽ em thật sự thích anh rồi!

Luhan thoáng bối rối, những gì SinB vừa nói y như cảm giác của anh những ngày qua với..................... Seohyun.

Theo như lời cô nói thì chẳng phải anh thích Seohyun rồi sao? Không gặp thì nhớ, gặp rồi lại muốn kiếm chuyện chọc cho Seohyun cười. Cảm thấy bất an khi Seohyun lạnh lùng và thích thú khi thấy Seohyun ghen. Luhan trong chốc lát lại cảm thấy khó xử. Chẳng lẽ lại đi từ chối tình cảm chân thành của SinB sao?

- SinB à! Thực sự thì anh........

- Em đã dũng cảm đối diện với tình cảm của bản thân mình rồi! Anh Luhan đồng ý làm bạn trai của em chứ? - SinB nhìn anh bằng ánh mắt tha thiết, trong lòng không khỏi hy vọng vào lần tỏ tình đầu tiên trong đời.

Minh hạo bỗng nhìn đồng hồ. Đã 10h rồi sao??? Thôi tiêu rồi! Bỗng những dòng chữ trên giấy hiện về trong đầu anh

"Muốn biết lý do vì sao mấy ngày hôm nay tôi lạnh lùng với anh thì tối nay 9h gặp ở công viên. Không đến thì đừng hối hận, đọc rồi cấm hỏi lại."

Seohyun đã đợi anh hơn một tiếng rồi. Có lẽ SinB nói đúng, phải biết đối mặt với tình cảm của bản thân! Anh sẽ không để Seohyun vụt khỏi tay anh đâu, anh đã biết là anh yêu cô rồi.

Luhan kéo ghế đứng dậy làm SinB ngỡ ngàng

- Anh xin lỗi nhưng anh có việc gấp!

- Anh Luhan! Anh Luhan!

Mặc cho SinB gọi nhưng anh vẫn bỏ đi thật nhanh. Anh phải đến nơi người con gái mà anh cần. Không biết cô còn chờ anh không??? Dù thế nào anh vẫn sẽ đến đó.

Luhan lên xe nhấn ga nhắm thẳng hướng công viên. Anh đưa tay nới lỏng cái cà vạt trên cổ, miệng lầm bầm

- Seohyun! Nhất định phải đợi anh! 

Tại công viên

"Độp.......độp.......độp"

Những giọt nước mắt trong suốt rơi xuống đường, cô vẫn ngồi trên ghế đá và lòng vẫn không khỏi mong chờ.

"Anh ấy không đến.................. Mình không có vị trí nào trong tim của anh ấy!.......... Mình là đồ ngốc! Đúng là đồ ngốc!"

- Hức.....hức....

Những âm thanh nhỏ khẽ vang lên, những tiếng nấc của sự tuyệt vọng. Seohyun của chúng ta đang khóc nhè đấy! Có lẽ sau một giờ đồng hồ chờ đợi đã quá đủ để nhận ra mình không là gì với người ta. Seohyun ngồi đó bất động, lâu lâu hai vai cô lại run lên và nghe đâu đó là từng tiếng thút thít khe khẽ.

..................................................

"Bin....binnnn"

Lại là nạn kẹt xe, tiếng kèn xe vang lên làm ồn ào cả một đoạn đường. Không tài nào nhúc nhích nổi giữa cái chốn ấy, Luhan tức giận đập tay lên vô lăng

- Khốn kiếp! Tại sao lại xảy ra tai nạn giao thông vào giờ này chứ? Tiến không được, lùi cũng không xong!

Hết cách, Luhan leo xuống xe để chạy tới công viên, không xa lắm. Trong lòng anh bây giờ chỉ cầu mong là Seohyun vẫn còn ở đấy. Luhan cởi áo vest ngoài cầm trên tay rồi dốc hết sức lực để chạy. Trong lòng anh có một động lực nào đó thôi thúc anh không được dừng lại.

..........................................

Seohyun càng nghĩ lại càng thấy ấm ức, tâm tư không khỏi dằn vặt. Đáng lí ra cô không nên tự mình bày ra trò chơi này để rồi tự mình trở thành người thua cuộc. Biết là bản thân mình ngốc nhưng cũng không ngờ là mình ngốc đến mức đó. Hễ nghĩ đến việc bị Luhan phớt lờ thì nước mắt lại ứa ra không tự chủ. Từng giọt một chảy dài.

Nỗi thất vọng dồn nén phát lên thành tiếng nấc, Seohyun đưa tay ôm mặt bật khóc như một đứa trẻ vừa để mất một món đồ chơi. Mình rốt cuộc chỉ là người chen vào chuyện tình cảm của người khác. Kì thực tâm dạ vẫn chưa sẵn sàng để bị thất tình. Vốn tính cách dễ bị tổn thương, Seohyun càng nghĩ càng muốn trách bản thân mình.

- Hức.....hức......

- Hộc....hộc..... Có ai.....nói với em.... là.....em khóc..... xấu lắm chưa....hộc..hộc...

Giọng một chàng trai vang lên lẫn lộn với những tiếng thở mệt nhọc. Seohyun bất giác thôi đưa tay ôm mặt xoay người lại nhìn. Gương mặt đầm đìa nước mắt trở nên lem luốc như một chú mèo con. Đôi mắt đỏ ửng bỗng mở to như thể không tin những gì đang nhìn thấy.

Là gương mặt anh tuấn mà cô đang chờ đợi, người con trai đã làm cô khóc từ nãy đến giờ. Luhan khom người, hai tay chống gối thở lấy thở để. Bộ vest lịch lãm ban nãy trở nên xộc xệch vì những bước chạy gấp gáp. Vầng trán vẫn chưa thôi những giọt mồ hôi nhưng nụ cười híp mí ấy vẫn quyến rũ trong mọi hoàn cảnh.

Seohyun ngạc nhiên đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt vẫn không khỏi ngơ ngẩn. Cô đơ người nhìn Luhan, cứng miệng không thốt lên được lời nào. Luhan mừng rỡ khôn xiết vì Seohyun vẫn ở đây. Anh đã đỡ mệt nên đứng thẳng người, chậm rãi từng bước tiến đến gần Seohyun.

Một tay cầm chiếc áo vest, tay còn lại bước đến gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên gương mặt ngốc nghếch kia. Luhan mỉm cười

- Nói đi! Ai đã bắt nạt Seohyun của anh thế?

Câu nói pha chút đùa nghịch nhưng kì thực rất ngọt ngào. Nó khiến con tim của Seohyun lại thúc lên từng hồi. Cảm xúc vỡ òa, Seohyun nhào đến ôm chầm lấy Minh Hạo.

- Hức.....hức... Em.... cứ tưởng là .....anh sẽ không đến! - nước mắt lại chảy dài, Ailee ngoan ngoãn rúc vào ngực Luhan. Bản thân vẫn chưa nhận thức được mọi chuyện đang diễn ra trước mặt.

Bỗng Luhan mỉm cười trông vô thức. Con nhỏ osin ương bướng hay chu mỏ cãi lời anh đâu rồi nhỉ? Sao cứ khóc mãi thế. Luhan dịu dàng vuất mái tóc của cô, bờ môi buông ra những câu nói thật nhỏ nhẹ

- Anh cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại chạy đến đây nữa......

Seohyun lập tức thay đổi sắc mặt đẩy anh ra, giờ này mà còn đùa. Cô giận dỗi ngồi xuống ghế bỏ Luhan đứng đó với nụ cười thích thú trên môi.

- Giận à? - Luhan ngồi xuống bên cạnh.

*Im lặng*

- Anh xin lỗi mà!

*Im lặng*

- Thế anh quay lại buổi tiệc nhé!

*Không nói gì chỉ đưa tay ôm ngang hông*

- Biết ngay là mê mệt tui mà! Đẹp trai số khổ thế đấy! - Luhan tự kỷ ngẩng mặt lên trời.

Seohyun bật cười rồi lại ôm anh chặt hơn. Cô biết mình không phải mơ, là Luhan bằng xương bằng thịt đang ngồi cạnh cô.

- Sao lúc nãy khóc ngon trớn thế? - Luhan lém lỉnh hỏi. 


- Thì đã nói rồi..... tưởng anh không đến! - Seohyun đáp, đầu vẫn nhẹ nhàng tựa lên ngực anh.

- Thế lỡ anh không đến thật thì sao?

- Khóc xong rồi đi về chứ sao? Chẳng lẽ ngủ bụi ở đây luôn à!

Luhan xoa đầu cô nhóc

- Ngốc quá! Có thế thôi cũng khóc!

Seohyun nhẹ giọng, đôi mắt hướng về xa xăm nghĩ ngợi

- Nếu một ngày anh nhận ra người nào đó là cả thế giới của anh thì anh sẽ hiểu cảm giác của em lúc đó! Vừa thất vọng vừa nặng nề.

Nghe giọng nói tựa như trách của cô, lòng anh cũng có chút gì đó xót xa. Để cô chờ đợi trong mỏi mòn như thế kỳ thực là lỗi của anh. Luhan lại khẽ hôn lên tóc cô

- Anh đang cảm nhận cảm giác đó! Cảm giác được ngồi bên cạnh thế giới của mình.

Lòng Seohyun ngập tràn hạnh phúc, cuộc sống lại màu hồng rồi. Quả thật cô đã không tốn công vô ích khi chờ đợi suốt 2 tiếng đồng hồ. Cô giả vờ hỏi

- Thế không dự tiệc cùng SinB nữa à?

- Giờ thì chỉ biết mỗi cái tên Seohyun thôi!

- Ý gì đây? - Seohyun biết rồi nhưng vẫn hỏi.

Luhan hơi đỏ mặt, khẽ quay mặt sang hướng khác

- Thì muốn Seohyun trở thành bạn gái chứ còn gì nữa....

- Người ta có nói là đồng ý đâu! - Seohyun chu mỏ nói.

- Thế thôi đi tới chỗ SinB nhá! - Luhan vùng đứng dậy.

Seohyun nhanh chóng bắt tay anh lại và kéo anh ngồi xuống ghế đá

- Nóng tính thế? Không yêu người ta à?

- Yêu chứ! Nhưng ai bảo mấy người cứ chọc ghẹo tui! - Luhan bĩu môi.

- Thì bây giờ đền cho nè!

Seohyun kéo cổ Luhan lại rồi đặt lên môi anh một nụ hôn. Luhan khoái chí cười

- Phải thế chứ! Đánh dấu chủ quền rồi đấy!

- Bây giờ anh có bạn gái rồi đúng không? - Seohyun hỏi.

Anh: *gật đầu*

- Vậy tui hong còn là osin nữa nhá! Bắt đầu từ ngày mai tui làm Boss phu nhân cơ.

- Giỏi lắm nhóc con!- Luhan nhéo vào cái mũi của Seohyun.

Cả hai tay trong tay tản bộ về nhà. Bỗng từ đâu hơn ba chiếc xe hơi đen thắng lại ở chỗ họ. Luhan thấy đám người lạ đằng đằng sát khí thì dang tay ra che chắn cho Seohyun.

Một đám người áo đen bước xuống xông đến tấn công hai người. Luhan hạ gục được vài tên thì Seohyun bị bắt làm con tin. Tên thủ lĩnh mỉm cười đắc ý chĩa họng súng vào đầu cô nhóc

- Mầy có ngon thì đánh nữa đi! Tao bắn nát sọ con nhỏ này!

Luhan lâm vào đường cùng, nhìn gương mặt sợ hãi của Seohyun anh không thể nào manh động nổi. Rốt cuộc anh cũng bị đám người đó tiến đến giữ hai tay lại.

- Mấy người là ai? Muốn gì ở chúng tôi? - Luhan đưa đôi mắt tinh anh nhìn tên thủ lĩnh.

- Muốn gì à? Rồi chúng mầy sẽ biết!

"Phập"

- Luhan!!!!! - Seohyun gọi tên cậu nhóc, đôi chân chỉ muốn chạy đến bên cạnh khi thấy Luhan đang từ từ ngã xuống đất.

Từ trong cây súng của tên thủ lĩnh bắn ra một liều thuốc mê cực mạnh ghim vào bả vai của Luhan khiến cậu lâm vào trạng thái hôn mê.

- Luhan! Anh tỉnh lại đi! Anh không sao chứ? Luhan à! Hic....hic.... - Seohyun bật khóc khi gọi quài mà cậu nhóc không chịu tỉnh.

Bỗng một tên áo đen đứng gần đấy lôi trong túi ra một chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt lấy miệng Seohyun.

- Ưm......ưmmmm.....

Seohyun cũng gục lên người Luhan, tên cầm đầu móc điện thoại ra gọi cho ai đó

- Mọi chuyện đã xong xuôi thưa ngài!

- .................................

- Vâng! Tôi sẽ đưa chúng đến chỗ ngài ngây bây giờ!

Luhan và Seohyun bị nhét vào xe trong tình trạng bất tỉnh. Liệu đám người đó là ai? Cả hai có được an toàn? Chap sau nhé!  

== > Chap sau sẽ cố biến đấy

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip