Tên gốc: 小聋子受决定摆烂任宠Hán Việt: Tiểu lung tử thụ quyết định bãi lạn nhậm sủngTác giả: Nghiêm Tụng Tụng@hoameeiThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Song khiết 🕊️ , Xuyên thư , Hào môn thế gia , Song hướng yêu thầm , Cưới trước yêu sau , Chủ thụ , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Thiên chi kiêu tử , Cận thủy lâu đài , Duyên trời tác hợp , Kim bài đề cử 🥇 , Ngược tra , 1v1KHÔNG CHUYỂN VER ‼️KHÔNG CHUYỂN VER‼️KHÔNG CHUYỂN VER‼️Điều quan trọng phải nhắc 3 lần, đừng ai hỏi xin chuyển ver vì mình sẽ không đồng ý…
Tác giả: Tiểu Yêu Mô ThứcTình trạng: bản gốc hoàn, 167 chươngNguồn: wikidichEditor: CutimapGhi chú: tựa đề tới chương 91 là mình tự đặt Ngày mở hố: 14/9/2020Ngày lấp hố: 31/3/2021===Xuyên đến trước mạt thế, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Xuyên thành tình nhân mà nam chủ muốn lập tức vứt bỏ, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Mạt thế đến, không vật tư, không không gian, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Từ từ! Không vật tư, không không gian, nam chủ có thật nhiều nha!!Liếc mắt một cái nhìn nam chủ thảnh thơi ngồi trên đỉnh chóp của chuỗi đại siêu thị, Thích Thất chân chó tiến về phía trước: Ha hả, nếu không ta trước vẫn nên chắp vá đi...Sau đó, Thích Thất hơi hơi tròn miệng, trộm liếc nhìn nam chủ kế bên, không nghe nói ở mạt thế còn có người sống trong lâu đài nha, cái đùi cô ôm rốt cuộc là vĩ đại bao nhiêu...Tóm tắt 1 câu: ở mạt thế ăn ăn uống uống===Cảnh báo:Nữ chính đơn thuần, xuẩn manh, tham ăn, không cường, đúng nghĩa ôm đùi nam chính thật chặt mà sống sót qua mạt thế. Đừng hy vọng thấy được nữ chính đánh thây ma bang bang bang hay kiến tạo đội ngũ diệt thây ma gì nha!VSNam chính phúc hắc, cường đại, có tùy thân không gian, bàn tay vàng lớn nhất ở mạt thế, nhưng mà, chậc chậc, nam chính thật lười biếng.…
Đam mỹ, hệ thống, cao H, thô tục, chủ thụ, song tính (vài thế giới),... Tác giả: Sherry. Truyện viết nhầm thoã mãn sự dục cầu bất mãn của tôi thôi, nên có gì mọi người thông cảm cũng nhắc nhở mình với ạ. ThanksTình trạng: chính văn hoàn.Phiên ngoại:???Nhân vật chính: Trình Trình, Phó Tư Hữu.Thế giới phát triển cho phép con người có thể thoải mái làm điều mình muốn, vậy một người dâm đãng như cậu luôn khao khát được dương vật lớn đâm vào mình, nhưng lại có gánh nặng gia đình, dọn riêng ra rồi thì làm sao? Hôm nay chiếc máy cậu đặt cuối cùng cũng về rồi... Học sinh A: này cậu nhìn Trình học trưởng mà học tập đi, người ta lúc nào cũng hạng nhất kìa...Học sinh B: Trình học trưởng mà cậu có thể so sao? Người ta là học bá, cực kì gia giáo lại tài giỏi thông minh, ai so thì so tui chơi không lại.Trình học trưởng biểu tình trầm mặc mà trong đầu đã nghĩ: Hôm nay nên chơi cái gì nhỉ?…
Tác giả: Quan Tuyết YếnThể loại: Đam MỹTên gốc: Hữu chủng bài trực ngã_________________________________________Thường thì Hứa Huy hay bị mọi người nói là một nhị thế tổ*, bị nói như vậy nhưng gã cũng không có giận mà cũng chỉ cười cười cho qua, phun một hơi thuốc, nói, nhị thế tổ có cái gì không tốt, này chứng tỏ của cải nhà tôi nhiều.(Nhị thế tổ (二世祖) là một thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế Doanh Hồ Hợi. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.)Còn có cái gì tốt hơn danh hiệu này nữa chứ?Ngô Cảnh An nghĩ gã ta không phải là ngốc, chỉ là rất kiêu ngạo, người ta chửi gã, gã lại cho rằng đó là nịnh hót, thật không phải người bình thường.Hứa Huy thật không tưởng tượng được có ngày mình sẽ thích Ngô Cảnh An, một người tiền đồ sáng lạn lại đi thích một kẻ bình thường vô vị, đây là chuyện gì!Ngô Cảnh An nghĩ Hứa Huy không phải khẩu vị của anh, một thiếu gia ăn chơi trác táng, miếu nhỏ này thật không hầu hạ nổi.Nhưng không biết vị thần tiên nào không vừa mắt bọn họ, liền đem một sợi tơ hồng, buộc hai người lại với nhau.Ai nói người yêu trước nhất định chịu thiệt, kẻ yêu sau kêu to ủy khuất*, dựa vào cái gì người tỏ tình trước là cậu, đuổi theo sau mông cậu lại là tôi? Thiệt thòi nhất phải là tôi có biết không?(ủy khuất: có điều oan uổng tủi thân mà không nói ra được)…