Chapter 1: 'Pain'


Nỗi đau

A / N - Đây là phần tiếp theo của một câu truyện 'Dạy kèm một Malfoy' vì vậy xin vui lòng đọc nó trước nếu không nó sẽ bị phá hỏng và chúng tôi không muốn điều đó xảy ra.

---

Cơn mưa đánh vào trang viên thái ấp Malfoy với một tiếng rít cực lớn khiến mọi thứ bên trong rung chuyển. Các cửa sổ kêu lên khi cơn mưa đập vào  như thể trong nỗ lực liên tục để đột nhập và tràn vào . Từ tầng dưới, hắn có thể nghe thấy tiếng đóng cửa, rõ ràng có ai đó đã quên đóng cửa sổ lại. Những đám mây bên ngoài che lấp mặt trăng, tất cả chỉ là còn là một đêm đen . Draco đoán đã gần mười giờ, điều đó có nghĩa là ai đó đang mang thức ăn đến cho hắn .
Hắn nhăn mặt, ngồi trong căn phòng tối om một mình. Đã bốn tháng trôi qua đau đớn kể từ khi hắn nhìn thấy bất cứ thứ gì khác ngoài bên ngoài căn phòng này hoặc phòng tắm liền kề. Thứ duy nhất trong phòng là một chiếc giường mà hắn ta ngồi cả ngày, vẽ, đọc, làm đau bản thân, và một cái bàn bên cạnh. Họ đã không tin tưởng để đưa cho hắn bất kỳ đồ nội thất nào khác để tránh trường hợp hắn ta cố gắng thoát ra, làm tổn thương chính mình, hoặc người khác, với bất cứ thứ gì hắn có thể tìm thấy. Vì vậy, không có đồ đạc nào trong phòng, nhưng hắn đã yêu cầu một cuốn sổ ghi chép và một số bút, mẹ hắn đã cung cấp cho mà không do dự. Cha hắn đã cố gắng mang nó đi, hét lên rằng đứa con trai duy nhất của ông không xứng đáng với bất cứ điều gì vì hắn đã yêu một 'Máu bùn'. Draco đã phớt lờ ông ta, hắn đã cãi nhau để giữ cuốn sổ, và nó đã khiến hắn ta phải trả giá rất nhiều, và giờ hắn ta không bao giờ để nó ra khỏi tầm mắt.

'Draco?'

Các bu lông trên cánh cửa được nới lỏng và nó mở ra. Hắn nhìn lên khi một cô gái bước vào, giữ thăng bằng một khay thức ăn trên một tay và đóng cánh cửa lại sau lưng cô.
Draco nhìn xuống quyển sổ tay của mình, hy vọng cô sẽ mau rời đi. Hắn biết từ những kinh nghiệm trước đây rằng cô không muốn để hắn ở đây một mình, cô sẽ ngồi cạnh hắn và cố gắng nói chuyện. Cô tận dụng mọi cơ hội có thể đến và nói chuyện với hắn. Cô là một cô gái mười chín tuổi xinh đẹp mà hắn không biết gì. Cô ấy có mái tóc ngắn màu nâu lượn sóng mà cô ấy thích để ghim lại bằng ghim tóc, đôi mắt cô là một màu xanh nhạt hoặc hắn có lẽ đã bị lóa mắt dưới ánh mặt trời.

'Mẹ của cậu nói với tôi rằng cậu thích ăn bánh táo.'

Cô bắt đầu, đặt khay trước mặt hắn. Hắn liếc nhìn nó một lát. Có một cái bánh sandwich gà, một lát bánh táo, một quả táo xanh và một chai nước cho hắn ta. Hắn đưa tay về phía trước, lấy nước và táo, rồi anh nhìn lại quyển sổ của mình. Cô gái kia nói.

'Tôi đã làm bánh táo cho cậu ...'

"Không đói"

Hắn nói, giọng hơi trầm vì hắn đã không nói câu nào cả ngày hôm nay hoặc có lẽ là từ ngày hôm trước. Hắn ho một chút, biết rằng cô đang nhìn chằm chằm vào cánh tay hắn, vội kéo  lại tay áo của mình để cô không nhìn thấy gì.

'Câụ còn nhớ tên tôi không?'

Cô bất ngờ hỏi, lắc đầu. Draco ngước lên khi một phần tóc buông ra khỏi bợm tóc của cô. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn hầu như không thay đổi nhưng cô biết rằng hắn không thể nhớ tên cô . Cô thở dài.

'Tôi đã mang thức ăn cho cậu trong ba tháng nay nhưng cậu hầu như không nói quá hai lời với tôi.'

'Chà.'

Draco đặt cây bút hắn đang vẽ và giơ quả táo xanh mà cô đã chuẩn bị cho hắn.

'Cảm ơn vì điều này.'

'Wow, vì vậy cậu đang nói à.'

Cô nói, nhướn mày và mỉm cười một chút với âm thanh của giọng nói của hắn. Nhân tiện, cô ấy đưa tay ra.

'Eva.'

Hắn liếc nhìn tay cô nhưng không lay chuyển. Draco có thể nói rằng cô ta cảm thấy có một mối liên hệ giữa hai người họ và rằng cô muốn mối quan hệ của họ, mặc dù cô đã nói chuyện  và hắn đã bỏ qua cô, đó không thực sự là một mối quan hệ, để đi xa hơn một chút. Eva có tình cảm không thể nào nhầm lẫn với Draco.Draco nhìn xuống bức vẽ của mình một lần nữa, phớt lờ bàn tay đang dần dần rời khỏi hắn. Hắn nhặt một cây bút chì màu nâu và bắt đầu nhuộm màu lên mái tóc của cô gái mà hắn đang vẽ. Eva nhìn hắn, cau mày khi nhìn thấy bức vẽ. Trong ba tháng, cô đã xem hắn phác họa những bức ảnh của cùng một cô gái có cùng mái tóc nâu xoăn và đôi mắt nâu giống nhau. Cô không biết rằng cô gái mà anh vẽ là Hermione Granger. Cô không biết rằng Draco yêu Hermione hay lý do tại sao anh ta bị nhốt trong căn phòng này.

'Cô đến từ Pháp hả ?'

Draco nói khẽ, không bao giờ nhìn lên cô. Đôi mắt của Eva sáng lên khi nghe giọng nói của hắn một lần nữa. Cô ước hắn luôn nói chuyện vì giọng nói của hắn là một kiểu gợi cảm thô thiển mà cô chưa từng nghe từ bất kỳ người đàn ông nào trước đây. Nó  hoàn toàn độc đáo.

'Vâng, tôi đến từ Pháp.'

Cô gật đầu. Giọng nói của cô có một chút tiếng Pháp nhưng không rõ ràng , bây giờ cô sống với người Malfoy. Eva nhìn xuống bức vẽ của cô gái và nói với hắn ta mọi thứ.

'Tôi sống với bố mẹ ở Pháp khi tôi còn nhỏ nhưng họ đã chết vài tháng trước. Tôi ... tôi đang sống trên đường phố thì bị những người đàn ông trùm đầu này bắt cóc và bị mua về đây. Tôi không biết mình đang ở đâu và mọi người đang nói về một cuộc chiến. Cha của cậu, ông ... ông nói với tôi rằng tôi phải làm việc cho ông. Tôi không có nơi nào khác để đi nên tôi đã chấp nhận nhưng ... họ là những người tồi tệ như vậy sao, Draco. '

Draco ngước nhìn cô, một lần nữa khuôn mặt hắn lại biểu cảm như vậy. Tay hắn ngừng râm ran khi hắn nhìn về phía cửa sổ đang bị những cơn gió lớn đập vào. Eva nhìn đôi mắt hắn hơi tối lại khi sự im lặng dần dần dài hơn.

'Tôi biết hầu hết những người này là gia đình của cậu nhưng họ là những người kinh khủng. Họ giết ... tra tấn ... họ giữ cậu ở đây. Họ không nói cho tôi biết bất cứ điều gì về cuộc chiến này đang diễn ra và bất cứ khi nào họ có cuộc họp, tôi bị nhốt vào phòng và điều duy nhất tôi nghe thấy sau đó là về Chúa tể bóng tối. '

Cô lắc đầu, nước mắt trào ra . Cô ấy đã không nói chuyện với bất cứ ai như cách cô ấy đang nói chuyện với Draco.

Draco giữ quả táo và chai nước trên bàn bên cạnh nơi có sách của hắn. Hắn ta cũng chuyển cuốn sổ và bút chì của mình lên bàn để chiếc giường trống không. Cô vẫn khóc, cố gắng lau nước mắt trước khi những giọt tiếp theo rơi xuống. Draco nhìn cô chằm chằm với sự cảm thông.

'Chạy đi.'

Hắn đề nghị, liếc nhìn quyển sổ ghi chú mà hắn đã đóng lại.

'Tôi không biết phải đi đâu.'

Eva nói, ngước nhìn hắn khi nước mắt cô chầm chậm rơi. Cô lau mắt và sốt ruột thở dài khi nhận ra rằng kẻ mắt của mình đã bị nhòe. Draco nhìn cô lau đi phần dưới mắt cô khi cô cười khúc khích mà không hề hài hước.

'Cô có thể nghĩ tôi là một thằng ngốc'.

'Cô đã nhắc nhở tôi về cô ấy.'

Draco nói khẽ, nhìn xuống các tấm trên giường của mình khi cô nhìn hắn với đôi mắt to.

'Cô ấy ... có mái tóc dài hơn và đôi mắt nâu. Cô ấy thật đẹp, và tôi ... '

Eva nhìn Draco lắc đầu, không thể nói hết câu. Hắn không khóc hay than khóc hay thậm chí trông buồn bã. Hắn đang bị tổn thương từ sâu bên trong, cô có thể biết kể điều đó từ khi hắn cứ chà xát bàn tay hắn như thể chúng dính máu của cô gái ấy. Eva di chuyển cái khay ra khỏi giường và tiến lại gần hắn, hy vọng có thể an ủi hắn. Draco không để ý khi cô ngồi cạnh hắn cho đến khi cô nắm lấy tay hắn.

'Câụ có yêu cô ấy không?'

Cô khẽ hỏi. Draco quay lại nhìn cô và cô đỏ mặt dưới ánh mắt hắn, cảm thấy hắn rút tay ra khỏi tay cô. Hắn với tới và lấy quyển sổ ra khỏi bàn trước khi đặt nó lên ngực, gần trái tim lạnh lẽo.

'Đi đi.'

Draco nói, nghĩ về Hermione và chỉ mình cô thôi.
Không nói thêm lời nào nữa, Eva đứng dậy và lấy khay thức ăn trước khi đi đến cửa. Cô cảm thấy rất xấu hổ khi làm vậy trong khi hắn ta rất buồn. Draco nhìn cô đi, mắt hắn quét khắp cơ thể cô. Cô ấy khá xinh đẹp và hắn đã không được với bất cứ ai trong hơn một năm rưỡi đến bây giờ

...

---

Ngày hôm sau, hắn có thể nghe thấy chúng to và rõ ràng nhưng lần này có gì đó khác biệt.
Tiếng thét đầy đau đớn nổi lên từ căn phòng mà hắn hầu như không thể nhớ được ở tầng dưới. Tiếng hô 'Mudblood' đập vào tai hắn hết lần này đến lần khác giống như khi đồng hồ điểm mười hai giờ và màn đêm chiếm ưu thế. Hắn ta thường nghe đủ để biết rằng đó chỉ là một người khác ở dưới đó và hắn ta không nên lo lắng về họ, họ chẳng có ý nghĩa gì với hắn cả. Hắn tự nhủ rằng lần nào cũng vậy.
Nhưng lần này hắn lo lắng cho đến khi cổ họng khô khốc và trái tim hắn thắt lại.
Hắn đau đớn khi biết rằng ai đó ở dưới đó đang dùng phép thuật Crucio yếm lên họ, rằng họ sẽ bị đâm bằng một con dao giống như một con gà tây, rằng họ sẽ bị buộc phải từ bỏ tất cả và từ bỏ gia đình. Rằng hắn ta sẽ nghe thấy hai từ khủng khiếp đó khiến hắn muốn hét lên hoặc chạy trốn, đâu cũng được, một nơi nào đó không còn nghe những' Máu bùn' bị tra tấn nữa.

Avada Kedavra.

Hắn ta nghe những từ đó rất nhiều lần trong một ngày , ngồi trong cùng một căn phòng tối, lặp đi lặp lại những từ đó và những tiếng la hét đột nhiên vang lên như thể một đĩa CD đã bị dừng ở giữa. Hắn ta ước nhiều hơn bất cứ điều gì mà cuộc sống của hắn  là người tiếp theo sẽ là hắn, rằng cuối cùng họ sẽ giết hắn ta và chấm dứt sự khốn khổ mà hắn phải chịu đựng. Hắn hầu như không muốn sống nữa.
Draco lắng nghe, không thể dừng lại ngay cả khi có thể, Bellatrix hét lên một cái gì đó về một thanh kiếm và rồi tiếng hét lại nổ ra một lần nữa. Hắn ta đưa tay lên tai. Tiếng la hét từ cô gái ở tầng dưới làm hắn đau hơn là nghe bất cứ ai khác hét lên nhưng hắn không biết tại sao. Hắn không biết nhiều về lý do tại sao tâm trạng của hắn lại như thế này hay tại sao hắn vẫn được phép thở khi hắn đáng lẽ phải bị giết vào đêm hắn mất cô.

Âm thanh của những người bị tra tấn làm tổn thương hắn nhưng có điều gì đó về những tiếng hét này khiến hắn ta muốn kết thúc cuộc sống của mình ngay tại đó. Hắn không thể chịu được khi nghe họ.Tiếng thét cuối cùng cũng cắt ra và hắn chờ đợi nghe hai từ khủng khiếp đó được nói ra để tất cả những điều này cuối cùng cũng có thể kết thúc. Cô gái la hét sẽ chết nhưng hắn ta vẫn còn sống ... hắn ta vẫn sẽ hít thở không khí mà hắn không xứng đáng có. Có tiếng la hét phát ra từ tầng dưới và hắn ta biết rằng các cuộc đấu tay đôi nổ ra khắp nơi, điều đó đã xảy ra trước đây, nhưng ít nhất hắn ta không phải nghe thấy tiếng la hét nữa.

'Granger ... Granger ... Granger ...'

Hắn ta hô vang, di chuyển để tìm thứ duy nhất hắn ta được phép có.
Tay của Draco tìm thấy quyển sổ ghi chú mà hắn ta cầm trong lòng, lo lắng mỗi khi tìm nó và không thể tìm thấy nó . Hắn ta nắm chặt quyển sổ tay với  như thể hắn sẽ không bao giờ để nó rời xa hắn. Hắn nhắm mắt, tưởng tượng ra khuôn mặt cô .
Những lọn tóc nâu buông xuống theo hình xoắn ốc hoàn hảo đến tận dưới vai cô, đôi mắt nâu nhạt nhìn hắn như thể hắn là người duy nhất cô muốn, môi môi đỏ và đầy đặn mà hắn được phép hôn và vẫn chưa bao giờ quên nó, cái chạm của cô ấy đã gây ra một tia lửa giữa họ. Cô ấy đã chết . Hắn nhớ cô nằm đó với dòng máu tuôn ra từ cơ thể cô ,mạch đập của cô không tồn tại nữa... cô đã chết và hắn không ngăn nó xảy ra.

Có một vụ tai nạn cuối cùng ở tầng dưới, theo sau là một tiếng hét điên loạn, cao vút từ Bellatrix .

' Đồ yêu tinh ngu ngốc! Mày có thể đã giết tao đấy! '

Draco cau mày khi nghe thấy một tiếng 'bẻ khóa' đột ngột cho thấy ai đó đã biến mất. Từ những tiếng thét chói tai phát ra từ Bellatrix, hắn cho rằng cô gái đang la hét đã biến mất cùng với yêu tinh ...hắn hy vọng vậy. Draco tô màu tóc của Hermione bằng bút chì màu nâu, không biết rằng hắn ta ở cùng nhà với cô chỉ vài giây trước đó.

(Lo dịch sớm để xua tan nỗi buồn của mấy bồ nè. Giờ thì vui hơn chưa nè😆😆😆)

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip