Chapter 10: ' People change, Harry.'
Tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên là thứ đưa Hermione ra khỏi giấc ngủ sâu vào sáng hôm đó. Cô từ từ mở mắt ra và nhìn ra ngoài nhìn thấy một cơn mưa nhẹ cùng với những đám mây xám làm suy yếu cả thành phố. Cô nằm trên chiếc giường như bình thường và mặc quần áo đầy đủ ... cô không bao giờ ngủ với đầy đủ quần áo. Hermione cau mày khi điện thoại tiếp tục đổ chuông.
'Nghe điện thoại đi!'
Một giọng nói rên rỉ từ bên cạnh làm cô bật ra một tiếng thét nhỏ từ khi nhảy ra khỏi giường. Cô nhìn chằm chằm vào vào giường của mình và nhận ra, rõ ràng là Draco. Hắn ta lật người và kéo tấm khăn qua đầu một cách uể oải, không buồn mở mắt.
'Anh làm gì ...'
Hermione cau mày và rồi cuối cùng nhận ra điện thoại vẫn đang đổ chuông inh ỏi. Cô nhặt nó lên từ bàn cạnh giường và áp điện thoại lên tai, thì thầm run rẩy.
'Alo?'
'Hermione? Bồ đang ... bồ đang ngủ à? '
Một giọng nói rất quen thuộc hỏi cô. Hermione cau mày, tự hỏi tại sao cậu lại gọi cô bằng điện thoại bàn. Thông thường họ chỉ gửi thư cho nhau bằng cú. Giọng nói tiếp tục và Hermione có thể đoán được cái nhíu mày của cậu khi nói tiếp.
' Đã quá trưa và bồ vẫn đang ở trên giường à? Mọi chuyện ổn chứ?'
' Mình... mình rất.'
Hermione lắc đầu và ngồi xuống giường tự ổn định tâm trí. Cô cảm thấy như thể cô sẽ ngất đi khi nhìn vào thực tế rằng Draco Malfoy đang ở trên giường của cô và Harry Potter, người mà cô đã không nói chuyện trong một vài tháng qua, đang gọi điện thoại cho cô ngay lúc này. Cô hít một hơi thật sâu và phớt lờ Draco khi hắn ngồi dậy, vươn vai và ngáp.
'Mình hơi mệt mỏi vì Rose. Mình đã giữ con bé suốt đêm qua, đó là lý do tại sao mình giờ này mình vẫn ở trên giường. '
Draco dừng lại giữa cái ngáp và nhìn cô, nhướng mày trước lời nói dối rõ ràng của cô. Hắn nhếch mép và thì thầm.
'Nói dối à, Granger? Nhưng nó làm tôi say đắm đấy. '
Hermione phớt lờ hắn, kéo chân cô lên giường và ngồi khoanh chân. Cô gục đầu xuống để cô không nhìn thấy Draco và lắng nghe Harry ở bên kia.
' Bồ đang nghỉ ngơi à ? Nếu thế lát mình gọi lại cho bồ nhé? '
Harry hỏi, ngập ngừng một chút khi nghe giọng nói của Hermione. Đối với Harry có vẻ như cô đã phải chịu một cú sốc lớn.
Hermione nhướn mày khi cô nghe thấy tiếng xào xạc và rồi một cái gì đó nghe như tiếng bật lửa. Cô nhìn chằm chằm vào Draco khi hắn châm điếu thuốc trên giường và kéo một hơi dài, ngậm khói trong miệng. Mắt hắn chạm mắt cô và hắn cau mày, hơi nghiêng đầu khi hắn để khói rời khỏi miệng, tránh xa Hermione.
'Hermione?'
Harry hỏi, đảm bảo cô vẫn ở đó.
' À mình đây. Mình chỉ ... mình không bận, có chuyện gì vậy? '
Hermione hỏi, kéo mắt cô ra khỏi Draco khi hắn dựa lưng vào gối và hút thuốc.
'Chà, chúng ta có một số tin tức và tụi mình muốn hẹn gặp bồ để chúng ta nói rõ hơn về vấn đề này.'
Harry nói, giọng anh trở nên nhẹ hơn và Hermione khẽ mỉm cười nghe khi nói.
'Nó thực sự rất thú vị và bồ sẽ thích nó cho xem. Ginny và mình đã nghĩ đến việc đi với James tối nay ... nếu bồ không quá bận rộn? Tụi mình rất thích nhìn thấy Rose. '
Nụ cười của Hermione ngày càng rộng.
'Dĩ nhiên bồ có thể ghé qua. Mình sẽ nấu bữa tối cho tất cả chúng ta và mình khá chắc chắn rằng Rose sẽ rất hào hứng với viễn cảnh được mặc một chiếc váy và xuất hiện trước mặt James đó. '
'Xuất sắc! Vậy hẹn gặp lại lúc bảy giờ, được chứ? '
Harry hỏi, nghe có vẻ phấn khích.
'Hẹn gặp lại, Harry.'
Hermione mỉm cười và nói lời tạm biệt cuối cùng trước khi cúp điện thoại. Cô thở dài thỏa mãn và rồi nhìn Draco, nụ cười của cô biến mất khi cô thấy hắn ném một ít tro vào cái chậu cây nhỏ trên bàn.
'Draco!'
'Là Harry? Ờ là ... Potter hả? '
Draco hỏi, cau mày và ngồi dậy một chút. Hắn ta kết thúc điếu thuốc và đặt nó xuống lớp bùn ẩm ướt của chậu cây. Hermione nhìn điều này với đôi mắt nheo lại.
' Đúng vậy, Harry Potter.'
Hermione cau mày, vẫn nhìn vào điếu thuốc bị nhét xuống bùn. Rồi cô hướng mắt về Draco.
'Tại sao?'
Draco cau mày và nhìn xuống gói thuốc lá trong tay, lật cái hộp lại. Hermione nhìn hắn ta làm điều này như bị thôi miên, không quan tâm rằng những tờ giấy nằm trên sàn và điếu thuốc được đặt trong bùn. Draco mở gói và định lấy ra một điếu thuốc nhưng Hermione che tay bằng tay cô.
'Đừng ... Nó sẽ giết bạn đấy.'
Hermione lẩm bẩm, nhìn vào mắt hắn. Cô nghĩ rằng Draco sẽ vâng lời cô và đóng gói thuốc lá nhưng hắn chỉ đơn giản là thở dài, nhẹ nhàng đẩy tay cô ra khỏi tay hắn.
'Tất cả chúng ta đều chết vào một ngày nào đó, Granger.'
Draco nói khi hắn ta rút điếu thuốc ra và đưa nó trước mặt cô.
'Với sự giúp đỡ hoặc chỉ là theo thời gian.'
'Tôi thực sự muốn anh-'
Hermione bắt đầu nhưng Draco lại lắc đầu, nhìn cô.
'Granger, tôi cần sự giúp đỡ của em.'
Draco lẩm bẩm và sau một giây, hắn bỏ điếu thuốc trở lại vào gói của nó. Hermione để hắn di chuyển đến ngồi trước mặt cô và nắm lấy tay cô.
'Draco ...'
Hermione lẩm bẩm, nghĩ về cách hắn đã hôn cô đêm qua và cách hắn bế cô lên giường nhưng không đi xa hơn. Hắn ta đã cố gắng nhưng, giống như một quý ông, đã dừng lại khi Hermione bảo hắn ta không làm thế. Họ đã hôn cho đến khi họ không thể thở được.
'Đừng nói với Potter tôi đang ở đây?'
Draco hỏi, nhìn xuống bàn tay của họ trong một giây trước khi nhìn lên cô ấy.
'Tôi ... tôi đã chạy trốn rất lâu và tôi không muốn bị bắt bởi một Thần sáng, đặc biệt là Potter.'
'Bắt?'
Hermione hỏi, bối rối.
Draco khẽ đảo mắt rồi ra hiệu cho cánh tay hắn như thể điều đó sẽ giải thích mọi thứ. Hermione thở dài, cầm cánh tay hắn trong tay cô. Cô nhẹ nhàng vén tay áo lên để lộ dấu vết đen tối của hắn và vạch ngón tay cô lên nó. Cô nghĩ đến việc khi Draco đã cho cô một loại kem để làm cho vết sẹo 'mub blood ' của cô biến mất. Nó đã biến mất.
'Ước gì tôi có thể làm điều này biến mất.'
Hermione lẩm bẩm mà không suy nghĩ. Draco nhìn cô dõi theo dấu vết đen tối của hắn và hắn tự hỏi ngắn gọn liệu nó có đẩy lùi cô không.
'Tôi chạy trốn sau cuộc chiến vì tôi biết rằng mình sẽ ... Tôi sẽ bị đưa vào Azkaban.'
Draco lẩm bẩm và đưa tay lên cằm cô, buộc cô phải nhìn hắn.
'Và tôi đã chạy với Eva tất cả thời điểm đó vậy nên Tôi không thể bị bắt bây giờ. '
'Draco, anh đã làm gì sai. Tôi có thể khiến Harry hiểu và anh sẽ chỉ phải vượt qua thử thách đó... sau đó anh sẽ là một người đàn ông tự do .'
Hermione nói, nhìn hắn ta.
'Anb có thể trở về nhà và sống ở đó thay vì chạy mọi lúc. '
Draco thở dài giận dữ và rời khỏi cô, đứng dậy. Hắn ta bỏ gói thuốc lá vào túi và xắn tay áo xuống khi hắn ta lẩm bẩm.
' Đừng nói với cậu ta tôi đang ở đây.'
Hermione cũng đứng dậy và gật đầu.
'Tôi sẽ không.'
Cô không biết làm thế nào cô sẽ giữ điều này với Harry nhưng ... cô cần phải giúp Draco. Hermione bắt đầu sắp xếp lại chiếc giường khi cô liếc nhanh vào Draco khi hắn rời khỏi phòng. Cô tự hỏi liệu hắn sẽ rời đi mà không nói lời tạm biệt trước hay thậm chí là hôn cô ... Hermione đứng thẳng dậy với suy nghĩ đó, mặt cô đỏ bừng. Đêm qua có lẽ là một trong những đêm như nó nên dành cho cô ấy.
' Granger!'
Giọng của Draco gọi từ phòng khách và Hermione đi về phía cửa.
'Mommy!'
Giọng nói của Rose khiến Hermione dừng bước giữa chừng.
Rose không nên ở đây cho đến hết chiều nay mới phải, Hermione nghĩ rồi cau mày khi nhận ra Harry đã nói rằng giờ là buổi trưa. Cô đã hoàn toàn mất nhận thức về thời gian. Hermione rời phòng ngủ và đi dọc hành lang hẹp đến phòng khách. Cô thấy Draco đứng đó lúng túng trong khi Rose nhìn hắn chằm chằm nhưng rồi đôi mắt của Hermione nhìn về phía mẹ cô, người có lẽ đã đưa Rose về.
'Hermione.'
Bà Granger nở một nụ cười trên khuôn mặt, kéo mắt ra khỏi Draco và đi đến chỗ con gái, ôm Hermione.
'Bình thường con không bao giờ ngủ đến trưa cả.'
'Con biết. Con chỉ ...hơi mệt thôi, '
Hermione nói xong một cách thảm hại khi cô ấy ôm mẹ lại và nhìn qua vai Draco. Draco nhếch mép và giơ chai rượu rỗng trên bàn và ra hiệu cho những ngọn nến đã được thổi . Hermione đã cho hắn ta một cái nhìn sắc nét. Tất cả điều này sẽ rất khó để giải thích ...
'Tôi chắc chắn là cậu.'
Bà Granger nói và dừng lại, liếc nhìn Draco.
'Dù sao, mẹ cũng phải đây . Gọi cho mẹ sau nhé, con yêu. '
Hermione chỉ có thể gật đầu khi bà Granger đi đến chỗ Rose và hôn lên trán cô. Cô nhìn Draco một lúc trước khi bước tới cửa ngay khi cô làm vậy, Hermione dựa vào tường, buông hơi thở cô đang nín .
'Mommy?'
Rose hỏi, lo lắng nhìn Hermione khi cô dựa vào tường. Sau đó, cô bé nhìn vào chai rượu rỗng trên bàn và nói với Draco bằng giọng điệu thực tế.
'Mẹ nói không bao giờ chạm vào thứ đó. Đó là một loại thuốc xấu. '
'Con có nghĩ Mẹ mình nên tự mình đưa ra lời khuyên không? Chú nghĩ cô ấy nên thế.'
Draco khẽ nhếch môi rồi cúi xuống chào Rose.
Rose mỉm cười với hắn và vòng hai cánh tay mũm mĩm quanh cổ hắn để Draco có thể dễ dàng bế cô lên. Hắn nhìn Hermione và mỉm cười, đi về phía cô.
'Hãy trao cho mẹ một nụ hôn từ chú đi, Rose.'
Draco lẩm bẩm với Rose.
Hermione đỏ mặt vì lời nói của hắn khi Rose hôn lên má cô và rồi quay lại bám lấy Draco. Rose ngước nhìn hắn và lẩm bẩm.
'Mommy trông như một nàng công chúa ...'
' Chắn chắn rồi.'
Draco cười khúc khích khi Hermione đảo mắt, cố gắng trấn tĩnh sự đỏ mặt của bản thân. Draco nhìn cô ấy.
'Tôi sẽ làm cho Rose một ít thức ăn nếu em muốn đi tắm hay sao?'
Hermione cảm thấy bụng mình co thắt một chút khi thấy Draco chăm sóc Rose nhiều như thể cô bé là con gái riêng của hắn. Hắn sẵn sàng cho cô bé ăn để Hermione có thể tươi tỉnh. Hermione mỉm cười với
'Có một ít mì spaghetti trong tủ lạnh, con bé thích nó.'
Hermione nói, nhìn Rose.
'Mẹ sẽ quay lại sớm thôi, đừng làm phiền chú Draco quá nhiều, được chứ?'
'Tôi chắc chắn là cô bé sẽ không đâu.'
Draco mỉm cười với Rose, khẽ cù cô bé để cô bé bật lên cười khúc khích.
'Cảm ơn, Draco.'
Hermione nói và mỉm cười trước khi đi xuống hành lang và lại biến mất vào phòng cô. Draco nhìn cô đi rồi nhìn Rose, người đang nghịch tóc hắn, giật mạnh một chút.
'Con đói, Dway-co.'
Rose nói, hơi bĩu môi.
Draco cười khúc khích.
'Thức ăn đang trên đường đến đây.'
Draco bế Rose vào bếp, nhìn cây đàn guitar bị bỏ rơi từ tối qua. Hắn khẽ mỉm cười khi để Rose xuống và cô ngồi phịch xuống ghế, nhìn hắn bằng đôi mắt to.
'Được rồi, xem nào.'
Draco lẩm bẩm với chính mình khi hắn đang trong quá trình làm nóng một ít mì spaghetti trên đĩa cho Rose và lấy một ít nước. Vài phút sau, cô bé đã nhận được thức ăn của mình.
''Fank' you.' ( Thank you.)
Rose cười toe toét qua một ngụm mì spaghetti làm Draco cười khúc khích.
'Cẩn thận nhé, đừng làm rơi hoặc mẹ của con sẽ giết chú đấy.'
Draco nói đùa khi hắn lau một ít mì spaghetti khỏi bàn.
Vài phút sau, Hermione vào bếp và thấy Draco đang rửa chén trong khi Rose nói với hắn tất cả về những gì cô bé đã làm ngày hôm qua tại nhà của ông bà. Draco thật hoàn hảo khi diễn xuất ngạc nhiên, vui vẻ, sốc và mọi cảm xúc khác cần có khi Rose kể cho hắn nghe câu chuyện về những gì đã xảy ra với những chú gấu bông và bữa tiệc tối tưởng tượng của họ. Hermione mỉm cười và đi về phía họ.
'Làm thế nào anh lại đối xử tuyệt vời với trẻ em như vậy?'
Hermione hỏi hắn ta.
'Nó dường như không phải là một phần trong tính cách của anh mà anh muốn mọi người nhìn thấy.'
Draco phớt lờ cô khi hắn lau khô tay và sau đó để Rose ra khỏi quầy để cô bé có thể đi vào phòng khách. Hắn nhìn cô đi và nghe TV bật lên trước khi nhìn Hermione.
'Em thực sự không nhận thấy nó, phải không?'
Draco hỏi cô, dựa vào quầy , hắn nhìn vào chiếc áo sơ mi của cô nhấc lên một chút khi cô đưa tay lên cất cái đĩa và ly đi.
Hermione quay lại với hắn ta và sau đó đỏ mặt nhưng tự tin nói.
'Mắt tôi đang ở đây, Draco.'
Draco đảo mắt nhưng nhấc chúng lên khi Hermione khoanh tay trước ngực.
'Và chính xác thì tôi không nhận thấy gì, tôi có thể hỏi không?'
'Thực tế là tôi chăm sóc Rose như thế bởi vì cô ấy là một đứa trẻ tuyệt vời, rõ ràng là vậy, và vì đó là con của em.'
Draco nói, bước tới chỗ cô. Hermione lùi lại một bước để lưng cô đập vào quầy và Draco nhếch mép, cúi xuống hôn lên môi trước khi lẩm bẩm.
'Tôi sẽ gặp em sau, Granger.'
Hermione ước hắn sẽ lại mím môi cô lại nhưng hắn chỉ đẩy nhẹ áo cô lên và véo vào eo cô trước khi rời khỏi bếp. Cô cảm thấy sự đỏ mặt của mình leo lên từ đâu đó bên dưới để che mặt khi nghe Draco nói lời tạm biệt với Rose và sau đó hắn rời đi sâu vài phút , huýt sáo thoải mái khi hắn làm vậy.
---
'Harry! Rất lâu rồi!'
Hermione cười toe toét với anh khi cô mở cửa và để lộ một Harry ăn mặc rất thông minh với Ginny bên cạnh anh và một James Potter năm bốn bên cạnh cô.
' Thật sự rất lâu rồi, mình nghĩ vậy.'
Harry nói khi ôm chặt Hermione và rồi mỉm cười với Rose, người đang trốn sau chân Hermione.
'Xin chào, Rose.'
'Xin chào.'
Rose nói một cách ngại ngùng, đôi mắt cô nhìn James và rồi là Harry và Hermione.
'Mẹ ơi ... anh ấy là ai?'
'Đó là James, em yêu. Tại sao con không cho cậu bé ấy xem tất cả các bức vẽ của mình? '
Hermione hỏi với một nụ cười khi Ginny huých nhẹ James về phía trước.
Hermione quan sát khi Rose nhích về phía trước một chút và nói xin chào với James. Chúng rời đi sau vài giây và một vài tiếng nũng nịu từ bố mẹ rồi Hermione mỉm cười với Ginny, ôm cô thật chặt.
'Trông chị rất xinh đẹp.'
Ginny nói khi Hermione lùi lại.
Hermione cười khúc khích và dẫn họ vào, đóng cánh cửa lại sau lưng họ. Cô ấy nhìn Ginny khi họ đi về phía nhà bếp với Harry theo sau.
'Bồ trông cũng ổn .... khuôn mặt bồ như đang tỏa sáng ấy.'
Harry cười rạng rỡ với cô và hôn vào má Ginny.
'Em có muốn nói với bồ ấy không?'
'Chà, anh như đã nổ tung để nói với tất cả mọi người cả ngày nay vì vậy hãy tiếp tục đi.'
Ginny đảo mắt và đặt tay lên lưng Harry, khẽ dựa vào anh. Cô mỉm cười với Hermione, người đang nhìn hai người họ với một nụ cười nhỏ trên khuôn mặt.
'Ginny ... Tụi mình đã cố gắng một thời gian sau James và.'
Harry liếc nhìn Ginny và rồi cười toe toét với Hermione.
'Ginny lại có thai rồi!'
'Thật tuyệt!'
Hermione nói và cô hy vọng sự nhiệt tình mà cô đang cố thể hiện không phải là giả. Cô đi đến chỗ Ginny và ôm cô ấy một cái ôm đầy sự yêu thương và hạnh phúc, hỏi những câu mà cô đã nghe khi cô nói với mọi người rằng cô đang mang thai với Rose.Hermione và Ginny tiếp tục cuộc trò chuyện về em bé khi họ chuyển sang ăn tối, gọi James và Rose từ phòng khác. Hermione cố tỏ ra vui vẻ suốt bữa tối nhưng cô cảm thấy kỳ lạ. Cô cảm thấy như thể Ginny có mọi thứ mà Hermione muốn; một người chồng yêu thương, một đứa trẻ. Hermione đã có Rose, người mà cô sẽ không từ bỏ bất cứ điều gì và cô hoàn toàn hạnh phúc với nhưng ...
Cô muốn nhiều hơn nữa. Cô muốn trở thành người thức dậy bên cạnh chàng trai cô yêu, được yêu đúng cách. Nếu đó là Michael thì ... cô muốn anh. Tâm trí cô hướng về Draco và cô đã thức dậy bên cạnh hắn sáng nay như thế nào. Hermione đỏ mặt sâu sắc và ăn món tráng miệng của mình.
'Coongn việc của bồ như thế nào rồi?'
Hermione hỏi Harry, tự hỏi liệu anh ta có còn đi bắt những kẻ tử thần thực tử nữa không?.
'Có tìm thấy thêm ai ăn không?'
Harry khẽ thở dài khi anh tựa lưng vào ghế sau khi ăn và khen ngợi thức ăn. Ginny nắm lấy tay anh và siết chặt nó khi Harry nói.
' Tụi mình vẫn còn đang tìm kiếm. Đã nhiều năm rồi kể từ khi tụi mình tìm thấy một trong số họ. Họ rất giỏi che giấu, bồ biết đấy. '
'Tại sao bồ không để họ đi? Bây giờ họ không làm tổn thương ai phải không? '
Hermione hỏi. Cô quay mặt đi, giả vờ xem James và Rose vẽ, khi Harry cau mày nhìn cô như thể cô đã tuyên bố mình đang ở trong bóng tối.
'Hermione, hầu hết những kẻ tử thần mà chúng ta không thấy là nguy hiểm nhất. Ví dụ, bồ có thực sự muốn Malfoy tự do trên đường phố sau cuộc chiến không? '
Harry hỏi, cao giọng một chút.
'Hắn ta là nguyên nhân chính của tất cả những điều này. Nếu hắn ta không sửa cái tủ biến mất khốn nạn đó, cụ Dumbledore vẫn sẽ ở đây và sẽ không có cuộc chiến nào cả! '
'Tại sao bồ lại đánh giá họ về những điều đã xảy ra nhiều năm trước, Harry?'
Hermione hướng mắt về phía anh và cau mày.
'Mọi người thay đổi. Bồ nên nhận ra điều đó. '
'Mình biết mọi người đã thay đổi. Và bồ là một ví dụ điển hình. '
Harry vặn lại.
'Tụi mình đã không nghe thấy gì từ bồ trong nhiều tháng và mình phải là người đầu tiên gọi điện! Và bây giờ bồ đang nói về việc chúng ta nên để những người đã giết cụ Dumbledore, Fred, Tonks và Lupin tự do như thế nào không còn quan trọng nữa à! '
'Nó không .... Tất nhiên là có vấn đề! '
Hermione lườm anh, cảm thấy một luồng giận dữ quen thuộc trong cô.
'Sao bồ ấy dám nghĩ họ không quan trọng với mình chứ! Mình suýt lao ra khỏi tầng đó và bồ có nghĩ rằng mình có thể quên điều đó không?! '
'Và Draco Malfoy đã ở ngay đó theo dõi chị, nếu em nhớ chính xác.'
Ginny nói khẽ, siết chặt tay Harry.
'Và bồ có muốn những thứ như hắn ta được tự do không?'
'Không ... Mình chỉ nghĩ rằng cách bồ đưa họ vào phán xét và sau đó trục xuất họ đến Azkaban là sai. Đó không phải là một phiên tòa công bằng, Harry. '
Hermione nói và sau đó uống nước, nhìn Harry đứng dậy.
'Mình đến đây để kể cho bồ về đứa con chưa sinh của mình, Hermione, và đó là tất cả. Mình không muốn tranh luận về những tử thần thực tử '
Harry nói và sau đó nhìn Ginny.
'Sắp muộn rồi, chúng ta nên đi thôi. '
'Harry-'
Hermione lẩm bẩm, cũng đứng lên.
'James, đi nào.'
Harry nói khi nắm lấy tay Ginny và sau đó bước tới James, cậu bé đang mỉm cười và nói lời tạm biệt với Rose.
Hermione theo họ ra phòng khách và xem Harry đã sẵn sàng để làm rõ.
' Mình sẽ gặp lại bồ sau, Hermione.'
Harry lẩm bẩm khi anh nhắm mắt lại và họ bị cuốn đi với một ánh sáng và một làn khói.
Hermione nhìn chằm chằm vào chỗ đó một lúc, cảm thấy mình bị trầm cảm giống như cách những đám mây đang làm với thành phố bên ngoài. Cô đã vô tình đứng lên vì Draco như thể hắn là điều duy nhất trong cuộc đời cô thực sự tin tưởng. Hermione lắc đầu, cô cần gặp lại Draco Malfoy.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip