Chapter 7: -' Draco's visit.'

'Chuyến thăm của Draco.'

Hermione chơi đùa với những bong bóng xung quanh khi cô ngồi trong bồn tắm. Cuối cùng cô cũng được thư giãn sau tuần làm việc mệt mỏi tại nhà hàng, chăm sóc Rose, nấu bữa tối cho Draco, Eva một tuần trước và có người liên tục đến căn hộ của cô. Cô cảm thấy hạnh phúc thực sự khi ngồi trong bồn tắm thư giãn vài giờ mà không cần di chuyển và nghe chiếc radio mà cô đã mua .
Lúc cô đang làm bữa sáng cho Michael và Rose sáng nay, Michael đã nói với cô rằng anh sẽ đến nhà anh ấy trai vào cuối tuần. Rõ ràng, họ định đi xe về quê và câu cá với anh trai và một vài người bạn. Cô không bận tâm lắm. Trong thực tế, cô đã có một tâm trạng vui vẻ vào sáng thứ Sáu. Hermione thực sự ngân nga trong khi cô đưa Rose đến trường. Cô sẽ có ngày thứ Sáu và cả ngày nghỉ cuối tuần để có thể dành thời gian cho Rose.
Hermione ngừng ngân nga theo điệu nhạc ,lắng nghe Rose khi cô bé cười khúc khích với thứ gì đó cô bé đang xem trên TV. Thật là một cô gái ngoan, Hermione nghĩ và mỉm cười. Cô đã ở trong bồn cả tiếng đồng hồ và Rose không hề làm phiền cô, cô bé cảm thấy hoàn toàn hài lòng khi ngồi xem TV và vẽ.
Hermione nhẹ nhàng nhấc mình ra khỏi bồn tắm khi gần đến giờ đi ngủ của Rose, để nước chảy xuống cống khi cô đi qua vòi hoa sen. Cô nhanh chóng gội đầu, mát xa da đầu và gội sạch. Hermione hong nhẹ mái tóc của mình và sau đó xoa dịu cơ thể, ngân nga một giai điệu quen thuộc trong hơi thở. Khi tắm xong, cô đi ra và quấn mình vào một chiếc khăn trước khi ra khỏi phòng tắm.

'Rosie?'

Hermione gọi cô, vọng xuống phòng khách, phớt lờ những giọt nước khi nó nhỏ giọt xuống thảm.

'Vâng, có gì không mẹ?' 

Rose hỏi, ngước lên với đôi mắt nâu to tròn khi Hermione bước vào phòng khách.

' Mẹ nghĩ rằng đã đến lúc con nên đi ngủ rồi, bé yêu.'

Hermione cười khúc khích, bước tới để xem bức tranh cô bé đang vẽ. Đó là  Michael và chiếc xe của anh ấy .
 
'Nhưng, mẹ ơi.'

Rose nhìn vào TV rồi quay sang Hermione với đôi mắt to tròn.

'Thêm năm phút nữa nha mẹ?'

' Được rồi , năm phút thôi đấy.'

Hermione cười khúc khích và bước ra khỏi phòng khách.

'Mẹ sẽ dọn dẹp một chút và sau đó sẽ đưa con lên giường.'

Hermione bước vào phòng cô hoàn toàn gọn gàng, nhưng còn một vài bộ quần áo của Michael từ tối qua mà anh không thèm nhặt. Đỏ mặt một chút khi nghĩ về đêm hôm trước, cô nhặt quần áo và đặt chúng lên ghế trước khi đi đến tủ của mình. Cô đã mua một số đồ lót màu đen và sắp xếp chúng lại. Hermione biết Michael sẽ không trở lại vào tối nay vì vậy thực sự không có lý do gì để mặc chúng cả nên cô ấy quyết định mặc một chiếc áo rộng và một cái quần short mà Michael đã mua cho cô, sau khi ra khỏi phòng, cô đi vào nhà bếp để dọn dẹp bát đĩa.Tâm trí cô lang thang đến phần ký ức trước khi cô chuyển đến Úc, trong khi cô đặt bát đĩa lên kệ. Cô đã từng là cô gái dũng cảm, ngốc nghếch luôn thẳng thắn với mọi người và nhăn nhó với các cô gái đến lớp với chiếc áo chỉ gài một hai nút. Còn bây giờ nhìn cô ấy đi, Hermione cười thầm. Cô đang đứng trong bếp với quần soóc và một cái áo lộ rõ phần áo ngực vì nó quá lỏng, dọn dẹp bát đĩa trong khi con gái cô ngồi ở phòng bên cạnh và khi cô chờ bạn trai của mình, Michael, gọi cho cô. .. Thật buồn cười khi mọi thứ dường như thay đổi đột ngột như vậy.

Chuông cửa đột ngột vang lên và Hermione cau mày, liếc nhìn thời gian. Chiếc đồng hồ lạ mắt trong bếp của cô đang tích tắc gần tám giờ rưỡi. Cô ra khỏi bếp khi Rose tắt TV và nhìn mẹ cô bé đi đến cửa. Hermione mở khóa và mở cửa, nghĩ rằng đó có thể là một trong những người hàng xóm của mình. Thay vào đó, cô cau mày sâu hơn khi thấy Draco đang đứng trước cửa nhà, thực sự đang dựa vào ngưỡng cửa nhà cô. Hermione chỉ nhìn hắn chằm chằm khi đôi mắt xám của hắn liếc xuống chân cô.

'Trông em quá nóng bỏng chỉ để đi ngủ thôi đấy.'

Hắn nói, cười toe toét với Rose, người đã nghe thấy giọng nói của hắn và chạu ra cửa. Rose nhìn thấy hắn ta và cười toe toét, chạy qua một Hermione rất bối rối.

'Dway-co!'

Cô chạy đến bên hắn khi Draco bế cô lên, ôm cô bé vào lòng còn Rose thì cười khúc khích.

'Con đã vẽ một bức tranh khác về mẹ và chú đó!'

'Ah, mẹ và chú, hả?'

Draco hỏi, để Rose xuống. Hắn liếc nhìn Hermione trước khi đi vào căn hộ mà không có sự cho phép của cô mà đi theo Rose đến nơi cô bé đang vẽ.
Hermione nhìn hai người họ khi Draco quỳ xuống và làm những tiếng động tán thưởng khi Rose cho hắn ta xem những bức tranh. Cô không biết chuyện gì vừa xảy ra và tại sao Draco Malfoy lại gọi cô là người nóng bỏng, ôm con gái cô như cô bé là của riêng hắn, và bước vào căn hộ của cô ...

'Rose,đi thay đồ đi.'

Hermione nói, khoanh tay trước ngực. Rose ngước nhìn mẹ, định phản kháng, nhưng Hermione nhướn mày.

'Thay đồ, đánh răng và lên giường.'

'Nên nghe lời mẹ chứ, phải không?'

Draco lẩm bẩm, dịu dàng xoa đầu của Rose.

' Chúng ta sẽ gặp lại sau. Giờ là khá muộn rồi. Chúc con ngủ ngon! '

'Ngủ ngon, Dway-co!'

Rose ôm chầm lấy hắn, quàng hai cánh tay nhỏ bé lên cổ hắn rồi chạy về phòng.

'Không phải cô bé là đứa trẻ dễ thương nhất sao? Nhưng có lẽ em nên dạy cô bé cách nói đúng tên của tôi. '

Draco quay sang Hermione để thấy cô lườm mình.

' Và có lẽ em nên cho con bé đi ngủ để chúng ta có cơ hội nói chuyện. '

'Tôi ...'

Hermione khẽ lắc đầu, hoang mang trước sự thay đổi đột ngột của thực tế trước mắt.
 Hermione đi đến phòng của Rose và thấy cô bé đang cố thay quần áo. Cô ấy giúp cô bé và sớm đưa cô bé lên giường sau khi kiểm tra xem cô ấy đã đánh răng chưa. Cô bảo cô bé nhắm mắt lại và ngân nga một chút lời ru để đưa Rose vào giấc ngủ. Mất khoảng mười lăm phút để Rose ngủ thiếp đi và Hermione lo lắng chơi đùa với gấu áo khi cuối cùng cô cũng định rồi đi.

'Ah, xong rồi à.'

Draco nhếch mép cười với cô khi cô quay trở lại phòng khách. Hắn đang nằm dài trên ghế sofa của cô nhưng đứng dậy và nhìn cô.

'Em trông rất tuyệt. Quần short đẹp đấy. '

'Draco, chuyện gì đang xảy ra vậy?'

Hermione lắc đầu, tóc cô vẫn còn ướt và thấm nước xuống phía sau áo.

'Tôi thực sự không đánh giá cao khi có người xuất hiện trước cửa nhà tôi mà không gọi điện trước vào đêm khuya như thế này!'

'Không có gì, chỉ là tôi muốn gặp em.'

Draco nhún vai, đút tay vào túi quần. Hermione ngày càng trở nên lo lắng khi hắn đứng đó cười nhếch mép. Cô cau mày, ước mình được mặc thứ khác ngay bây giờ.

'Anh đang hành động khác đi.'

Hermione cuối cùng cũng có thể bật ra câu nói.

'Tôi không hành động khác chút nào cả.'

Draco nói, bước về phía cô. Hắn bỏ qua câu vừa nãy của cô.

'Không ... Không, anh hành động như cái cách anh đã làm khi chúng ta ở Hogwarts. Luôn trêu chọc và làm những trò đùa tình dục ngu ngốc. '

Hermione lắc đầu. Cô nửa tin tưởng sẽ làm bạn với Draco khi cô nhìn thấy hắn ta trong bếp nhà hàng của cô, hắn ta rất tuyệt và nói rằng hắn sẽ không bao giờ làm tổn thương cô nhưng giờ cô nhận ra rằng mọi thứ thực sự không bao giờ thay đổi.

'Tôi nói em trông nóng bỏng. Đó là một lời khen ngợi, không phải là một trò đùa tình dục.'

Draco nói, liếc xuống cô ấy.

' Tại sao em lại hoảng sợ? Cứ yên tâm đi, Granger. '

Hermione không rời mắt khỏi đôi mắt xám của hắn một lúc, tự hỏi tại sao hắn lại hành động cá nhân như vậy. Có một lúc họ chỉ nhìn chằm chằm vào nhau trước khi Hermione lẩm bẩm điều gì đó về rượu và đi vào bếp, cắn môi khi nghe thấy Draco đi đằng sau cô. Cô lấy ra hai ly rồi rót cho cả hai lý một ít rượu, đưa cho Draco và nhấm nháp.Draco lấy ly rượu từ cô  rồi đưa mắt lên nhìn cô.

'Tôi đã mua cho em vài thứ ...'

'Tôi biết có một lý do để anh ở đây.'

Hermione lẩm bẩm, dẫn hắn ra khỏi bếp. Draco nhìn cô đi, đôi mắt hắn nhìn xuống đôi chân trần của cô rồi hít một hơi thật sâu trước khi đi theo cô. Hermione ngồi xuống ghế sofa, nắm lấy tấm khăn vòng qua lưng và che mình lại.

'Chết tiệt, tôi đang thưởng thức nó đó.'

Draco nói, giả vờ buồn bã khi hắn liếc xuống đôi chân được phủ kín của cô.

'Tôi không biết là mình có khách nên tôi không thèm mặc thứ gì đó phù hợp.'

Hermione nói, một màu hồng nhạt nở rộ trên má cô khi cô cố gắng che mình hơn nữa.

'May mắn cho tôi Tôi đã không nói với em rằng tôi sẽ đến. Em có thể đã tước tôi khỏi một tầm nhìn tuyệt vời như vậy rồi.'

Draco lẩm bẩm, nháy mắt với cô khi hắn nhận thấy cô đỏ mặt sâu hơn. Hermione mở miệng nhưng Draco đã cắt lời cô, không muốn cô hoảng hốt như trước. Hắn ta nhét vào túi và rút ra một lọ kem, đưa cho cô ấy xem.

' Cho ... vết sẹo của em'.

Hermione vô thức chạm vào cánh tay của cô nơi chữ 'Mudblood' đã được khắc hằn vào da cô. Đột nhiên, cô cảm thấy tồi tệ vì đã hét vào Draco trước đó. Hắn vừa mới cố gắng giúp cô ...

'Cảm ơn ...'

Hermione lẩm bẩm, nhấm nháp rượu trước khi đặt ly xuống. Cô đưa tay ra lấy cái lọ từ tay hắn nhưng Draco cũng đặt ly rượu của hắn xuống cạnh cô và mở nắp lọ.

'Ồ, không, anh không phải làm thế. Tôi có thể tự thoa nó lên. '

'Tôi biết tôi không cần phải thế.'

Draco đảo mắt khi hắn lại gần cô trên ghế sofa. Hắn nhẹ nhàng đưa tay ra để lấy tấm khăn ra khỏi thân người cô và sau đó nắm lấy tay cô, đưa mắt nhìn cô.

'Nhưng tôi muốn.'

'Tốt thôi.'

Hermione thì thầm, không thể từ chối  khi hắn chạm vào cô. Cô quan sát Draco khi hắn lấy ít trong lọ và bắt đầu bôi nó lên vết sẹo của cô. Cô đưa mắt lên nhìn hắn và nhận thấy một cái nhíu mày nhỏ bé trên gương mặt đó khi hắn làm việc. Draco liếc lên, thấy cô đang nhìn hắn, cái nhíu mày biến mất, biến thành một nụ cười giả tạo rõ ràng. Hermione thở dài.

'Tại sao anh không đưa Eva đến cùng?'

'Eva ... đi chơi với bạn trai mới và một vài người bạn trong công ty rồi.'

Draco nói, vẫy đũa phép trong bàn tay và loại bỏ hết kem thừa. Hermione liếc nhìn hộp khăn giấy trên bàn nhưng rồi nhận ra Draco đã nói gì đó.

'Đợi đã, cô ấy đã chia tay với anh hả?'

Hermione hỏi, cau mày một chút với Draco. Hắn không nhìn cô khi hắn đậy nắp lọ kem và đặt nó lên bàn, đưa cho cô một ly rượu và sau đó lấy của mình.

'Chúng tôi chưa bao giờ ... ở bên nhau. ' 

Draco nói, nhún vai.

'Chúng tôi sống cùng nhau, cô ấy đã giúp tôi vượt qua rất nhiều, và chúng tôi đã ngủ với nhau nhưng giờ cô ấy đã có bạn trai nên chúng tôi có xu hướng không làm điều đó nữa ... mối quan hệ rất phức tạp. '

'Cô ấy có sống với anh không?'

Hermione hỏi, khoanh chân và ngả người ra sau khi cô nhấp một ngụm rượu.

'Ừ ... căn hộ của chúng tôi rất nhỏ nhưng chúng tôi có một chiếc ghế sofa khiêm một chiếc giường .'

Draco cau mày một chút, không quen với việc hoàn toàn không có tiền. Bất cứ khi nào cả hai gặp mặt người khác, họ sẽ chỉ gặp nhau với tư cách là bạn cùng phòng nhưng khi bình thường, họ thường sẽ an ủi nhau. Draco cười khúc khích.

'Cô ấy thích ở lại căn hộ của bạn trai mình, đó là lý do tôi ở đây. Tôi đã ở trong căn hộ chết tiệt đó cả ngày, tôi chỉ cần đi ra ngoài.'

Hermione che đi đôi chân của mình khi tấm khăn rơi nhẹ. Cô không nhận ra Draco bây giờ độc thân và nghèo đến mức nào. Vì cô cho rằng hắn đã ở với Eva trong một thời gian dài như vậy nhưng đó chỉ là như những người bạn có lợi ích trừ khi họ hẹn hò với người khác?
Draco mở miệng, định đưa ra một nhận xét dí dỏm nhưng điện thoại reo. Hắn liếc nhìn nó qua phòng và Hermione đứng dậy, để cái khăn dưới chân cô, khi cô đi qua nó. Draco nhìn cô, nghĩ rằng hắn sẽ vẽ cô như thế này khi hắn có cơ hội.

'Xin chào?'

Hermione trả lời điện thoại, đi về phía ghế sofa. Cô hơi nhíu mày khi ngồi xuống cạnh Draco và nhấp ngụm rượu. Draco có thể nghe thấy tiếng hỗn loạn từ nơi hắn ngồi mặc dù điện thoại không có loa lớn, hắn nghe thấy giọng nói của một người đàn ông hét lên. Hermione thở dài.

'Michael? Anh đang say hả? '

Draco trông có vẻ thích thú khi Hermione đưa điện thoại ra khỏi tai vì tiếng hét. Cô uống hết rượu trong hai ngụm nhanh chóng và đặt ly xuống trước khi nói, vào điện thoại.

'Michael? Chỉ cần ... an toàn, được chứ? Tạm biệt.'

'Ước gì tôi cũng say như vậy.'

Draco lẩm bẩm, tự mình uống rượu và đặt ly xuống khi Hermione đặt điện thoại lên bàn trước khi ngả người ra sau. Cô nhắm mắt lại, thở dài, và Draco nhướn mày.

'Cần tắm nữa không?'

'Draco, tôi cần có một đêm yên tĩnh.'

Hermione nói, mở mắt ra và nhìn hắn.

' Đi ra ngoài , uống nước hoặc làm bất cứ điều gì anh muốn. Hãy để tôi một mình.'

'Tôi muốn nói chuyện với em.'

Draco nói, nhún vai.

'Tôi đã có năm năm để suy nghĩ, tin tưởng, cố gắng để bản thân đối phó với sự thật rằng em đã chết. Bây giờ tôi đã phát hiện ra em còn sống và tôi không điên khi nhìn thấy em, tôi chỉ muốn ... ở bên em.'

Hermione nhướn mày, sẵn sàng để hắn ta kết thúc câu nói của mình. Draco đưa tay ra và chạm vào một sợi tóc của cô, cuộn tròn quanh ngón tay hắn và để nó đi. Rồi hắn vuốt nhẹ một ngón tay cái lên gò má hơi ửng hồng, cong những ngón tay quanh gáy cô. Hermione nhìn xuống, đỏ mặt.

'Tôi có bạn trai rồi.'

Hermione nhắc nhở hắn mặc dù giọng cô rất yếu ớt.

'Chúng tôi đã từng ở bên nhau, em biết đấy, và chúng ta không chính xác là đã chia tay.'

Draco nói, mặc dù họ hầu như không hề hẹn hò. Chỉ là toàn bộ những lời tán tỉnh và dành thời gian cho nhau. Hermione nhìn hắn, cười khúc khích một chút khi cô thấy mình được nhân đôi trong mắt hắn. Draco mỉm cười và nhìn vào đôi môi của cô.

'Và tôi thực sự đã nhớ em suốt những năm qua.'

'Draco.'

Hermione cố gắng lắc đầu nhưng tay Draco vẫn lơ lửng trên cổ cô. Cô hít một hơi thật sâu và nhìn hắn, cau mày một chút.

'Dừng lại đi.'

Draco nhướn mày trước sự đột ngột của cô nhưng Hermione đảo mắt khỏi hắn. Hắn khẽ thở dài nhưng vẫn bỏ tay ra khỏi cổ và má cô trước khi ngả người ra ghế sofa, vẫn nhìn cô. Hermione nhìn xuống hai bàn tay đang đặt trên đùi và cắn môi một chút.

'Em có muốn tôi rời đi không?'

Draco hỏi, giữ cho mắt mình dán chặt vào cô. Hắn đợi câu trả lời nhưng Hermione không ngước lên hay nói bất cứ điều gì, hắn nghiêng người về phía cô một chút.

'Chỉ cần nói gì đó và tôi sẽ rời đi. Có nhớ lá thư đó không? Tôi đã nói rằng tôi sẽ quay lại với em sau tất cả những gì đã xảy ra nhưng nếu em không muốn tôi ở đó thì tôi sẽ rời đi. '

Hermione quay lại một chút để nhìn hắn, hơi ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt hắn gần hơn một chút so với cô dự đoán. Ký ức về năm thứ sáu của họ ùa về trong cô khi cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu xám dường như đang giữ đôi mắt của chính mình. Mặc dù hắn ta đã tỏ ra rất kiêu ngạo với cô, nhưng cô cảm thấy một sức hút mãnh liệt kéo cô về phía hắn.
Draco nhếch mép một chút, một bên mặt hắn ta nhấc lên khi cô chỉ nhìn hắn chằm chằm. Tay cô từ từ đưa ra và chạm vào hàm hắn. Nó vẫn được điêu khắc đến mức hoàn hảo ngay cả sau năm năm, cô nhận thấy điều đó. Hắn không thay đổi nhiều về ngoại hình, nhưng hắn chỉ thay đổi một chút về tính cách. Draco để những ngón tay cô gặm nhẹ trên hàm mình.

'Granger, nếu em muốn hôn tôi thì đừng lãng phí thời gian của tôi nữa. Chỉ- '

Draco đảo mắt nhưng bị cắt đứt khi đôi môi của Hermione khẽ áp vào môi hắn.
Draco cảm thấy ngứa ran trong môi ngay từ nơi Hermione đã hôn hắn. Cô nán lại một giây trước khi khẽ dứt đi. Draco nhắm mắt lại và kéo cô lại gần, hôn cô lần nữa khi tay hắn vướng vào mái tóc ướt một phần của cô. Hermione hôn lại hắn, mọi suy nghĩ lý trí đều rời khỏi tâm trí cô lúc này.  
Draco hơi nghiêng đầu, khẽ mở miệng ra để hôn cô với niềm đam mê nhiều hơn. Hắn muốn cô cảm nhận được hắn đã nhớ cô nhiều như thế nào, hắn thích cô nhiều như thế nào, vì hắn không thể, vì cuộc sống của hắn không thể thiếu cô. Hermione ngập ngừng mở miệng ra nhưng đột nhiên lùi lại khi cô cảm thấy lưỡi hắn trượt vào miệng cô.

'Draco, tôi ...'

Hermione lắc đầu, nhận ra tay cô đang nắm lấy áo trước của hắn. Cô từ từ buông áo hắn ra, nhìn cô kinh hoàng, rồi ngước lên nhìn hắn.

'Tôi ... tôi rất xin lỗi.'

'Sao vậy? Để làm gì? Tôi đang tận hưởng chính mình.'

Draco cười khúc khích trước biểu cảm kinh hoàng trên khuôn mặt cô ấy nhưng hắn ta đột nhiên đứng dậy khi đôi mắt liếc nhìn thời gian.

' Chúng ta nên tiếp tục lần này nữa. '

'Gì?'

Hermione hỏi, có vẻ hơi bối rối khi nhìn hắn bước về phía cửa. Cô đứng dậy, để tấm khăn rớt xuống sàn, rồi đi theo hắn ra cửa khi hắn đang mở nó.

'Anh đi đâu vậy?'

'Về nhà.'

Draco nhún vai, để cánh cửa mở và quay sang cô. Hắn nhếch mép.

'Cái gì, em muốn tiếp tục hôn tôi à?'

Phải, Hermione nghĩ ngay lập tức nhưng cô lắc đầu.

'Tôi xin lỗi vì đã hôn anh. Tôi không biết chuyện gì vừa xảy ra với tôi nữa. '

Hermione cau mày một chút và bối rối cắn môi.

' Tôi sẽ không làm điều đó một lần nữa đâu. '

'Ồ, làm ơn, làm lại đi.'

Draco nói và cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô. Hắn lùi lại nhưng những ngón tay sượt qua đùi trần của cô trong một giây. Hắn nháy mắt.

'Tôi chắc chắn... Tạm biệt, Granger.'

Draco quay lại và bắt đầu đi xuống hành lang, để lại một vệt ấm áp mỗi nơi hắn chạm vào Hermione. Cô nhìn hắn đi, cảm thấy có sự yếu đuối ở đầu gối. Hôn hắn lần nữa thật là ... phấn khởi. Cô không muốn dừng lại nhất là khi cô nhẹ nhàng mở miệng cho hắn.

'Ôi, Merlin.'

Hermione lắc đầu, liếc nhìn căn hộ của Michael trước mặt cô rồi đóng, khóa cửa. Cô dựa vào nó và cố gắng thở.
Hermione cố gắng suy nghĩ hợp lý. Cô yêu Michael hơn bất cứ điều gì nhưng giờ Draco đã bước vào cuộc đời cô và tất cả những ký ức về hắn đã trào dâng. Cô không muốn hắn rời đi. Nếu hắn không bao giờ quay lại thì sao?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip