Chương 71 -72
Chương 71:
Tiếng vĩ cầm réo rắt như xa như gần dập dờn lôi kéo Yuuki ra khỏi giấc ngủ say sưa. Đôi lông mi cong dài rung rinh, cặp mắt xinh đẹp lười biếng híp mở. Cả căn phòng ám sáng nhờ vài tia nắng lọt qua rèm cửa dày. Chỗ này không phải là phòng ngủ của cô, đây là ý nghĩ đầu tiên loé lên trong cái đầu còn trì độn buồn ngủ của Yuuki. Cô khẽ cựa mình, mới phát giác cả thân thể như không phải của bản thân, mệt mỏi rã rời kinh khủng. Cái xúc cảm mềm mại từ lớp chăn phủ trên người cho biết, cô lúc này...không mặc chút gì cả. Hai gò má phút chốc đỏ ửng, Yuuki đã nhớ ra, chỗ này là đâu, và tối qua đã trải qua chuyện gì. Nhớ tới đêm qua khản cả giọng cầu khẩn, vậy mà Shinobu vẫn không buông tha, cô rấm rức ai oán. Tuy nhiên, bản thân là ngây thơ tự đưa vào miệng sói, bị ăn sạch sành sanh, thì có thể trách ai.... Dường như 'nghe được' tiếng oán thầm từ nội tâm Yuuki, cửa phòng ngủ mở ra. Tiếng violon êm ái trong phòng khách phát ra càng rõ ràng.
- Tỉnh rồi sao, bé mèo lười! - Shinobu mỉm cười, vẻ mặt rạng ngời như nắng sớm, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt phụng phịu dỗi hờn của người con gái trên giường. Cô còn kéo chăn che kín cả đầu lại, tỏ ý không thèm lý đến ai đó. Shinobu sủng nịch cười, cúi người xuống cạnh giường ôm luôn cả người lẫn chăn vào lòng. - Đừng che kín như vậy, ngộp lắm!
Tay cẩn thận kéo chăn ra, để lộ dần vẻ mặt bĩu môi hãy còn phụng phịu của Yuuki. Có thể không làm mình làm mẩy sao, cả người cô động một tý là thấy tê dại chua xót phải chết!
- Ngoan, em muốn 'nằm ngủ tiếp' hay dậy tắm thêm lần nữa trước khi ăn sáng? - Làm một cái chuồn chuồn hôn lên khoé môi cô gái, Shinobu ôn nhu hỏi. Tay vuốt ve lọn tóc vương vãi nơi gò má hồng hào của Yuuki.
Ngủ tiếp? Cô khẽ rùng mình, vì lựa chọn thứ nhất này được nhấn mạnh đầy ý tứ, rồi thêm cái ngón tay đang bắt đầu từ nghịch lọn tóc chuyển sang vuốt ve môi mình. Yuuki vội vàng nhanh nhẩu quyết định.
- Em muốn dậy ăn sáng! - Vừa nói xong, cô có xúc động muốn cắn đầu lưỡi của mình. Tại sao mới bị doạ một chút là đã đầu hàng chứ?
- Tốt! - Giọng nói trầm nhẹ du dương của Shinobu vang nơi đỉnh đầu. Chỉ trong chớp mắt, anh đã bế bổng cô còn cuộn mình trong chăn lên theo kiểu bế công chúa, rồi phăng phăng đi vào phòng tắm cạnh đó.
- Shinobu, em có thể tự tắm! - Mới đó còn hốt hoảng vươn tay bám lấy cổ anh để giữ thăng bằng, Yuuki chưa kịp gõ cho đại não của mình tỉnh táo lại thì đã phát hiện tay Shinobu đang bóc chăn ra khỏi người cô. Chân Shinobu gác lên một ghế gỗ nhỏ, còn cô thì bị đặt lên một đùi anh. Trước hai người, nước nóng từ bồn tắm tròn rộng đang bốc hơi lên nghi ngút, xen lẫn cả mùi hương liệu thoang thoảng, khiến chỉ ngửi thôi đã khiến cả người tỉnh thần.
Tay ngăn lại hành động của Shinobu, Yuuki giãy dụa muốn xuống. Mặt càng lúc càng đỏ.
- Ngoan nào! - Cánh tay đỡ lưng cô không chút di động, vững chắc giữ vòng kìm kẹp. Còn bàn tay thì nhanh chóng nâng nhẹ cằm Yuuki, môi dứt khoát ngậm lấy cái miệng nhỏ đang chuẩn bị ríu rít phản đối kia. Một tay kia của Shinobu cũng không chậm trễ, lớp chăn lông cừu quý giá bị vứt chỏng chơ trên sàn, để lộ thân hình mảnh mai yêu kiều của cô gái trong làn hơi nước mù mịt.
Về phương diện này, có thể nói là đàn ông bản năng, Shinobu hôn đến khi đầu óc Yuuki choáng váng đến hít thở không thông mới chịu bỏ qua.
- Anh... - Cảm giác được cả người trần trụi không một miếng vải trên thân, Yuuki ảo não co rúm cả người lại, vì cảm nhận được cơ thể Shinobu đang banh cứng dưới lớp áo sơ mi, tràn ngập dục vọng, sẵn sàng lại "ăn" bản thân lần nữa. Cô cúi đầu làm đà điểu chôn vào lồng ngực anh.
- Yuuki, em đừng tắm quá lâu đấy! Quần áo sạch để sẵn ở bên cạnh. Anh chờ ở ngoài. - Hít một hơi sâu, Shinobu chậm rãi đặt cô vào làn nước ấm nóng, ngắn gọn dặn dò mấy câu rồi rảo chân rời khỏi phòng tắm, bóng lưng tựa như chạy trối chết vậy. Vì nếu ở lâu thêm nữa, căn lý trí cuối cùng của anh sẽ hỏng mất.
Ngạc nhiên với động thái nơi Shinobu, Yuuki đồng thời cũng có chút thở phào. Vỗ vỗ hai gò má nóng ran như tôm luộc của mình, cô cũng dần lấy lại bình tĩnh mà để ý hưởng thụ thân thể sảng khoái trong bồn tắm nước nóng. Tuy biết bản thân đã được Shinobu tắm sơ sau khi bị anh lăn qua lăn lại cả đêm, cô vẫn thấy cả người như búp bê vải vậy, nếu không thư sướng tắm một trận nữa, chắc cô sẽ tiếp tục nằm lỳ trên giường mất.
Không để Shinobu đợi lâu, Yuuki rời khỏi bồn tắm khi cảm thấy cả người đã nhẹ nhàng thoải mái hơn. Đến khi nhìn giá gỗ để đồ, cô hơi ngẩn ra, vì nhận ra bộ đồ pyjama kẻ sọc nâu sạch sẽ tinh tươm trước mắt quen thuộc vô cùng. Đây là bộ đồ cô mặc tạm khi tới lần đầu tới căn hộ của anh. Gò má ửng hồng do nước nóng, càng trở nên đỏ hồng yêu kiều do ngượng ngùng. Khoé môi Yuuki gợn lên ý cười hạnh phúc, lại phảng phất như có như không mang theo luyến tiếc khôn cùng. Tay ôm lên bộ pyjama lên, cô vùi đầu vào mà tham lam hít ngửi hơi thở quen thuộc có mùi nắng ấm trong từng thớ vải. "Shinobu..."
Tại phòng bếp ở ngoài, Shinobu đang hí hoáy chuẩn bị bữa 'sáng', hay nói đúng hơn là "bữa cả sáng lẫn trưa" của hai người. Tay anh chuẩn bị bưng khay đồ ăn cuối cùng ra bàn, một đôi bàn tay trắng mịn bất ngờ từ sau lưng bịt lại mắt anh. Khoé môi Shinobu khẽ nhếch, cả người linh hoạt xoay lại, một tay vẫn cầm khay thức ăn, tay kia chớp nhoáng vòng ra sau ôm lấy eo ai đó, không để cho cô kịp đùa nghịch.
- Shinobu, anh phải phối hợp một chút chứ! - Yuuki bĩu môi, định phụng phịu làm mình làm mẩy với bạn trai mình một chút nhưng khổ nỗi, ngũ tạng miếu của cô lại không chút nào phối hợp mà đánh một tiếng trống vang dội. Gò má yêu kiều bèn thốc lên một mạt ửng đỏ mang tia quẫn bách.
- Xem ai đó cần bổ sung năng lượng rồi, ăn xong đi rồi em muốn chơi đùa thế nào cũng được. - Shinobu nhướng mày làm vẻ nghiêm túc, nhưng ánh mắt lại trắng trợn hiện lên tia trêu tức. Cộng thêm khúc 'chơi đùa thế nào cũng được' nghe mờ ám vô cùng, làm Yuuki không nhịn được hung hăng trừng anh một chút. Cô vừa đói vừa mệt như vậy là do ai chứ???
Không để Yuuki lên tiếng ai oán, Shinobu mỉm cười hôn chuồn chuồn lên môi cô, rồi nhẹ nhàng ôm bế eo cô, một bên tay vẫn bê khay đồ ăn, mà băng băng đi ra chỗ bàn. Mùi đồ ăn thơm lừng xộc vào mũi, Yuuki hoàn toàn bỏ quên vẻ giận dỗi ra sau đầu, vì bụng cô không có chí khí lại đánh thêm một hồi trống nữa.
Đấy là một bàn ăn sáng cực truyền thống của Nhật, có súp miso, món hầm Nimono, cải bó xôi ướp với dầu mè Aemono, cùng món chính là thịt hầm chua ngọt Nikujaga. Shinobu sủng nịch cười nhìn vẻ mặt sáng rỡ đầy hưởng thụ tựa như mèo con của Yuuki khi cô bắt đầu nếm từng ngụm bữa sáng do anh làm. Một cỗ ấm áp xúc động dâng tràn trong tim. Cảnh tượng một người con gái mặc đồ ngủ của bản thân, dùng bữa trong căn hộ mình, là điều mà trước kia Shinobu không bao giờ tưởng tới. Anh cứ cho là bản thân không có tâm, khi không biết bao nhiêu người con gái uyển chuyển tiến tới thể hiện nỗi lòng, mà chưa ai có thể khiến anh mảy may xúc động, kể cả Mari - cô bạn hàng xóm lâu năm, thậm chí có thể xưng là thanh mai trúc mã. Tuy vậy, tất cả đã thay đổi từ khi anh gặp cô.
"Không ai nói là anh đem lại cảm giác hiền lành, ấm áp và yên bình như ánh ban mai sao? Chắc anh được rất nhiều người yêu mến lắm." Shinobu không bao giờ quên cái cảm giác lần đầu hai người gặp nhau tại quán bar. Khi được cô thành thực tán thưởng như vậy, anh không đè nén được tia ngượng ngùng đầy lạ lẫm. Từng, rất nhiều cô nàng còn dùng những lời hoa mỹ hơn nữa, lại cũng không thể khiến bản thân xúc động như vậy. Và cái cỗ rung động xôn xao trong tim ấy vẫn chưa bao giờ mất đi. Chưa bao giờ... Cứ hễ đôi mắt xinh đẹp trong veo ấy vụt sáng nhìn bản thân, Shinobu lại nghe được trái tim bản thân nhảy lậu lên, sung sướng đập từng nhịp. Yuuki, chỉ có em, mới khiến anh cảm giác còn sống....
Dùng bữa xong, hai người cùng nhau dọn rửa chén bát, đồng thời rôm rả trò chuyện. Một màu hồng phấn bay phấp phới trong căn hộ, tựa như một đôi uyên ương trong tuần trăng mật. Chỉ tiếc là, không lâu sau, một đoạn nhạc chuông điện thoại đã thổi bay bầu không khí ngọt ngào, vì có người không thể nhịn được nữa....
- Công chúa của anh, đừng có để tên nhóc kia lừa gạt một hồi mà quên mất chiều nay đấy! - Sau đoạn nhạc ngắn ngủi, giọng nói trầm nhẹ của Ayato vọng lên đầy to rõ từ chiếc điện thoại trong phòng khách.
Nghe thấy âm thanh của kẻ phá đám đáng ghét, Shinobu bất đắc dĩ thở dài, u oán nhìn Yuuki. Anh đêm qua đã cẩn thận tắt điện thoại của cô đi, không ngờ vẫn bị quấy rầy chuyện tốt.
Nhận được ánh mắt 'đáng thương' từ phía bạn trai mình, Yuuki chỉ có thể buồn cười mà không thể nói gì cả. Nhất là sau vụ bắt cóc, anh Ayato đã mân mê điện thoại của cô một hồi. Yuuki thật không ngờ nó lại có thêm chức năng tựa điện thoại bàn thế này.
- Cũng không phải là em đi liền, Shinobu... - Không chịu được nữa vẻ mặt buồn thiu đầy 'oán phu' ấy nơi anh, Yuuki khẽ chu môi lầm bầm, rồi nhanh như chớp thơm nhẹ lên má anh để an ủi. Tay cô tiếp tục rửa nốt đống chén dĩa còn lại.
- Vậy chưa đủ! - Thừa dịp tay cô bận rộn, Shinobu giữ lấy gáy cổ mượt mà của cô mà làm một cái hôn sâu sắc đến độ Yuuki mơ màng thiếu chút nữa làm rớt cái dĩa trên tay xuống bồn rửa. Rồi anh thì thào bên tai cô. - Vĩnh viễn không đủ, Yuuki của anh....
Ở căn hộ bên cạnh, Mari vừa dùng trà vừa soạn tài liệu cho giáo sư cho tuần tới. Bất chợt, cô nghe tiếng nhạc réo rắt dần trỗi lên, như có cánh theo ban công rộng mở nơi căn hộ bên cạnh mà nhảy nhót ra với vòm trời rộng lớn bên ngoài. Từ duo bản Turkish March cho đến duet bản Song from a secret garden....
Mari không tự chủ được bước ra ban công phòng mình. Gió lồng lồng chơi đùa với những lọn tóc xoăn màu mận bên tai, đồng thời cũng lùa vào tai Mari từng tiếng nhạc êm tai kia. Càng nghe, cô càng không thể phủ nhận, khả năng phối hợp của hai người chơi, nhuần nhuyễn đến không ngờ. Đó không chỉ là sự phối hợp đến từ ăn ý quen thuộc, mà còn là sự hoà hợp, cảm ứng đến từ linh hồn.
Một giọt nước mắt trong suốt lăn dài từ khoé mắt Mari. Đây là điều bản thân cô vĩnh viễn không thể với tới. Dù bản thân chơi violon hay đến đâu, được ngợi khen đến đâu, nhưng... đó là chơi solo mà thôi. Còn nhắc tới hợp tấu, cô nghe ra được tiếng nhạc của mình không đồng điệu với của Shinobu, dù cô có cố gắng đến dâu chăng nữa. Bản thân...không thể trở thành tri kỷ trong tim Shinobu, cũng vì nhận định này mà cô quyết đoán chuyển hướng sang học trở thành nhạc trưởng. Cứ tự an ủi, có biết bao người cũng thất lạc như mình đấy thôi, Mari không tin và cũng không muốn tin, rằng sẽ có người có thể phủ định điều này. Vậy mà... sự thật trước mắt lại thẳng thừng cho cô một bạt tai để tỉnh mộng. Ngửa đầu nhìn bầu trời cao vời vợi trước mặt, Mari nặng nề thở dài.
Ngược lại với tâm tình ủ dột tràn ngập căn hộ hàng xóm, cặp tình nhân cứ theo đà nước chảy mây trôi mà không ngừng chơi từ bản nhạc này sang bản nhạc khác, hưởng thụ lấy cái cảm giác linh hồn quấn quýt giao hoà này. Và đó sẽ là buổi chiều hoàn mỹ với Shinobu nếu không có thêm cú điện thoại dễ ghét của ai đó nhắc nhở Yuuki 'nhớ về nhà'.
Ánh chiều vàng dát lên rèm cửa đang đung đưa theo làn gió ùa vào cửa ban công. Shinobu nhàn nhã ngồi bắt chéo chân lên ghế salon. "Nhà sao?" Anh tư lự. Không phải là anh không muốn ngay lập tức quải Yuuki về, cho cô một ngôi nhà thứ hai, nhưng đảm bảo mấy người bên nhà Minamoto, nhất là hai tên cuồng em gái kia, sẽ không cho phép điều đó xảy ra. Bản thân mà hó hé một từ về vụ này, anh nghi là sẽ bị ám sát ngay tối đó lắm!
Cùng lúc đó, của phòng ngủ mở ra. Yuuki đã thay bộ pyjama bằng một bộ quần yếm jeans với áo thun chấm bi, đầy chất cổ điển ý nhị mà không thiếu vẻ tinh nghịch đầy sức sống. Vì không nghĩ qua đêm ở nhà Shinobu, cô cứ nghĩ sẽ mặc lại bộ váy hôm qua, ai ngờ anh lại lôi ra một đống đồ nữ mới toanh còn gắn thẻ. Khoé môi Yuuki lúc ấy khẽ co giật, và cô thiếu điều rên lên : "Em đã có quá nhiều đồ rồi!". Hiển nhiên, cô nhớ tới phòng quần áo 'khủng bố' của mình tại lâu đài nhà Minamoto.
- Em xong rồi, Shinobu! Chúng ta đi chứ? - Yuuki vừa hỏi, vừa ngồi xuống cạnh anh trên bộ salon êm ái.
- .... - Ôn nhu nhìn cô một chốc, Shinobu bất ngờ ôm lấy cả người Yuuki vào lòng. Cằm nhẹ cọ xát lên mái tóc xám bạc mềm mại, rồi anh nhẹ thở ra. - Anh thật không muốn để em về chút nào, Yuuki....
- Vậy sao anh không bắt cóc em luôn đi!? - Khúc khích cười, Yuuki nói giỡn, mắt loé tia thẹn thùng lẫn giảo hoạt vui đùa. Dù sao bị Shinobu nói mấy lời ngọt ngào thường xuyên như vậy, Yuuki đã luyện được da mặt dày hơn chút rồi.
- Anh muốn lắm, nhưng luyến tiếc không còn mạng để mà thương em... - Siết chặt vòng tay một chút, Shinobu thì thầm đáp trả bên tai Yuuki, còn làm càn liếm vành tai cô một cái.
- Thương gì chứ! Anh chỉ giỏi bắt nạt em! - Gò má ửng hồng còn hơn phát sốt, Yuuki giãy ra khỏi vòng tay Shinobu, bĩu môi kháng nghị.
Anh vươn tay định bắt cô lại nhưng tiếng điện thoại dễ ghét từ ai đó lại phá đám bầu không khí trái tim giữa hai người. Gương mặt tuấn tú luôn mang vẻ ôn hoà của Shinobu lần này không nhịn được đen lại mặt chút, ánh mắt ủ rũ nhìn Yuuki, không tiếng động lên án hành động 'không đạo đức' của ông anh cô.
- Được rồi, đi thôi anh, không thì đến em cũng không làm bùa bảo mệnh cho anh được đâu! - Phì cười, Yuuki không chút khách khí trả đũa.
Một chốc sau, chiếc xe hơi kiểu dáng thể thao mượt mà lả lướt chạy ra từ gara ngầm của chung cư. Ở ngõ nhỏ đối diện xéo với toà nhà, chiếc xe hơi đen đậu im lìm cả đêm qua cũng khởi động mà theo đuôi xe của Shinobu từ một khoảng cách không xa không gần. Những bụi cây gần đó cũng thoáng rục rịch cành lá, với những bóng đen vụt chạy đi. Bốn bề khu nhà lúc này đây, mới thực sự trở về với an tĩnh....
- Công chúa nhỏ của anh! - Vừa đến cổng lâu đài Minamoto, Yuuki đã được chào đón nồng nhiệt bởi một dàn người hầu của lâu đài cùng với hai ông anh mình. Mới nhấc chân ra khỏi xe hơi, cô đã bị Ayato ôm bế lên xoay một vòng, làm chính cô thiếu điều cho là bản thân đã rời nhà thật lâu, mà không phải chỉ mới một đêm.
- Anh Ayato, anh bỏ em xuống được chưa? - Tay nhẹ đấm lên ngực ông anh, Yuuki rầu rĩ lên tiếng. Cô có còn là con nít nữa đâu mà anh cứ suốt ngày bồng với bế chứ!!
- Gì chứ, bé Yuuki có bạn trai nên cho ông anh ra rìa phải không? - Ayato 'chua chát' lên tiếng, nhưng cũng không phật ý Yuuki mà đặt cô xuống. Nhưng từ anh mắt rũ rượi cùng thần thái ưu thương nơi anh, hoàn toàn là hình ảnh cún con bị bỏ rơi, lên án cô 'gặp sắc quên thân'.
Mấy nữ hầu đứng xung quanh dù đã bắt đầu miễn dịch với hình tượng mới mẻ này nơi cậu chủ, vẫn không nhịn giật giật khoé môi, ráng nín lại biểu tình buồn cười lẫn run rẩy nổi da gà của mình.
- Anh Ayato, Yuuki chỉ không muốn bị đối xử như là một đứa nhỏ mà thôi. - Như để chứng minh lời bản thân, Shinobu đứa tay nhẹ ôm lấy vai cô mà hôn một ngụm lên gò má phớt hồng, rồi đưa mắt đối diện với Ayato mang theo như có như không thách thức.
- Hừ, tôi chỉ sợ con bé còn trẻ người non dạ mà bị tên xấu xa nào đó dỗ ngọt lừa xoay quanh mà thôi! - Hừ lạnh giọng mũi, Ayato đáp lại. Không khí giữa hai thanh niên bốc mùi thuốc súng nồng nặc.
- Anh yên tâm, tôi sẽ bảo vệ Yuuki khỏi bất cứ kẻ có ý đồ xấu nào. - Hoàn toàn bỏ qua ý ám chỉ rõ rành rành nơi Ayato, Shinobu ôn nhu lên tiếng đảm bảo đầy chắc nịch.
- Anh Louis, hai ta nên vào trong thôi, không thì để ông bà ngoại và hai mợ đợi lâu không hay. - Đảo mắt trợn trắng nhìn trời, Yuuki không thể không quen hơn nữa cái cảnh tượng 'thường ngày ở huyện này', và xoay qua lôi kéo ông anh Louis đi vào trong, bỏ hai vị kia lại sau lưng.
Một cái quay người, mái tóc xám bạc phất lên, tia lấp lánh dù chỉ một thoáng loé lên, lại như kim cương sáng rọi dưới ánh tà dương rực rỡ. Đáy mắt Louis xẹt qua tia quang mang lo ngại, nhưng tay anh vẫn như thường lệ sủng nịch xoa nhẹ đầu Yuuki.
- Công chúa nhỏ nói đúng, anh không nên vì "người ngoài" mà lầm lỡ tụ hội gia đình. - Phiên dịch câu nói của Yuuki vặn vẹo qua nghĩa khác, Ayato không bỏ qua cơ hội ác độc châm chọc Shinobu một phen.
Lần này, Shinobu cũng không đáp lại. Cặp mâu hổ phách lẳng lặng nhìn theo bóng lưng Ayato đầy nghiền ngẫm. Đáy lòng anh trồi lên một dự cảm khó hiểu không thôi. Ánh mắt của Ayato khi nhìn bản thân...
... Ở một toà nhà khác gần bến cảng Yokohama. Chiếc xe hơi đen luôn theo đuôi nhóm Yuuki đến tận cổng lâu đài Minamoto đã quay đầu xe mà chạy tới chỗ này.
Ngay tại ban công toà biệt thự với phong cách kiến trúc châu âu này, một thanh niên đứng tựa trên lan can mà hóng gió biển. Quả cầu lửa khổng lồ rúc dần xuống đường chân trời thăm thẳm, kéo theo những dải ánh sáng cam đỏ sóng sánh khắp không gian. Aoi cứ im lặng đứng đó. Đôi tròng mắt màu lam dường như hoàn toàn bị nhuốm đẫm bởi sắc vàng đỏ trước mặt, quỷ dị loé sáng. Cánh cửa đối diện nơi anh nhẹ nhàng mở ra.
- Mọi chuyện vẫn bình thường? - Chẳng màng quay lưng lại, Aoi chỉ nhàn nhạt hỏi.
- Vâng, thưa cậu chủ, người khác đã tới thay ca. - Người vừa tới nghiêm cẩn cúi người báo cáo. Giọng nói ồm ồm, mái tóc tém màu hoa tiêu rối bù, râu xồm xoàm do chủ nhân lười cạo đi, người đàn ông trung niên vận một bộ đồ giản dị với áo thun, quần tây, áo jacket jeans. Nhìn qua sẽ chỉ cho đó là một người bình thường, nếu bỏ qua chỗ lưng quần hơi cộm lên dưới lớp áo jacket. Một khẩu súng ngắn đầy đạn được giắt ngay đó, sẵn sàng cho bất cứ trường hợp cấp bách nào. Sự hiện diện của nó, cũng đồng thời chứng minh thân phận người đàn ông - một trong những hộ vệ của cậu con trai duy nhất của ngài nghị sỹ Kaji đầy quyền lực lẫn ảnh hưởng trong Tham Nghị viện.
Nhưng dạo gần đây, công tác của người cận vệ trung thành đầy tài năng này lại bị chuyển sang theo dõi cô gái trong lòng Aoi. Hắn đáy lòng có phần phản đối việc này, đơn giản vì cảm thấy đây là làm việc thừa. Vì đã có ít nhất 4 lực lượng khác nhau âm thầm bảo vệ cô gái vàng này, mỗi bên đều ẩn ẩn phát hiện ra thân phận lẫn nhau, chỉ là không chính thức gặp mặt mà thôi. Hơn nữa, đứa con gái nhà Minamoto lại không là bạn gái của cậu chủ. Cứ suốt ngày nghe tin tức về cô, quấn quýt lấy cô gái thế này, chẳng khác nào uống rượu độc giải khát cả. Nhưng bản thân hắn chỉ là hộ vệ, cũng chẳng thể lướt quyền mà xen miệng vào chi cho bị tội.
- Maito. - Aoi lúc này đã chuyển tư thế, mà ngồi vắt vẻo lên ban can, quay lưng với cảnh xế chiều rực rỡ trên biển. Tay cầm một điếu thuốc mới được lấy ra từ túi áo sơmi của anh. Biết cậu chủ muốn gì, người cận vệ trầm mặc tiến tới bật lửa cho anh. Xả ra một ngụm khói thuốc dài, Aoi lười biếng ra lệnh. - Chuẩn bị đi, tối nay tôi muốn đi ra giãn xương giãn cốt một chút!
- Vâng, cậu chủ.
Ánh tà dương nóng ấm phủ lên lưng, nhưng Aoi vẫn cảm thấy thật lạnh lẽo, lạnh đến từng tế bào trong người mình. Gương mặt anh tuấn, điển trai chìm dưới bóng ma mà những tia ánh nắng không thể rọi tới. Khoé môi gợi lên, như cười mà không cười. Cả thân hình nhìn như một con báo nhàn nhã tắm nắng, lại vẫn không che đi được tia nguy hiểm âm u đầy dã thú, sẵn sàng phác lên xé xác đối thủ của mình. Maito bất giác không rét mà run, âm thầm ai điếu cho mấy tên sẽ gặp xui tối này.
Là một thành phố cảng biển sầm uất nhộn nhịp, Yokohama chưa bao giờ thực sự có thứ gọi là 'yên tĩnh' khi về đêm cả. Hàng loạt ánh đèn neon rực rỡ, rọi theo những bước chân trẻ sôi động, những tiếng hò hét của tuổi thanh xuân phản nghịch, cùng với... từng đợt xe máy gầm rú, chạy băng băng qua mấy dãy phố liền. Người dân của mấy khu phố dù muốn dù không cũng quen dần với mấy âm thanh thỉnh thoảng ong ong lỗ tai về đêm thế này. Báo cảnh sát? Cảnh sát cũng không phải sống 24/24 với họ, mà cái đám vô lại thích đua xe này có khi là du côn bình thường, có khi lại thuộc cái phần tử mà ai cũng phải dè chừng - Yakuza. Họ cũng không muốn dính tới những kẻ đó, chẳng khác nào đùa với lửa cả, cùng lắm thì âm thầm hỏi thăm tổ tông tám đời của đám quấy phá này cho bõ cơn bực thì thôi.
Mấy kẻ đang được nhóm dân chúng 'nhớ thương' thì đang vội vàng rồ ga phóng nhanh xe đến địa điểm tụ tập. Một công trường thi công dang dở.... Dưới ánh đèn đường mờ nhạt, là những miếng gạch chất đống, những ống tuýp sắt ngốn ngang... Đã có một người ngồi trên mấy tấm xi măng xếp thành bậc thang, cả hơn nửa gương mặt giấu dưới mũ áo trùm đỏ bắt mắt, sắc màu tiêm diễm duy nhất giữa cái cảnh sắc trắng đen này. Tấm vai gầy nhưng dài rộng, phần cằm rộng dài lộ ra cùng bờ môi lạnh bạc khẽ mỉm cười, từ những điều này có thể đoán được đây là một thanh niên trẻ tuổi. Vậy không có nghĩa là đây một anh chàng hiền lành vô hại với khoé môi tủm tỉm ôn hoà. Vì khi đám đua xe vừa thi nhau dừng xe lại, chữ đầu tiên mà cả đám hô lên là...
- Aniki*! Tụi em đã đến! (* Aniki - từ lóng = đại ca)
- Nếu đã có mặt đủ hết, vậy đi nóng người thôi... - Vẫn không kéo mũ trùm đầu ra, người thanh niên lười biếng đứng dậy. Cả đám du côn đối diện anh trầm trọng hít thở, vì ai cũng rõ, trị số bạo lực của vị đại ca này là khủng bố cỡ nào. Từng có tên không phục anh chiếm vị trí đầu lĩnh mà trở thành ví dụ đi đầu mấy kẻ dại dột bạt râu con hổ dữ này. Vậy nên trong giới du côn, vị đại ca luôn mặc áo khoác đỏ càng trở nên nổi tiếng với biệt danh Tora. Từng có nhóm yakuza cỡ nhỏ muốn mời chào anh, nhưng lời ngỏ bị thẳng thừng từ chối. Thủ lĩnh nhóm yakuza đó muốn cho Tora uống 'rượu phạt' nhưng cuối cùng thì cả băng bị aniki độc thân đến san bằng cả ổ, thậm chí còn tốt bụng gọi xe cứu thương đến hốt cả bọn đi. Còn tại sao mấy băng Yakuza lớn hơn tại Yokohama lại im lặng với mấy hành động càn rỡ khác nơi vị đại ca trẻ tuổi này thì... đó.. còn là một bí ẩn....
Mà khi Tora nói 'nóng người', nghĩa là anh ta đang tìm những kẻ xui xẻo để 'phát tiết'. Và trong thế giới đen tối này, kẻ ngốc muốn tìm chết lại không thiếu. Mấy đứa đàn em vội vàng ngay lập tức đưa ra danh sách những nhóm đối thủ trong vùng để làm kẻ chết thay, không thì chính họ sẽ là kẻ bi ai trong tối này.
.... Hai tiếng sau.... Tiếng rên rỉ như u linh phiêu đãng khắp con phố tối om hoang vắng. Gần hai chục tên vai u thịt bắp với cánh tay xăm đủ loại nằm lăn lộn trên mặt đất, vì không bị gãy xương thì cũng bị trật khớp. Từng đợt đau đớn không ngừng ăn mòn dây thần kinh thép của những kẻ luôn sống nơi đầu đường xó chợ như chúng, mà cả đám lại chỉ nén xúc động muốn rống lên cho thống khoái, chỉ vì vị hung thần kia phiêu phiêu nói hai chữ "ồn ào". Họ cũng không muốn 'chết' thêm nữa, lòng âm thầm cầu nguyện Tora nhanh chóng rời đi.
- Dọn dẹp đi! - Giống như thảm cảnh của mấy tên du côn 'cảm động trời đất', vị đại ca sau khi giãn gân giãn cốt một trận, chỉ đơn giản bỏ lại vài chữ cho mấy đứa đàn em rồi lững thững rời đi.
Chiếc áo khoác đỏ hoàn toàn trở nên sẫm màu so với lúc đầu. Hiển nhiên, vì nó đã được phủ lên một lớp 'màu nước' mới. Chiếc quần jeans cũng không tránh khỏi số phận tương tự, với những vệt nâu sẫm loang lổ khắp nơi. Tora cũng chẳng để tâm đến vẻ nhếch nhác bấy giờ của mình. Bước chân anh lang thang vô định đến một bãi đất bỏ hoang. Nguồn sáng duy nhất là ngọn đèn đường lung lay sắp đổ với bóng đèn chớp nháy liên hồi, có thể tắt ngúm bất cứ lúc nào. Vài bụi cỏ hoang cao gần đầu người rải rác xung quanh, nghiêng ngửa theo chiều gió đêm mát lạnh. Thỉnh thoảng vang lên giữa khung cảnh tiêu điều là tiếng chít chít nghe rợn người của đám chuột cống ẩn núp gần đấy. Tora rảnh rỗi chán đến chết mà đi ra tuốt chỗ khỉ ho cò gáy này? Không hề, anh chỉ muốn lôi một con chuột bự ra thôi. Lý do vì sao anh chịu khó đi xa như vậy, chỉ đơn giản vì đây không là một con chuột bình thường.
- Còn không định ra? - Vừa dứt lời, Tora chuyển đầu qua hướng con đường nhỏ bên trái mình. Anh biết rõ... vị trí kẻ theo đuôi...
Đáp lại anh, mảng không khí nơi tầm mắt Tora hướng về, thốt nhiên vặn vẹo khác thường. Một thân hình nhỏ gầy dần dần hiện hình. Một đứa bé gái, mắt hồng, tóc hồng, vận một bộ quần yếm với áo trắng rộng thùng thình dơ hề hề, với hai cánh tay gầy khẳng khiu đến quỷ dị. Nhìn thoáng qua, đó là một đứa nhỏ cỡ 10 tuổi trông thật đáng thương với đôi mắt to tròn run rẩy nhìn về phía Tora.
Tuy vậy, vẻ tội nghiệp này của cô bé chẳng tí ti đả động được tình thương trong anh chàng. Khoé môi ngoéo lên một độ cong khinh miệt. Tuy đứa nhỏ không nhìn thấy vẻ mặt Tora dưới lớp áo trùm đầu, nụ cười kia của anh đã trắng trộn nói rõ. Cả người con bé run lên bần bật, mặt cúi gằm xuống trước mặt, thổn thức kêu lên, nghe như sắp khóc đến nơi:
- Vì cái gì? Vì cái gì ngay cả oniisan cũng không giúp Yuno? VÌ CÁI GÌ? - Gương mặt khuất dưới bóng đêm vụt ngẩng lên, để lộ đôi mắt mở to cồ cộ mang theo điên cuồng. Cô bé tự gọi là Yuno, vừa rống lên, vừa như tia chớp chạy đến trước mặt Tora. Bàn tay xương xẩu, hay phải nói là da bọc xương của con bé, quỷ dị dài ra móng vuốt sắc nhọn loé sáng đầy sắc nhọn dưới ánh đèn mờ. - Papa nói, nếu onii-san không chịu giúp Yuno, thì là người xấu. Và Yuno, phải đánh người xấu!
Gương mặt đáng thương trước đó của con bé đã thay bằng biểu tình cười nhe răng le lưỡi đến rợn tóc gáy. Mái tóc ngắn bù xù phất phơ lay động, và bằng một tốc độ khó tin trở nên dài ngoằng lung lay đầy nguy hiểm trong không khí. Vì sao nói nguy hiểm? Vì sự lấp lánh tựa kim loại từ những búi tóc như bạch tuộc này dưới ánh đèn trắng mờ.
"Một con quái vật nguy hiểm." Đây là ý nghĩ đầu tiên nhảy vào đầu Tora khi chứng kiến kiểu biến sắc mặc nơi đứa nhỏ. Một người có nhiều siêu năng lực không phải là chuyện quá hiếm có, nhất là đối với người thừa hưởng dòng máu của yêu tinh ayakashi. Nhưng... đó cũng có thể là do con người cố ý tạo ra.... Vừa nghĩ, Tora vừa nhanh như cắt uyển chuyển đẩy những móng vuốt sắc bén từ Yuno qua một bên. Cả thân thể anh cũng linh hoạt né đi những đòn tấn công vũ bão từ mấy lọn tóc 'bạch tuộc' ghê tởm kia. Rất nhanh, Tora phát hiện ra, khả năng chiến đấu của con bé tên Yuno này thô bạo mà không có hệ thống chút nào, càng khẳng định suy luận trong đầu anh. Dưới lớp áo trùm đầu, mày Tora nhăn lại, đồng thời đáy mắt loé tia chán ghét cũng như thương hại...
- NGƯỜI XẤU! NGƯỜI XẤU! Yuno đánh kẻ xấu! - Gằn lên hô từng tiếng, Yuno sau lại há mồm rộng hoác ra. Cái lưỡi đỏ hồng của nó như lưỡi ếch bất ngờ phụt dài ra, mục kích đầu Tora.
XOẸT!!!!
..............................................
Chương 72:
XOẸT!!! PHỤT!!! Tiếng vải rách toạc, cùng một tiếng súng giảm thanh vang lên.
- É! AH.... - Viên đạn vô cùng chính xác bay xuyên qua cái lưỡi dài ngoằng của Yuno khiến con bé ré lên vì đau. Từng giọt máu đỏ nhỏ tong tong xuống mặt đất.
Còn Tora, mũ trùm của anh bị xé đôi nơi đỉnh đầu, nở rộ một vệt đỏ tươi xẻ dọc vầng trán no đủ. Mái tóc vàng óng sắc màu của mặt trời, đôi mắt xanh lơ như ẩn nấp cả một mảnh trời, gương mặt điển trai, một bên tai đeo đầy khuyên trông cực sành điệu, anh chàng đại ca biệt danh Tora này không ai khác là Aoi Kaji. Khoé môi luôn nhẹ cười mê hoặc trái tim các thiếu nữ đã bị thay bởi một độ cong lạnh lùng, khốc liệt.
Tách! Tách! Tia điện loé sáng quanh hai nắm tay của Aoi. Yuno lúc này thở hổn loạn trong tiếng khò khè phát ra từ cổ họng không ngừng nôn ra máu. Cả thân người con bé co rúm lại trong sợ hãi lẫn hưng phấn khi thấy lực lượng kích phát nơi kẻ từng là con mồi của mình. Yuno muốn sức mạnh này, vì nó thật 'ngon', thật hấp dẫn.
- Bé con, onii-san cũng rất thích đánh kẻ xấu. - Thanh âm du dương, đã mang theo tàn nhẫn rợn người. Lúc này đây, vị trí đã bị đảo ngược, con mồi... trở thành thợ săn. Không, nói chăng, đây chỉ là một thợ săn khoác da một con mồi mà thôi.
Giật giật thân mình, Yuno nhe răng nhìn Aoi rồi cả người thốt nhiên biến mất. Mà Aoi lại biết, con bé này chỉ ẩn đi thân thể nó mà thôi, bằng chứng là mặt đất không ngừng in lại một loạt những vòng tròn đỏ tươi - dấu ấn thắm đượm một tồn tại đầy tội lỗi. Nhưng rồi, những giọt máu lại dừng rơi. Nó không chạy trốn mà là muốn... Aoi nheo mắt, tay rất nhanh làm ra phản ứng. Cú đấm bọc hằng sa hằng số tia điện dứt khoét đấm vào không trung ngay bên phải anh.
- AH!!!! - Một tiếng hét đầy cao âm xé ngang màn đêm. Hiển nhiên, con bé Yuno trúng đòn. Dẫu vậy Aoi lại nhíu chặt mày, vì theo cảm giác chấn động từ nắm tay truyền lại, anh thấy giống như đấm vào một khối đá hay kim loại vậy. Nhìn qua Yuno nằm lăn dưới đất, Aoi biết mình không nhầm. Cả thân hình con bé giờ đây, toàn thân một màu xám bạc, tựa như một khối kim loại dẻo biết di động vậy. Xui cho nó là lại đụng trúng người có năng lực khắc tinh thứ này - kim loại chẳng phải là thứ dẫn điện cực tốt sao? Dù vậy, Aoi cũng không khinh suất, tuy là vật nhân tạo với trí thông minh kém cỏi, nhưng con bé đã có thể vận dụng vài siêu năng lực cùng một lúc. Đây mới là vấn đề nguy hiểm, vì anh không biết được nó có bao nhiêu khả năng khác nhau.
- Maito, gọi người bao quanh khu vực! - Aoi trầm giọng ra lệnh. Người cận vệ này luôn luôn ở gần đây, tiếng súng vừa nãy cũng là từ tay ông ta. Mặc cho thừa hưởng dòng máu nhà Takamura đầy tài năng, anh vẫn là quý tử của một nghị sỹ đầy quyền lực, vậy nên dù thế nào đi chăng nữa, luôn có một nhóm vệ sĩ ẩn gần đó để đảm bảo an toàn. Những lúc bị nguy hiểm, Aoi vẫn rất hiếm khi vận dụng họ, vậy mà lúc này đây.... Nếu là bình thường, anh thích tự thân vận động hơn, nhưng cái cỗ phiền táo lẫn chán ghét không rõ dâng lên trong lòng lại thúc đẩy anh phải bắt lại vật nhỏ nguy hiểm này. Còn như không được, thì phải...giải quyết nó triệt để. Aoi cảm giác, một khi con bé chạy thoát, tương lai anh sẽ hối hận lẫn khổ sở vô cùng, và... quả thực, trực giác đã không lừa anh....
- Rõ, cậu chủ! - Tiếng người vệ sĩ trung niên trầm ổn đáp lại.
Yuno lúc đấy cũng đã trở mình bật dậy. Cả người vẫn run run chứng minh di chứng bị 'sét đấm' vẫn còn đó. Đôi mâu hồng lồi lên hết cỡ, loé tia man rợ điên cuồng như một con thú dại mặc kệ nguy hiểm chỉ biết nhảy lên cắn người.
- Kẻ xấu! Kẻ xấu! Papa nói, Yuno muốn gì thì phải có, ai không đưa, thì là KẺ XẤU! Chỉ cần Yuno đánh chết kẻ xấu, là tốt rồi.... - Con bé cứ thế càm ràm, mặc cho cằm tiếp tục nhiễu nhạo máu tươi.
Aoi nhướng mày, khịt mũi làm vẻ xem thường. Biểu tình này nơi anh hoàn toàn kích thích con bé, hoàn toàn đánh mất phần lý trí còn lại trong người. Yuno giờ đây chỉ muốn nhảy lên cắn xé kẻ xấu này cho hả giận. Cả người ngồi chổm hổm giống một con ếch, con bé đột ngột vọt lên, bắn về phía Aoi. Người sau cũng gồng mình, tay đấm tí tách đầy tia sét giơ lên chuẩn bị lên đòn.
Kỳ dị thay, cả người Yuno tan biến cái một trên đà lao tới và chưa tới một giây sau xuất hiện ngay sau lưng anh. Dẫu vậy, Aoi không chút hoảng loạn hay giật mình, khoé môi bạc lạnh cong lên một độ cong khinh miệt.
ĐÙNG!
- AH!!!! - Đón lấy hàm răng trắng loang lổ máu tươi của Yuno là một cú phản chấn đầy rung động bởi một tấm lưới điện vô hình không dưới ngàn volt bọc quanh Aoi. Ẩn nấp gần đó với súng cầm sẵn trên tay, Maito dường như có thể ngửi thấy mùi thịt khét trong không khí. - K...ẻ... xấu.., đánh...kẻ...xấu.
Da thịt khắp người nhuộm một màu đỏ sẫm, mái tóc hồng xơ xác như một đám rắn lít nhít cố gắng ngo ngoéo đang giãy chết, Yuno lắp bắp liên hồi, đối mắt to cồ cộ hoang dại nhìn lên Aoi.
- Bé con, tuy onii-san không thích điều này, nhưng... bé con quá nguy hiểm. - Lời chưa dứt, vạt quần áo của anh phấp phới trong sắc vàng chói toả ra từ vô vàn tia điện ngoằn ngoèo mở rộng ra không gian xung quanh với tốc độ chóng mặt. Aoi muốn giải quyết ngay chuyện xấu tối nay, bỏ qua ý định ban đầu là bắt giữ con bé để điều tra thêm về 'xuất thân' của nó. Ngọn đèn đường duy nhất tại bãi đất trống đã hoàn toàn tắt ngúm và ngã đổ lên mặt đất mù mịt bụi. Dù vậy, ánh sáng toả ra từ cái mạng điện do Aoi tạo ra đủ thay thế nó, thậm chí còn soi rõ mọi chi tiết trong bãi đất điêu tàn này.
Đứng cách xa chỗ anh, Maito lại nhờ vậy có thể thấy được... một đôi mắt với sắc hoàng kim rạng ngời tựa như một đôi mặt trời tí hon chơi loà giữa đêm tối. Rồi với lượng tia chớp thô to dày đặc bao quanh cậu chủ, ông rùng mình lo lắng Aoi lại giống một lần không khống chế được mà gây tổn thương cho chính mình. Không hay biết gì về nỗi xoắn xuýt trong lòng người cận vệ trung thành, Aoi lại đang trong tình trạng tập trung cực độ, độ cảnh giác ở mức cao nhất để ngừa mọi bất ngờ nào.
Ngay khi Yuno lại điên cuồng muốn nhào lên anh một lần nữa, Aoi nheo mắt. Những tia điện chợt co lại và tựa như một đám dã thú rít gào bâu lại về phía con bé. Đồng tử mắt đen thùi giữa mảnh kim sắc nơi tròng mắt anh thốt nhiên rụt lại.
ẦM!!! Một tiếng nổ kinh thiên động địa đánh thức cả quần dân cư ở gần đấy, đồng thời kinh động không ít kẻ ẩn nấp trong bóng tối....
..... Trắng và đỏ, hàng loạt hình ảnh chạy xẹt qua, quay vần càng lúc càng nhanh, như thể đang nhắc nhở rằng cái nỗi ám ảnh đen tối khiếp người vẫn còn đó, vẫn tiếp tục dằn vặt gậm nhấm lòng người. Đâu đó nơi tiềm thức, biết rõ đây chỉ là một cơn ác mộng, Yuuki lại vẫn không thể thoát khỏi nó. Cả người bức bối, bị vây trong một vòng xoáy hoảng loạn, tuyệt vọng, cô cảm thấy mình sắp bị bức điên mất, thì bất ngờ một cỗ xúc cảm mát lạnh tràn ngập cơ thể. Yuuki lập tức bấu víu lấy nó. Những cảnh tượng đáng ghét kia đã biến mất tự lúc nào....
Nhìn cô gái nhỏ rúc vào trong lòng, tay ôm chặt lấy sau lưng mình, người thanh niên thoả mãn cười. Đôi mắt rực sáng tựa mắt mèo xuyên thấu đêm tối dày đặc mà nhìn đôi lông mày nơi Yuuki hoàn toàn giãn ra cùng vẻ an tâm say ngủ nơi cô. Rồi anh nhịn không được mà hôn lên trán, lên tóc, lên má cô, chỉ duy nhất...đôi môi hồng nhỏ yêu kiều là lằn ranh cuối cùng anh không chạm tới, vì sợ rằng, bản thân sẽ không nhịn được.... Đây không phải là lần đầu tiên anh trộm hương thế này. Từ lúc Yuuki bước vào nhà Minamoto, anh biết, cô thỉnh thoảng gặp ác mộng và cả người vào lúc đó sẽ trở nên nóng ngây ngốc một hồi. Lần đầu tiên, anh thực cảm tạ cái nhiệt độ cơ thể thanh lương khác thường này vào buổi tối, vì nhờ vậy mà mới có thể khiến cô gái nhỏ này ỷ lại đến thế. Nhìn cô yếu ớt chui rúc vào lòng, người thanh niên thở nhẹ một hơi thoả mãn, rồi tiếp đó lại cười khổ ưu thương.... "Vì sao lại là em, Yuuki?"
Còn ở tầng 5 cao nhất của lâu đài nhà Minamoto, một bóng người như ẩn như hiện giữa ô cửa sổ đen ngòm. Mái tóc ngân bạc chảy xuống nơi bờ vai chuyển động theo làn gió khuya lùa vào, đôi mắt màu xanh nhạt lãnh đạm thâu vào ánh sáng đêm của thành phố Yokohama lộng lẫy đầy sức sống. Thấy điện thoại trong túi rung rung, Louis bấm nhận cuộc gọi. Đây đã là cuộc thứ hai trong đêm nay.
- Cậu chủ, con mồi đụng độ với con trai ngài Nghị sỹ Kaji. - Mắt quét qua một loạt các hố đất sâu cả mét quanh bãi đất, tên thuộc hạ ngắn gọn báo cáo. Gần chục nhân viên mặc đồng phục đen đang đi qua đi lại xoá đi tất cả những dấu vết đáng ngờ và ngụy trang thành hậu quả một cuộc chơi pháo của đám thanh niên trong khu vực. Họ chỉ còn có vài phút khi mà dân cư gần đấy đã gọi cảnh sát.
- Và tên nhóc đã bị giải quyết? - Louis rất thản nhiên hỏi, tựa như đây là vấn đề liên quan đến hôm nay ăn gì mà không phải là mạng người. Với anh, tên giống đực nào nhòm ngó cô em gái đáng yêu của mình đều đáng chết cả, và hiển nhiên, Shinobu cũng bị Louis thầm nguyền rủa không ít lần.
Một giọt mồ hôi vô hình xuất hiện sau ót tên thuộc hạ. Hắn định trả lời thì ai đó đã cực không lịch sự mà giật phắt đi điện thoại trên tay hắn.
- Thật đáng tiếc là tôi vẫn sống sờ sờ, Louis-san. - Giọng nam trầm du dương lông bông đáp lại, có phần âm dương quái khí bên trong. - Chí ít ra là tôi còn tốt chán so với đám thuộc hạ vô dụng của anh, tới bây giờ vẫn chưa bắt được mấy đứa nhỏ nhân tạo đó.
Nghe được kiểu nói phách lối ác độc này của anh chàng, mấy tên thuộc hạ vừa mới phải 'chùi đít' cho anh đồng loạt nổi lên một chữ thập ngay trán. Ai nói bọn họ vô dụng chứ, họ đã tóm được không ít rồi được không?
- Vậy cậu có thể tiếp tục làm mồi nhử. - Louis lạnh nhạt đáp lại, thậm chí ngang nhiên đào hố. - Theo điều tra của tôi, Yuuki rất có thể là mục tiêu cuối cùng của mấy con rối này.
- ... - Một tia sáng lạnh lẽo léo lên trong đôi lam mâu xinh đẹp, Aoi híp mắt, hừ giọng mũi. Anh không thể phủ nhận, câu này của Louis chọt trúng điểm yếu của anh. Ý tưởng cò kè trao đổi thông tin thành lợi ích đã hoàn toàn bị gạt bỏ. Chỉ cần liên quan đến Yuuki, anh sẽ chủ động để bị quay vòng vòng như vậy và đáng chết là lại rất 'cam tâm tình nguyện'. - Tôi sẽ đưa cánh tay của con bé tấn công tôi cho thuộc hạ anh.
- Không tệ, nhưng sẽ hoàn mỹ nếu cậu có thể đánh cho con bé thăng thiên. - Câu trước câu sau thực khiến người nghe muốn hộc máu nếu tâm linh không cường đại.
- Sẽ nhanh thôi! - Đáp lại là một câu khẳng định lạnh lùng nơi Aoi, anh quăng điện thoại trả lại cho tên thuộc hạ của Louis, rồi leo lên xe hơi với người vệ sĩ Maito. Tiếng hụ của xe cảnh sát đang càng lúc càng gần rồi.
Maito nhấn ga nhanh chóng rời đi, còn một cận vệ khác thì ngựa quen đường cũ lấy hộp thuốc cấp cứu y tế. Aoi rất tự giác cởi áo, để lộ phần thân trên mảnh dẻ hình giọt nước đầy mê người đủ để khiến các cô nàng thiếu nữ hét chói tai. Một bên cánh tay lằn sâu một vệt rạch đỏ tươi còn chảy máu, vậy mà đến tận bây giờ anh vẫn không chút nhăn mày. Tay chống cằm, mắt đăm chiêu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ vun vút trôi đi, mà tâm trí thì hồi tưởng về những gì mới diễn ra.
Ngay khi anh định cho con bé quái vật kia một kích cuối cùng, hai luồng lực lượng đột nhiên xâm nhập lĩnh vực của anh. Kế vây Nguỵ cứu Triệu, một kẻ tấn công anh, một kẻ cứu con bé tên Yuno. Nếu không phải anh nhanh chân, con dao sắc bén vô hình ấy đã đâm thủng tim bản thân rồi. Dù con bé được đồng bọn cứu, nhưng cũng không có nghĩa là lông tóc vô thương, đã dám chọc anh thì phải nhận lấy hậu quả. Một cánh tay, xem như là cái giá cho sự 'gan cùng mình' của con bé.... Hơn nữa, tuy nói là hai bóng người xuất hiện, nhưng cảm giác về biểu hiện sức mạnh trong lĩnh vực của anh lại giống hệt nhau, còn hơn cả mối liên hệ sinh đôi, chẳng lẽ... thuật phân thân? Vậy sẽ phiền toái không ít....
Một đêm náo nhiệt dần tản đi, nhường chỗ cho ánh bình mình để bắt đầu một ngày mới. Cạch! 6h sáng. Đồng hồ sinh học, dù ở nơi nào, đều rất đúng giờ, à.... chỉ trừ khi ban đêm phải "hoạt động" quá nhiều thì khác. Yuuki tỉnh dậy, nháy mắt nhận ra phòng ngủ của mình tại lâu đài Minamoto. Một cảm giác mềm mại lông xù cọ xát nơi má, cô quay qua vừa cười vừa đưa tay vò cái cục lông xù trắng cạnh mình.
- Chào buổi sáng, Nix!!
Đáp lại cô là một cái liếm đánh sột rõ vang từ con hổ trắng. Một người một hổ đùa giỡn một chặp rồi Yuuki mới lăn khỏi giường. Ngay khi chân cô chạm đất, cánh cửa lùa được kéo mở, cô hầu gái bước vào. Nhiều lúc Yuuki tò mò kinh khủng, làm sao mấy người hầu có thể canh thời điểm chính xác đến thế chứ, không sớm cũng không muộn và đặc biệt là sự hiện diện của họ không khiến cô cảm thấy mất tự nhiên. Còn vấn đề quen được phục vụ đến tận răng thì khác, dù sao trước đó bản thân cô là tự thân vận động mọi thứ, và từ khi bà ngoại Shigune thiếu chút cắn khăn khóc ròng, biểu tình đau lòng 'cháu tôi chịu khổ' thì cô chính thức vào kiếp sống cơm bưng nước rót tới tận mồm, quần áo chỉ việc dang tay ra mặc tại lâu đài. Nếu không phải Yuuki nhất quyết muốn giữ nguyên trạng lối sống khi tại cô nhi viện với lũ trẻ, cô thực sắp thành một bé heo lười với cái đà này.
Sau bữa sáng cùng cả nhà, lần này là Ayato lái xe đưa cô đến trường. Khi xe dừng lại nơi đầu con đường nhỏ gần cổng trường...
- Anh Aya, mấy ngày tới em có thể đi dạo khu mua sắm với Nao và Mio được không? - Yuuki dè dặt hỏi, đôi mắt to trông mong nhìn ông anh, đồng thời ẩn chứa tia sầu lo lãng đãng nơi đáy mắt. Vì sao cô hỏi câu này? Đơn giản là vì cô đã mơ hồ cảm giác được sự hiện diện của những cận vệ ẩn nấp quanh mình thời gian gần đây, tăng mạnh đáng kể. Dù muốn dạo chơi tụ họp cùng hai cô bạn thân, Yuuki cũng không muốn làm khó mọi người vì sự an toàn của bản thân, chưa kể tới mấy người xung quanh nữa.
- Yuuki ngoan. Tin tưởng cả nhà sẽ không để cho em có việc! - Bàn tay to lớn nơi Ayato ôm nhẹ đỉnh đầu cô vào lòng mình, rồi cùng một cái hôn nhẹ đầy trấn an lên mái tóc tơ mềm của Yuuki. - Cứ làm những gì em muốn, công chúa bé bỏng của anh...
"Cứ việc tuỳ hứng, ích kỷ một chút, có anh chống cho em...." Đây là ý nghĩ sau cùng trong lòng Ayato, mặc cho anh biết, tất cả những 'người thường' có liên quan tới Yuuki đều có khả năng trở thành mục tiêu, nhưng đó lại là mấy mồi nhử hữu hiệu nhất. Điều anh muốn là kết quả, những kẻ dám 'trành thượng' bảo bối của anh, đều phải... chết!
- Cám ơn anh, anh Aya thật tốt! - Mẫn cảm nhận ra trạng thái không đúng nơi ông anh, chỉ cho là anh ấy lại buồn bực bản thân đi bận tâm quá nhiều, Yuuki vội 'cứu nước' với một cái thơm vang dội lên má Ayato.
- Con bé này... - Nhìn Yuuki như thỏ con nhảy phóc khỏi xe rồi cười sáng lạn vẫy tay với mình mà rảo bước tới cổng trưởng, Ayato mỉm cười vẫy tay chào đáp lại cô, rồi đưa tay vuốt ve nơi gò má 'được hưởng phúc' kia. Khoé môi cong lên đầy thoả mãn cả ngày, nhờ vào tâm tình sảng khoái bất ngờ này của anh mà nhân viên trong công ty, nhất là cấp dưới trực tiếp của Ayato, thoát khỏi bị anh 'độc miệng' tổn hại một ngày. Một hiện tượng mà gần đây tần suất tái diễn khá lớn với sự xuất hiện của cô công chúa nhỏ trong gia tộc Minamoto. Không ít nhân viên tinh anh thuộc bộ phận lãnh đạo trong tập đoàn đã biết đến sự tồn tại cũng như lực ảnh hưởng của Yuuki đối với các thành viên trong gia đình, vì vậy càng rất muốn có cơ hội cung tổ tông này một lần để cám ơn cô giúp họ thoát khỏi mấy lần bị tổng giám đốc 'lột da'.
.... Học viện cấp ba Seisou.... Nắng ấm tràn ngập không gian, từng đợt gió vi vu nhẹ len qua kẽ tóc của các cô cậu thanh thiếu niên đầy sức sống thanh xuân. Từng đợt cười đùa vọng lại quanh quẩn khắp nơi. Thế nhưng, bầu không khí thoải mái này không hoàn toàn cảm nhiễm tất cả mọi người hiện diện nơi đây. Người thanh niên ngồi dựa vắt vẻo trên ban công một hành lang tầng hai, đôi mắt màu ghi xanh lá nổi lên một tầng mông lung buồn thất lạc - một biểu tình hiếm có với một người lạc quan như anh, nhưng gần đây lại thường xuất hiện, nhất là khi xung quanh không có ai. Kazuki lơ đãng quét mắt nhìn quanh sân trường, như có như không vô thức tìm kiếm bóng hình ai đó. Giờ này, cô ấy nên có mặt rồi.... Quả thật, anh rất nhanh tìm ra cô gái yêu kiều của lòng mình đang vui vẻ cười đùa cùng hai cô bạn thân thong thả đi trên con đường trải đá rộng rãi. Thị lực mắt Kazuki tốt lắm, vậy nên anh có thể tinh tường nhìn rõ từng biểu cảm vui cười trên gương mặt Yuuki, nhất là làn môi hồng chúm chím cười kia. Anh không tự chủ được đưa tay lên môi mình, gò má nổi lên một tầng đỏ ửng khi đầu hồi tưởng tới cái cảm giác mềm mại ấm áp nơi bờ môi (hồi anh chàng trộm hương ở chương 67). Dù đó chỉ trong giây lát, lại đã là một vệt khắc sâu nơi ký ức anh.
Mà tiếp sau đó, lại là một loạt cảm giác phức tạp đan xen. Anh tha thiết lần nữa chạm lại cái tầng xúc cảm ngọt ngào khó nói nên lời đó, nhưng ngay sau đó lại hiểu được, đây là điều không thuộc về anh. Người đàn ông bên cạnh Yuuki lúc này, có thể ôm lấy cô ấy, thân thiết cùng cô ấy, không phải là anh, mà là đàn anh Shinobu. Mặt Kazuki biến trắng mỗi khi nghĩ tới việc Yuuki biết việc này, cô sẽ xa cách, tránh né anh? Chỉ nghĩ tới giả thuyết thôi, anh đã không chịu được rồi. Vì thế...anh chỉ có thể là một đàn anh vui vẻ, hài hước trong mắt Yuuki, vĩnh viễn là vậy.... Cứ luôn tự nhủ điều này, mà sao nơi lồng ngực lại khó chịu đến vậy chứ?
Trong lúc Kazuki chìm sâu trong cái thung lũng đầy vị đắng khổ kia, một giọng nam lười nhác sang sảng lôi anh ra khỏi đó, một cách...đầy bạo lực....
BỐP!!!!
- Sắp tốt nghiệp mà lại giương cái vẻ mặt rầu rĩ như vậy! Chẳng lẽ em thích ở lại lớp hơn? - Người vừa tặng Kazuki một cú gõ đầu bằng cuộn báo cuộn tròn là Kanazawa Hiroto - giáo viên từng trực tiếp phụ trách cuộc thi âm nhạc vừa rồi.
- Kanayan, thầy không thể cứ mỗi lần gặp lại chào hỏi em kiểu như vậy chứ? Em thật sẽ biến ngốc bây giờ! - Tay xoa xoa mái đầu khiến nó thêm rối bù, Kazuki rầu rĩ đáp.
- Có ngốc cũng chẳng thể ngốc thêm được nữa. - Kanazawa nhún vai, vô lương nói ra sự thật phũ phàng.
- Thầy.... - Kazuki u oán ngước nhìn Kanazawa.
Người sau nhếch môi cười giễu cợt anh, tay cầm một điếu thuốc mà bắt đầu châm lửa. Đôi mắt ông hơi nheo lại nhìn về hướng mà Kazuki đã ngẩn ngơ nhìn trước đó, và rất nhanh loé lên tia hiểu rõ.
- Em còn rất trẻ, rất trẻ, Kazuki.... Vẻ mặt cầu-mà-không-thể đó của em, thật khiến người ta muốn đánh hơn là vỗ đầu an ủi (Tác giả: bộ anh chàng là cún con hay sao? =.=).
- Em... - Bị thầy xuyên thấu nỗi lòng, Kazuki gục đầu ủ rũ, lắp bắp không nói nên lời.
- Yuuki Amaya... hay phải gọi là Yuuki Minamoto mới đúng. - Vì không ít lần nghe được Kira Kano - vị hiệu trưởng trẻ tuổi mới tiếp quản học viện cấp ba Seisou, phàn nàn muốn đá củ khoai lang bỏng tên Yuuki ra khỏi trường, mà Kanazawa cũng biết được thân phận cô bé không tầm thường. Thấy Kazuki thiếu chút lại nhảy dựng lần nữa khi nghe tới tên cô gái, Kanazawa bỏ đi vẻ lười biếng lếch thếch bình thường mà chú mục nhìn vào mắt Kazuki. - Em có biết tôi đã liên tưởng tới điều gì khi nghe thấy tiếng nhạc của Yuuki không, nhất là hồi du lịch tại thị trấn Yamakita? Tôi chỉ nghĩ tới một điều : thật đáng sợ. Em ấy có thể cho người nghe thăng hoa tới thiên đường bằng từng thanh âm bản thân tạo ra, và đồng thời, cũng cho em cảm nhận được đâu là tuyệt vọng của địa ngục nơi nhân gian. Thế giới nội tâm của Yuuki quá sâu, dù rằng em ấy đã diễn dịch nó một cách đơn giản nhất, mềm mại nhất ra thế giới bên ngoài. Và bây giờ, thân phận cũng đủ chứng minh, không phải ai cũng có thể đứng cạnh em ấy, nhất là em - Kazuki. Hồn nhiên, vui vẻ, lạc quan, mọi người đều bị thu hút bởi cá tính này nơi em. Nhưng, vậy là đủ để cho em chen vào cái thế giới phức tạp của Yuuki chưa?
- .... - Kazuki trầm mặc, mày nhíu lại trong rối rắm nghĩ suy.
- Dĩ nhiên, tôi không bảo em đổi thành kiểu 'sói đội lốt cừu' như tên Shinobu kia. Đơn thuần cũng là một phẩm cách đáng quý. Một tên đi tai hoạ thế giới là đủ rồi. Không cần tên thứ hai... hoặc là thứ ba... - Khúc cuối nơi Kanazawa nhỏ lại chỉ còn là một đoạn thì thào, vì ông thầy nhác thấy bóng người tiến đến gần - "tai hoạ thứ hai" của thế giới, trong mắt ông. Mái tóc tím dài cột nhẹ nơi đuôi để vắt qua một bên vai, cặp mâu thâm tử xoay chuyển tia tinh quang sóng sánh đầy ma lực, cùng với nụ cười ưu nhã luôn kề bên bờ môi, người thanh niên này, quả thực vô cùng xứng với danh xưng 'hoàng tử' mà các học sinh dành tặng cho anh. Dù vậy, sau một thời gian tiếp xúc với Azuma, Kanazawa có thể thề rằng anh chàng này còn giả dối tên Shinobu chỉ toàn bụng dạ đen tối kia. Ân, tính ra còn một tên khác, cũng là một 'thảm hoạ' không kém cho nhân loại - Aoi Kaji. Không biết cậu nhóc đó ngã bệnh kiểu gì mà có thể chịu yên ắng nằm ở nhà mà không lên trường tai hoạ con bé Yuuki?
- Chào buổi sáng, thầy Kanazawa, Kazuki. - Không biết một loạt suy nghĩ thiên mã hành không trong đầu ông thầy, Azuma tủm tỉm hỏi. - Thầy và Kazuki mới buổi sáng đã có vẻ bận rộn rồi nhỉ?
- Ân, cậu nhóc đang rầu rĩ vì bị ai đó phủi tay bỏ đi xa xứ mà rầu rĩ, vậy nên tôi cần phụ đạo tên ngốc này chút triết lý sống! - Một tay rút điếu thuốc ra khỏi môi, tay kia của Kanazawa lại bạo lực vò đầu Kazuki một hồi. Mà câu nói này của ông thầy khiến Kazuki đổ một giọt mồ hôi lạnh sau ót, tại sao anh lại cảm giác câu nói này có chút vấn đề dù không rõ là ở đâu?
- Thầy nói quá rồi, em chỉ đi giao lưu một năm tại Mỹ mà thôi. Hơn nữa, Kazuki làm sao còn cần bảo mẫu nữa chứ? - Một câu thành thực nhẹ nhàng lại như mũi tên xuyên tim với Kazuki.
- Azuma! Cái gì mà "còn cần bảo mẫu nữa" chứ!!! - Anh chàng lập tức nhảy dựng lên la oai oái phản đối.
- Dù sao cậu đã từng không ít lần ghé thăm đại học Seisou, vậy nên cũng không lo cậu do bỡ ngỡ mà bị lạc đường. - Thêm một mũi tên xuyên tâm anh chàng Kazuki vì cái vết bẩn quá khứ khi lần đầu mới tới trường cấp ba Seisou. Nhưng câu sau cùng của Azuma... - Mà nếu có thực bị lạc, cậu cũng có đàn anh Shinobu ở đó còn gì...
Nghe nhắc tới cái tên này, sắc mặt Kazuki khẽ biến, rồi nhanh chóng ngoéo môi mỉm cười nhằm che đi tia ủ rũ nhưng công lực anh chàng làm sao bằng được Azuma. Vậy nên đáy mắt thâm tử loé tia ánh sáng, rồi anh cũng không nói gì thêm về vấn đề này, mà nhắc nhở Kazuki là sắp đến giờ vào học.
Dõi theo bóng dáng hai anh chàng khuất sau ngã rẽ hành lang, Kanazawa phì phò lần nữa thở ra một ngụm khói thuốc rồi lầm bầm : "Một đám không bớt lo...".
....Chuyển góc nhìn....
- Yuuki... chào buổi sáng. Hai ngày cuối tuần cho ngày trăng mật với mỹ nam thế nào rồi? - Nhảy bổ từ đằng sau ôm lấy Yuuki, Nao ái muội hỏi.
- Nao, nếu muốn biết đến thế thì cậu có thể kiếm một anh chàng để thực nghiệm. - Quen thuộc gỡ bỏ tay cô bạn ra khỏi cổ, Yuuki không chút e thẹn đáp trả rồi quay qua cười chào cô bạn Mio điềm tĩnh. - Chào buổi sáng, Mio.
- Người ta cũng muốn lắm, nhưng chưa gặp được mỹ nam chất lượng tuyệt hảo như anh Shinobu. - Nao chu môi cảm thán, rồi lém lỉnh lấy ngón trỏ chọt chọt gò má mềm mại trắng mịn nơi Yuuki với biểu tình hâm mộ không thôi. - Nhìn làn da này xem, được tình yêu dễ chịu đến khiến nhân thần công phẫn thế này, nhất là đối tượng còn là nam thần được vạn nữ sinh tiếu tưởng. Hèn gì mà cậu không chút tiếc nuối quăng bạn bè qua một bên!
Nhất là khi Nao cắn hai chữ "dễ chịu", Yuuki không thể không cảm thấy gò má ửng đỏ rồi oán giận liếc trắng cô bạn một cái. Có cần phải nói trắng ra như vậy không chứ? Da mặt cô còn chưa dày đến vậy. Yuuki hoàn toàn không biết, biểu tình yêu kiều hờn dỗi này nơi mình, càng ngày càng động lòng người, một kiểu nam nữ thông sát trăm phần trăm.
- Quả thực tình yêu khiến nữ nhân càng thêm quyến rũ xinh đẹp. Mình rất cảm thông cho sự cực khổ nơi anh Shinobu khi phải luôn đề phòng sói đói khắp nơi. - Mio làm vẻ thở dài, hoàn toàn một kiểu hùa theo Nao chọc ghẹo cô bạn mình với vẻ mặt nghiêm túc đến không thể nghiêm túc hơn.
- Được rồi, được rồi, vì để xin thứ cho tội 'trọng sắc khinh hữu', mình mời hai người đi cuống khu mua sắm chiều nay được không? - Không thể tiếp tục chịu được hai luồng oán niệm từ hai cô bạn thân, Yuuki rất nhanh ngả bài.
- OK! Cậu tự thú ngay từ đầu có phải tốt hơn rồi không? Mình và Mio vừa khám phá ra một quán kem khá dễ thương gần trung tâm, mau chuẩn bị hầu bao đi đấy! - Hoàn toàn là biểu tình đắc ý với mục đích đạt tới, Nao làm vẻ rộng lượng bỏ qua cô bạn mình.
- Không nói tới anh Shinobu, mấy ông anh khống muội của cậu rốt cuộc cũng chịu thả người? Không dễ à nha! - Mio khúc khích cười trêu đùa. Dù là kiểu người già dặn lý trí, Mio cũng không phải không oán niệm khi cô bạn thân bị đoạt mất đi thế này.
- Họ cũng chỉ lo lắng mà thôi, với mấy kiểu rắc rối trước đó xảy ra quanh mình. - Yuuki lơ đãng cười.
- Ân, cũng đúng, mình thấy nhà Minamoto thiếu điều muốn xây một toà thành khổng lồ mà vòng dưỡng cậu cho an toàn luôn ấy. Ai nha, vậy giống kiểu công chúa hoàng yến trong lâu đài vàng không ta? Và anh Shinobu sẽ là hoàng tử đến giải phóng công chúa đến với tự do.... - Được rồi, Nao bắt đầu lạc vào thế giới của mình mất rồi. Yuuki làm biểu tình "tôi không biết người này" rồi rảo bước vào phòng học, tránh cho lỗ tai tiếp tục bị độc hại.
Còn Mio, vì quen đến độ lỗ tai tự động trang bị chức năng che chắn, cười lắc đầu mà kéo đẩy ai đó còn đang lơ lửng trên mây ngồi vào chỗ ngồi của mình. Hiển nhiên, Nao chỉ thực sự xuống lại mặt đất khi tiếng chuông vào học chói tai đánh tỉnh cô. Cũng lúc này, Yuuki cũng nhận ra điều khác thường - hôm nay Aoi không đến lớp. Có chuyện gì chăng? Nhớ tới vài lần ngửi thấy mùi máu rất nhẹ từ người anh, Yuuki lo lắng...
..................................
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip