Chap 2: Bạn cùng phòng
Kỳ nghỉ hè năm nhất nhanh chóng trôi qua. Tháng chín đã tới. Năm nay tôi đã là sinh viên năm thứ 2 và trong lòng vẫn giữ vững câu nói: "Không thể thua thằng Bright"
Trước khi nhập học tôi đã năn nỉ mẹ cho tôi vào ở ký túc xá vì sang năm hai, học tập và tham gia hoạt động của trường cũng nhiều hơn. Tôi lại còn tham gia hoạt động của trường để chào đón tân sinh viên nên khối lượng công việc ở trường của tôi là không nhỏ.
Nhà tôi đến trường cũng khá xa so với năm nhất thì tôi có thể tiện đi lại nhưng đến năm hai về đến nhà thì trời cũng đã tối nên tôi đã thuyết phục mẹ cho tôi dọn vào ký túc xá.
"Win xin mẹ đấy! Cho Win dọn vào ký túc xá nhé" Tôi cố gắng thuyết phục
"Không phải mẹ không muốn nhưng con xem con chưa bao giờ xa nhà như thế. Đã vậy từ nhỏ đến lớn chuyện gì mẹ cũng lo giờ con lên đấy học rồi ăn uống thế nào? Sức khỏe có đảm bảo không?" Mẹ tôi lo lắng
"Mẹ đừng lo quá! Win biết tự chăm sóc bản thân mà. Con lớn rồi! Sinh viên năm hai rồi đấy! Hơn nữa con ở cùng bạn cơ mà!"
"Mẹ không an tâm tí nào cả!" Mẹ tôi lắc đầu
"Mẹ cho anh ấy ở trong ký túc xá đi dù sao anh ấy ở nhà chỉ biết ức hiếp con" Sin bảo
"Nè nói gì đấy hả? Có tin là anh mày đánh phát không hả?"
"Còn không phải sao? Nhưng mà hình như anh Bright cũng ở ký túc xá nữa đấy!" Love nói
"Sao? Thằng đó cũng ở ký túc xá nữa à? Ai mà xui xẻo làm bạn cùng phòng của nó thế không biết?" tôi lắc đầu
"Anh nói thế à? Nếu như anh có cơ hội ở cùng phòng với anh Bright nhớ tìm hiểu anh ấy giúp em nhé" Love nhờ vả tôi
"Sao? Tìm hiểu? Mày thích nó à?"
"Sao không được à? Anh Bright vừa đẹp, vừa tốt bụng lại chu đáo mỗi lần đi chợ cho mẹ đều là anh giúp em mang đồ nặng vào nhà, còn tặng em sách tham khảo nữa chứ"
"Mày đúng là u mê nó rồi! Anh mày lại không thần tượng lại theo mấy đứa vớ vẩn như thế!"
"Vớ vẩn gì chứ? Lần nào anh chỉ bài em em cũng sợ đến nổi anh sẽ ăn thịt em mất còn anh Bright thì khác dịu dàng lại còn dạy dễ hiểu"
"Không tin rằng có một ngày em tôi lại thích thằng tôi ghét đấy!"
"Mẹ cũng thật sự không hiểu tại sao con lại ghét thằng bé đến như vậy. Được rồi, mẹ sẽ cho con vào ở ký túc xá nhưng mẹ sẽ nhờ Bright quan sát con" Mẹ tôi bảo
"Sao? Gì chứ mẹ? Sao lại nhờ thằng đó? Con lớn rồi cơ mà" Tôi không chấp nhận mà kích động
"Nếu con trưởng thành như Bright thì mẹ đâu phải lo lắng như thế? Được rồi gọi bố con xuống ăn cơm, chiều Love còn đi học nữa đấy!" Cuộc trò chuyện cũng như thế mà kết thúc, điều này lại càng làm tôi ghét nó hơn.
Hôm sau tôi đến trường làm thủ tục vào ký túc xá rồi nhận chìa khóa phòng ký túc xá. Một đàn chị khóa trên nhiệt tình đòi dẫn tôi tới ký túc xá. Trên đường, người đông, không khí có phần nhốn nháo vì hôm nay số người đến đăng ký cũng khá đông.
"Số phòng của em là 421 sắp đến rồi đấy! Đây là phòng đôi nên em sẽ ở cùng một bạn nữa" Tôi cũng đã được báo trước điều này nên cũng không bất ngờ lắm
"Mà em là...nam vương khoa báo đúng không?" Chị ấy nhìn một lát đã nhận ra tôi
"Dạ đúng ạ!" Tôi gãy đầu đáp
"À lúc nãy bạn cùng phòng của em cũng đến rồi đấy. Làm thủ tục trước em 1 tiếng trước. Cậu ấy rất đẹp trai đấy! Cứ như thế này thì trái tim của bọn chị phải đặt ở đây mất!" Đàn chị hết lời khen ngợi bạn cùng phòng của tôi
"Là ai thế ạ?" Tôi tò mò
"Chị sẽ không nói tên đâu đến đó em sẽ biết thôi!" Nghe đàn chị nói thế, tôi không khỏi cảm thấy tò mò, rốt cuộc thì người tới trước tôi đẹp đến cỡ nào cơ chứ.
"Tuy nhiên" Đàn chị hơi nghiêng đầu liếc nhìn tôi một cái, cười nói: "Chị không quá thích kiểu người như cậu ta lắm, chị thích style của em hơn."
Nghe nói vậy, tôi cũng không hề mất tự nhiên, ngược lại còn cảm thấy đàn chị này khá là thú vị. Tôi chỉ vào mặt mình, hỏi: "Style của em như thế nào?"
Đàn chị nói trắng ra: "Hoạt bát vui vẻ lại dễ gần"
"Vậy cậu ta không thế à?" Tôi hỏi.
Đàn chị ra vẻ hung dữ nói: "Đẹp trai thì có đẹp thật nhưng trông lạnh lùng ít nói trong suốt quãng đường đến ký túc xá chị nói với cậu ta chưa tới ba câu"
Đàn chị đưa tôi tới dưới lầu ký túc xá, cuối cùng nở một nụ cười hỏi Line của tôi. Tôi cũng không tiện từ chối. Tôi thầm nghĩ chị ta đưa tôi đến đích thực là muốn làm quen, đúng thật là...
Tôi được phân ở phòng 412. Lên lầu, tôi nhanh chóng tìm được phòng mình. Cửa phòng đang đóng nhưng chưa đi vào tôi đã nghe thấy tiếng cười cùng tiếng nói chuyện trong phòng vọng ra.
"Này phòng này nhỏ lại không tiện nghi bằng nhà mày ở được không đấy?"
"Sao lại không?" Tôi nghe đó là giọng nói rất quen thuộc
Tôi đẩy cửa bước vào. Tiếng cười nói lập tức dừng lại. Hai người trong phòng ký túc xá đồng loạt quay đầu nhìn về phía tôi. Tôi cũng nhìn bọn họ. Một người trong số đó là... thằng Bright....là thằng Bright thật sao? Aaaaaa
"Ồ, bạn cùng phòng của mày đến rồi kìa" Ngược lại Joss ngồi cạnh nó phản ứng rất nhanh. Joss nhắc nhở nó: "Chào hỏi đi kìa!"
"Chào" Nó cười chào hỏi tôi
Tôi căn bản không biết nên phản ứng thế nào liền hỏi: "Sao lại là mày?"
"Sao không thể là tao?" Nó đáp
"Aaaaaaa" tôi la lên rồi chạy ra khỏi ký túc xá để bình tĩnh lại
Kế tiếp, nó vẫn thản nhiên lặng lẽ tìm một cái tủ trống, đặt vali của mình xuống rồi dọn dẹp mà chẳng giao tiếp với ai câu nào.
"Có vẻ như nó không muốn ở cùng mày đấy!" Joss cười đáp
"Thì nó có bao giờ thích tao?" Nó lạnh lùng đáp
"Ngang trái thật! Nó có biết là mày thích nó không đấy?" Joss hỏi
"Nếu nó nhận ra thì tốt quá rồi! Suốt ngày cứ so sánh với tao rồi ghét tao" Nó cười nhạt
"Mày đúng là lạnh lùng quá đấy! Bao năm vẫn chưa bao giờ thay đổi" Joss sờ cằm, tiếp tục nói: "Hay là trai đẹp lúc nào cũng thế à?"
Nó đạp cho Joss một phát: "Mày đến giúp tao hay đến gây sự hả?"
Joss đáp: "Sia! Sáng sớm tao đã đi đăng ký với mày còn chưa ăn uống gì nữa lát nữa tao còn có tiết mà tao vẫn ngồi đây với mày giờ lại đá tao. Mày có lương tâm không đấy?"
Tôi vạn lần không ngờ được, Bright từ chối học bổng của Mỹ nhập học cùng trường với tôi thậm chí còn được phân vào chung một phòng ký túc xá! Có phải không vậy chứ?
Tôi ôm đầu ngồi xổm xuống, liên tục hít thở thật sâu. khoảng vài phút mới hơi bình tĩnh lại. Cuối cùng, tôi cũng chấp nhận cái hiện thực mình sẽ trở thành bạn cùng phòng của nó.
Lúc trở về ký túc xá, tôi cẩn thận mở cửa. Không có ai, tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm nhưng hình như đã có người dọn vào
Nghĩ đến chuyện từ nay về sau ngày nào cũng có thể nhìn thấy bộ dáng nó đi ngủ và thức dậy, tôi không nhịn được mà giơ tay ôm đầu.
"Cạch" tôi nghe có tiếng cửa mở. "Về rồi à? Lúc nãy làm gì bỏ đi đấy?" Tiếng nói của nó vang lên.
Tôi nhanh chóng ngồi dậy gật đầu rồi hỏi: "Chỉ là hơi hoảng hốt thôi! Mày đến lâu chưa?"
"Được 2 tiếng rồi. Tao đến với thằng Joss nhưng nó có tiết rồi tao tiễn nó rồi lên đây dọn tiếp" Nó vừa tự động giải thích, vừa giơ cái túi trên tay lên nói: "Nhân tiện mua chút đồ uống, mày uống không?"
Tôi không tiện từ chối, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn".
Tôi nhận lấy rồi nhanh chóng xoay người, ngồi xổm xuống bắt đầu sắp xếp đống hành lý ít ỏi của mình, tầm mắt không dám lia về phía nó dù là một milimet!
"Mày xếp đồ à? Cần tao giúp không?" Nó hỏi
Tôi gật đầu với nó coi như chào hỏi, sau đó lập tức xoay người tiếp tục sắp xếp đồ đạc của mình.
Mùa hè nóng nực, lúc mặt trời lên cao, ký túc xá lại càng thêm oi bức. Dù trong phòng có trang bị điều hòa nhưng tôi tìm mãi vẫn không thấy điều khiển ở đâu lại còn đống đồ đạc chưa dọn xong đích thực khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạt.
Dù căn phòng ở trạng thái chỉ có hai người nhưng bầu không khí không tốt hơn chút nào. Cuối cùng thì thằng Bright cũng tìm được điều khiển không khí lại mát mẻ trở lại.
Cuối cùng sau khoảng thời gian dọn dẹp, nó cũng chủ động nói với tôi câu nói đầu tiên: "Không ngờ lại gặp mày ở đây đấy!"
Tôi liếc nhìn nó một cái, đáp lời: "Tao cũng không ngờ người xui xẻo đó lại là tao đấy!"
"Chịu thôi dù sao tao cũng không may mắn hơn" Nó trêu lại tôi
Tôi ngẩng đầu nhìn chăn chiếu trên giường nó rồi hỏi: "Cái này, bán ở chỗ nào thế?"
"Lần đầu tiên mày ở ký túc xá à?" Nó ngạc nhiên hỏi
"Không phải mày cũng là lần đầu tiên sao? Trả lời tao mau" Tôi đáp
"Mày đúng là đại thiếu gia thật đấy! Chẳng lẽ mày không biết rằng khi dọn sống ở một nơi mới lại không tìm hiểu tạp hóa gần đó à?" Nó hỏi
"Tao..." Tôi ngây ngẩn cả người: "Đi đâu đấy?"
Nó đáp: "Ăn cơm." Nhìn thái độ này, rõ ràng là muốn đi ăn một mình.
"Chờ tao một chút rồi cùng đi." Tôi lập tức vào phòng để tạm đóng đồ xuống.
"Mày không biết canteen ký túc xá ở đâu à?" Nó hỏi
"Ừ đấy" Tôi thừa nhận
"Được rồi đi thôi!" Nó khẽ cười rồi cùng tôi đi ăn cơm.
Chúng tôi tới canteen ký túc xá ăn cơm. Tôi và nó xuất hiện, nhiều nữ sinh lập tức bị choáng váng. Có mấy người còn vừa bưng thức ăn đi tìm chỗ ngồi vừa dõi theo từng bước chân của nó, kết quả là đâm vào người đi từ hướng ngược lại, khiến đồ ăn trực tiếp đổ lên người đối phương.
Chỉ nghe "xoảng" một tiếng, cơm canh vãi đầy mặt đất, cô gái bưng đồ cũng bị trượt chân ngã ngửa ra, khiến người xung quanh cười vang một trận.
Vì mải nhìn trai đẹp mà ngã, nữ sinh lập tức đỏ mặt, xấu hổ đến mức sắp sửa khóc lên. Hai người bọn tôi tùy tiện gọi vài món ăn, tìm một góc trống rồi ngồi xuống.
Ăn xong, tôi định đi dạo quanh trường, nhân tiện tới tạp hóa gần đó mua ít đồ dùng cá nhân và chiếu gối mới
"Cần tao đi cùng không?" Nó hỏi
"Không cần tao không phải là con nít" Tôi đáp
"Nếu đi lạc đừng gọi tao đấy!" Thật sự bản thân tôi có chút do dự vì bản thân tôi sẽ trở thành người mù đường nếu đi đến một chỗ mới mà không có người đi theo
"Này đi cùng đi" Tôi đáp
Chúng tôi nhanh chóng đến cửa hiệu tạp hóa gần đó, ông chủ chào đón chúng tôi rất nhiệt tình. Tôi nhanh chóng mua xong chăn chiếu và gối mới rồi về trở lại ký túc. Vì mua số lượng nhiều nên ông chủ còn tặng chúng tôi một cặp ly xem như làm quà tặng cho hai người.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip