Chương 2
Ấm trà cúc la mã đã qua lần châm nước thứ ba, nước trà nhạt thếch cả rồi, bánh quế anh đào cũng bị Trương Gia Nguyên ăn hết chỉ chừa lại đúng một chiếc. Châu Kha Vũ nhắm mắt dưỡng thần để hương hoa tử đinh vờn quanh chóp mũi, hắn cố lờ đi tiếng nhai chóp chép của tên phiền phức bên cạnh, nhưng có lẽ Trương đội phó được trời phú cho tài năng thao túng tâm lý người khác.
"Người đâu ?" Ngón tay Châu Kha Vũ gõ gõ lên mặt bàn, nếu để hắn chờ thêm nữa thì hắn sẽ gõ lên mặt Trương Gia Nguyên.
"Một chút nữa, chút nữa thôi." Trương Gia Nguyên ăn nốt chiếc bánh cuối cùng, y cắn được một nửa đã hô lên.
"Thiếu soái, nhìn kìa." Y chỉ xuống sân khấu phía dưới, hạ nhân đang khiêng từng tấm bình phong đặt trên sân khấu, che kín bốn bề.
Trong sự tò mò của quan khách và của cả Châu Kha Vũ, ánh đèn trên sân khấu vụt sáng, phản chiếu hình ảnh một bóng người lên bình phong. Người nọ dáng dấp thanh mảnh, nhỏ nhắn, thuỷ tụ lên xuống uyển chuyển thướt tha, đây hẳn là biểu diễn hí khúc, nhưng sao lại không lộ mặt.
Chiêng trống âm vang thành nhịp, cất lên khúc tình ca ngay từ khi bắt đầu đã đậm sâu vô hạn.
"Vẽ tranh sơn thuỷ, nhẹ nhàng hạ bút rồi cuộn lại
Suy tư phảng phất ai sẽ tới nhận đây"
Côn khúc dịu dàng, trôi chảy, cánh tay nâng lên hạ xuống vẩy từng nét mực đen lên bình phong trắng.
"Ta nhấc bút chẳng vì nỗi sầu ly biệt
Chỉ vì khoảnh khắc người quay đầu lại"
Quay lưng, hạ bút, người sau màn đang vẽ tranh.
"Ta nhấc bút chẳng vì khắc sâu
Nhìn theo bóng dáng người vẫn như xưa"
Tay áo vươn lên nhẹ lau nơi khoé mắt, điểm vào bức tranh một bóng người cô độc.
"Tâm tư tự dằn vặt mình, lệ ướt nơi gác mái
Dịu dàng năm ấy, ai có thể giữ lấy cả đời."
Bức tranh hoàn thành khi tiếng ca ngưng lại. Bỗng một mồi lửa bùng lên thiêu cháy tấm bình phong, hình ảnh kia chìm trong biển lửa thê lương, sầu bi.
Đến khi ánh lửa dần tàn, trên sân khấu đã không còn ai nữa, chỉ sót lại bộ y phục lẻ loi dưới nền đất cùng với tro bụi.
Kết cục chính là sinh ly tử biệt.
Bên dưới khán đài im lặng không một tiếng động, chẳng biết là ai đã phá vỡ trước, từng tiếng vỗ tay như sóng xô đến vang lên không ngớt.
"Thảo nào mỗi lần Nguyệt Vấn lâu hát hí, giá vé hôm đó liền tăng gấp năm." Trương Gia Nguyên không giấu nổi sự trầm trồ, mà Châu Kha Vũ bên cạnh cũng chỉ vừa thoát khỏi mộng cảnh.
Khi nãy ở trên quan sát, qua khe hở bình phong, hắn đã trông thấy nửa mặt người biểu diễn, nhưng người kia quay đi quá nhanh, hắn chỉ nhớ được vài chi tiết. Cắt đứt dòng hồi tưởng của Châu Kha Vũ, hắn thấy Dương ma ma cùng một thiếu niên đang sải bước về phía hắn.
Trường bào trắng muốt điểm xuyến hoạ tiết áng mây ở tay và cổ áo, chất liệu vải là hàng thượng hạng tạo cảm giác tà áo bồng bềnh phiêu diêu, người trước mắt dung nhan như hoạ, tinh xảo mà lại dịu dàng, Châu Kha Vũ nhìn đến khoé môi đang nhếch lên như cười như không, đại khái đã đoán được đây là người vừa rồi mới hát hí.
"Gặp gỡ Châu thiếu soái, tiếp đón chậm trễ mong ngài lượng thứ." Giọng nói so với khi hát còn mềm mại êm tai hơn, lúc này hắn mới để ý nan quạt cậu cầm trên tay.
Khắc một chữ 宇 (Vũ).
"Tôi tên Lưu Vũ, là người quản lý nơi này, nghe nói ngài tìm tôi." Lưu Vũ giữ nét cười, chừng mực đưa tay "mời" hắn, "Ở đây ồn ào, không tiện nói chuyện."
Hắn hiểu ý, hai người một trước một sau cùng đi đến gian phòng ở tầng bốn.
"Không ngờ Lưu công tử có sở thích về hí kịch."
"Để thiếu soái chê cười rồi."
"Công tử hát hay lắm, ý cảnh rất đẹp."
Châu Kha Vũ nhớ đến lời Trương đội phó nói với hắn, ấn tượng đầu cực kỳ quan trọng, có hảo cảm chuyện gì cũng dễ nói hơn nên hắn liền chân thành tán thưởng Lưu Vũ, mà Lưu Vũ đang đi đằng trước nghe thấy lời này, thật sự quay đầu lại nhìn hắn, cậu dùng quạt che miệng, ánh mắt cong cong ngậm ý cười.
Lưu Vũ thắp sáng đèn lưu ly trong phòng, đi đến phía tủ lấy ra một tấm bản đồ nhỏ. Cậu trải bản đồ lên bàn.
"Nghe nói thiếu soái muốn mượn thương lộ của Lưu gia."
Không vòng vo, vào thẳng trọng tâm, biết rõ hắn đến đây vì chuyện gì nhưng đến giờ mới chịu gặp hắn.
"Thương lộ đi qua năm quận phương Bắc đều do Lưu gia mở, mạn phép mượn đường để vận chuyển lương thực qua mùa đông. Điều kiện có thể thương lượng." Châu Kha Vũ dùng ngón tay vẽ một tuyến đường trên bản đồ, hắn khoanh tròn điểm đích là Bắc đại doanh.
"Thương lộ là do anh trai mở, tài sản của tôi chỉ có Nguyệt Vấn lâu này thôi." Lưu Vũ thành thật khai báo, mi mắt cụp xuống ra chiều ủ rũ.
Nói như vậy, quyền quyết định không nằm ở Lưu tiểu công tử.
"Điều kiện vẫn như cũ, một chợ liên khu trong nội cảnh Bắc doanh." Ngón tay cậu cũng đi đến Bắc doanh, vẽ một vòng tròn bên cạnh chấm điểm của Châu Kha Vũ.
"Nếu không thì ?" Hắn nhìn đầu ngón tay hai người chạm phải nhau, ai cũng không muốn buông bỏ mục đích của mình.
"Để Lưu gia trở thành thương gia độc quyền phương Bắc." Lưu Vũ nhấc tay khỏi bản đồ, lần này cậu khoanh tròn một vòng lớn bao trọn phía Bắc Trung Quốc.
Châu Kha Vũ lập tức nhíu mày, ý là muốn ngồi lên đầu Hoa gia đây mà, Hoa gia là họ hàng xa của Châu đại soái, đã nắm chuỗi kinh doanh gần một thập kỉ, hắn không thể đồng ý được. Vế sau so với vế trước còn quá đáng hơn, xem ra chuyến này đi vô ích, thoả thuận như vậy rủi ro của hắn quá lớn rồi.
Trương Gia Nguyên còn bảo người này dễ nói chuyện, câu nào câu nấy đều mang đầy mùi lợi ích và tiền tài.
Thấy hắn im lặng, Lưu Vũ chậm rãi mở lời.
"Thiếu soái có biết bọn thổ phỉ trên núi Mộc Lĩnh không ?"
Hắn biết, nếu không mượn được thương lộ, quân nhu phải đi theo con đường vòng qua núi Mộc Lĩnh. Hắn không sợ thổ phỉ cướp bóc, hắn chỉ là muốn tiết kiệm thời gian và sức lực.
"Tháng trước bọn chúng chặn đường bắt cóc một nhóm cô nương chỗ tôi. Thiếu soái giúp tôi cứu người về, chuyện thương lộ tôi sẽ giúp ngài." Lưu Vũ chống cằm, cậu rất trắng, ngồi ở đó như tiểu thần tiên không có thực, chờ đợi Châu Kha Vũ đáp lời.
"Cậu giúp tôi ?" Châu Kha Vũ hỏi lại, vừa rồi còn nói là không có quyền quyết định, bây giờ như nắm cả thiên hạ trong tay.
"Hai điều kiện trên là của anh trai, không liên quan gì đến tôi cả, thiếu soái cũng không đồng ý, vậy tôi mạn phép nói ra điều kiện của mình."
Châu Kha Vũ đang cân nhắc sự uy tín của điều kiện kia.
"Ngài không tin tôi à ? Tôi cũng mang họ Lưu mà." Lưu Vũ trong lòng sáng tỏ Châu Kha Vũ hoàn toàn không dám tin cậu.
"Tôi cũng chưa từng nói mình không có quyền quyết định."
Thôi được rồi, người này đọc được trong đầu hắn đang nghĩ gì.
"Cậu lấy gì để đảm bảo với tôi ?" Lời này nói ra tức là hắn đã đồng ý.
"Lấy tôi nhé, tôi làm con tin của ngài." Câu nói nửa đùa nửa thật của Lưu Vũ thành công thu hút ánh mắt "cậu có làm sao không đấy" của hắn.
Ồ, cậu ta có lệ chí.
Lưu Vũ cười cười, trong lòng đạt được mục đích, như thế này thiếu soái hẳn là nhớ kỹ mặt cậu trông như nào rồi, từ nãy đến giờ hắn chỉ nhìn tấm bản đồ như ngắm tình nhân từ kiếp trước.
"Nếu ngài không muốn thì tôi sẽ lập khế ước."
"Cậu lập khế ước đi, tôi cho người đến lấy."
"Tôi mang đến phủ cho ngài, sao có thể để thiếu soái đại quân thường xuyên phải chạy đến địa phương như này."
Hai người cậu tung tôi hứng, hắn tỏ ý không cần câu nệ, chỉ cần sự thoả thuận đôi bên rõ ràng là được. Còn cậu, tỏ vẻ từ nay về sau tôi sống trên đất ngài làm chủ, tôi còn phải khách sáo với ngài nhiều lắm.
"Vậy hai ngày nữa nhé thiếu soái ?"
"Được."
Thành giao. Lưu Vũ vui vẻ gấp bản đồ lại, trực tiếp ném nó qua một bên, cậu mở cửa đon đả tiễn khách đi. Bên ngoài Dương ma ma lẫn Trương Gia Nguyên đều đang đứng đợi, Châu Kha Vũ bước một chân ra cửa liền bị khói thuốc làm cho đau mũi, hắn không nhịn được ho vài cái rồi cùng Trương Gia Nguyên rời đi.
Dương ma ma nhìn theo bóng dáng bọn hắn, lại đặt tẩu thuốc lên môi hít một hơi.
"Tiểu Vũ không nuốt lời đấy chứ, có cần nói một tiếng với anh con không ?"
"Người lớn phải biết giữ chữ tín." Lưu Vũ phẩy phẩy quạt trong tay, làm tản đi khói thuốc quẩn quanh.
Trước khi xoay người đóng cửa, cậu nhớ ra gì đó, bổ sung thêm "Ma ma, thuốc phiện đừng dùng nhiều quá."
Rời khỏi Nguyệt Vấn lâu, Trương Gia Nguyên đi bên cạnh Châu Kha Vũ, y gãi gãi đầu hỏi hắn.
"Thiếu soái đồng ý với cậu ta đi đánh thổ phỉ sao?"
"Cũng không thể lừa trẻ con được, về thôi." Châu Kha Vũ tâm trạng không tồi rảo bước dưới ánh trăng.
Trăng đêm nay sáng thật đấy.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip