Chương 7

Khi đó Cha mẹ Sana thiếu nợ, chút nữa thì đã bán nàng đi, nhờ có bà ngoại dùng hết cách mới mang được nàng trở về. Sau đó cha mẹ Sana bán nhà trả nợ, cũng không đi biết tích ở nơi nào, bà ngoại dẫn Sana  có năm tuổi về quê sống, ở đó là nơi Sana hưởng thụ tuổi thơ hạnh phúc nhất, mặc dù trong thôn cái gì cũng không có, như có bà ngoại yêu thương nàng, Sana cảm thấy vô cùng thỏa mãn, cảm thấy cứ như vậy sống cùng bà ngoại
vẫn vui vẻ.

Nhưng mà con người dù sao cũng phải lớn lên, nàng lớn lên, cũng đến tuổi đi học, bà ngoại cảm thấy Sana không thể giống như bà cả đời không có học thức, cả cuộc đời trong vùng quê nghèo đói. Bà dứt khoát muốn phải cho Sana đi học đến nơi đến chốn, mặc dù  nhà nghèo nhưng cũng phải mượn tiền để Sana đi học.

Trường học biết được gia cảnh của Sana, cũng rất hiểu, ngoại trừ sinh hoạt phí ra học phí hoàn toàn được miễn, lúc ấy bà ngoại liền cảm động chạy nước mắt quỳ gối trước mặt hiểu trưởng nói cảm ơn.Sana nhìn thấy bà ngoại già yếu phải quỳ trước mặt người khác như vậy, nàng liền âm thầm thề trong lòng, tương lai nhất định phải kiếm thật nhiều tiền, quyết không thể lại để bà ngoại vì mình rơi lệ nữa.

Sana là cô bé nhà quê từ thôn lên huyện học, rất nhiều bạn bè và thầy cô xem thử nàng, khi đó tiểu Sana rất ốm yếu, mặc quần áo vải quê mùa, hàng ngày bị bạn học giễu cợt khi dễ.Nhưng nàng cũng nhẫn nhịn. Bởi vì bà ngoại
nói nàng thật vất vả mới có thể đi học, cho nên nhất định phải quý trọng, bỏ lỡ cơ hội này có lẽ sẽ không còn cơ hội nào khác nữa.

Vì bà ngoại và cũng vì bản thân, nàng đối mặt với đủ lời nhạo báng, tiểu Sana coi như không nghe thấy, dù sao thì họ nói riết rồi cũng chán, nàng chăm chỉ học hành bỏ ngoài tai tất cả.

Cho nên ngày chính thức nhập học, bà ngoại đưa nàng tới trường sau đó trở về tthôn không ở chung với nàng nữa, nói ở trong thành thị quá đắt, tiết kiệm được tiền sẽ để cho tiểu Sana mua chút thức ăn, tiểu Sana khóc đứng ở cửa trường học nhìn bà ngoại rời đi, từ nhỏ nàng lớn lên bên cạnh bà, lần đầu tiên sống xa bà ngoại, cảm thấy thật cô đơn. Đêm đó nàng nằm trên giường ký túc xá khóc suốt cả một buổi tối, ngày thứ hai vào lớp hai con mắt hồng giống y như tiểu bạch nhỏ.

Cứ như vậy. Tiểu Sana bắt đầu cuộc sống một mình với số tiền danh dụm ít ỏi của bà. Mấy năm
chỉ về nhà được hai lần,trung học và tốt nghiệp trung học về nhà một lần, mà là không có tiền về, tiền xe đi về đủ để dùng cho sinh hoạt phí cả một năm, cho nên tiểu Sana phải vì dành dụm tiền,buổi sáng không  điểm tâm, cơm trưa cơm tối cũng chỉ ăn một cái bánh bao những đứa trẻ thì ngày càng lớn dần, còn nàng vẫn là một đứa bé ốm yếu như lúc từ dưới quê mới lên.

Lúc học trung học, tiểu Sana gặp một giáo viên chủ nhiệm lớp tốt bụng, rất chiếu cố nàng, có gì ăn cũng luôn cho nàng một chút, từ đó nàng  mới bắt đầu bớt gầy gò yếu.Sana muốn kiếm tiền, nên bắt đầu ra ngoài làm thêm, bởi vì nàng chỉ mặc đồ cũ từ quê lên, không có chiếc áo mới nào nên khi ra ngoài xin việc vẫn mặc đồng phục học sinh, ông chủ dứt khoát không nhận nàng vào làm, tiểu Sana cắn răng mua một chiếc áo ngắn tay, lúc đó cầm tiền trả mà đau lòng một trận, cho nên chiếc áo tay ngắn ấy nàng vẫn giữ làm kỷ niệm cho tới bây giờ.

Đến khi tốt nghiệp trường trung học, rốt cục tiểu Sana cùng đủ tiền trở về quê. Từ khi bước ra ngoài sống, chín năm trời nàng chưa từng bước chân về nhà, tiểu Sana khóc, bởi vì bà ngoại cho mình đi học, bán mất tất cả đồ vật  đáng tiền trong nhà, nhà cũ bây giờ chỉ có một cái giường, một cái bàn cùng mấy cái ghế người khác vứt bỏ được bà
nhặt về.

Sana ra ngoài đi học tốn rất nhiều thứ,  vì cho nàng có chút sinh hoạt phí, bà ở quê nhà phải đi nhặt ve chai, muốn đổi chút tiền mua thức ăn cho nàng. Sana ôm bà ngoại khóc rổng, bà ngoại cười nói "Đứa nhỏ ngốc này lâu như vậy mới về nhà một lần, khóc gì mà khóc"

"Bà ngoại, đừng đi nhặt ve chai nữa, con đã có thể kiếm tiền, con có thể nuôi bà "Sana vừa khóc vừa yếu ớt nói.

"Bà ngoại bây giờ thân thể còn khỏe mạnh, con tự lo cho mình là tốt rồi biết không? Tương lai tốt nghiệp đại học mới có thể tìm công việc tốt, kiếm nhiều tiền " Bà ngoại dùng bàn tay đầy nếp nhăn vuốt tóc nàng.

Cũng bởi vì điều này, cho tới bây giờ Sana đối với bàn tay thô ráp cảm giác rất lệ thuộc, nàng thích được bà xoa mặt mình bằng bàn tay ấy. Tuy không mềm mại nhưng thật ấm áp.

Lúc đi làm thêm ở quán ăn, bà chủ ở đó tốt bụng cho nàng ăn cơm no, từ đó tiểu Sana mới bắt đầu phát triển, dần dần thoát khỏi hình ảnh một đứa bé trở thành cô gái xinh đẹp.

Thời học sinh mơ mộng yêu đương đối với mấy cô gái khác là thời gian đẹp nhất, Sana ngày càng xinh đẹp vì vậy những bạn học khác thường hay khi dễ nàng, còn nam sinh trong trường thì thường xuyên gửi thư tình cho Sana, nhưng đối với nàng chuyện kiếm tiền với về quê thăm bà ngoại là quan trọng nhất, nên những thứ kia nàng chỉ để ngoài tai.

Một hôm vào giờ tan học, theo lẽ thường Sana tới quán ăn lắm việc, không để ý sau là có cái đuôi đi theo. Đến quán ăn nàng liền vào bếp rửa một đống chén lớn.

"Mọi người nhìn kìa, nhìn đi, cô gái mà mấy người yêu thầm, mỗi lần đều ở chỗ này, ăn mặc giống như bà mẹ có mấy đứa con mà làm vậy "Đột nhiên có giọng nói từ sau bếp truyền ra.

Sana ngẩng đầu nhìn thấy bạn  của nàng cùng dẫn theo mấy bạn nữ và nam sinh đứng ở phía sau bếp nhìn nàng, nói Sana không mắc cỡ thì là giả,Một nữ sinh như thế nào không chú ý ánh mắt của  người khác, vào giờ phút này cảnh tượng làm nàng không cách nào đối mặt, Sana yên lặng xoay người khác nhìn tới họ, nước mắt chảy thành hai dai tiếp tục rửa chén.

Những nam sinh nữ sinh kia cũng rời đi,Sana cảm thấy có một cánh tay cầm khăn đưa tới trước mặt nàng, Sana quay đầu lại thấy một cô gái có bộ dạng rất giống nam sinh đứng ở phía sau mình, giơ tay lên  nhẹ nhàng giúp mình lau nước mắt cô gái đó nói "Đừng để ý bọn họ "

Sana nhìn cô gái kia gật đầu, từ ngày hôm đó, mỗi lần Sana tới rửa chén thì cô gái kia lại chạy vào nhìn nàng, cô gái kia cho tới bây giờ không nói lời nào, hai người không có gì trao đổi, thậm chí Sana không biết cô gái tên gọi là gì, vì thế mỗi lần nghĩ tới đây Sana luôn là ão não không thôi.

Đến lớp mười hai, phải đối mặt tất cả lớn nhỏ các cuộc thi,Sana không có biện pháp tiếp tục đi làm thêm, từ đó về sau nàng cũng không gặp lại cô gái ấy nữa, cho đến tốt nghiệp trung học Sana quay lại quán ăn đó thì phát hiện  quán đã đóng cửa, hỏi rất nhiều người cũng không họ chuyển đi nơi nào, nàng cũng không biết phát tìm lại cô gái kia
bằng cách nào.

Lên đại học Sana vô tình biết MoMo cùng Nayeon , ba người rất nhanh thành bạn tốt, mãi cho đến khi một lần vì công việc mà say, MoMo Nayeon mới biết ngoài cô gái đẹp trai mà Sana kể thì hai người họ là bạn duy nhất
của Sana, hai người cũng không tin, cứ nghĩ Sana say nên hồ ngôn loạn ngữ. Với tính tình của Sana thì chắc phải có nhiều bạn bè mới đúng.

Sau đó MoMo mới biết được gia cảnh của Sana, cô mới giới thiệu Sana đến công ty của ba mình làm việc. Lúc mới vào công ty Sana vẫn là cô bé ngây thơ, cứ nghĩ rằng có thể có việc làm thì bà ngoại sẽ không cần đi nhặt ve chai nữa cho nên nàng rất vui mừng. Nhưng cuộc sống ở thành thật khác xe ở quê, nàng không thể tiết kiệm nhưng lúc trước được nữa.

Ở Hirai thị dõi mắt nhìn toàn bộ mọi người làm việc, ai cũng bán mạng vì tương lai để làm việc, từ đó nàng cũng thay đổi quan niệm về cuộc sống sau này.

Khi đó Sana mất một tuần lễ quan sát toàn bộ công ty, ngành nào kiếm tiền nhiều nhất, cuộc cùng Sana chọn bộ phận tiểu thụ, bởi vì ở bộ phận tiểu thụ , chỉ cần nàng chịu cố gắng làm việc, bán đi được căn nhà thì sẽ có thêm tiền hoa hồng, điều này làm cho Sana hưng phấn không thôi. Nàng lập tức  nhờ MoMo an bài công tác cho mình.

Nhưng khi Sana chân chính vào bộ phận tiểu thụ làm việc mới phát hiện, muốn bán được căn nhà không phải chuyện dễ, làm nhân viên phòng tiểu thụ căn bản tiền lương cũng rất thấp, đều dựa vào hoa hồng  mà phát tiền lương, có lúc một hai tháng không bán được một căn nhà là chuyện như cơm bữa, hận nhân viên tiểu thụ còn phải bỏ tiền ra mời khách hàng ăn cơm uống trà uống cà phê nữa.

Nhưng Sana không dễ dàng bỏ cuộc, bằng vào cố gắng của mình học tập, lấy được cảm tình của chủ quản lúc đó, chỉ nàng cách ă  mặc thuyết phục người khác, từ đó trở đi Sana bắt đầu hóa trang ăn mặc, thay đổi hình tượng của mình khác hẳn. Nhuộm tóc, trang điểm, ăn mặc có phong cách hơn, ánh mắt mọi người nhìn nàng cũng thay đổi hẳn.

Chủ quản nói bất kỳ lúc nào nhân viên tiểu thụ  cũng phải cho khách hàng thấy được nhiệt tình của họ. Từ đó về sau Sana bắt đầu không ngừng huấn luyện mình cách ăn nói, Nayeon thường hay trêu nàng là học tập nói nhiều quá bây giờ nhiều lúc nói chuyện giống y như lão thái bà.

Một lần nàng xin nghỉ phép về quê thăm bà, mấy người trong thôn nhìn thấy nàng thay đổi liền nói nàng làm chuyện bán thân xấu hổ, Sana khóc hề giải thích
hay để ý, nàng chỉ cần bà ngoại tin nàng là đủ, nhưng kiên trì không chịu nhận tiền của Sana bà nói "Sana, trong thành phố cần dùng tiền rất nhiều, con để dành lại mà dùng đi,bà ngoại ở quê cũng chẳng có mua sắm cái gì "

"Bà ngoài, bà đừng nói như vậy, nếu bà không cứu con thì con đã sớm chết từ lúc nhỏ, nếu không phải bà kiên trì đưa con đi học, con cũng không có ngày hôm nay, bà nói có phải không? "Sana không với bà ngoại nói.

"Cháu ngoan, bà biết con hiếu thảo, bà ngoại hiểu được, tiền thì con cất vào đi" Bà ngoại cố ý không chịu nhận tiền, Sana cũng không có biện pháp,nghĩ thầm thôi thì cho bà ngoại mua chút đồ bổ vậy.

Không nghĩ tới chờ lúc nàng đi, bà ngoại lại đem những thứ kia nhét vào trong túi của nhà, Sana nhìn thấy những thứ kia liền không nhịn được khóc to,nàng thề với bản thân chờ nàng có tiền nhiều nhất định phải đem bà ngoại vào thành phố sống, để bà hưởng cuộc sống  tốt nhất.

Bốn năm đại học làm Sana học được tất nhiều thứ, cũng làm nàng tự tạo một chiếc vỏ bọc bảo vệ lấy bản thân, lúc nào cũng nói cười vui vẻ, nhưng chỉ có khi màn đêm phủ xuống, một thân một mình, Sana sẽ cởi ra chiếc mắt nạ ban ngày lặng lẽ suy nghĩ về bà ngoại,  thỉnh thoảng sẽ tới gương mặt đã sớm mơ hồ kia.















Xin lỗi các bạn vì không ra chương nhiều vì mình sắp vô học rồi nên sẽ ra ít lại hai ba ngày ra một chương

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #wattys2018