Chương 107: Khúc Dạo Đầu Mạo Hiểm

( Sáng hôm sau )

Mạc Lê và Mạc Hiên bởi vì dùng chung một cơ thể , mà đôi khi Mạc Hiên chạy ra ngoài không ngần ngại là loạn, khiến mọi người tức giận, nên Mạc Lê chỉ còn cách phong ấn chị mình lại, để tránh gây họa. Trong lòng mọi người đều muốn Mạc Lê và Mạc Hàn trở lại như lúc ban đầu. Đã hơn 20 năm, không nói nhiều gì với nhau, rất hiếm khi thấy mọi người nghiêm túc cùng nhau nói chuyện.

Từ Thần Thần cho biết, Mạc Hàn không có ấn tượng gì nhiều với mẹ, bởi vì Mạc Lê đã xóa bỏ ký ức của nàng. Từ khi sinh ra đến 5 tuổi, Mạc Hàn lúc nào cũng đeo dính lấy mẹ mình, vì để tránh Mạc Hàn nhớ mẹ, mà sinh ra buồn phiền, nên họ đã xóa đi ký ức của nàng. Đúng là rất hiệu quả, cho đến bây giờ Mạc Hàn vẫn không thể nhớ rõ mẹ mình là ai.

Ty Cửu thì cho biết Nữ Oa hành tung bất định, đi đến Nữ Oa điện tìm cũng chưa chắc thấy. Thiên giới đã rộng lớn, trần gian cũng chả bé nhỏ gì, nếu một nữ thần đã muốn giấu mình, thì đâu dễ gì cho họ tìm thấy. Ty Cửu tuy đã từng gặp qua Nữ Oan vài lần, nhưng toàn trong những trường hợp quan trọng. Mặc dù là nữ thần, tướng mạo cao quý đoan trang, nhưng nghe đồn tính khí lại giống y Mạc Hiên. Dáng vẻ và tính cách khác nhau, một trời một vực.

" Mặc kệ Nữ Oan có chịu giúp hay không, nói chung tôi cùng Từ Thần đi đến đó xem trước. Đã lâu như vậy rồi, đừng nên giận dỗi nữa."_Trước khi Ty Cửu xuất phát đi tìm Nữ Oa, nàng gửi lại một câu cho Mạc Hàn.

" Vừa mới gặp, đã muốn đi?"_Manh Đới lại không đành lòng. Gần đây, bạn bè của nàng cũng lần lượt trở về rồi đi mất. Nhà bọn họ thật sự đã biến thành khách sạn khi nào vậy.

" Ha ha, chờ khi nào cha tìm được cách tách mẹ con và Mạc Hiên ra. Thì sẽ đem mẹ trở về, làm đám cưới cho hai con."_Từ Thần Thần như một người cha sờ đầu Manh Đới. Mạc Hàn thì không thèm nhúc nhích chỉ lườm ông một cái.

" Hôn...h..ô...n...lễ?"_Chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, nay đột nhiên nghe cha vợ nói như vậy, Manh Đới bị căng thẳng đâm ra cà lăm. Tình cảm đã ổn định, nàng và Mạc Hàn sẽ nắm tay nhau đi đến cuối đời. Nghĩ đến sẽ có thể cưới Mạc Hàn, tâm tình của một cô gái trẻ bắt đầu nhảy nhót.

" Không cần ông bận tâm. Ông nên lo lắng cho mình đi, tình địch cũ sắp không chịu được nữa rồi kìa."_Mạc Hàn đem cái người còn đang mộng mơ kéo về phía mình, sau đó nói với Từ Thần Thần.

" Không cần lo, tôi với ông ấy bây giờ chỉ là hai người bạn già đơn thuần. Tôi đã có đối tượng mới rồi, là một người con trai đó, hắn vừa cao to vừa đẹp trai, đã vậy còn là một đại thiên sứ! Hà hà ~~~"_Nói tới đây, Ty Cửu chống eo đắc ý cười, hạnh phúc trong tình yêu không có bút mực nào có thể diễn tả được hết.

" Khoảng cách quá xa, coi chừng người ta đi trật đường ray ngoại tình đó!"

" Bậy bậy bậy! Cô bé, cấm nói lung tung."

" Không có chuyện gì nữa, thì biến nhanh đi."_Mạc Hàn không còn kiên nhẫn, cũng không có hứng nói lời tạm biệt. Dù sao cũng không phải đi chết.

Đường đường là Ty Cửu điện hạ, ở Uổng Tử Thành được người khác kính trọng và sợ hãi. Lên tới trần gian thì lại bị một cô bé cư xử vô lễ, đã thế còn ngạo mạn, tức muốn hộc máu. Vừa định móc ra Quỷ Khóc Thần Hào roi ra giáo huấn Mạc Hàn, thì lại bị Từ Thần Thần kéo đi cùng biến mất. Mạc Hàn lạnh nhạt phất tay về phía không khí, biểu thị ' đi thong thả, không tiễn.'

" Nghĩ nữa đầu em sẽ cháy luôn đó, em muốn có một hôn lễ sao?"_Mạc Hàn hỏi Manh Đới, lay cái đầu đang tựa trên vai nàng.

Xin lỗi bà con cô bác, Mạc Hàn không phải thuộc type người lãnh mạn, cho nên theo nàng thấy hai người chỉ cần ở chung với nhau là đủ rồi, không cần dùng hình thức gì để chứng minh cả. Nhưng, nếu Manh Đới muốn, thì nàng sẽ đáp ứng vậy. Mặc dù đối với nàng, kết hôn là thứ phiền phức nhất.

" Không có, chúng ta đồng sinh cộng tử cùng nhau, cũng là biểu thị chúng ta không thể tách rời. Hôn lễ có hay không cũng được. Được rồi, có một chút thôi, chỉ một chút cũng được.

" Em toàn gây phiền phức là giỏi, cũng đâu phải chỉ có lần này."

Mạc Hàn nâng mặt Manh Đới lên, nhìn thẳng vào đôi mắt màu xanh nhạt, chân thành nói. Khuôn mặt Manh Đới lúc này chỉ có thể dùng hai từ hình dung 'thụ lòi'.

" Ồ, tới không đúng lúc rồi! Con chim ngu ngốc, hôm khác chúng ta lại trở lại."_Ngay chỗ Từ Thần Thần và Ty Cửu vừa biến mất, thì có hai người một đỏ một trắng xuất hiện. Nếu như có ai vô tình đứng trước nhà Mạc Hàn nhìn vào, sẽ tưởng mình đang nằm mơ giữa ban ngày. Tại sao, người có thể vừa đến vừa đi không thấy bóng dáng như vậy.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Manh Đới quay đầu lại nhìn. Cứ tưởng Viên Vũ Trinh lại tới một mình, nhưng không ngờ là nhìn thấy cả hai. Nhìn thấy 'người bạn' lâu năm không gặp, viền mắt Manh Đới bắt đầu ướt ướt, nhào tới.

" Vân Tỷ ~~~~'!"_Manh Đới kích động chạy tới ôm chặt Tưởng Vân. Không nghĩ rằng chị ấy không thèm thông báo, mà bất ngờ trở về.

" Chủ nhân, tôi đã về!"_Tưởng Vân nói với Mạc Hàn. Tuy rằng giọng nói vẫn như xưa, nhưng biểu hiện trên gương mặt cũng đã hài hòa hơn, không còn là một thức thần cứng ngắt nghe lời chủ nhân sai bảo.

Manh Đới không biết rằng, với nàng thì chỉ là nữa năm. Nhưng đối với Tưởng Vân thì rất lâu, lâu đến nổi đã qua bao nhiêu thời gian nàng cũng không biết. Nơi tu hành cách biệt với thế giới bên ngoài, thời gian cũng chênh lệch rất nhiều. Cho nên, Manh Đới không thể tưởng tượng được tâm tình của Tưởng Vân khi gặp lại họ.

" Ngươi không cần gọi ta là chủ nhân, ngươi đã được tự do, không cần phải tuân theo lệnh của bất kì ai."_Mạc Hàn cùng Tưởng Vân đã một thời gian không gặp. Nói thế nào thì Tưởng Vân cũng là người trong gia đình, thấy Tưởng Vân tu hành tốt, Mạc Hàn cũng rất vui.

" Tôi vẫn muốn gọi người như vậy, sinh mạng của tôi là do chủ nhân ban cho. Chỉ cần chuyện người sai bảo, nhất định tôi sẽ làm."-Đây không phải là tư tưởng nô lệ, mà là Tưởng Vân kính trọng Mạc Hàn, vì nàng là người cho mình mọi thứ.

" Mới sáng sớm, cũng không cần diễn tuồng thâm tình. Nghe hai người nói chuyện, tôi muốn ói quá!"_Viên Vũ Trinh ghét bỏ cắt ngang, nàng là Tuyết Yêu nên đi tới đâu không khí cũng bắt đầu lạnh xuống.

" Tôi mới là người phải nói câu đó, hai người dùng bộ dạng này, sáng sớm đứng trước nhà tôi. Tôi đang lo lắng không biết có hàng xóm tốt bụng nào báo cảnh sát chưa đây."_Mạc Hàn nhìn hai người một trắng một đỏ. Một tóc trắng, mặc kimono, một tóc đỏ dài xõa nhiên, bay phất phới trong gió, cứ như đang chơi cosplay vậy.

Viên Vũ Trinh liếc mắt, biến thành dáng vẻ bình thường. Tưởng Vân cũng thay đổi, tóc đỏ rực biến thành tóc đen hơi rối thả sau lưng, quần áo cũng như người bình thường. Hoàn toàn, là một cô gái xinh đẹp, nếu đi ra ngoài, chắc chắn sẽ có rất nhiều ong bướm bu quanh đây.

Manh Đới vui mừng,, kéo tay hai người vào nhà muốn tám chuyện trên trời dưới đất. Nhưng nàng quên mất Tưởng Vân bây giờ là yêu tinh, bị Manh Đới kéo đến trước nhà rồi dừng lại. Nếu không Tưởng Vân sẽ bị kết giới đánh bay ra khỏi nhà mất. Mạc Hàn cho Tưởng Vân một lá bùa, sau này có thể ra vào tự do giống như Viên Vũ Trinh vậy.

Hơn nữa năm không gặp, Manh Đới có rất nhiều chuyện muốn nói với Tưởng Vân. Trước đây, Tưởng  Vân là thức thần của Mạc Hàn, không phải lúc nào họ cũng ở cùng nhau. Lần này, thì khác, thân phận bất đồng họ có thể cùng nhau ngồi tán dóc thỏa thích. Mạc Hàn thấy Manh Đới vui vẻ , hiếm khi có lòng tốt đi lấy trái cây, rồi vơ vét sạch đồ ăn vặt trong phòng Lạc Lạc đem ra cho bọn họ. Thấy được Mạc Hàn có lòng tốt, đúng là bão lớn rồi.

Tưởng Vân trở về, vẫn muốn ở chung với họ, bất ngờ hơn là Viên Vũ Trinh cũng muốn ăn nằm ăn vạ tại nhà họ không chịu đi. Lúc đầu, Mạc Hàn tưởng Viên Vũ Trinh đối với Manh Đới tình cũ không quên, nhưng sau này tình cờ bắt gặp Viên Vũ Trinh và Tưởng Vân đang hôn nhau. Mạc Hàn nhìn thấy muốn cười cũng không cười nổi, thức thần của mình cùng một con yêu tinh hôn nhau, thử hỏi người làm chủ nhân có bao nhiêu cảm động. Nhưng Mạc Hàn đã từng thấy qua rất nhiều người, nên chỉ cảm động nhất thời, sau đó bình tĩnh giúp họ đóng lại cửa phòng, thuận tiện ngăn cản Manh Đới chuẩn bị mò vào phá đám.

Thế giới này là thế nào?

Từ khi Tưởng Vân và Viên Vũ Trinh trở về, Manh Đới cũng trở về lúc còn học đại học. Có thêm hai người bầu bạn, có thể lôi kéo nhau đi dạo phố, shopping , chơi đùa. Nói đến, Manh Đới chưa từng có chị em nào, tuy rằng trước đây có một học đệ, nhưng nam nữ không giống nhau. Khi nàng phát hiện ra, hai người này cũng đang yêu nhau, thì cuộc sống hàng ngày càng trở nên thú vị. Đây là lần đầu tiên Tưởng Vân và Viên Vũ Trinh nắm tay nhau đi dạo phố.

Có lúc, bọn họ đem Nana đi cùng, nhưng nha đầu này là chuyên gia phá hoại, cả đám đi theo phía sau có nhiệm vụ thu dọn tàn cuộc. Chuyện khó tin nhất chính là Nana lại trở thành bạn thân của La Lan, có lẽ bởi vì ngoại hình tương tự nhau. Thế nhưng, La Lan trong lòng đang khóc thầm, nói về tuổi tác nàng có thể làm bà nội tổ của Nana.

Trong lúc này, Ty Cửu và Từ Thần Thần gọi điện thoại báo cáo tình hình, vẫn chưa tìm thấy Nữ Oa. Thời gian lặng lẽ trôi qua, thế mà đã qua một tháng, một buổi sáng tốt đẹp, thế lại phát sinh một chuyện không tầm thường.

Manh Đới đang còn trong mộng đẹp, thì bỗng nhiên cái giường rung lắc dữ dội, Manh Đới cau mày chưa muốn tỉnh. Nhưng cuối cùng, cũng vì cái giường rung lắc quá dữ, Manh Đới từ trên giường té xuống dưới đất, đau đến tỉnh. Ngẩng đầu, nhìn thấy cây đèn trên trần nhà cũng lung lay, cứ như sắp rớt xuống. Mạc Hàn cũng bị chấn động làm thức giấc, lấy tay vịn giường để giữ thăng bằng.

" Chuyện gì vậy? Có tàu vũ trụ, hay phi thuyền sắp rớt xuống à?"_Manh Đới muốn đứng lên, nhưng mặt đất rung chuyển quá dữ, nàng lại mất thăng bằng té xuống. Những thứ trong phòng cũng bị tác động, sắp rớt xuống hết rồi.

" Ngớ ngẩn, đang động đất."

" Động đất? Chỗ chúng ta làm sao có động đất?"_Manh Đới đã sống ở thành phố nào hơn hai chục năm, chưa bao giời thấy có động đất.

" Chủ nhân, Lão Đới, hai người không sao chứ?"_Tưởng Vân và Viên Vũ Trinh thấy hiện tượng không bình thường, liền chạy tới. Yêu quái có một ưu thế, đó là dù ở tình huống nào thì cũng có thể bay.

Manh Đới tức giận nhìn hai người, cảm giác không có cách nào là bạn.

" Không sao, nhưng trận động đất này có gì đó không bình thường."_Mạc Hàn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Sau đó, khi bọn họ mở TV lên xem mới biết, chỗ bọn họ chỉ là bị ảnh hưởng. Nơi động đất thật sự cách bọn họ đến hai thành phố, thương vong nặng nề. Chỗ bọn họ cách rất xa, mà vẫn bị ảnh hưởng chấn động dữ như vậy, có thể tưởng tượng được chỗ bị động đất khi biến thành dạng gì. Trên TV còn lần lượt đưa ra tin tức, ở các nơi khác trên thế giới cũng phát sinh thảm họa động đất, sóng thần, núi lửa phung trào, thiên tai liên tục kéo đến. Dường như cả thế giới đều bị, ngay cả một dấu hiệu báo trước cũng không có.

Tuy rằng, trên thế giới mỗi ngày đều xảy rất nhiều thiên tai, nhưng cùng một ngày bùng nổ những thảm họa nghiêm trọng. Với người thường, thì đây là sự trùng hợp, nhưng đối với đám người Mạc Hàn, đã gặp qua vô số hiện tượng siêu nhiên từ Đông sang Tây, thì không khỏi phải suy nghĩ một chút.

" Tôi linh cảm có gì đó rất nguy hiểm."_Đã hai tiếng trôi qua, chấn động đã giảm bớt, mọi thứ gần như yên ổn. Và giờ bọn họ đang ngồi tại phòng khác thảo luận.

" Chẳng lẽ do Ma Quân làm? Hắn biết mẹ muốn gặp chúng ta nên tức giận, muốn hủy diệt nhân loại?"_Lạc Lạc hưng phấn với trí tưởng tượng của mình, kéo Nana vào lòng nói.

" Đầu óc đệ bị Manh ngu ngốc lây nhiễm rồi sao? Đừng có giả thiết ngu xuẩn như thế."_Mạc Hàn một mũi tên trúng hai con vi sinh vật ảo tưởng. Manh Đới bị trúng tên không hài lòng.

" Tôi biết chuyện gì đang xảy ra!"_Không một tiếng động, trên ghế sofa lại xuất hiện thêm một người, nụ cười tà mị đầy quyến rũ, đứa bên cạnh là một cô bé cầm quyển sổ mặc quần áo đồng phục.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip