Chương 24 Lằng ranh mong manh
Trần Hiểu Du nhìn cửa phòng cấp cứu, cô đến đây đã hơn 1 tiếng cũng không thấy chị mình ra, Trần Hiểu Đông cùng Vu Thẩm Yên cũng đến nơi.
"Du Du".
"Anh, chị dâu". Trần Hiểu Du rất kiêng cường cũng bật khóc,cô thật bất lực không biết làm gì cả.
"Lam Lam sao rồi". Trần Hiểu Đông hỏi.
"Em không biết đã hơn 1 tiếng rồi không thấy ai ra cả". Trần Hiểu Du nghẹn ngào hơn.
"Sao Lam Lam lại bị thương". Vu Thẩm Yên xoa lưng giúp Trần Hiểu Du.
"Hiểu Lam cùng em đi dạo ,thì đột nhiên chiếc xe lao thẳng đến,Hiểu Lam đẩy em ra chỉ mình bồ ấy". Doãn Tiểu Thiện gương mặt nhợt nhạt nói.
"Em ở đây anh gọi điện báo cho cha mẹ biết". Trần Hiểu Đông là người bình tĩnh nhất, ngoài gọi điện cho cha mẹ , Trần Hiểu Đông muốn xác thực tai nạn hay có người mưu hại.
Trần Hiểu Du đang khóc chợt dừng lại, cô nhớ ra một đều, mấy ngày nay không nhìn thấy Tô An Lâm, hiện tại chị ra nông nỗi này cũng không thấy.
"Ngụy Thư Diệp ". Trần Hiểu Du lớn tiếng.
"Sao". Ngụy Thư Diệp không biết gì trả lời.
"Tô An Lâm đâu chị nguy kịch thế này, cô ta trốn ở xó xỉnh nào". Trần Hiểu Du nổi nóng.
"Chị không biết, mấy ngày nay không liên lạc được". Ngụy Thư Diệp quả thật vô tội.
"Tô tổng vài ngày nữa kết hôn cùng Lôi Chấn". Doãn Tiểu Thiện lặng lẽ đáp lời.
"Kết hôn, cô ta dám phụ bạc chị sao". Trần Hiểu Du tức điên lên.
"Đều này là ai chứng thực". Vu Thẩm Yên vẫn không thể tin chuyện này.
"Là Hiểu Lam nói với em".Doãn Tiểu Thiện kể lại chuyện lúc nãy cho mọi người nghe.
"Tôi không biết gì cả, tôi cũng chỉ là nhân viên mà thôi". Ngụy Thư Diệp nhìn ánh mắt mọi người tập trung lại mình mà nói.
"Nếu quả thật như vậy em sẽ không bỏ qua". Trần Hiểu Du nghiến răng nói.
Tô An Lâm nếu cô dám phản bội chị tôi sẽ bắt cô trả giá đắc,chị không phải thứ đồ chơi để các người đùa giỡn, tên Lôi Chấn cô nhất quyết không tha.
Vu Thẩm Yên trầm mặt, theo nàng nhận thấy Tô An Lâm không phải người như vậy,chắc có hiểu lầm hay chuyện hãm hại gì đây xảy ra.
Tiếng cửa phòng cấp cứu mở ra cắt đứt mọi dòng suy nghĩ. Vị bác sĩ mệt mỏi thở dài đi ra.
"Bác sĩ nàng sao rồi". Đồng loạt hỏi.
"Bệnh nhân hiện tại đã qua cơn nguy hiểm. Cổ tay trái bệnh nhân bị gãy, tôi đã giúp nàng cố định không việc gì. Nhưng có đều đáng ngại, bệnh nhân có dấu hiệu không tỉnh lại". Vị bác sĩ thở dài nói
"Bác sĩ nói vậy nghĩa là sao". Trần Hiểu Du lên tiếng hỏi.
"Nếu qua ngày mai bệnh nhân không tỉnh lại, thì nàng sẽ sống đời thực vật". Bác sĩ lắc đầu, trên cơ thể không bị thương nặng nhưng người bệnh lại không muốn tỉnh.
Trần Hiểu Du như người chết đứng. Doãn Tiểu Thiện ngã quỵ nhờ Lữ Giang đỡ,Vu Thẫm Yên đưa tay che miệng lại tránh tiếng khóc,chỉ có Ngụy Thư Diệp nhìn vào cửa phòng bệnh nước mắt lặng lẽ rơi.
Ngày hôm sau, Trần ba cùng Trần mẹ cũng trở về, khi nhìn thấy Trần Hiểu Lam sắc mặt trắng bệch ,Trần mẹ khóc nghẹn nói không thành lời. Con gái của bà bảo bối bà yêu quý, từ trước đến giờ bà chưa đánh một lần giờ lại thế này.
Trần Hiểu Lam nằm trên giường bệnh, môi tái nhợt, đôi mắt nhắm chặt không dấu hiệu hồi tỉnh. Trên người đầy vết thương do trày sướt, cổ tay bị băng bó như đoàn bánh chưng. Trần ba sắc mặt âm trầm , ông đi tìm Trần Hiểu Đông nói chuyện.
Trần Hiểu Đông cố tìm ra người gây tai nạn nhưng không manh mối,người đó ruốt cuộc là ai, theo băng ghi hình lấy được ,thì chiếc xe là cố ý tông người.
Mọi người đều sợ hãi chờ đợi , đã sắp hết ngày rồi,trong khi mọi người chờ đợi, nàng vẫn chìm vào giấc ngủ,không biết nàng mơ thấy gì thỉnh thoảng chân mày chau lại.
Trần Hiểu Du không chịu nỗi, cô muốn xong đến Tô thị lôi Tô An Lâm ra đánh, Vu Thẩm Yên ngăn không được nên gọi cho Châu Khả,khi Châu Khả đến thấy lão công đang kích động.
"Chát".
Châu Khả đánh Trần Hiểu Du , cô nhìn nàng nước mắt lại chảy xuống, Châu Khả ôm lấy cô an ủi, nàng thật đau lòng khi nhìn lão công như vầy.
"Khả nhi chị thật vô dụng không bảo vệ được Lam Lam". Trần Hiểu Du khóc lớn.
"Không sao Lam tỷ nhất định không sao". Châu Khả cũng rất lo lắng , nhưng nàng bình tĩnh thận trọng hơn.
"Khả nhi ... hức .... hức". Tiếng nức nở càng lớn hơn.
Châu Khả xoa lưng cô an ủi, nàng đã gọi điện thoại nhờ chị mình đều tra vụ này.
Trần mẹ ngồi bên giường trong chờ con gái tỉnh lại,nếu đêm nay nàng không tỉnh thì sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
"Lam Lam con tỉnh dậy đi đừng làm mẹ sợ, Lam Lam con như vậy mẹ đau lòng lắm". Trần mẹ cầm tay nàng khóc.
"Mẹ Lam Lam sẽ qua khỏi mà". Vu Thẩm Yên khuyên nhủ mẹ cũng là cho mình hi vọng.
"Sao không thấy Lâm nhi". Trần mẹ giờ mới nhớ.
"Cô ấy không đến ,vài hôm nữa sẽ cử hành hôn lễ với Lôi tổng". Vu Thẩm Yên đã xác thực quả thật có chuyện này.
"Cái gì cô ta dám bỏ rơi Lam Lam sao". Trần mẹ bắt đầu hận ý.
"Lâm nhi". Âm thanh mền mại vang lên, rất nhỏ rất vô lực.
Trần mẹ cùng Vu Thẩm Yên đồng thời nhìn về Trần Hiểu Lam,mi mắt nàng khẽ lay động , rồi từ từ mở ra. Vì ngủ lâu ,nên khi vừa mở ra ánh sáng khiến nàng nhắm lại, nàng định đưa tay dịu mắt nàng lại cảm thấy vô lực.
"Lâm nhi". Âm thanh lại một lần nữa vang lên, lần này thì rõ hơn không còn yếu ớt nữa.
"Lam Lam con tỉnh". Trần mẹ la lên.
"Bác sĩ ". Vu Thẩm Yên vui mừng đi gọi bác sĩ.
Bác sĩ khám xong , ông biết điều gì khiến ý thức bệnh nhân có lại, bác sĩ báo tin tốt nàng sẽ không bị nguy hiểm gì nữa, mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Bên ngoài Lôi Chấn nhận được tin tức Trần Hiểu Lam nguy kịch,hắn cười đến thỏa mãn trong lòng, muốn đối địch hắn đó là hậu quả.
Người gây ra vụ này không ai khác chính là hắn,hai ngày trước hắn đã cố ý làm đều này. Tiếng điện thoại vang lên, Lôi Chấn nghe điện thoại xong, thì ánh mắt dị thường tà ác.
Tại vùng đất trống nam nhân thấp thỏm không yên,nam nhân không cố ý gây ra tai nạn, hắn chỉ là người lái xe, hôm đó đang chở Lôi Chấn thì gặp chuyện.
Lôi Chấn cố tình kiềm giữ hắn , không cho hắn thắng lại khi tông người, nhưng hắn đã cố bẻ lái sang một bên, không biết cô gái đó có bị thương nặng không. Từ hôm đó đến nay, nam nhân luôn sợ hãi, hắn nghỉ đến tình huống xấu nhất, tối hắn nằm mơ thấy nạn nhân tìm hắn đòi mạng.
" Lưu Hữu".
"Lôi tổng ". Nghe tiếng gọi nam nhân tiến đến.
"Ngươi sao không chịu đi còn ở đây làm gì". Lôi Chấn không hài lòng, tên này muốn gì đây.
"Chúng ta đầu thú đi, tôi không muốn cả đời sống nom nóp lo sợ". Lưu Hữu khẩn cầu.
"Điên hả, mày có bị gì không, tao không muốn ngồi tù". Lôi Chấn nổi điên lên .
"Nhưng ... ngày nào tôi cũng lo sợ ". Lưu Hữu không biết gì nói tiếp.
"Được tao giúp mày không còn lo sợ". Lôi Chấn rút súng ra.
"Lôi tổng đừng giết tôi". Lưu Hữu sợ hãi nói.
Lôi Chấn một phát bắn chết Lưu Hữu, đồ nhát gan chết cũng đáng, muốn hắn ngồi tù à đừng mơ. Lưu Hữu chết rồi sẽ chẳng còn ai biết vụ này,Lôi Chấn sai người đem xác Lưu Hữu vứt xuống sông. Dù sau này tìm thấy cũng đã phân hủy khó tìm chứng cứ,Lôi Chấn tự đắc hắn quyết định đến Tô gia.
Tô phụ cũng nhận được tin Trần Hiểu Lam gặp tai nạn,ông giấu đi tin tức không nói cho Tô An Lâm biết, suốt haingày qua ông luôn ở nhà trong chừng không để xảy ra sai sót.
"Lão gia bên công ty xảy ra sự cố, mời lão gia đến một chuyến". Từ quản gia cung kính nói.
"Được ta đến ngay". Tô phụ nhăn mặt, dù sao công ty quan trong hơn.
Sau khi Tô phụ đi không bao lâu, Tô nãi nãi vào phòng Tô An Lâm, muốn đưa cháu mình ra. Đã mấy ngày bà không thấy cô, nhìn gương mặt không có sức sống thật rất đau lòng.
"Bà nội". Tô An Lâm ủy khuất ôm lấy bà.
"Ngoan bà nội giúp cháu trốn". Tô nãi nãi dẫn Tô An Lâm đi.
Đến phòng khách thì bị cận vệ chặn lại, Tô nãi nãi dùng địa vị ra lệnh nhưng không được,đang lúc giằng co , Lôi Chấn vẻ mặt cười muốn rớt cả hàm răng đi vào.
" Bà nội muốn đi đâu vậy". Lôi Chấn ngồi xuống ghế sopha cười hỏi.
"Không cần ngươi quan tâm". Tô nãi nãi lạnh lùng trả lời.
"Ai cho rác rưởi như anh vào đây". Tô An Lâm khinh miệt mắng.
"Em cứ mắng đi , anh không giận,giờ anh rất vui nên không so đo đâu, em muốn nghe tin vui của anh không". Lôi Chấn đang vui nên không chấp.
"Không cần". Tô An Lâm thẳng thừng từ chối.
"Vậy sao anh tính nói em nghe, Trần Hiểu Lam gặp tai nạn không rõ sống chết, nếu em không muốn nghe anh không nói". Lôi Chấn nhàn nhã rót ly trà uống.
"Anh nói cái gì , Lam Lam bị sao". Tô An Lâm gương mặt trắng bệch.
"Ủa anh nói rồi hả, thôi vậy nói luôn, Trần Hiểu Lam bị xe đụng hôn mê không tỉnh lại nữa". Lôi Chấn vẫn chưa biết tình hình hiện tại, nhưng nghe là không tỉnh được nữa.
Tô An Lâm trái tim như bị bóp chặt, đau đến không thở nổi,cơ thể cô lảo đảo muốn ngã, Tô nãi nãi đỡ lấy cô.
"Anh nói dối không có chuyện này". Tô An Lâm không tin.
"Em có thể hỏi mọi người". Lôi Chấn không đến nơi chỉ tìm người dò la.
"Lâm nhi Lam Lam không có chuyện gì đâu". Tô nãi nãi an ủi.
"Không thể nào, con phải đi tìm nàng". Tô An Lâm kích động làm ầm lên.
Cận vệ không làm gì được nên gọi báo cho Tô phụ, ông nổi trận lôi đình lập tức trở về. Lôi Chấn nghe tin Tô phụ giấu chuyện này thì cả kinh, tiêu thật rồi , lần này hắn thật khinh xuất.
Tô phụ lại nhốt Tô An Lâm vào phòng, Tô An Lâm la hét đập cửa, cô muốn đi tìm lão bà.
Lôi Chấn ngồi trên ghế mà như trên lò lửa, hắn nhìn Tô phụ đang nghiêm mặt trừng hắn.
"Lôi Chấn ta đã cảnh báo mà con không chịu nghe". Tô phụ hung hăng nói.
"Con không biết bác giấu chuyện này". Lôi Chấn giải thích.
"Đủ rồi con đi khỏi Tô gia ngay lập tức". Tô phụ hạ lệnh đuổi khách.
"Con thật không cố ý bác đừng giận". Lôi Chấn cố giải thích.
"Ta nói là đủ rồi, hôn sự cũng không cần nữa, lần trước ta đã nhắc nhở con rồi, thật không nghe lời". Tô phụ lửa giận ngút trời.
Lôi Chấn sỡ hãi hắn muốn nói lại thôi, hắn đành chờ Tô phụ nguôi giận đã hãy nói tiếp.
Lôi Chấn đã đi , Tô phụ thở dài nhìn lên lầu, Tô An Lâm vẫn kích động đập cửa, giọng cô vì hét to mà khàn khàn. Tô An Lâm vô lực ngồi xuống, cô nằm co lại tay ôm chặt đầu gối khóc nức nở, làm sao cô được ra ngoài, làm sao cô gặp được nàng đây.
Tô nãi nãi càng kích động hơn , bà đến bảo con trai thả Tô An Lâm ra, nghe tiếng cô đau đớn la hét , lòng bà đau nhói.
"Tô Bằng con thật lòng dạ sắt đá như thế sao, Lâm nhi khóc như thế con cũng không lo lắng sao". Tô nãi nãi nói nước mắt cũng rơi.
"Dù sao qua ngày mai nó cũng sẽ bình tĩnh lại thôi". Tô phụ chỉ nhàn nhạt đáp, ông lòng dạ sắt đá ư có lẽ thế.
"Con muốn nhìn Lâm nhi chết đi mới hài lòng sao". Tô nãi nãi lớn tiếng.
"Mẹ tình trạng không đến mức thế đâu". Tô phụ cho là Tô nãi nãi làm quá vấn đề.
"Con , mẹ đi khỏi đây cho con vừa lòng. Mẹ không muốn ở ngôi nhà này nữa". Tô nãi nãi bất lực bà muốn rời khỏi nơi này.
Nhìn Tô nãi nãi bỏ đi Tô phụ có chút xao động,nhưng chỉ là xao động thì không đủ thay đổi quyết định của ông.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip