Chap 64 : Nữ nhân mềm lòng

Những mâu thuẫn của Jennie và Jisoo cứ thế đẩy lên cao, nàng không thể nào chịu được sau vụ kia Jisoo vẫn lén lút nàng đi làm việc cho Juhee. Nàng lo sợ cho tính mạng của Jisoo, nhưng Jisoo dường như chẳng để tâm đến, báo hại Jennie càng ngày càng bực tức, càng ngày càng trở thành bà cô nóng tính.

Hai người cãi nhau nhiều đến mức có những khi Jennie cả tuần cũng không nhìn đến mặt Jisoo, nàng không biết làm sao mình có thể uốn nắn được đứa trẻ này, Jisoo vẫn còn quá trẻ con, hiếu thắng. Mà việc nuôi dạy một đứa trẻ không phải điều dễ dàng.
"Jennie... Chị nhìn tin nhắn một chút đi được không."
Tin nhắn của Jisoo nhấp nháy trên màn hình điện thoại, Jennie tức tối xóa đi, cha cô đứng ở cửa thấy cô như vậy bèn cười trêu, "Lại giận nhau?"
"Ba..." Jennie đi lại chỗ ông, thật sự mà nói ba của Jennie không hề phản đối chuyện Jennie yêu chính em chồng của mình, sau sự kiện của Huyn, ông lúc nào cũng để nàng tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm. Vì ông biết mình có cản cũng không nổi.
Ông mỉm cười, "Sao cơ? Nó lại chọc con giận?"
Jisoo là một đứa trẻ tốt, ông cảm nhận như thế, chẳng qua, đứa trẻ này vẫn chưa trưởng thành. Tính tình vẫn là một đứa trẻ con trong đầu đầy hoài bão, khát vọng về một tương lai không thực, con gái của ông có thể thay đổi không, tất cả đều tùy thuộc vào con bé.
"Ba, Jisoo còn trẻ con quá. Con bé không nghĩ đến chuyện đó có đúng hay không, chỉ chăm chăm làm thôi." Jennie thật sự rất tức giận, nàng lớn đến tuổi này chỉ mong yên ổn mà sống, cần gì phải giàu có hơn người, quyền khuynh thiên hạ. Cái nàng cần là chân tình, chỉ duy nhất một thứ, Jisoo là không biết hay giả vờ không biết?
Ba của Jennie vỗ vỗ vào đầu cô hai cái, nói rằng, "Trẻ con mà, giống hệt ngày xưa con đòi cưới Huyn, cũng khí thế hiên ngang. Lớn lên một chút sẽ thay đổi thôi."
"Ba còn nói giúp cho Jisoo!" Jennie phụng phịu má, nàng thật sự chỉ muốn phá cho hư cả thiên hạ này, để Jisoo thay đổi tâm tính, trở về làm một người bình bình an an sống với nàng. Nhưng nàng bất lực, Jisoo quá mức cứng đầu!
Ba của Jennie chỉ dặn dò thêm đôi câu, sau đó trở về phòng của mình. Chuyện của hai đứa nhỏ, tốt nhất là để hai đứa tự giải quyết. Người lớn sẽ có góc nhìn khác, nói ra nói vào lại làm hỏng chuyện.
Cũng cuối mùa thu, ba của Jennie qua đời. Đó là điều Jennie biết, nhưng biết trước cũng không thể khiến Jennie không đau lòng. Nàng lại lặng lẽ tổ chức tang lễ cho cha mình, Jisoo ở bên cạnh nàng cả ngày cả đêm để phụ việc, hai người lẳng lặng không nói gì, sự im lặng như khiến cả hai người ngày càng xa cách hơn.
"Chị, cái này..." Jisoo cầm một xấp giấy tiền vàng mã đưa cho Jennie, Jennie yên lặng nhận lấy, nàng châm lửa rồi đốt chúng, lầm bầm trong miệng tên của cha mình.
Đám tang của ba Jennie, Chaeyoung cũng đến. Hôm đó cô thôi không tìm kiếm Lisa nữa, chỉ quanh quẩn ở đám tang giúp cho Jennie. Cô nghĩ Jennie cũng không có kinh nghiệm như mình, thế nên lúc nào cũng ở bên cạnh chở che, dù lúc này cô chẳng còn gì khác trong tâm trí ngoại trừ việc tìm kiếm Lisa.
Sau đám tang, Jennie thật sự rời xa Jisoo. Nàng nghĩ mình nên để cho Jisoo một khoảng cách để tự hình thành nhân cách cá nhân, mặc dù rời xa Jisoo không khác gì đem thịt da trên người nàng cắt xuống, nhưng nàng nói không nổi nữa rồi.
Miko đã bắt đầu vào học ở trường y thành phố, lúc nào cũng ra vẻ chững chạc rồi, vậy mà Jisoi vẫn như một chú mèo lông bông. Càng nghĩ Jennie càng giận Jisoo, nếu con bé yêu nàng, đáng lẽ ra phải nghe theo lời khuyên của nàng mới phải. Nàng chặn số điện thoại của Jisoo, đi làm về liền đóng chặt cửa nhà, không đón bất kì ngoại nhân nào đến. Cho đến khi Jisoi dám khẳng định bỏ thứ công việc kia nàng mới có thể bỏ qua cho Jisoo, nàng dặn bản thân mình không được mềm lòng nữa.

Tháng chín trời mưa, Jennie đi làm về liền bung dù đi ra khỏi công ty, đợi tài xế của mình đến. Trời mưa này làm nàng nhớ đến người nàng yêu, người cùng nàng ngắm những hạt mưa rơi vào ngày rảnh rỗi, cùng nàng nhảy một điệu valse chậm, cùng nàng hôn, cùng nàng nắm tay, hẹn một đời không rời xa.
Nhưng nàng đã rời xa người nàng yêu, tất cả cũng chỉ vì Jisoo vẫn còn quá trẻ con, quá cứng đầu. Nàng làm tất cả cũng chỉ vì Jisoo, nhưng Jisoo làm tất cả chỉ vì tương lai, mặc dù con đường đó có thể dẫn đến kết quả xấu nhất. Nàng giận, giận thật sự.
Mưa ngày càng dày, đến nỗi chiếc ô của Jennie cũng chao đảo trong gió. Nàng ra sức vịn chiếc ô lại, ngước đầu lên thì thấy người kia đứng trước mình, gương mặt vẫn ngây ngô như ngày nào. Jisoo cầm một chiếc ô màu đỏ nhạt, đứng dưới mưa nhìn nàng. Ánh mắt của Jisoo, nàng không dám nhìn thẳng vào, nàng sợ bản thân mình bị chìm đắm trong ấy.
"Mưa sao không đứng vào trong? Gió thổi bay chị mất thì sao?" Jisoo lo lắng, nàng vươn tay định chạm vào má Jennie nhưng Jennie nhanh chóng nghiêng đầu tránh khỏi.
"Cám ơn, nhưng tài xế của tôi đến ngay." Jennie mỉm cười một cái ra vẻ thất lễ, sau đó đi về phía bên phải đợi tài xế của mình. Jisoo cũng đi theo nàng, một người trốn, một người truy. Một người ra sức ủi an, một người mãi ôm hờn dỗi.
Jisoo nắm lấy cánh tay Jennie, nói, "Chị, lần này em hứa với chị không bao giờ gặp lại họ nữa. Jennie, chị đừng giận em được không?"
Jennie yên lặng không nói, ánh nhìn vẫn xa xăm vô định.
"Jennie... Xa chị em chẳng còn gì cả. Jennie, đừng giận em nữa được không? Em chẳng cần gì cả, em chỉ cần chị thôi. Em sẽ ngoan, chị đừng giận em, đừng bỏ mặc em." Jisoo đi lại gần Jennie hơn, nàng buông hẳn chiếc ô của mình xuống, hai tay níu giữ một cánh tay của Jennie.
Lòng của Jennie thót lên một cái, không được mềm lòng, không được mềm lòng. Jennie tự nói với bản thân mình. Mưa vẫn rơi xuống, ướt đẫm mái tóc của Jisoo, ướt luôn cả chiếc váy màu vàng nhạt Jisoo đang mặc trên người, Jennie cắn môi mình, không được mềm lòng. Mềm lòng là một trạng thái của sự ngu ngốc, không được mềm lòng.
"Jennie, xin chị." Jisoo cắn chặt môi mình, bộ dạng muốn nói nhưng lại luống cuống không biết nói làm sao.
Xe của Jennie rốt cuộc cũng đến, nàng dằng tay mình ra khỏi tay Jisoo, sau đó leo vào bên trong xe. Tài xế Lee thấy Jisoo đứng ngoài mưa bèn lo lắng nói với Jennie, "Tiểu thư đứng ngoài mưa... Chuyện gì xảy ra vậy phu nhân?"
"Chú chạy đi." Jennie dằn lòng mình lại, kêu tài xế Lee chạy xe đi.
Xe vừa chạy lên chưa được một mét Jennie lại hét lên, "Khoan đã..."
"Chuyện gì ạ phu nhân?"
"Lui xe lại đi chú, mưa như vậy con bé sẽ bệnh mất."
Tài xế Lee cười thầm trong bụng, lui xe lại đón Jisoo. Jisoo vốn tưởng rằng xe đã đi rồi, không ngờ xe lại lui đến chỗ nàng. Nàng cười thật sáng lạng, sau đó ngồi an vị bên trong xe. Jennie còn lo cho nàng, đó là một tín hiệu tốt.
"Cám ơn chị." Jisoo vui vẻ nói.
Jennie yên lặng nhắm mắt lại dưỡng thần, cám ơn khỉ mốc, cám ơn cả tổ tông nhà em! Đồ Jisoo hư đốn.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip