Chương 82
Trời dần dần tối, từng chấm nến nhỏ trong Hoàng cung được thắp sáng lên.
Tố Hoà Thanh Dao ngồi trước bàn trang điểm, tóc dài được cắt tỉa dài sắp đến eo, một chải đến đuôi, kéo theo mấy sợi tóc gãy. Cung nữ, thái giám phụ trách gác đêm đã bị nàng cho lui từ sớm. Mặc dù ngoài cửa còn hai tên thái giám canh cửa, nhưng trong tẩm cung đã sớm trở nên yên tĩnh, không có chuyển động. Cởi phượng bào ra, nàng ngồi ở mép giường thu xếp lại y phục.
Thỉnh thoảng khẽ than thở một tiếng, nàng nhìn ánh nến trên bàn, hơi hoài niệm thời gian tự tại ngoài cung.
Người trong cung thì muốn xuất cung, người ở bên ngoài cung thì lại muốn tìm cách tiến cung. Chuyện đời chính là mâu thuẫn như vậy, thế nhân cũng thân bất do kỷ như thế. Nghĩ đến Cơ Phi Yên, Tố Hoà Thanh Dao nhất thời lắc đầu, khó tránh khỏi cười ra tiếng. Lúc chưa gặp được nàng ấy, cuộc sống như không tồn tại, tiết tấu sinh hoạt chưa bao giờ xáo trộn. Sau này gặp nàng ấy, có thể nói là loạn thất bát tao, đã thành một đoàn không giải được kết cục. Nhưng mà, Tố Hoà Thanh Dao cũng không hối hận. Nàng ở trên người Cơ Phi Yên tìm được một tia thuộc về, trái tim mê man cũng dần an ổn.
Nếu như nói, lúc trước tất cả khuôn phép gò bó giống như hình ảnh trắng đen, thì hiện tại tất cả đều có màu sắc.
Lần nữa đem y phục gói kỹ, Tố Hoà Thanh Dao đem nó bỏ vào một góc ngăn tủ, cũng không tính ném đi y phục giả nam tử. Coi như là kỷ niệm đi. Nàng còn nhớ, nàng chính là mặc thân y phục này, tiếp nhận Cơ Phi Yên yêu thương, từ đây gắn bó làm bạn.
Một cơn gió thổi tóc nàng bay lên, Tố Hoà Thanh Dao còn chưa xoay người, đã bị người đó mang theo mùi hương thoang thoảng mềm mại ôm ấp. "Đến rồi." nàng không xoay người nhưng cũng biết rõ người đứng phía sau rốt cục là ai. Đóng cửa tủ lại, nàng cúi đầu nắm hai tay người kia, cười nói: "Ở Hậu cung này, ngươi là gan lớn nhất. Ngươi trộm xông vào tẩm cung của bản cung, không sợ bị người nhìn thấy, truyền ra ngoài thành nhiều chuyện bay loạn sao."
Nghe vậy, người nọ nhẹ nhàng cười một tiếng, hôn má Tố Hoà Thanh Dao, nói: "Thanh Dao sợ là không biết, lúc trước người ta tiến cung, trong cung đã truyền nhiều chuyện của chúng ta rồi. Lại nói, đêm dài đằng đẵng, nương nương không ai làm bạn, thật tịch mịch." âm thanh vũ mị lại đa tình, ngoại trừ Cơ Phi Yên, còn có thể là ai?
"Phải không. Vậy không bằng đêm nay để cho ta tịch mịch một đêm, Phi nhi ngày mai lại đến, được không?" Rời khỏi ôm ấp ấm áp, Tố Hoà Thanh Dao kéo tay Cơ Phi Yên. Nàng dắt Cơ Phi Yên đi lại mép giường, có vẻ hồi lâu chưa thấy ái nhân, tình ý kéo dài, đã sớm chiếu vào trong mắt lẫn nhau.
Biết rõ Tố Hoà Thanh Dao đang nói đùa, Cơ Phi Yên vẫn khẩn trương lên. Nàng ra vẻ làm nũng, như đứa nhỏ ôm bả vai Tố Hoà Thanh Dao, thân mật dán vào gương mặt của nàng, cười nói: "Người ta mới không muốn. Không có Thanh Dao bồi bên cạnh, ban đêm sẽ phiền muộn vô cùng. Trời muộn thế này rồi, Thanh Dao mới không bỏ người ta được đâu. Nào, ta thổi cây nến, chúng ta cùng đi nghỉ ngơi đi."
Chớp mắt, đèn trong tẩm cung loé lên rồi hoàn toàn mơ hồ. Trong không khí truyền đến tiếng xột xoạt cởi trang phục, đợi đến lúc thân thể Cơ Phi Yên chạm đến Tố Hoà Thanh Dao, giữa hai người ít nhiều có chút khô nóng. "Ta tới giúp ngươi cởi áo." là giúp ở đâu? Cơ Phi Yên dường như chờ không nổi mà kéo trang phục Tố Hoà Thanh Dao xuống, chỉ sợ là lúc ban ngày triền miên bị Thanh nhi quấy rầy, lúc này lại muốn tiếp tục cầu hoan đây.
Có lần đầu tiên rồi, sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, cũng không còn trọng yếu.
Từ trước đến giờ Tố Hoà Thanh Dao sủng ái Cơ Phi Yên, dù đã xảy ra chuyện không vui, nàng vẫn ngầm cho phép Cơ Phi Yên là được. Cơ thể người phụ nữ mềm mại dung nạp vào, hai người chiếm hữu lẫn nhau, cùng nhau tìm lấy, mỗi một giờ một khắc, càng tăng thêm tình cảm lưu luyến. Sự kiều diễm lan tràn trong không khí dần dần tiêu tán, các nàng ôm lấy nhau, hô hấp gần trong gang tấc, cực giống một đôi song sinh mới sinh không thể tách ra.
Sau khi an tĩnh lại, Cơ Phi Yên hôn lên ấn ký chu sa của Tố Hoà Thanh Dao, nói: "Thanh Dao, ngươi nói xem Thiển Thư và Đức phi, bây giờ họ thế nào?"
"Cũng không rõ nữa. Nghĩ đến, có Thiển Thư ở đó, Đức phi có thể ít chịu tra tấn một chút." nhớ ra cảnh ngộ Đức phi nghe được từ chỗ những người khác, Tố Hoà Thanh Dao không biết nên thương tiếc hay là cảm thán. Gần vua như gần cọp, trong hậu cung, tất cả vận mệnh phi tần đều nằm trong tay Hoàng đế. Nghĩ kỹ lại, đúng là bi ai.
"Vậy, Thanh Dao có nghĩ tới, cho các nàng rời khỏi cung, đến dân gian sống hay không?" Cơ Phi Yên ích kỷ, từ trước đến giờ đều là việc không liên quan đến mình thì cách thật xa. Nàng có thể đề cập đến người khác, đơn giản là muốn mượn các nàng ấy dẫn dắt đến bản thân. Nàng tin rằng, rời khỏi Hoàng cung đến dân gian, không đơn thuần là nguyện vọng của Đức phi và Thiển Thư, mà cũng là nguyện vọng của Tố Hoà Thanh Dao và nàng.
Nghe vậy, tâm niệm Tố Hoà Thanh Dao dao động, càng nhiều hơn là tò mò. "Ngươi khi nào lại quan tâm đến chuyện của người khác như vậy?" nàng hơi cụp mắt, "Đức phi bị dời đến Bắc viện, tương đương bị đày vào Lãnh cung. Nếu có thể rời khỏi Hoàng cung, đối với nàng mà nói, không khác gì một lần tái sinh. Thân thế Thiển Thư đáng thương, lần nữa vì Đức phi vào cung, phần nhân tình này, thật là cảm động. Chỉ là không biết, hai người các nàng có nguyện ý rời khỏi Hoàng cung không?" ở Hoàng cung cẩm y ngọc thực đã quen, Tố Hoà Thanh Dao không biết, Đức phi có thể thích ứng với kham khổ ở dân gian không. Ngược lại là nàng đã quên đi, tính tình Đức phi đạm bạc như vậy, đời sống xa hoa cũng không hấp dẫn nàng, nếu có thể rời khỏi, mới đúng là trở lại nơi vốn thuộc về.
"Nếu như vui lòng thì sao? Thanh Dao còn nhớ chúng ta ở dân gian làm đôi uyên ương hữu tình thoả mãn kia không? Nếu Thanh Dao có lòng, tin rằng bất kể là ai, đều có thể thoả mãn chuyện tốt của các nàng ấy. Còn nữa, Đức phi đã bị đày vào Lãnh cung, trong Hoàng cung có nàng hay không có nàng, đã không còn trọng yếu, không phải sao? Lẽ nào Thanh Dao nhẫn tâm nhìn các nàng một đôi hữu tình phải ở trong cung chịu khổ?" Giọng Cơ Phi Yên dường như nghẹn ngào, nàng dụi dụi vào ngực Tố Hoà Thanh Dao, hô hấp thật sâu: "Trông thấy các nàng ấy, ta liền nghĩ đến chúng ta. Cho dù là người lưu lạc thiên nhai, ta cũng có thể trải nghiệm cảm giác bất đắc dĩ của các nàng ấy. Thanh Dao, ta muốn giúp các nàng ấy."
Trong trí nhớ, Cơ Phi Yên hiếm khi mở miệng muốn giúp ai vội vàng như vậy. Mặc dù Tố Hoà Thanh Dao đoán được tiểu tâm tư của Cơ Phi Yên nhưng nàng cũng vui lòng thoả mãn Cơ Phi Yên. Chỉ là lúc này, sợ là tạm thời không được. "Chuyện ngươi đề cập, nếu là bản thân ngươi mong muốn, ta tự nhiên sẽ dùng thân phận Hoàng hậu, đưa các nàng ấy ra khỏi Hoàng cung. Về con đường sau này, thì tự các nàng ấy đi đi. Nếu có hối hận, cũng không còn cách sửa đổi."
Thấy Tố Hoà Thanh Dao đồng ý, Cơ Phi Yên lộ ra ý cười được như ý. Nàng dán thân thể đến gần Tố Hoà Thanh Dao hơn, vui vẻ ôm nàng, thừa cơ nói ra ý nghĩ trong lòng của bản thân. "Thanh Dao, Hoàng cung cuối cùng cũng không phải là chỗ ở lâu. Mặc dù ngươi quý vì là Hoàng hậu, nhưng cuối cùng cũng không phải là Đế vương quản lý giang sơn xã tắc. Cho dù không phải ngươi, Hoàng thượng tự nhiên sẽ phong một người khác làm Hoàng hậu. Không bằng, mượn cơ hội này, chúng ta cũng rời khỏi đi. Từ nay sẽ không ai quấy rầy, cùng nhau trải qua tháng ngày thần tiên quyến lữ, không tốt sao?"
----
1 phút quảng cáo cho Valentine sắp tới ^___^:
Người ta vẫn nói, trong tình yêu đợi chờ là hạnh phúc. Bạn đã đợi chờ ngày này trong nỗi niềm gì? Mong mỏi? Hy vọng? Hồi hộp? Bồn chồn? Hay là hạnh phúc?
Dù bạn đã chờ đợi ngày này trong nỗi niềm gì cũng đừng quên một công cụ quan trọng trong bước ngỏ lời. Vâng, bên hoa có nến, dưới những ánh nến không thể thiếu những thỏi chocolate ngọt ngào tan ngay trong miệng đến từ https://bariachocolate.com.vn/.
Tham khảo ngay những set gift hỗ trợ cho đêm Valentine của bạn thêm lãng mạn và ngọt ngào nhé. :">
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip