Chương 2. Đêm khuya không trăng, Diêm Vương mất ngủ.
Màn đêm buông xuống, người trẻ ngủ say, người già mơ mộng.
--------------------------
Bầu trời âm giới không phải bầu trời, cũng như mặt đất thiên giới không phải mặt đất. Với cõi mây phủ, bầu trời là mặt đất; còn với chốn mây sương, mặt đất lại là bầu trời. Qua Nguyệt Kính Đài, Diêm Vương phải xót xa thừa nhận rằng những kẻ phàm thường trên trần thế đang giẫm đạp lên bầu trời của nàng trong khi tôn kính và thờ phụng mặt đất của người em trai.
Với suy nghĩ dày vò như thế, đêm nay Diêm Vương mất ngủ.
Nàng đội mưa, mưa thấm ướt sũng cả bộ váy lông quạ nàng yêu thích. Cảm giác hơi nóng bên tai vẫn y nguyên chọc nàng ngứa ngáy muốn gãi. Dù rất không muốn chấp nhận nhưng bởi đầu óc dần trở nên quay cuồng, nàng lại phải tay trong tay đi về âm phủ cùng kẻ mà nàng coi như tử thù xâm lăng thế giới của nàng, không những vậy ả ta còn muốn thay đổi nó?
Liệu ta có thể thay đổi thế giới của nàng hay không?
Cuối cùng câu hỏi ấy cũng chỉ kết thúc bởi sự lặng im.
Nằm trong chăn khiến Diêm Vương bắt đầu thấy bí bách và bực bội. Nàng hay ngủ, ngủ say li bì, thậm chí có khi ngủ liền mạch nhiều thập kỉ chẳng buồn mở mắt. Những khi như vậy, đám quỷ thư lại được phen vừa bận rộn quay cuồng với đống công việc xử lí thọ mệnh của nhân thế, vừa kêu gào khóc thét ai oán thay vị vương hậu biếng nhác vô tâm. Ngày xưa Quân Thượng từng gửi một quân sư xuống âm thế phụ việc cho Diêm Vương, nhưng nàng ta gánh vác được vài trăm năm đã tự ý bỏ đi, bảo muốn ngao du sơn thủy giải sầu gì đó.
Ty Mệnh đi được bao lâu rồi nhỉ? Diêm Vương ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường, lấy tay chậm rãi day trán.
"Nửa đêm thức giấc ôm đầu nghĩ suy, nàng không ngủ được à?"
Diêm Vương giật mình trợn tròn hai mắt. Một cô gái mặc trung y đen nháy đang ngồi cuối giường, mái tóc dài tùy ý xõa về đằng sau. Diêm Vương thực sự thấy da gà của mình nổi lên từng lớp, ả ta ở đó tự bao giờ? Sao mình không hề hay biết gì hết? Nàng đường đường là con gái Tạo Hóa, là bậc quân vương cai quản cõi âm với tu vi nghìn năm, ấy vậy mà không thể đọ lại một kẻ xa lạ bỗng nhiên xuất hiện vào một ngày trời âm u, đất mịt mùng, chẳng biết ả ta chui ra từ nơi trời hỡi nào. Ý nghĩ này khiến Diêm Vương lạnh sống lưng, nàng hất chăn sang một bên, khoanh chân lại, ngồi thẳng lưng với dáng vẻ nghiêm túc.
"Ngươi muốn thay đổi Âm giới thật ư?"
Tân Thế lấy tay chống cằm, tầm mắt đưa ra ngoài khung cửa sổ mở toang. Màn đêm âm thế phủ mờ sương, dãy Tử Bi Sơn phía đằng xa mơ hồ huyền ảo, bóng dáng đám quỷ sai đi đi lại lại đón những cỗ xe chở từng tốp người chết nhập nhằng giữa lớp khói bụi tan vào không gian mịt mù. Tiếng cú vọ từ đâu vọng lại rúc sâu vào lòng người, làm nảy sinh thứ cảm xúc cô tịnh kì quái, thúc giục tâm tư mau chóng làm một cái gì đó hòng gạt bỏ sự gò bó chật hẹp tản trên da thịt xuất phát từ bốn bức tường vây xung quanh.
"Thật mà." Tân Thế rũ mi trả lời.
"Bất khả thi. Và vô nghĩa." Diêm Vương nhướng mày.
"Thế nên ta xác định rồi, thay đổi được chừng nào hay chừng nấy thôi." Tân Thế lắc đầu đứng dậy. "Nàng ngủ đi."
Diêm Vương ậm ừ trong cổ họng, nàng nhắm mắt tĩnh thần, lưng vẫn dựa vào thành giường.
Mâu thuẫn bắt đầu nhen nhóm, có điều nàng không muốn thừa nhận cảm giác mong chờ quái gở phát sinh từ tận sâu thẳm tâm can.
Đắn đo, giằng xé quá mức mệt mỏi, nàng muốn quên hết đi, nàng chẳng còn thiết quan tâm bất kỳ điều gì nữa. Quyết định như vậy, Diêm Vương mở mắt.
Cơ mà...
"Sao ngươi còn ở đây?" Giọng Diêm Vương hết sức kỳ quái.
"Sao ta lại phải đi chứ?" Tân Thế phì cười, nàng ngồi vắt nửa người ngoài cửa sổ, chân khẽ đung đưa theo nhịp điệu.
"Đây là phòng ta." Diêm Vương vô thức cao giọng, vẻ mặt thiếu tự nhiên.
"Ta còn không có phòng. Vả lại nàng đang ở đây mà ta lại bỏ đi nơi khác sao, nghe thôi cũng thấy buồn rồi." Tân Thế dứt lời bèn gãi cằm, sau đó tự gật gù đầy đồng tình với suy nghĩ của bản thân. "Nàng đừng cố mở to mắt nữa, ta thấy mắt nàng be bé trông xinh mà."
Diêm Vương ngao ngán ngã ngửa lên chiếc gối đặt sau lưng, rên rỉ, "Ta hết cách với ngươi rồi đấy."
"Thế cho ta tiếp tục ở lại nhé." Tân Thế mỉm cười nhìn ra bên ngoài. Một lớp màng quang màu trắng dịu nhẹ vương lên thân hình cao gầy, những nét thêu rối rắm trên bộ trang phục tạo thành từng mảng, tựa lớp tơ chi chít phủ quanh bóng người như xa như gần bên khung cửa sổ từng trăm năm khép chặt.
"Ở âm giới không có trăng." Im lặng một hồi, đột nhiên Diêm Vương lên tiếng.
Tân Thế quay lại nhìn nàng từ từ ngồi dậy, khoác lấy một chiếc áo choàng tím đi về phía mình.
"Đêm khuya thanh tĩnh, cảnh giới nhợt nhạt, ngươi ngắm gì chứ?" Diêm Vương khó hiểu.
"Còn nàng tỉnh dậy làm gì?" Tân Thế hỏi ngược lại.
"Ta không ngủ được." Diêm Vương lắc đầu, cũng nhảy lên ngồi trên bệ cửa sổ. "Lũ quỷ thư chấp nhận mặc ngươi hoành hành ư?"
"Họ sợ. Ta là sự tồn tại quá mới mẻ và choáng ngợp mà." Tân Thế phì cười, hai lòng bàn tay lại khẽ xoa vào nhau. "Giờ ta nói gì hay làm gì thì họ đều cố gắng tảng lờ, làm như không nghe không thấy ấy, nhưng ánh mắt hằn học đáng sợ lắm. Kiểu tay sai thế này khiến người ta bất an ghê, chẳng biết khi nào sẽ bị chĩa mũi nhọn đâm sau lưng nữa."
"Bởi ngươi vốn dĩ không phải chủ nhân của chúng." Diêm Vương hất cằm. "Ngươi chỉ là một kẻ xâm lăng, bị đâm sau lưng cũng đáng thôi."
"Hội quỷ sai thì khó trị hơn, thế nên ta ép quỷ thư tin rằng ta là phụ tá mới của nàng do Quân Thượng gửi đến." Tân Thế chống cằm, "Không biết họ có tin không."
"Dám dối trá lời Quân Thượng, ngươi rõ liều." Diêm Vương lại trừng mắt. Mắt nàng dài và hẹp, thành thử mỗi lần tức giận nàng lại vô thức gắng mở chúng thật to, tuy không biết sức ảnh hưởng thật hư thế nào thế nhưng Thiên Hoàng luôn im bặt mỗi lần thấy nàng như vậy.
"Cơ mà này," Tân Thế như chợt nhớ ra chuyện gì, "Thú thực thì ta không ưa gì cái ngai cốt của nàng. Ghế mà cứng như đá, sao nàng có thể chịu đựng nó ngần ấy thời gian nhỉ?"
"Ngai cốt của ta làm sao?" Diêm Vương cao giọng. Đó là chiếc ngai 'siêu oách' do đích thân nàng thiết kế, việc tạo hình tạo khối thì giao cho Thủy Đế đảm nhiệm coi như quà sinh nhật. Nàng từng yêu thích nó đến mức sẵn sàng cuộn mình ngủ luôn trên ghế, vùi cánh mũi vào lớp lông đen nhánh mềm mại đầy êm ái hòng hít lấy hít để mùi hương thảo mộc tinh tế Thiên Hoàng kỳ công ướp đọng.
Thế mà giờ lại có kẻ chê bai cục cưng của nàng?
Diêm Vương khó chịu.
"Ta không khoái cái ghế xương xẩu đầy lông chim ấy, thế nên ta không thiết cái ngôi vị vương hậu của nàng đâu." Tân Thế cười cong mắt, lắc đầu. "Đây vẫn là vương quốc của nàng, vẫn là âm giới của nàng, hãy cứ coi ta như vị khách không mời mặt dày cắm rễ ở đây đi."
"Có vị khách nào lại gọi bầy gọi đàn phong tỏa kín cửa nhà người ta không?" Diêm Vương gắt gỏng.
"Ta không làm vậy thì sẽ bị nàng tống cổ mất. Chưa chiếm được vị trí nào bên cạnh nàng thì ta chưa dám mạo hiểm." Tân Thế khoanh tay.
"Ta và ngươi từng gặp nhau sao?" Diêm Vương nhướng mày.
"Chưa từng." Tân Thế chăm chú ngắm dáng vẻ đầy thắc mắc của Diêm Vương, "Ta vừa chớm gặp nàng đã muốn gần gũi."
"Cái gì?" Diêm Vương xông tới, thẳng tay nhéo mũi Tân Thế, "Ngươi nghĩ ta tin sao?"
Tân Thế nhăn mặt nhưng không đẩy Diêm Vương ra. Nàng ta ngồi yên, hai tay buông thõng đặt bên hông, cánh mũi bắt đầu có dấu hiệu đỏ ửng.
"Đau ta." Tân Thế bảo, giọng nghèn nghẹt.
Chẳng hiểu sao Diêm Vương cảm thấy tứ chi bỗng mềm nhũn thoát lực. Thứ sức mạnh gì đây? Nàng từ từ thả tay, bóp nhẹ thêm một cái mới chịu rút về. Tân Thế chợt phì cười, mắt cong lưỡi liềm, vui vẻ đến nỗi gập cả lưng lại, hai tay che miệng.
"Ngươi bỡn cợt ta." Diêm Vương dúi đầu người ngồi đối diện xuống một cái.
"Ôi, nàng biết chăng." Tân Thế một tay chống cằm, ngả người nhìn nàng, "Ta lúc nào cũng thích nàng chạm vào người ta. Chạm càng nhiều càng tốt."
"Ghê tởm, ta sẽ không chạm vào người ngươi thêm một lần nào nữa đâu, thế nên cứ mơ đi." Diêm Vương thở dài ngao ngán, "Rốt cuộc ngươi muốn gì? Nếu thứ ngươi muốn còn lớn hơn cả âm phủ thì ngươi đừng cợt nhả phí thời gian, ta thà bị ngươi bắt trói hành hạ còn hơn là thân thiết giả tạo như bây giờ. Vô nghĩa lắm." Nhục nhã nữa, khi ta nhận ra thần lực của ta chẳng thể sánh với ngươi.
Tân Thế vẫn chống cằm, gương mặt lộ chút nghĩ suy. "Cảm xúc này không hề giả tạo. Ta biết hành động của ta thật kì quái, khó tin và đáng ngờ. Nhưng ta thật sự có cảm tình với nàng."
"Từ ánh nhìn đầu tiên?"
"Từ ánh nhìn đầu tiên."
Diêm Vương bỗng mỉm cười rạng rỡ làm Tân Thế ngơ ngác, tâm trí đột ngột đình chỉ mọi hoạt động. Đợi đến khi nàng hoàn hồn thì Diêm Vương đã vụt một cái đá nàng ra khỏi khung cửa sổ, khiến nàng ngã xuống bụi xương gai trồng bên dưới.
"Ai da!" Tân Thế khẽ rên rỉ.
"Đây là sự trừng phạt can cái tội dám phá hoại vườn bỉ ngạn của ta. Ngươi có biết ta đã chăm nó bao lâu không hả, đồ khốn." Diêm Vương dang hai tay giữ lấy tay nắm cửa, trừng mắt nói vọng xuống, "Có cảm tình? Với ta? Ngươi nghĩ ta là kẻ khờ khạo mặc ngươi xoay lòng vòng trong tay sao? Đêm nay chịu ngủ dưới đấy đi thì may ra ta tin nhé!"
Dứt lời, hai cánh cửa sổ lập tức đóng sầm lại.
Tân Thế nằm dáng nằm mà nàng dám khẳng định là tư thế ngủ khốn khổ nhất đời mình, mặt ngửa lên trời nhìn ngắm những vì tinh tú điểm sao sa quanh vầng trăng óng ả, vương sắc vàng dịu nhẹ lên những tảng mây tro vụn nhặt. Là ai bảo âm thế không trăng chứ. Họ thật thiếu mộng mơ.
"Đêm khuya trăng sáng, nàng thoải mái ngủ một giấc thật sâu trầm." Tân Thế thì thầm xong chậm rãi nhắm mắt.
--------------------------
Câu chuyện của 'một lát sau' :
Trong phòng: Tiếng ngáy từ đâu vang vọng giữa màn đêm lờ mờ sương tản꒰◍ᐡᐤᐡ◍꒱ᐝ.∗̥✩⁺˚⑅
Ngoài phòng: *Hắt xị*, ai da, sao tự dưng ngứa lưng thế nhỉ, ey hey hey, gãi sao giờ _(┐「ε:)_
*
* *
Vượt xa hơn cả căn phòng ấy là ngoài lề : Mình có vẽ phác thử hình tượng chị Tân Thế :3 Các bạn cứ tưởng tượng chị ấy thuộc tuýp dịu dàng,yêu hoa lá cành lại có vẻ dễ bắt nạt là được =))
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip