Chương 36. Tam Tiêu công tử, búp bê cùng thuốc quý.


Kẻ mềm yếu mang thân xác tàn tạ đầy những vết tích chiến trận của mình băng qua bao ngọn đồi, vượt qua bao con sông, ẩn tích qua bao làng mạc đô thành. Nơi đây có vô vàn người đang sinh sống, nhưng kẻ mềm yếu chẳng thể tìm thấy bóng lưng mình ngóng chờ nơi đâu, dù chỉ một luồng hơi thở còn sót lại. Tựa hồ như dưới bầu trời kia, bọn họ mãi chẳng thể trùng phùng.

Chẳng có gì ngoài những sự tồn tại xa lạ cõi trần ai.

Con quỷ vẫn theo sát kẻ mềm yếu, không rời nửa bước. 

Vẫn luôn như thế từ hàng trăm, hàng nghìn năm trước.

Hệt như con quỷ từng sống dưới tầng hầm nhà họ. 

Một con quỷ tham lam, nuốt đi hết thảy mọi điều tốt đẹp trên thế gian.


--------------------------


Tiêu Y thay ra một thân y phục ướt sũng, quay đầu nhìn về phía bộ nam trang đỏ rực xa hoa treo sẵn cạnh bình phong, lòng chợt đầy ắp phiền não. Ấn ký rồng thần cuộn nước uốn lượn từ cổ đến đuôi áo là biểu tượng tượng trưng cho trưởng nam Tiêu Vương tộc chấn hưng Lệ Quốc.

Nhưng đó là quá khứ rồi.

Tiêu Vương tộc đang dần suy tàn. Đến đời của phụ thân Tiêu Y, thực quyền hầu hết đã nằm trong tay tân đế. Tiêu Y từng thắc mắc với phụ thân vô vàn lần rằng vì sao một gia tộc đang lớn mạnh như vậy, bỗng chốc chợt xuống dốc nhanh đến mức chỉ còn mỗi hư danh. 

"Họ tìm thấy phép màu. Say đắm nó. Sẵn sàng bỏ hết mọi thứ để kiếm tìm khắp nhân gian. Bọn họ đi, người mới lại đến. Người mới phụng sự tân đế, Tiêu Vương tộc suy tàn."

Phụ thân Tiêu Y trả lời như vậy.

'Bọn họ' trong lời phụ thân nói không ai khác mà chính là thế hệ trước của Tiêu Vương tộc. Trước đây ngoài chuyện nắm trong tay binh lực, Tiêu tộc còn nổi danh nhiều nghệ nhân tài hoa, rối gỗ tinh xảo trát màu lên trông chẳng khác nào người thật. Ngu Đế ái mộ khôn cùng, năm nào cũng mời về một vị trưởng bối họ Tiêu để cùng hàn huyên học hỏi, ban thưởng vô ngàn của cải. Có Ngu Đế hậu thuẫn, Tiêu tộc đứng lên hàng ngũ đại quý tộc Lệ Quốc; gả con gái cho hoàng tử xong thì lập tức ghi danh vào hàng vương gia hoàng thân quốc thích.

Nhưng cũng như phụ thân đã nói, bọn họ cứ thế biến mất, tất cả 'bọn họ'.

Đây là chuyện cũng tầm hai mươi năm về trước, vị hoàng tử năm xưa nay cũng đã lên ngôi, cai trị nước Lệ đến năm thứ mười sáu. Nếu không xảy ra sự việc đáng tiếc mà chẳng ai hiểu rõ nguồn cơn, có khi hoàng hậu hiện thời đã mang họ Tiêu rồi. 

Tiêu Y tắm rửa xong liền mặc đồ mới lên người, loay hoay tìm ngọc bội tùy thân đeo bên hông, xong xuôi mới đứng trước gương, điều chỉnh lại dáng dấp. Ừm, ổn thỏa, nàng thở phào một hơi.

Giờ đây nàng trở lại làm trưởng tử Tiêu Vương tộc. Là thế tử sẽ chèo gánh cả gia tộc quay trở về thời kỳ vàng son.

Nhưng vị trí của bọn họ cũng đâu phải nơi cao vời vợi kia? Tiêu Y quay về phòng, đầu cứ miên man suy nghĩ mãi. Gia nhân đi qua nàng đều phải dừng chân, cúi người kính cẩn gọi một tiếng, 'Tam thiếu gia'. 

Thế tử, tam công tử, tam thiếu gia, hay Tiêu Y. Nếu cứ mãi lòng vòng trong mớ bòng bong đó thì sẽ chẳng thể thoát ra được mất.

Tiêu Y trở về phòng, trong phòng đồ đạc lỉnh kỉnh kinh hồn, phòng vốn rộng rãi như vậy mà bị Tiêu Y bày không ít thứ như tủ chứa, vật trang trí, diều, rối gỗ choán kín chỗ lại thành ra chật chội, không những thế nhìn đâu cũng thấy bừa bộn. 

Tiêu Y không cho phép ai vào phòng mình dọn dẹp hết.

Nàng mở tủ cạnh giường, tìm kiếm một chiếc hộp gỗ xoan nhỏ nhắn, ôm vào lồng ngực, sau đó xoay người toan rời đi ngay. Tuy nhiên như chợt nhớ ra điều gì, Tiêu Y lại ngừng chân, chần chừ chốc lát mới ngoái lại nhìn về phía tủ đầu giường, chậm rãi lục tìm một con búp bê gỗ dài bằng gang tay, tay nghề đẽo gọt không tốt lắm, biểu cảm gương mặt tô vẽ nguệch ngoạc miễn cưỡng trông được ra là một cô bé mắt to đang mỉm cười rạng rỡ. Trang phục trên người búp bê cũng chỉ đơn giản áo khoác ngoài thông thường điểm xuyết vài bông hoa, không có gì quá đặc biệt, rõ là tay ngang, được cái chăm chút.

Tiêu Y cười tủm tỉm ngắm con búp bê hồi lâu mới nâng niu cất nó vào túi đeo hông, e hèm một tiếng rồi mau mải rời khỏi phòng.

Ngoài trời thế mà đã tờ mờ sáng.

Cơn mưa ngớt tự bao giờ không hay, để lại những vũng nước lớn trên con đường trải đá nối giữa Tiêu Vương phủ Kiều Dương với phố phường tấp nập. Từng tốp lính canh vừa hô khẩu hiệu vừa giậm đều nhịp chân, tay nâng giáo rảo bước tuần tra. Nhóc đưa tin mới sáng sớm trông có vẻ nhàn rỗi, một tay thằng bé cầm kẹo que, một tay vẫy chào Tiêu Y, miệng cười hớn hở, dáng vẻ nghênh ngang. 

"Đệ nghe đồn huynh nửa đêm nửa hôm rời nhà giữa giông bão, không biết đi đâu mà đến tận ban nãy mới về hở. Quản gia lo ốm người, có chợp mắt được đâu. Chán huynh quá!" Thằng nhóc nhảy chân sáo chạy lại hỏi han Tiêu Y.

"Đệ làm gì mà đêm hôm không ngủ nghỉ, còn đi hóng chuyện thiên hạ?" Tiêu Y dúi đầu thằng nhóc, cười đáp, "Hôm qua ta thấy trời thì mưa gió mà cỗ xe nhà họ Tô lao đi vun vút bèn lập tức phi thân đuổi theo, nào kịp nghĩ ngợi đâu, ai ngờ gặp được không ít chuyện kỳ thú, chẳng biết đệ có hay được tin gì?"

"Đúng là hôm qua rất đáng để đệ thâu đêm nghe ngóng phía Tô phủ đấy." Nhóc đưa tin há hốc miệng nhìn Tiêu Y, "Không ngờ huynh nhạy bén đến vậy. Đêm qua Tô đại tiểu thư nhà huynh không hiểu sao lại lên cơn động kinh, giật đùng đùng gây ầm ĩ cả phủ, dọa Tô lão gia hoảng hốt cứ vái trời vái đất, vái cả phủ Kiều Dương nhà mình. Đệ lúc ấy đang có việc ở gần, tiện đà nán lại theo dõi xem tình hình tiến triển đến đâu, thật không ngờ rằng," Thằng nhóc chặc lưỡi một cái, "Tô đại tiểu thư nhà huynh lại sống chết đòi mời về một vị khách chẳng ai mong đợi."

"Khu số bốn, thành đô Lệ Tích." Tiêu Y lẩm bẩm thuật lại.

"Á, sao huynh biết?!" Nhóc đưa tin giật mình, sau đó mới vỡ lẽ, phấn khích nâng thanh kẹo trên tay lên cao, "À phải, huynh đã bám theo cỗ xe của tay quản gia mà! Huynh thật sự đã tới khu số bốn sao?"

"Vào được hang ổ của diêm vương là một trải nghiệm không dễ gì có được." Tiêu Y làm bộ huyền bí, đưa mắt nhìn về hướng xa xăm, "Đời này nguyện không quên."

Nhóc đưa tin phấn khích gật gù đồng tình, nhai nốt mẩu kẹo còn dính trên que rồi vứt que xuống đất, khoanh tay lại, "Đệ tự nhận mình từng kinh qua vô số người, già trẻ gái trai, đồng mình hay ngoại quốc đều có cả, thế mà chưa từng trông thấy ai mang ngoại hình bất thường như ả... à quên, ả cũng đâu phải là người!" Thằng nhóc vò đầu, "Dù sao cũng là... diêm vương mà." đến mấy từ cuối, nó thả âm điệu thật nhẹ.

"Được rồi, ta còn phải tới Tô phủ, nếu không còn chuyện gì thì đệ đi làm việc của đệ đi." Tiêu Y đặt tay lên chiếc hộp cất trong lồng ngực, toan bước tiếp.

"Ái, không không, thực ra cũng có dăm chuyện muốn báo cáo huynh!" Nhóc đưa tin vội nhảy cóc vài bước chặn đường Tiêu Y, "Đầu tiên là từ nhị tiểu thư, nhị tiểu thư truyền tin biểu đến tầm trưa sẽ về tới phủ, mong huynh không tót đi đâu mà ngoan ngoãn ngồi nhà tiếp đón."

"Cái con người này lúc nào cũng đinh ninh là ta hay lêu lổng." Tiêu Y đảo mắt, "Được rồi, không ngờ mới thế mà đã hai tháng, cũng đến lúc Tiêu Sâm phải trở về. Không biết chuyến đi lần này có giúp tỷ ấy mở mang được nhiều không. Tiếp đi, còn tin gì nữa?"

"Tiếp theo là tin của Kim ca ca trọ quán đầu đường. Kim ca ca nhờ đệ nhắn lại với huynh là có thể hôm nay Kim ca ca sẽ không rảnh tiếp_"

"Rồi rồi ta đã biết, qua ta cũng mới gặp y xong." Tiêu Y phất tay, "Hết chưa?"

"Còn mà, đệ để tin tức sẽ khiến huynh quan tâm bậc nhất lại cuối cùng đấy." Nhóc đưa tin nhìn ngó xung quanh, sau đó vẫy vẫy tay. Đã ra tín hiệu đến đây mà nàng còn không hiểu thì đúng là không phải Tiêu Y nữa rồi. Thấy đối phương cười cong khóe mắt, khom lưng cúi người cho ngang tầm với mình, nhóc đưa tin mới rón rén tiến lại gần, thì thầm bên tai, "Tô nhị tiểu thư nhắn lại, nếu còn không định trả đồ cho tỷ ấy thì nhất định lần tới gặp mặt, tỷ ấy sẽ băm huynh ra thành trăm mảnh."

Thành công chọc đúng chỗ ngứa của Tiêu Y, khiến nàng đứng một chỗ che miệng cười khúc khích chẳng thiết giữ hình tượng.



Vừa bước qua cổng Tô phủ, Tiêu Y lập tức nhận thấy bầu không khí bên trong cực kỳ khác thường. Hạ nhân cúi gằm mặt xuống làm những công việc thường nhật như cắt cỏ, tưới cây, quét tước, đúng ra sẽ chẳng khiến nàng bận tâm đến thế nếu không phải bọn họ ai cũng im bặt làm đúng phần việc của mình, chẳng ai ho he với ai nửa lời. 

Bình thường vốn dĩ đâu có như vậy đâu. 

"Tam Tiêu công tử ghé chơi." Tô quản gia mang theo hai quầng thâm mắt từ từ tiến tới, dáng vẻ khéo phải già đi chục tuổi, "Trời mới hửng nắng, mời ngài qua dùng bữa với gia chủ."

"Không cần thiết, cứ để Tô gia chủ thoải mái nghỉ ngơi đi, đêm hôm qua hẳn ông ta đã thức trắng rồi." Tiêu Y vừa từ chối lời mời, vừa lấy hộp gỗ trong lồng ngực ra đưa cho vị quản gia, "Đây là thuốc bổ, rất quý, ông mang xuống nhà bếp kêu sắc thuốc cho Tô gia chủ và đại tiểu thư để bồi bổ sức khỏe. Công thức đều để cả trong hộp, phòng trường hợp gia nhân mới sớm dậy đầu óc còn mơ màng." Dứt câu, Tiêu Y mới 'ài' một tiếng, "Được rồi, mau đi đi Tô quản gia, thuốc này rất bổ rất quý đấy, nếu không phải vì Tô gia chủ và đại tiểu thư nhà ông thì ta nhất định sẽ không chịu lấy ra đâu."

"Phải phải, đều sắp thành người một nhà rồi. Vậy lão nô xin cáo từ." Tô quản gia gật gù đáp, cúi người hành lễ xong thì quay lưng bước đi.

Tiêu Y dõi theo bóng lưng của Tô quản gia, đợi ông khuất bóng, nàng mới lập tức lỉnh người một cái, cước bộ như bay đi về phía tây phủ. Khác hẳn với vẻ ngoài hào nhoáng ở tiền viện, tây Tô phủ lại mang lại cảm giác vắng vẻ quạnh hiu hơn nhiều. Lá rơi đầy sân ướt sũng sau mưa, thoạt trông như thể chẳng hạ nhân nào bén mảng đến dọn dẹp. Bước qua cây cầu nhỏ vắt ngang hồ sen, Tiêu Y thấy tim mình đập thình thịch.

Ài, ghé thăm sớm thế này thì không biết đã dậy chưa.

"Chưa dậy đâu, vì vậy đừng làm phiền người ta."

Chợt một giọng nói lạnh tanh vang lên ngay trên đỉnh đầu khiến Tiêu Y sửng sốt, nổi hết da gà. Nàng loạng choạng lùi lại, sau đó ngửa mặt nhìn trời.

Kẻ đang vắt vẻo trên cành xoài kia chẳng phải vị diêm vương mới gặp gỡ tối qua đó ư?

"Sao... sao ngươi lại ở trên đó?" Tiêu Y không tin nổi vào mắt mình.

Nữ nhân tóc bạc chỉ khẽ cười, phốc một cái đã tiếp đất nhẹ như lông ngỗng, trông chẳng chút nặng nhọc hay để lọt ra bất kỳ âm thanh nào, "Quan trọng lắm sao, tam-Tiêu-công-tử?" Giọng điệu nhuốm mùi khiêu khích.

Nếu không phải tại Tân Thế tót theo dùng bữa với Tô gia chủ thì ta một mình đứng ngắm sông ngắm nước ngẩn tò te ở đây làm gì? Đã bảo mặc kệ đám người thường đó rồi mà không chịu nghe, hừ! 

Diêm Vương ngoài cười, bên trong hừng hực lửa đốt.

Tiêu Y nhăn mày nghi hoặc. Nữ nhân trước mặt tuy kì lạ thì kì lạ thật đấy, nhưng để khiến nàng tin đó là diêm vương thì đúng là khó khăn. Việc này cần phải kiểm chứng rõ ràng.

Mà khoan đã...

"Sao ngươi biết ta đang nghĩ gì?" Tiêu Y hoảng hốt.

"Ý nghĩ của ngươi lớn tiếng quá, oang oang đinh cả tai, không muốn ta nghe thấy cũng khó." Diêm Vương nâng một quả xoài vàng rượi không biết hái từ bao giờ lên, xoay nó vài vòng, "Hay cho ngươi, chưa bàn tới thân phận đi, đã có hôn ước với đại tiểu thư mà mới sớm tinh mơ đã rình rập khuê phòng con gái thứ Tô phủ, chẳng phải..." Nàng liếc nhìn Tiêu Y, khóe môi khẽ nhếch, "...to gan lắm hay sao?"



Tân Thế ngồi yên một chỗ, mỉm cười nhìn đám người xung quanh không ngừng bưng bê mời mọc hết thứ của ngon này đến món vật lạ khác. Phải đợi đến khi giới thiệu hết một lượt bộ sưu tầm bình cổ của mình, thức ăn mới được dọn xong xuôi, sơn hào hải vị đầy ắp mặt bàn.

"Chúng con chưa có nhiều thời gian để tiếp đón chu toàn, mong ngài lượng thứ." Tô phu nhân thiếu điều cúi rạp người xuống, bà chưa từng rời mắt khỏi Tân Thế, cứ như thể bà đang ngắm nhìn một bức tượng quý nào trước nay chỉ được nghe danh chứ chưa từng chiêm ngưỡng qua.

Thật chẳng lạ lẫm gì ánh mắt ấy. Tân Thế nâng tách trà, ngửi một hơi rồi mới nhấp một ngụm, thầm nhủ, trước kia không ít kẻ nhìn Diêu Mục Du với ánh mắt ấy. Tất cả đều vì bí quyết trường sinh bất tử tiên sinh truyền thụ lại cho nàng. 

Trường sinh bất tử mê hoặc lắm phải không. 

Thế nên không thể có chuyện không ai còn biết tung tích của tiên sinh trên thế gian này.

"Tiếp đón thế này đã đủ rồi, ta theo bầu bạn với Diêm Vương nên trước nay vốn cũng không ưa gì những thứ phàm phu tục tử." Tân Thế bắt chước kiểu cách của Diêm Vương dù vẫn duy trì vẻ ngoài ngập tràn phúc hậu, "Có điều hôm nay đồng ý dùng bữa với nhị vị chủ phủ đây cũng vì có vài việc muốn hỏi hai người."

"Vâng, ngài cứ hỏi. Chúng con tuyệt đối không dối trá nửa lời." Chủ phủ mặt mày còn tái nhợt, đêm hôm qua chắc khiến gã khiếp đảm quá mức để đến giờ tay chân mồm miệng vẫn cứng đờ. Để gã cố thêm một sáng chắc phải nằm liệt giường chữa trị mất.

"Đầu tiên là về đại tiểu thư nhà nhị vị." Tân Thế đặt chén trà xuống, nghiêm túc đề cập, "Có phải trong quá khứ, quý tiểu thư từng dính líu đến một vụ việc gây chấn động, để lại ấn tượng vô cùng kinh hãi, đúng hay không?"

Nhị vị Tô chủ phủ hai mặt nhìn nhau, phản ứng đều nhuốm vẻ sợ sệt. "Không... không giấu gì ngài, Ngọc Lan là đứa con gái trân quý nhất của ta, từ khi sinh ra ta đã vô cùng sủng ái con bé, hứng như hứng trứng, nâng như nâng hoa." Tô chủ phủ nuốt nước bọt, sau đó thở dài một hơi, "Được rồi... đã quyết sẽ không giấu giếm gì ngài. Cho hỏi có phải ngài đã biết được gì rồi không?"

"Về một bài đồng dao." Tân Thế gật đầu, tay rảnh rỗi vân vê miệng chén trà, "Con gái ngươi có vẻ rất ám ảnh về nó." Nhắc đến đây, nàng chợt nhận ra mắt hai người ngồi phía đối diện như dại ra, biểu cảm trên gương mặt cứng đờ, chẳng thể phân tích rõ ràng nữa.

"Là về bài đồng dao ư..." Tô phu nhân nâng khăn tay lên che miệng, "Là bài đồng dao trốn tìm ấy ạ?"

"Ngài biết về nó!" Tô chủ phủ như lấy lại được hồn vía, gã trợn mắt thều thào, "Quả là thần tiên... ngài đã biết về nó!" Nói xong, gã nhăn mặt cắn răng tự lấy tay tát vào má mình.

"Lão gia! Ông làm gì vậy?!" Tô phu nhân sợ hãi giữ lấy tay phu quân, nước mắt ứa ra.

"Y đến trả thù rồi! Kẻ khốn kiếp ấy!" Tô chủ phủ gỡ tay vợ mình, ánh mắt dính chặt lấy Tân Thế, "Ta vốn muốn giấu nhưng có vẻ không được nữa. Dù sao ngài cũng là thần tiên, ta chỉ có thể nhờ vả ngài giúp đỡ con gái ta mà thôi."

"Ta đang lắng nghe đây." Tân Thế ngả người về đằng sau, đan hai tay vào nhau, lẳng lặng chờ đợi.



Trong lúc Tô chủ phủ còn đương khó nhọc tìm kiếm lại nhịp thở ổn định của mình thì cách đó không xa, ngay trong phòng ngủ của thiên kim đại tiểu thư Tô phủ - Tô Ngọc Lan lại bắt đầu không ngừng quằn quại. 

Đám thị nữ vẫn còn dư chứng thần hồn nát thần tính sau đêm qua, hầu như đều nán hết bên ngoài, chưa ai dám bước vào. Tô Ngọc Lan không gào không thét, chỉ nhăn mày đảo tới đảo lui trên giường, mồ hôi chảy ròng lạnh buốt toàn thân.

Nàng lại gặp ác mộng. 

Trong mơ, trời mưa rất lớn. Trời mưa to, gió rét thổi từng cơn. Trên con đường trống vắng bị kẹp giữa hai dãy nhà đã bị thổi tắt mất ánh đèn, một mình Tô Ngọc Lan co quắp thu mình lại chống chịu những giọt nước nặng nề xối xả từ vạn trượng đổ xuống. Không biết tự bao giờ, gió bão khiến những cánh cửa lật ra lật vào, không ngừng dội vào tận đáy nỗi sợ của nàng. 

Tối tăm mặt mũi, tầm mắt bị che kín chẳng thấy gì ngoài màn đêm, chẳng nghe gì ngoài đổ nát.


Một hai ba bốn


Tia chớp lóe lên giữa nền trời, nhất thời soi sáng khung cảnh xung quanh Tô Ngọc Lan. Mắt nàng chưa từng dám nhấp nháy lấy một lần, nhờ vậy nàng đã không bỏ sót bóng người vừa xuất hiện trong tầm mắt, mặt cắt không còn một giọt máu.

Vạt áo hoàng kim phần phật bay theo chiều gió. Bóng người từ đằng xa nhìn lại, đoạn trên gương mặt bị che đi bởi tán ô màu hỏa diễm. Nước mưa rơi xuống tán ô hóa thành màu đỏ, nặng nề rơi xuống đất. Mưa quá lớn, quá nhiều thứ cản trở giác quan của Tô Ngọc Lan. 

Ánh chớp lóe sáng rồi lại lụi tàn, theo sau là tiếng sấm rền vang rung chuyển mặt đất. Tô Ngọc Lan bật người về phía sau, dồn hết toàn bộ sức lực bình sinh để hét lên.

Nụ cười méo mó ẩn hiện dưới tán ô cũng vì thế mà chìm vào bóng tối.



"Nàng làm sao vậy?"

Tiêu Y bám theo sau Diêm Vương, nhíu mày nhìn Tô Ngọc Lan mang vẻ thống khổ co quắp trên giường, mồ hôi tuôn như suối. Thị nữ tùy thân của nàng không ngừng khóc lóc hối lỗi ở bên, nhất thời khiến tình huống cứ nhặng xị cả lên. "Nô tì không biết, nô tì cũng như hai ngài, vừa nghe thấy tiếng thét liền chạy vào. Ta-tam thiếu gia, có-có nên gọi cho chủ phủ không ạ?" Nữ tử vừa lau nước mắt vừa nói với Tiêu Y trong khi vẫn sợ hãi trộm liếc nhìn Diêm Vương.

"Qua gọi chủ phủ đi chứ còn chần chờ gì nữa!" Tiêu Y ra lệnh xong thì lại hỏi Diêm Vương, "Nàng ấy làm sao vậy?"

Diêm Vương đứng bên giường, một tay đặt trên trán Tô Ngọc Lan, mắt nhắm lại, không biết muốn làm gì. Tiêu Y xem không hiểu mấy thứ này nhưng lại vô cùng nhẫn nại khoanh tay đợi chờ.

Ả ta... nếu ả ta thật sự là diêm vương thì sao giờ? Tiêu Y nheo mắt quan sát. 

"Con gái ta!"

Tô chủ phủ cơ hồ lao vào trong phòng, vừa trông thấy Tiêu Y đứng kế bên liền quỳ xuống làm lễ, "Thế tử, ngài đang ở đây ư?!"

Theo sau lão là nữ tử tên Tân Thế hôm qua Tiêu Y đã gặp mặt, nàng vừa vào phòng, ánh mắt đã đặt ngay lên người Diêm Vương, không nhìn ai mà tiến thẳng về phía đối phương. Bấy giờ Diêm Vương cũng mở mắt, rời tay ra khỏi trán Tô Ngọc Lan, ngoái cổ lại. 

Không biết biểu cảm của ả ta tiếp theo đó thế nào nữa, vì bóng lưng Tân Thế đã che khuất tầm nhìn của Tiêu Y mất rồi.


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip