Chương 44. Búp bê thế thân, hình nhân khổ hạnh.


Từ lúc Tiêu Y rời khỏi Tô phủ đến nay đã ngót nghét bốn canh giờ, vậy mà người em sinh đôi của nàng vẫn chưa trở lại. Tiêu Sâm nhớ trước lúc rời đi, Tiêu Y còn nháy mắt, hứa với Tô Tư Tư là khi nào xong việc sẽ quay về đây để trả chiếc lắc tay. Lúc Tiêu Sâm lơ đãng hỏi vị hôn thê ma hữu của mình là 'lắc tay nào vậy?', đối phương chỉ cười chứ không nói. 

Ngày hôm nay Tiêu Sâm cực kỳ rảnh rỗi. Hiếm khi nàng chẳng vướng bận việc gì như hiện tại, thế là nàng quyết định dành ngày nghỉ hiếm hoi chỉ để loanh quanh luẩn quẩn ở tây viện Tô phủ, không làm gì ngoại trừ đọc vài mẩu truyện ngắn lí thú Tô Tư Tư đề xuất hay chống cằm ngắm trời đếm mây. Thời tiết vô cùng dễ chịu nên đã có một đoạn thời gian Tiêu Sâm thiu thiu ngủ gật.

Thế nhưng đợi đến khi hoàng hôn buông xuống, sau đó màn đêm kéo vầng trăng treo cao rồi mà vẫn chưa chờ được muội muội sinh đôi của nàng.

Tiêu Sâm và Tô Tư Tư dùng bữa muộn. Cả hai cực kỳ ăn ý khi đợi thêm nửa canh giờ so với bình thường mới quyết định ăn tối. Sức ăn của Tô Tư Tư vẫn khiêm tốn như mọi lần còn Tiêu Sâm thì chẳng có khẩu vị nên chỉ gắp qua loa mấy đũa xong thôi.

"Không biết sao lại trễ vậy." Tiêu Sâm nghe thấy Tô Tư Tư nhịn không nổi đã lên tiếng làu bàu. Nàng mỉm cười, duỗi tay nắm lấy bàn tay đặt trên bàn của đối phương, nhẹ bóp nắn trấn an, "Đừng lo. Nếu có chuyện thì đã có người báo."

"Muội chẳng lo chút nào đâu." Tô Tư Tư lắc đầu lia lịa, "Nhưng không hiểu sao muội cứ thấy bất an." 

Thanh Nhi lúc ấy đang bưng ra một giỏ trái cây, nhìn hai người tay nắm tay thì gò má ửng đỏ. Cũng không phải lần đầu trông thấy, cơ mà lúc nào cũng ngại ngùng trong lòng. "Tiểu thư." Cô nàng líu ríu gọi. 

"Ồ, là đồ từ ngoài mang vào ư?" Khi trông thấy giỏ trái cây, mắt Tô Tư Tư tỏa sáng rạng rỡ. Tiêu Sâm thấy vậy bèn mỉm cười, gật đầu, ngữ điệu trìu mến, "Còn tươi lắm đấy, ăn luôn đi."

Tô Tư Tư chọn lấy những trái táo đỏ mọng, sau đó đích thân cầm dao gọt vỏ. Nàng xếp những miếng táo thành hàng ngay ngắn trên một chiếc đĩa, đợi khi nào cảm giác đủ rồi nàng mới dừng tay, cười cong mắt nói với cả Thanh Nhi lẫn Tiêu Sâm, "Xong rồi đây, mời mọi người thưởng thức!"

Tô Tư Tư nhón cho mình miếng thuận tay nhất, cắn một miếng. Táo giòn mọng nước, hương thơm lừng đặc trưng lan tỏa khắp khoang miệng, đến cả khi đã nhai nuốt, dư vị để lại vẫn ngọt ngào đến lạ. Được ăn ngon, nhất thời tâm trạng Tô Tư Tư tràn đầy thư thích, lòng lâng lâng như bay trên mây.

"Nhị tiểu thư, nhị tiểu thư Tô phủ ơi!"

Đột nhiên nàng nghe thấy có ai gọi mình. Cả ba người họ cùng ngước nhìn ra phía ngoài cổng, bắt gặp một cậu bé đang nhảy chân sáo chạy vào. Tô Tư Tư nhận ra cậu nhóc. Đó là một trong những nhóc truyền tin phủ Kiều Dương, là cậu bé Tiêu Y thường xuyên sai việc. "Tam huynh nhờ đệ qua đưa tỷ vật này." Khi đã đến bên Tô Tư Tư, cậu bé đưa nàng một cái bọc giấy to bằng bàn tay, cười bảo, "Huynh ấy còn chuyển lời là hôm khác sẽ đền bù tỷ sau."

Tiêu Sâm trầm ngâm quan sát cái bọc giấy, sau đó nhìn cậu bé truyền tin hỏi, "Nó đi đâu rồi?"

"Huynh ấy dắt theo diêm vương về phủ Kiều Dương. Lúc bảo đệ qua đây đưa đồ thì có vẻ hai người họ đang bận mải, trông huynh ấy hơi mất tập trung." Như nhớ đến điều gì, cậu bé chợt khum một tay đặt bên miệng, giảm âm lượng xuống, điệu bộ lén lút kể cho những người hiện đang có mặt ở đây, "Cơ mà vẻ mặt của vị diêm vương kia làm đệ sợ. Trông ả ta thật hãi hùng."

Trở về phủ Kiều Dương? Còn dẫn theo người lạ? Tiêu Sâm nhướng mày. Nghe không giống tác phong làm việc của họ lắm. 

"Được rồi, ta đã hiểu." Tiêu Sâm chống bàn đứng dậy, lấy từ túi trong chiếc khăn mùi xoa để lau những ngón tay, cười bảo Tô Tư Tư, "Tiểu Bạch à, có khi ta phải về đây. Hôm khác sẽ qua hàn huyên với muội tiếp." Nàng liếc về phía chiếc bọc giấy, bổ sung thêm, "Lúc nào rảnh hãy kể ta nghe chuyện về cái lắc tay nhé."

Tô Tư Tư chỉ lẳng lặng nhìn nàng, không đáp. Tiêu Sâm cũng chẳng chần chừ chờ đợi, nàng rảo bước chân, ra hiệu cho nhóc đưa tin đi cùng mình. Bóng dáng hai người bọn họ nhanh chóng khuất sau cánh cổng tây viện. Bấy giờ Thanh Nhi mới lên tiếng, "Tiểu thư, tiểu thư không ăn nữa sao?"

Tô Tư Tư đã ngồi ngây người được một lúc. 

Nàng hơi giật mình, nhận ra bản thân đã chẳng còn thấy ngon miệng. Ngay miếng táo cắn dở đặt ngay trước mặt cũng không khơi dậy nổi chút hứng thú nào của nàng nữa. Cả đĩa táo đầy ắp nàng mới vừa gọt xong cũng vậy. Đột nhiên mọi thứ trở nên nhạt nhẽo, ảm đạm đến tột cùng. "Hôm nay mệt quá, chắc ta sẽ đi nghỉ sớm. Em dọn xong cũng đi ngủ luôn đi." Tô Tư Tư chậm rãi đứng lên.

"Ơ, tiểu thư, tiểu thư không mang theo chiếc lắc tay vào phòng ư?" Thanh Nhi định tiến tới dọn dẹp liền nhận ra cái bọc giấy vẫn nằm y nguyên chỗ cũ trong khi tiểu thư của em đã bước được vài bước về phía phòng ngủ rồi. Cô bé thắc mắc quay đầu nhìn bóng lưng tiểu thư, phát hiện ra bờ vai đối phương đang khẽ run rẩy. 

Tiểu thư đang đắn đo? Nhưng tại sao chứ, không phải đây là một vật rất quan trọng đối với tiểu thư hay sao? Tiểu thư luôn gìn giữ những món quà từ quận chúa, nhất là những chiếc lắc tay thường được gửi đến tây viện Tô phủ. Đáng lẽ chúng có thể tích góp đủ để trở thành một bộ sưu tầm trân quý đồ sộ nếu tam Tiêu công tử không quen thói trộm vặt, suốt ngày thuận tay đánh cắp nhằm trêu chọc tiểu thư. Thậm chí tam Tiêu công tử còn không chịu trả lại kể cả khi chủ nhân chúng đã lên tiếng đòi về.

Thanh Nhi chờ một lúc, bao lâu thì em không rõ song rốt cuộc cũng thấy được cảnh tiểu thư của em quay trở lại mang theo chiếc bọc giấy rồi vào phòng. Lúc đó Thanh Nhi mới yên tâm vừa ngân nga, vừa dọn dẹp bàn.


Tô Tư Tư đóng cửa phòng lại, dựa lưng lên lớp gỗ dày và cũ, sau đó ngồi thụp xuống. Trông gương mặt nàng đầy mệt mỏi, xen lẫn ở đó có cả cảm giác thất vọng khó gọi tên. Tiêu Y thực sự đã đem trả nàng chiếc lắc tay này. Nàng khó có thể tin rằng Tiêu Y thực sự chấp nhận trả nó. Tiêu Y chưa từng trả bất kỳ món đồ nào lấy đi từ nàng, vậy mà giờ Tiêu Y đã trả rồi.

Nó đã quay lại với nàng. Chiếc lắc tay.

Chỉ nội trong một ngày, dường như đã có những việc kì quặc xảy ra. Tô Ngọc Lan điên đến phát bệnh. Tiêu Sâm đột ngột trở về. Tiêu Y thất hứa, bỏ đi mất dạng. Diêm vương xuất hiện? Thậm chí diêm vương còn tới phủ Kiều Dương? Và cả tiếng hát...

Bài đồng dao đã quay lại.

Không biết do có nhóm trẻ con nào rủ nhau chơi trốn tìm hay bởi quá mệt mỏi mà mắc phải chứng hoang tưởng, suốt cả ngày nay Tô Tư Tư cứ loáng thoáng nghe như có tiếng ai luôn miệng ngân nga những ca từ kinh hoàng của bài đồng dao năm xưa. Và mặc cho chúng theo thứ tự đếm từ trên xuống dưới hay ngược lại, tất cả đều thật khủng khiếp.

Nàng đã bị vây hãm trong cơn khủng hoảng cả ngày. Giờ lại đến lượt Tiêu Y, một cách gián tiếp, đem trả chiếc lắc tay.

Tô Tư Tư từ từ mở chiếc bọc giấy. Nàng có thể thấy rõ cách tay mình run lẩy bẩy. Linh hồn nàng cũng vậy. Thậm chí đến cả nhịp đập của quả tim giấu giữa lồng ngực cũng trở nên rõ mồn một trong sự tập trung cao độ đầy căng thẳng ấy.

'Đừng mơ, Tư Tư, ngươi nghĩ ta sẽ trả đồ cho ngươi dễ dàng như vậy ư?!'

Đồng tử Tô Tư Tư co rụt. Nàng sửng sốt nhìn trân trân dòng chữ nắn nót được viết trên tấm giấy da bọc trong hàng đống lớp giấy báo nàng vừa chật vật gỡ ra từ nãy đến giờ. Nét chữ quen thuộc. Là nét chữ xinh đẹp được viết trong những cuốn sách người nào đó vẫn thường xuyên mang đến đề cử nàng đọc thử. Cũng chính nét chữ này là khuôn mẫu đầu tiên nàng dựa theo khi chỉ mới tập tành học viết. 

Đi kèm với mẩu giấy da còn có cả một con búp bê gỗ. Nó dài bằng gang bàn tay với những đường nét gọt đẽo mang theo sự lóng ngóng của môn sinh mới vào nghề. Tuy nhiên vẫn có thể nhận thấy búp bê gỗ muốn khắc họa một bé gái với mái tóc đen nhánh cùng đôi mắt mở to đang nở nụ cười tươi rạng rỡ. Tô Tư Tư nhận ra trang phục con búp bê đang mặc. Đó là bộ đồ nàng từng yêu thích, nhưng đã từ rất lâu rồi.

Trước quãng thời gian u tối ấy, nàng không bao giờ ngờ mình sẽ được học hành tử tế. Cũng không nghĩ mình sẽ có bạn bè hay gia đình đích thực. Nàng thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần, một cách đầy miễn cưỡng, cho việc sẽ phải làm thiếp của một người đàn ông hơn mình nhiều tuổi, chấp nhận một tương lai ảm đạm và cay đắng. 

Nhưng sau sự kiện đó, cuộc sống của nàng thay đổi đến chóng mặt. 

Thật sự tồn tại cầu vồng đằng sau cơn giông tố. Tiêu Vương tộc đã cứu rỗi lấy đời nàng.

Tất cả bọn họ đều là ân nhân.


Một hai ba bốn

Bắt về lại thả đi


Không có gì phải sợ hết. Chẳng gì tồi tệ hơn trí tưởng tượng của chính mình.


Bốn ba hai một

Thả đi lại bắt về


Tiêu Sâm, Tiêu Y và cả Tô Ngọc Lan nữa. Lễ trưởng thành sắp tới. Khi đủ tuổi, khi đã lớn lên, mọi người đều sẽ được bình an.


Tô Tư Tư vùi mặt mình vào hai lòng bàn tay đặt trên đầu gối, co người lại hết mức như thân rùa. Nến trong phòng còn chưa kịp thắp, bầu không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi. Những lúc này đây, giác quan của con người như được thúc đẩy lên mức nhạy bén tới cực điểm. 

Nàng không thấy gì, nhưng nàng có thể lắng nghe. Tiếng hít thở đâu đây. Nàng có thể nếm. Vị ngòn ngọt trên đầu lưỡi. Nàng có thể ngửi. Mùi tanh nồng từ đất ẩm. Nàng có thể cảm nhận. Một bàn tay khẽ khàng đặt lên vai.


Tìm thấy ngươi rồi, nhóc con.



--------------------------


Linh Ngụy: Chương mở đầu cho chuỗi sự kiện cuối cùng của arc Nhân giới :> Phần III này dài ha =)))) Có nhiều thứ để viết quá mà (个_个) 


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip