Chương 96

Lệ Sa sắp xếp để hai gia đình cùng ăn cơm, dụng ý cùng Thái Anh ra ngoài ở lâu như vậy, vì những chuyện như thế mà hai gia đình chưa cùng nhau tụ họp ăn cơm.

Có thể nói từ khi hai người kết hôn đến nay đều không tụ hợp qua, việc này không thể biện minh nổi, nhân lúc Thái Anh đang không bận rộn liền sắp xếp một bữa cơm như vậy.

Chiều thứ sáu, Lệ Sa tan sở về nhà đón Thái Anh, đến nhà hàng lẩu, ba mẹ hai bên đã đến rồi, trên bàn còn bày cả nồi cùng mấy món ăn kèm.

"Ba, mẹ, sao lại đến sớm vậy?" Thái Anh ngồi bên cạnh Đường Tĩnh Tuệ, ôm ôm cánh tay bà ra dáng tiểu nữ nhi.

Đường Tĩnh Tuệ xoa xoa đầu Thái Anh nói: "Tới sớm, trước hết để phục vụ đặt nồi cùng món ăn lên, khi nào hai đứa đến vừa vặn ăn được."

Dù hai đứa trẻ đã lập gia đình thì trong mắt ba mẹ, chúng vẫn là đứa trẻ, đã quen với việc vì con mà nghĩ mọi thứ.

Thái Anh đem một chai rượu từ bên cạnh mở ra: "Ây, đêm nay người trong nhà ăn cơm, có thể uống chút rượu. Người già chúng ta để lại một người không uống rượu lái xe. Còn người trẻ hai đứa tự thương lượng đi."

Lệ Sa ngồi bên cạnh Thái Anh, cởi áo vest vắt lên lưng ghế, tay áo xắn đến khuỷu tay, không chút do dự nói: "Con uống rượu, lát nữa Thái Anh lái xe về nhà."

Đầu tiên, Phác Hồng Lãng rót đầy cho Lạp Thừa Tuyên, sau đó rót đầy cho bản thân và vợ, cuối cùng bỏ qua Triệu Uyển Nghi, việc này giống như đã thương lượng trước rồi.

Chai rượu bị đẩy đến bên này, Thái Anh tới lấy rót cho Lệ Sa, nói nhỏ: "Cậu uống ít một chút."

Lệ Sa vươn tay vỗ vỗ đùi nàng, khóe môi hơi câu lên nói: "Tôi biết rồi."

Nồi lẩu đặt giữa bàn ăn bắt đầu sôi lên, khói bốc lên nghi ngút, giống như cũng khơi dậy bầu không khí trong phòng.

Lạp Thừa Tuyên cùng Phác Hồng Lãng cụng ly, nhấp một ngụm rượu, hơi cau mày hỏi: "Lệ Sa, dạo này công việc của con thế nào? Trong khoảng thời gian cùng Thái Anh trở về không nghe con nói."

Lệ Sa vừa gắp một miếng rau xanh vừa ăn, trầm mặc một hồi liền nuốt xuống, mới bình tĩnh đáp: "Rất tốt, ba không cần lo lắng, không có vụ án nào khó giải quyết. Chỉ có con cùng Trân Ni gần nhất muốn mở rộng quy mô của sở sư vụ, cũng đã lập kế hoạch rồi."

Lạp Thừa Tuyên hiếu kỳ hỏi: "Hửm? Có suy nghĩ gì không?"

"Vâng, chính là..."

"Aiz, hai cha con này." Phác Hồng Lãng giả bộ nghiêm túc ngắt lời, "Người trong nhà ăn cơm, sao còn nói tới chính sự? Hai người nói chuyện này, nhìn xem chúng ta làm sao xen vào."

Lệ Sa mỉm cười, Lạp Thừa Tuyên liếc nhìn Phác Hồng Lãng, suy nghĩ xong liền sửa miệng: "Vậy thì nói chuyện mọi người có thể tiếp được đi. Hai đứa nhỏ đừng quên chuẩn bị hôn sự, còn có, đến lúc nào có con đây?"

Vừa nói xong, căn phòng liền chìm vào yên tĩnh quỷ dị.

Triệu Uyển Nghi ở gần Lệ Sa, thấy vẻ mặt của Lệ Sa bình thản, không khỏi đưa tay đụng cô, hỏi: "Lệ Sa, đừng nói với mẹ là hai đứa chưa thương lượng chuyện này nhé? Ba mẹ đều đang chờ."

Vấn đề này, lúc vợ chồng Phác Hồng Lãng đến nhà đã hỏi Thái Anh. Được đáp án coi như hài lòng, cũng không cùng vợ chồng Lạp Thừa Tuyên truy vấn.

Lệ Sa quay đầu nhìn Thái Anh, hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó cô quay đầu trả lời: "Chuyện này tụi con cũng đang cân nhắc, đều có ý định sinh con."

Triệu Uyển Nghi cười hỏi: "Còn cân nhắc sao? Năm nay đã qua hơn một nửa rồi, sang năm mẹ có thể được ôm cháu gái đi dạo hoa viên hay không?"

Lệ Sa liếm liếm môi, uống một ngụm rượu, muốn nói lại thôi: "Chuyện này..."

Làm sao có thể để cho Lệ Sa trốn đi vấn đề này, Triệu Uyển Nghi nhìn về phía Thái Anh, lại truy vấn: "Thái Anh thì sao? Có suy nghĩ gì không? Hôm nay con phải cho ba mẹ một lời giải thích, nếu không ngày mai mẹ lại hỏi tiếp."

Thái Anh nhìn các trưởng bối, ngoại trừ Lạp Thừa Tuyên không để lộ cảm xúc mong đợi ra ngoài quá rõ ràng, ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên người nàng, ngay cả Đường Tĩnh Tuệ bên cạnh cũng đặt đũa xuống, đến gần Thái Anh, ôm vai nàng nói nhỏ: "Thái Anh, nói đi."

Cân nhắc đến kết quả, nhưng lại không cân nhắc đến thực hiện kết quả này. Lệ Sa đột nhiên không biết trả lời như thế nào, bất kỳ câu trả lời nào cũng coi như là tùy tiện quyết định, dù sao hai người cũng chưa thương lượng thời điểm cụ thể.

Cô đặt tay trên đùi Thái Anh, có chút khó lựa chọn cảm xúc cho Thái Anh biết thông qua những hành động như vậy.

Thái Anh khẽ cúi đầu, suy nghĩ của nàng trôi dạt đến lúc nàng tỉnh rượu vào ngày hôm đó, nàng lại ngẩng đầu nhìn, thấy Lệ Sa đang cau mày, tay trên đùi cũng sắp thu về.

Trong lúc này, nàng không biết phải làm sao, trong lòng mềm nhũn, cuối cùng nhẹ nhàng đáp lại: "Có lẽ tụi con không thể cho ba mẹ thời điểm cụ thể, nhưng khoảng thời gian này con đã định bồi dưỡng thân thể. Đến lúc có tin tức, nhất định sớm nói cho ba mẹ biết."

Lệ Sa sửng sốt một lúc, sau đó quay đầu nhìn Thái Anh.

Hai người căn bản còn chưa thương lượng ai sẽ sinh con, chuyện này không phải chuyện nhỏ, mang thai chín tháng mười ngày có bao nhiêu gian nan, đến ngày đứa trẻ chào đời phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn, việc này làm sao có thể hiện tại liền quyết định?

Cô chưa bao giờ tưởng tượng Thái Anh sẽ phải chịu đau đớn như vậy, hoặc là nói, từ ngày nghĩ đến chuyện có con, cô cũng chưa bao giờ định để Thái Anh gánh chịu chuyện này.

"Ây, cái này còn tạm được, Thái Anh còn thành thật hơn Lệ Sa nhiều." Triệu Uyển Nghi hài lòng lui trở về.

Hai phụ thân rất hoan nghênh, Đường Tĩnh Tuệ ở bên cạnh Thái Anh mỉm cười, bắt đầu chuẩn bị chu đáo, lo lắng nói: "Chuyện này không thể qua loa được. Đến lúc đó có vấn đề gì thì hỏi ba mẹ, đừng ngại, nếu con không chăm sóc thân thể cho tốt, sau này sẽ không tốt."

"Con biết rồi, mẹ yên tâm." Thái Anh mang theo ngượng ngùng thấp giọng trả lời.

Nàng đè tay trái của Lệ Sa lên chân mình, lúc đầu người này còn trung thực, nhưng đột nhiên lại dùng sức muốn thu lại. Nàng xem xét, thấy tay phải Lệ Sa cầm ly rượu, vẻ mặt rất nghiêm trọng, liền hiểu rõ là cô để ý đến lời nàng vừa nói.

Lạp Thừa Tuyên lên tiếng: "Nào, động đũa đi, đừng lo lắng."

Mấy vị trưởng bối bắt đầu nói chuyện xa rời chủ đề, Lệ Sa vừa mở miệng, trong không gian ồn ào nói rõ ràng: "Ba, con..."

Thái Anh ngồi gần, gõ đũa lên ly rượu ngắt lời, tỏ ra có chút không hài lòng mà nói với cô: "Không phải mình đã nói cậu uống ít một chút rồi sao? Còn muốn tìm ba uống rượu hả?"

"Không phải, tôi..."

"Uống ít một chút." Thái Anh kiên định nhìn cô, vẻ mặt vốn có ý muốn không nói nữa dần dần biến thành một mảnh nhu sắc, bàn tay ở dưới bàn cũng chạm vào lòng bàn tay cô, khẽ thì thầm: "Lạp Bảo Bảo, nghe lời~"

Lệ Sa sửng sốt một chút, bị Thái Anh chặn lại, lời muốn nói đều bị nhét trở vào trong bụng, lòng bàn tay bị Thái Anh có như không lay động, trong lòng bàn tay liền có loại cảm giác ngứa ngáy.

Cô mím chặt môi, bắt lấy tay đang tác quai tác quái của Thái Anh, thấp giọng hỏi: "Cậu muốn ăn thịt bò không? Tôi nướng cho cậu."

Thái Anh mỉm cười, lúc này mới để tay Lệ Sa thu lại "Đương nhiên muốn, còn muốn ăn cá phi lê."

Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí hòa thuận cho đến phút cuối cùng.

Các trưởng bối cùng đường trở về Phượng Hoàng, Lệ Sa uống rượu, lui về phía ghế phó lái, để Thái Anh lái xe về nhà.

Trên đường, Lệ Sa nghe điện thoại tới về nhà không ngừng nói, lại đi vào thư phòng, Thái Anh liền đi tắm trước.

Nàng tắm xong đi ra, Lệ Sa còn đang bận rộn, tình cờ nhận được email của Tần Vọng, nàng ngồi trên ghế sô pha cầm máy tính bắt đầu kiểm tra.

Đợi đến Thái Anh làm xong, Lệ Sa đã tắm xong đi ra. Thái Anh nhìn dáng người cao gầy của cô, đặt máy tính sang một bên, mở tủ lấy ra một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, chạy đến bên cạnh cô so sánh.

Thái Anh nghiêng đầu nhìn Lệ Sa nói: "Lệ Sa, ngày mai ra ngoài mặc cái này được không? Mình chưa thấy cậu mặc cái này. Còn có mấy cái màu đen, cậu mua xong liền ném vào trong tủ quần áo sao?"

Hai mắt Lệ Sa thẳng tắp nhìn Thái Anh. Lông mày của cô ngày thường vốn đã hơi lạnh, nhưng bây giờ im lặng như vậy, nhìn đến làm người ta hoảng hốt.

Thái Anh đột nhiên cảm thấy ủy khuất, đành phải treo áo lại vào trong tủ, sau đó trở về trước mặt cô, phồng má xoa xoa khuôn mặt cô, thanh âm mơ hồ nói: "Sao vậy Phác thái thái? Không nói chuyện với mình, hung dữ."

Lệ Sa biết Thái Anh đang giả ngốc, biết Thái Anh không muốn nghiêm túc nói với cô về vấn đề kia, nhưng liền quyết định như vậy, trong lòng cô vẫn không bỏ qua được. Sao cô có thể sơ suất để cho Thái Anh tự xử lý chuyện kia như vậy?

Cô nhìn Thái Anh, tùy ý để mặt mình bị xoa, một lúc lâu sau mới đưa tay lên giữ hai tay Thái Anh, bình tĩnh hỏi: "Sao không cùng tôi thương lượng rồi hẵn quyết định?"

Thái Anh đã đoán trước Lệ Sa nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng, vô luận trốn tránh thế nào, chờ đến màn đêm yên tĩnh, hai người đối mặt với nhau, Lệ Sa nhất định sẽ nói.

Nàng cười nhẹ hỏi: "Nếu như mình không sớm quyết định trước mà cùng cậu thương lượng, cậu sẽ đồng ý sao?"

Đương nhiên là không đồng ý.

Lệ Sa mím mím môi, lộ ra vẻ căng thẳng, lông mày cũng nhíu lại, trên mày thoáng hiện lên khí tức lạnh lùng vốn có.

Thế nhưng hành động giây tiếp theo của Thái Anh nhanh chóng làm tan hàn ý của Lệ Sa.

Nàng nhẹ nhàng tránh tay Lệ Sa, ngang nhiên xông tới ôm eo Lệ Sa, dùng ngữ khí dịu dàng tràn đầy ước mơ nói ở bên tai cô "Mình biết cậu không đồng ý, nhưng mình muốn sinh cho cậu một tiểu Lạp Bảo Bảo. Đứa nhỏ sẽ giống như cậu, mỗi một môn học đều đạt được điểm cao. Đứa nhỏ sẽ giống như cậu, để mỗi trưởng bối đều yên tâm." Nàng dừng một chút, mỉm cười nói, "Quan trọng là, đứa nhỏ sẽ đáng yêu giống như cậu."

Hai tay của Lệ Sa vẫn như lúc Thái Anh tránh đi, trong ngực ấm áp, bên tai có thanh âm nhỏ nhẹ truyền đến, cô do dự một lúc, lại nhịn không được ôm Thái Anh vào lòng.

Cô thấp giọng nói: "Nhưng mà, sẽ đau."

Thái Anh có chút buồn cười lùi về phía sau, giơ tay sờ trán Lệ Sa, "Ai sinh con mà không đau? Chẳng lẽ cậu sinh sẽ không đau sao?"

Lệ Sa hơi nheo mắt lại, lần đầu tiên cô do dự trước mặt Thái Anh vô thức cắn cắn môi. Nhiều năm như vậy, cô chưa bao giờ cho phép bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến mình, cô nghĩ nhiều nhất là Phác Thái Anh, nhớ nhiều nhất là Phác Thái Anh, lo lắng nhất là Phác Thái Anh, luôn là nhất liền là Phác Thái Anh.

Thái Anh cụng trán cô, ôm mặt cô mang theo ý cười, nhẹ giọng nói: "Có thể sinh được Tiểu Lạp Bảo Bảo, đối với mình mà nói, như vậy đã đủ để mình xem nhẹ đau đớn rồi. Lệ Sa, cậu đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, chẳng lẽ cậu không muốn sao?"

Trong lòng như có một cái lông vũ nhẹ nhàng trêu chọc, rõ ràng không phải lời tâm tình, nhưng lại có thể dễ dàng nắm bắt mọi tâm tư của cô, đè nén mọi bất đồng muốn nói ra khỏi miệng.

Hai người sẽ có một đứa con, trên thân có dòng máu của hai người, sẽ giống tính tình hiền lành cùng dịu dàng của Thái Anh, sẽ giống Thái Anh trổ mã đến dịu dàng động lòng người.

Cuối cùng cô cũng chớp mắt, khẽ thở dài, hôn lên khóe môi của Thái Anh, ôn nhu đáp lại: "Nếu như đến lúc đó quá đau, về nhà cắn tôi cũng được, nhéo tôi cũng được, thế nào cũng được, để tôi đau cùng cậu."

Thái Anh nở nụ cười xinh đẹp, bóp khuôn mặt cô nói: "Lạp đại luật sư, có phải cậu đang nói khéo mình hung dữ đúng không? Mình nơi nào có hung dữ như vậy? Hóa ra trong lòng cậu, mình là như vậy."

Lệ Sa im lặng, chỉ tiếp tục hôn lên môi Thái Anh. Thái Anh kêu "A.." một tiếng, chống đỡ vai cô một lúc rồi nói, "Mai là thứ bảy, cùng mình về nhà chuyển hành lý đến. Hai ngày trước, trước khi đến chỗ hẹn mình có về nhà thay quần áo, tiện tay thu thập gần xong rồi."

Trong đôi mắt trầm tĩnh của Lệ Sa dâng lên từng đợt sóng trào, cô thì thào nói: "Mai là thứ bảy..."

"Ừm, buổi chiều trở về là được rồi." Thái Anh lui khỏi ngực cô, kéo cô đến giường, tự mình thoát dép đi lên, vừa nhích người vừa nói: "Làm việc một tuần khẳng định cậu cũng mệt rồi, sáng mai chúng ta ngủ nướng, ngủ cho đến khi mặt trời ló tới mông luôn."

Thái Anh vui vẻ cười, kéo chăn đắp cho mình, sau đó vỗ vị trí bên cạnh hỏi: "Được không?"

Lệ Sa cởi dép lên giường, mở chăn bông nằm xuống bên cạnh nàng, nhàn nhạt đáp: "Được, quyết định như vậy đi, buổi chiều ra ngoài."

Thái Anh nghiêng người, vượt qua người Lệ Sa tắt đèn trong phòng, chỉ để lại ngọn đèn đầu giường. Nàng trở lại trong chăn, chỉ còn lại ánh sáng ấm áp, đặt tay lên người Lệ Sa.

Nàng híp mắt cười, còn định nói "ngủ ngon" thì Lệ Sa đã trở mình, chống hai tay ở hai bên thân thể nàng, cúi người ái muội nói bên tai nàng: "Sáng mai muốn ngủ nướng, vậy tối nay mệt mỏi cũng không ảnh hưởng."

"Cái gì......"

Thái Anh không thể lấy ngữ khí bình thường cùng hoàn chỉnh hỏi câu này, bởi vì Lệ Sa đã hôn tới. Nụ hôn này vừa nóng vừa thâm tình, mang theo chút sốt ruột, lúc này đối với lời nói vừa rồi lại càng thêm thâm ý.

Lệ Sa đưa tay vén mớ tóc lòa xòa trước vai, đầu ngón tay câu dây áo ngủ của nàng kéo xuống, hô hấp đều hỗn loạn, góc áo Lệ Sa cũng bị nắm chặt.

Lệ Sa hôn lên cằm nàng, vùi đầu vào cổ nàng, áp môi lên xương quai xanh nàng, thanh âm như mất tiếng hỏi: "Có cần hỏi lại lần nữa không? Lạp thái thái."

Không khí trong phòng này tựa như dần nóng lên, Thái Anh hít vào trong phổi, chỉ cảm thấy cả người nóng bừng, ánh mắt cũng không còn rõ ràng, như đang cỗ vũ, năm ngón tay tiến vào trong tóc của Lệ Sa.

Nàng khẽ cười, nhẹ giọng nói: "Đáp án của mình vĩnh viễn là nguyện ý..."

Lệ Sa khao khát hôn lên môi Thái Anh, bàn tay viết chữ rõ ràng mạnh mẽ trượt vào mỗi một chỗ mà cô muốn chạm vào.

Ánh sáng ấm áp của ngọn đèn đầu giường vẽ nên một thế giới kiều diễm trên giường, góc gối trống được mạ một vòng nhung màu cam, lụa mềm được bóng đen phủ lên trên bức tường trắng xóa, nhấp nhô lên xuống, kèm theo tiếng rên rỉ triền miên, đan xen vào nhau thành làm sóng khuấy động cảnh sắc.


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip