Chương 82

Edit: phuong_bchii

_________________

"Vừa nhìn thấy chị, em đã ruột gan rối bời, tay cũng không phải chân cũng không phải."

"Điều em nghĩ trên sân khấu không phải là làm thế nào để thể hiện tốt, mà là làm thế nào để chị thấy em thể hiện tốt."

"Em không vui vì chị nói chuyện trên trời dưới đất với Thư Tần, cũng không vui vì chị sờ cổ cô ấy."

Hướng Vãn nhíu mày, trong mắt có hơi ngấn nước.

Nàng cảm thấy, nàng sắp tiêu rồi, vẫn như nàng nói trước đó, tường thành của nàng sụp đổ rồi.

Thậm chí có thể nghe thấy âm thanh sụp đổ ầm ầm bên tai, bụi mù bốn phía, gạch ngói vụn bay tứ tung.

Nhưng người khởi xướng trước mặt không có bất kỳ phản ứng gì, vẫn chắp tay dựa vào bồn rửa tay, không sóng không gió nhìn nàng.

Sau đó cô hé đôi môi đỏ mọng như cánh hoa, ánh mắt lạnh lùng đặt lên người Hướng Vãn, nói: "Đừng nói nữa."

Lồng ngực Triều Tân phập phồng, không nhanh không chậm hít thở một hơi, mặt không chút thay đổi nói: "Em nói thêm một câu, chị sẽ đẩy em vào tường rồi hôn em."

"Môi em, cằm em, cổ em, tai em." Thần sắc Triều Tân nhàn nhạt nói xong mấy chữ này, hàm dưới giật giật, như là cắn răng sau.

Trái tim Hướng Vãn đập thình thịch thình thịch, thậm chí nổi lên phản ứng sinh lý, sau tai bắt đầu nổi da gà, bụng dưới theo bản năng trướng lên một cái, nàng muốn tiến lên, nhưng biểu cảm Triều Tân bình tĩnh đến kỳ cục, thậm chí cũng không dịu dàng như lúc vừa mới phê bình nàng.

"Cho nên em đừng tới đây." Triều Tân ôm cánh tay, dùng ánh mắt ngăn nàng lại.

Hướng Vãn bị đóng đinh tại chỗ, chớp lông mi nhìn cô.

"Chị nhớ em biết bao nhiêu, có thể phải dùng đến trình độ thô tục vừa rồi," Triều Tân hít mũi, lại lặp lại một lần, "Cho nên em đừng tới đây."

Chờ hơi thở của hai người dần dần ổn định, Triều Tân mới lại mở miệng, lần này là nhìn bên gạch men cạnh Hướng Vãn.

"Em và chị từng phát sinh quan hệ, cho nên có không bỏ được, có ham muốn chiếm hữu, không muốn thấy chị thân thiết với người khác, chị đều có thể nghĩ đến."

"Nhưng chị muốn hỏi em, lúc trước em nói với chị, để ý những thứ kia, còn để ý sao?" Triều Tân ngước mắt xem nàng.

Hướng Vãn không nói gì.

"Để ý." Triều Tân liếm môi, từ trong phản ứng của nàng nhận được đáp án.

Triều Tân lắc đầu, nhẹ giọng nói, "Chỉ là hiện tại tạm thời bị thứ em để ý hơn áp chế."

Cô thở dài một hơi, sau đó trào phúng nhếch khóe miệng.

Hướng Vãn không còn gì để nói.

Nàng thừa nhận Triều Tân nói đúng, cũng giống như cô nhận xét chính mình nói trúng tim đen. Trong khoảng thời gian này, mình còn không nghĩ tới vấn đề Triều Vọng, chỉ là hiện tại sự không cam lòng đối với Triều Tân đã chiếm ưu thế.

Cảm xúc mênh mông lại dần dần lạnh xuống, như một con thú sắp chết, chỉ còn lại mạch đập yếu ớt.

Một chút cao hơn một chút, dường như không nỡ rời đi.

"Vãn Vãn," hai tay Triều Tân vén tóc ra phía sau, biết không thể trì hoãn quá lâu, nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, "Xử lý trước vấn đề hiện tại đi."

Cô nói "xử lý trước", giống như mình và cô vẫn còn đường cứu vãn.

"Ừ, chị nói đi." Hướng Vãn mím môi.

"Hôm nay sau khi trở về, em nhớ tìm Tô Xướng, nói với cô ấy chuyện đã xảy ra, xem cô ấy có thể tìm tổ đạo diễn nói chuyện, cố gắng lấy đoạn phim trước khi kiểm duyệt."

Đoạn phim trước khi kiểm duyệt sau đó chưa chắc có thể chỉnh sửa hoặc cắt bỏ, bởi vì đây đúng là chuyện thực tế đã xảy ra, tổ chương trình nếu chịu tô điểm đó là nể tình, nếu như không chịu, lấy thái độ ghi hình chân thật của chương trình thực tế, cũng không có gì để trách.

Nhưng Tô Xướng biết cách ứng xử, có lẽ có thể nói chuyện được, nhờ vả một chút, nếu như không thể, ít nhất cũng sẽ có cái nhìn rõ ràng về những gì sắp phát sóng, có thể thảo luận trước về các phương pháp ứng phó.

"Được."

"Sau đó phải xem em, hướng đi của tổ chương trình như thế nào, mấu chốt là xem trạng thái của em. Có thể nắm chắc nhân vật này hay không, em cho chị cái lời chắc chắn." Triều Tân nhìn nàng.

Hướng Vãn cẩn thận suy nghĩ, nếu muốn làm, nàng phải làm tốt nhất.

"Giận chị một lần, chị xem thử." Triều Tân nói có chút lười biếng.

"Em..."

Hướng Vãn nhấc mí mắt long lanh lên, nhỏ giọng nói: "Với chị?"

Triều Tân cười: "Thế nào, giận không nổi hả?"

Cô cười, trong lòng Hướng Vãn liền mềm nhũn, ẩm ướt, càng giận không nổi.

Vì thế cắn khóe miệng, không lên tiếng.

Triều Tân dùng đầu lưỡi đẩy trong khoang miệng, lại liếm môi: "Vừa rồi không phải nói, chị sờ người khác, em tức giận sao? Cơn giận của em đi đâu rồi?"

"Cô Triều," ánh mắt Hướng Vãn ngưng tụ, nhưng lại không xác định nhìn cô, "Chị đang dụ dỗ em."

Nói rất là nhỏ.

"Ừ, dụ dỗ," Triều Tân không chút để ý, "Tức giận không?"

"Đừng tới đây." Cô vẫn nói câu đó, để Hướng Vãn đứng đối diện.

Nói lời mập mờ, lại thờ ơ, tức giận không? Ngôn ngữ cũng đủ ngả ngớn, lại không cho tới gần, tức giận không?

Cô nhìn thấy tai Hướng Vãn đỏ lên, môi cũng bị mím đến trắng bệch.

Cô không có nói cho Hướng Vãn, thật ra khi con người ta phẫn nộ nhất, không phải lớn tiếng ồn ào, cũng không phải đấu đá lung tung, mà là ngột ngạt, khó hiểu, ấm ức. Là nghẹn đến lúc nói ra miệng cũng nhẹ nhàng run rẩy, là ấm ức đến cực lực kiểm soát hô hấp, sợ mang ra tiếng khóc nức nở.

Hướng Vãn phải nhịn, nhịn, nhịn đến khi nói lời thoại, là tốt nhất.

"Duy trì trạng thái này, đi thôi." Nhưng cuối cùng cô không đành lòng, câu nói cuối cùng dịu dàng quá đáng.

Sau khi điều chỉnh xong trạng thái, Hướng Vãn quả nhiên nhập tâm rất nhanh, nàng cố gắng bình tĩnh mở miệng trước, nhưng vừa mở miệng liền mang theo cảm xúc cực lực kiềm chế, ngược lại làm cho toàn bộ cảnh quay trở nên vô cùng căng thẳng.

Nửa đoạn sau bộc phát nước chảy thành sông, thế cho nên cái cổ trắng nõn của nàng nhẹ nhàng co rúm, rất lâu không có ngừng.

—— Hướng Vãn, chị nhớ em bao nhiêu, có thể phải dùng đến mức thô tục vừa rồi.

"Trần Tấn, cmn cậu nhìn tôi như vậy đúng không?!"

—— Môi em, cằm em, cổ em, tai em.

"Nham hiểm, xảo trá, hám lợi là âm mưu mọi việc đều thuận lợi lục đục với nhau, cậu nói như vậy với tên chó kia đúng không?"

—— Cho nên em đừng tới, cho nên em đừng tới.

"Cậu lại đây, trước mặt tôi nói lại mấy chữ kia một lần nữa, nói rõ ràng ra!"

Vở kịch kết thúc, vang lên tiếng vỗ tay thanh thúy, Triều Tân vỗ tay một cái, nói: "Vô cùng tốt."

"Ba em biểu hiện vô cùng tốt, nếu là trạng thái này, tôi không lo lắng nữa."

Cô khẽ cười, sau đó nhìn đồng hồ, chào PD một tiếng, chuẩn bị kết thúc công việc đi ăn cơm.

Tổ nhân viên công tác cũng muốn đi ăn cơm, cho nên thời gian bữa tối là không cùng tổ, vừa tắt mic, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, Phùng Quả gọi Thư Tần và Hướng Vãn đến nhà ăn, Triều Tân lại bảo hai cô ấy đi trước, chính mình chờ Hướng Vãn thay dép lê, mang vớ mang giày.

"Vừa rồi ở nhà vệ sinh, xin lỗi." Cô đút hai tay vào túi, nói với Hướng Vãn đang cúi người thắt dây giày.

Sau đó giải thích một chút suy nghĩ của cô, còn có phần biểu diễn hoàn hảo trong cảm xúc vừa rồi của Hướng Vãn, kể từng cái ra.

"Em có thể hỏi tổ chương trình xem lại đoạn này, trở về cảm nhận một chút."

Hướng Vãn thắt dây giày xong, đứng lên: "Cái này có tính là chăm sóc đặc biệt không?"

"Chắc có."

"Tại sao lại làm như vậy, do em kém cỏi nhất sao?"

"Không phải, bởi vì hai học viên khác đều khá quen thuộc, chị sợ em không thích nghi."

"Nếu như đổi một người khác đến lớp A, Tiền Chi Nam, chị cũng sẽ cố ý chăm sóc anh ấy?" Hướng Vãn biết rõ còn cố hỏi, "Giống như đối với em."

Nàng cũng không biết tại sao mình lại nói câu vô nghĩa này, nhưng nàng có một chút thương cảm, bởi vì sau ngày mai, hai người hình như lại không có nhiều cơ hội nói chuyện.

"Sẽ không giống như đối với em." Triều Tân nói.

"Vậy còn có nguyên nhân khác."

"Bởi vì," Triều Tân cười cười, "Không biết khi nào mới có thể hợp tác với em nữa." Dù sao, lần trước hợp tác, Hướng Vãn đã từ chối.

Cho nên muốn ở trên sân khấu này, cho Hướng Vãn tốt hơn một chút.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip