Chương 40 (H)
Thân thể nữ nhân có thể là nước, mềm mại ngân nga, thanh tịnh trong suốt. Thân thể nữ nhân cũng có thể là lửa, nóng rực khiêu khích, mị hoặc lòng người. Trước khi hôm nay phát sinh, Đan Cẩn Tuyền chưa từng nghĩ tới mình sẽ cùng Âu Á Viên cận kề cùng một chỗ, ôm nhau, nói với nhau những lời ngọt ngào. Nhưng hôm nay tất cả trước mắt lại chân chân thật thật mà phát sinh
Âu Á Viên thân thể cực nóng, không phải vì thời tiết hay phát sốt, mà là nóng rực từ trong trái tim lan tràn đến toàn thân, làm cho người ta kìm lòng không được muốn tới gần, lại sợ bị quá mức nóng bỏng này làm tổn thương. Nhưng là, ngay cả biết phía trước mặt có bao nhiêu đau đớn, Đan Cẩn Tuyền vẫn là nguyện ý như con thiêu thân lao đầu vào lửa
"Tiểu Cẩn đang khẩn trương sao?" Nhận thấy được Đan Cẩn Tuyền bất an, Âu Á Viên nằm ở trên giường nhẹ giọng hỏi. Thanh âm của nàng vì động mình mà khàn khàn, trong đôi mắt chứa đầy điểm tinh quang cùng hơi nước giống như Ngân Hà sáng chói. Dưới thân là ga giường thuần trắng, mà tóc dài đỏ thẫm xõa lên trên khiến nhan sắc vốn diễm lệ lại càng thêm tươi đẹp. Nhìn nữ nhân xinh đẹp hoàn mỹ như vậy, Đan Cẩn Tuyền không nhịn được cúi xuống hôn lên môi nàng. Hai chiếc lưỡi mềm mại giao triền cùng một chỗ, hỗn độn lẫn nhau hô hấp, cũng quấy rầy nhịp tim vốn đã không yên. Âu Á Viên vươn tay ôm Đan Cẩn Tuyền nằm đè phía trên, hơi hơi cử động thân thể của chính mình, dùng hai khỏa mềm mại đầy đặn trước ngực đi cọ xát vị trí tương tự của cô. Mặc dù ngực Đan Cẩn Tuyền cũng không phải rất lớn, nhưng đã bị đè ép như thế tất nhiên sẽ có phản ứng
Thân thể trẻ trung ngây ngô không chịu nổi khiểu khích, Đan Cẩn Tuyền cảm thấy thân thể so với lúc nãy còn nóng hơn, ngực trướng lên có chút phát đau, liền ngay cả trên đỉnh cũng theo đó mà cứng rắn lên. Phản ứng sinh lý như vậy làm cô không biết phải làm sao, vì xấu hổ mà nhắm mắt, cố gắng tiếp tục hôn môi Âu Á Viên.
"Tiểu Cẩn đừng sợ, tất cả đều để ta dạy ngươi." Thấy Đan Cẩn Tuyền chỉ biết hôn mình, Âu Á Viên nhẹ giọng nói, kéo tay cô đặt lên trên ngực nàng. Bàn tay ấm áp đè lên một đoàn mềm mại lại càng trở nên nóng rực. Lòng bàn tay cùng ngực của Âu Á Viên tướng tiếp xúc mang lại cảm giác tuyệt vời khiến Đan Cẩn Tuyền không nhịn được nắn bóp một chút, lập tức liền nghe được người nằm dưới thân thở gấp.
"Thật có lỗi, ta làm đau ngươi?" Đan Cẩn Tuyền đối với chuyện tình dục hiểu biết rất ít, nữ với nữ trong lúc đó nên làm như thế nào lại càng không biết. Thấy trong mắt Âu Á Viên sau khi cô vuốt ve trở nên càng thêm mê man, cô lập tức dừng tay, không tiếp tục lộn xộn.
"Tiểu Cẩn, đừng dừng lại, chỉ cần đêm nay ta không nói dừng, ngươi sẽ vẫn yêu ta."
"Được.".
Nghe được Âu Á Viên nói, Đan Cẩn Tuyền thấp giọng đáp, vươn tay tiếp tục đi vuốt ve ngực nàng. Lúc ban đầu, cô cũng chỉ cứng ngắc động chạm qua lại, sau lại theo dục vọng trong lòng dần dần nồng hậu, Đan Cẩn Tuyền bỗng nhiên rất muốn biết, nếu đổi phương thức, Âu Á Viên sẽ có biểu hiện thế nào. Cô dùng tay phải vuốt ve khối mềm mại kia, khi thì dùng lòng bàn tay đè đi xuống lặp lại nhu động, lúc sẽ lại kẹp lấy vị trí trên đỉnh nhẹ nhàng vân vê. Không quá một hồi, Âu Á Viên liền dùng hai tay nắm chặt ga giường, phát ra tiếng thở dốc đứt quãng
"Tiểu Cẩn... Đừng chỉ dùng tay, ta muốn ngươi hôn nơi đó." Chịu không nổi tiết tấu chậm như vậy, Âu Á Viên có chút cấp bách thúc giục nói. Nàng cảm thấy chính mình sẽ nhịn không được, hạ thể ướt át trơn trượt quá mức rõ ràng, khát vọng kia mang theo vài phần đau nhức cơ hồ muốn đem nàng bức điên mất. Nàng hiện tại thật muốn Đan Cẩn Tuyền yêu nàng, dùng sức tiến vào nàng, làm cho nàng triệt hoàn toàn để trở thành nữ nhân của cô.
"Ta đã biết." Nghe được Âu Á Viên nhắc nhở, Đan Cẩn Tuyền gật gật đầu, cúi xuống cắn cắn ngực Âu Á Viên. Cô phát hiện nơi đó da thịt thật sự rất mềm, lại mang theo hương vị đặc trưng trên người Âu Á Viên. Đan Cẩn Tuyền kìm lòng không được dùng răng nanh cắn trái cây nhỏ phía trên, không ngừng đi mút vào lôi kéo, hoàn toàn đã quên giờ phút này mình đang làm cái gì.
"Ân... Tiểu Cẩn... Đừng... Đừng dùng sức vậy... Nhẹ chút..." Đau đớn xen lẫn khoái ý giống như điện lưu đánh úp tới Âu Á Viên, khiến nàng không mở miệng không được cầu xin Đan Cẩn Tuyền thả chậm tiết tấu. Nàng không phải sợ đau, mà ngược lại loại này đau đớn sẽ làm nàng càng thêm mẫn cảm. Âu Á Viên cảm thấy chính mình thật sự là phóng đãng, rõ ràng Đan Cẩn Tuyền còn không có đụng tới chỗ đó của nàng, nàng cũng đã muốn cao triều rồi.
Từ nhỏ đến lớn, Đan Cẩn Tuyền luôn luôn rất nghe lời bề trên, chẳng sợ cùng Âu Á Viên bất hòa trong một đoạn thời gian, vẫn là rất ít sẽ vô lễ. Nhưng tại thời điểm này, cô cũng không thể không đi theo ý muốn của chính mình. Đan Cẩn Tuyền không phải đứa ngốc, tự nhiên có thể nhìn ra biểu lộ càng lúc càng chìm sâu của Âu Á Viên. Nàng muốn cô nhẹ một chút, chậm lại một chút, cô lại càng muốn làm ngược lại.
Thấy nhụy hoa trước ngực Âu Á Viên bị chính mình hôn đến đỏ lên, Đan Cẩn Tuyền dời đi, đổi thành đi cắn cắn bên còn lại, hai tay lúc lên lúc xuống hoạt động đi đến hai vị trí khác nhau. Tay phải nắm lấy nơi mềm mại mà miệng cô vừa mới buông tha, dùng hết khả năng vuốt ve đè ép, mà tay còn lại như rắn nước đi xuống, nhẹ nhàng kìm xuống bụng của nàng
Trong bụng vốn là tụ tập rất nhiều dòng nước ấm căn bản không chịu nổi vuốt ve như vậy, Âu Á Viên chỉ cảm thấy giữa hai chân nóng lên, rất nhanh liền phát hiện dưới ga giường cũng trở nên ẩm ướt. Không cần xem cũng biết vị trí kia của nàng ướt bao nhiêu, chẳng qua, Âu Á Viên cũng không sợ Đan Cẩn Tuyền nhìn thấy nàng khát vọng cô chừng nào
Chờ đợi một người mất bao lâu? Một năm? Hai năm? Hay là mười năm? Đoạn thời gian dài như thế mà đặt ở trên người Âu Á Viên, tựa hồ đều biến thành một khoảnh khắc chuyển tiếp. Nàng đã quên chính mình là khi nào thì thích Đan Cẩn Tuyền. Khi nàng phát hiện bản thân luôn nhớ tới Đan Cẩn Tuyền, thời điểm mà làm gì cũng không thể rời khỏi cô là lúc tình cảm này đã trở thành kết cục đã định.
Đan Cẩn Tuyền lúc còn rất nhỏ không để ý tới sống chết mà cứu nàng. Khi nàng không chịu nổi áp lực, cũng là bàn tay không lớn lắm của Đan Cẩn Tuyền ôm nàng, vuốt ve đầu nàng, làm cho nàng an tĩnh lại. Đóng băng ba thước không phải nhất viết chi hàn (thành ngữ chỉ bất cứ điều gì cũng có yếu tố phát sinh về dài lâu mà không xảy ra ngay lập tức), mà Âu Á Viên cũng tin tưởng chính mình không thích cũng sẽ yêu Đan Cẩn Tuyền, là một quá trình xảy đến vô tri vô giác chứ không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên như trong truyền thuyết
Nàng nguyện ý chờ đợi, nguyện ý lãng phí thời gian đi chờ đợi tình cảm không có khả năng được hồi đáp kia, thậm chí trả giá bằng sinh mệnh. Ở kiếp trước, nàng thua triệt để hoàn toàn, mà giờ này khắc này, nàng bị cô gái mình yêu nhất đặt dưới thân, thừa nhận nàng, đối với nàng trân trọng cùng chiếm hữu. Cảnh tượng này làm cho Âu Á Viên hạnh phúc đến muốn rơi lệ, nhưng nàng hiểu được, hiện tại không phải lúc khóc nhè
"Tiểu Cẩn, đừng bắt nạt ta, được không?" Thân thể trải qua thời gian dài khiêu khích đã muốn tới hỏng mất, cảm thấy Đan Cẩn Tuyền đưa tay dọc theo xương sườn mình trượt xuống, lại dùng ngón tay ấn nhu da bụng mình, Âu Á Viên cảm thấy chính mình sẽ điên mất rồi, nàng rất muốn Đan Cẩn Tuyền yêu nàng.
"Tiểu Viên, thân thể ngươi thật đẹp, ta thật không nỡ rời mắt." Đan Cẩn Tuyền dùng thanh âm hết sức đứng đắn lại mang vài phần uể oải nói, mà sự thật cũng đúng như cô nói. Âu Á Viên thân thể rất đẹp, dáng người tỷ lệ hoàng kim hoàn mỹ, ngực đầy đặn phối hợp với ngũ quan không nhìn ra tỳ vết nào. Nàng dù tùy tiện ở đâu cũng đều sẽ mang theo một đống người mê muội cùng ghen tỵ.
Bởi vì rèn luyện trong thời gian dài, trên bụng Âu Á Viên cũng không phải đơn thuần bằng phẳng không thịt mà mang theo đường vân cơ bụng. Mỗi một lần nàng thở dốc hoặc căng thẳng thân thể, hai đường vân khắc sâu kia lại hiện ra rõ ràng, cùng với hình xăm tạo nên cảnh tượng hết sức xinh đẹp
Nhìn thấy vậy, Đan Cẩn Tuyền nhịn không được há miệng cắn Âu Á Viên ở trên xương sườn, dùng lưỡi dọc theo hình xăm ở bên trái thân thể nàng nhẹ nhàng liếm. Cô biết Âu Á Viên thích mình làm vậy với nàng, thân thể run run cùng thở dốc hỗn độn của nàng chính là bằng chứng rõ nhất.
"Tiểu Cẩn... Đừng tra tấn ta, ta nhịn không được..." Âu Á Viên nói xong, mặc kệ vẻ mặt nghi hoặc của Đan Cẩn Tuyền, tách ra hai chân kẹp lấy đùi của cô. Vị trí mẫn cảm ma sát với đùi của Đan Cẩn Tuyền, Âu Á Viên cảm thấy chính mình ở nơi đó vì dục vọng tích lũy quá nhiều mà sưng trướng. Nàng đong đưa vòng eo, không ngừng dùng khỏa đậu đỏ ở trung tâm đi ma sát trên đùi cô. Thật thoải mái, cái loại cảm giác này thoải mái đến mức làm cho nàng muốn kêu ra tiếng
"Tiểu Cẩn, làm cho ta trở thành nữ nhân của ngươi." Âu Á Viên không màng hình tượng của chính mình, nàng ở trước mặt Đan Cẩn Tuyền vẫn đều rất tự nhiên. Nàng kéo tay phải của Đan Cẩn Tuyền đang đặt ở trước ngực mình đưa vào miệng, dùng lưỡi liếm ngón tay thon dài của cô. Mỗi lần liếm qua kẽ tay, Âu Á Viên đều phát ra dồn dập thở dốc. Nàng biết, Đan Cẩn Tuyền rất nhanh sẽ dùng ngón tay này muốn nàng, hoàn toàn tiến vào thân thể của nàng
"Âu Á Viên..." Đan Cẩn Tuyền vẫn luôn cảm thấy chính mình là người có lực khống chế. Nhưng hiện tại trước mắt một màn như thế, cô không thể không hoài nghi năng lực của chính mình. Âu Á Viên như vậy quá mức mê người, cũng quá mức yêu mị. Nàng thật giống yêu tinh hại nước hại dân, giống hồ ly tinh chuyển thế mà đến, càng giống một con mèo nhỏ không biết thỏa mãn
Vẻ mặt của nàng mang theo ham muốn cùng lười biếng, trong đôi mắt đen tràn ngập dục vọng còn vọng được yêu thương. Thấy nàng không ngừng liếm ngón tay mình mang đến cảm giác khó thở cùng tê dại, Đan Cẩn Tuyền cảm thấy chính mình ở dưới cũng có chút ướt át, nhưng so với Âu Á Viên nước lụt thành sông chắc chắn là khá hơn rất nhiều .
"Tiểu Cẩn..." Lúc này đây, Âu Á Viên không nói nhiều mà đem suy nghĩ bày tỏ ở trong động tác. Nàng lưu luyến rút ngón tay của cô ra khỏi miệng, theo đó xuất hiện một sợi chỉ bạc trong suốt. Một màn này làm cho Đan Cẩn Tuyền đỏ mặt, nhưng Âu Á Viên lại lôi kéo tay cô đem tới vị trí giữa hai chân nàng. Tuy rằng sớm đã có chuẩn bị, chỉ là khi bàn tay va chạm vào nơi đó Đan Cẩn Tuyền vẫn có chút giật mình.
Tuy rằng nàng biết nữ nhân lúc động tình đều sẽ có phản ứng sinh lý, cô không nghĩ rằng Âu Á Viên sẽ ướt đến vậy. Chính mình rõ ràng chưa làm gì, nơi đó cũng đã trơn ướt không chịu nổi, ngón tay mới sờ lên liền theo nhiệt dịch trượt xuống dưới. Đan Cẩn Tuyền có hứng thú lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve chỗ nóng bỏng mềm mại kia, thấy càng đụng càng nóng, cũng lại càng ướt át.
"Nơi đó ướt quá..." Đan Cẩn Tuyền nói những lời này cũng không có ý gì khác, ngay cả ngữ điệu cũng là đứng đắn, giống như đang nói một câu rất bình thường. Nghe nói như thế, Âu Á Viên sắc mặt ửng hồng. Nàng khẽ cắn môi dưới, lại vươn tay kéo tay Đan Cẩn Tuyền, đặt ở ngay trước nơi đang khát vọng được cô lấp đầy
"Tiểu Cẩn, tiến vào." Mời mọc rõ ràng như thế không ai là không hiểu. Nhận thấy Âu Á Viên thật sự nhẫn nại rất khó chịu, Đan Cẩn Tuyền gật gật đầu, vươn tay chậm rãi đẩy về phía trước. Âu Á Viên thân thể rất chật hẹp, là nhỏ đến mức nửa bước cũng không đi được. Đan Cẩn Tuyền tưởng mình kỹ thuật không đúng, liền càng thêm thật cẩn thận.
Hai mắt cô nhìn chằm chằm chỗ phấn nộn ướt át kia, Âu Á Viên thân thể được rất nhiều ưu ái, liền ngay cả chỗ này không phải lúc nào cũng được thấy cũng là xinh đẹp như thế. Nhan sắc phấn hồng thuần túy che dấu bên dưới lớp rừng rậm vừa phải, bị sương sớm làm cho ướt đẫm, một tầng lại một tầng đóa hoa mở ra rồi lại khép kín, đều tản ra dụ hoặc câu hồn đoạt phách.
Nhìn thấy như vậy, Đan Cẩn Tuyền không chần chừ thầm nghĩ mau chóng hái đóa hoa này xuống. Xác định vị trí xong, cô chỉ vừa đưa ngón tay vào, rốt cuộc dù là gặp trở ngại thì vẫn là tham lam trực tiếp đâm vào chỗ tối bí ẩn sâu bên trong
"Ngô... Tiểu Cẩn..." Thân thể chưa từng được khai phá đột nhiên bị xỏ xuyên qua, mang đến đau đớn mặc dù không mãnh liệt, lại vẫn là làm cho Âu Á Viên nhịn không được cong người. Nàng cảm thấy giữa hai chân có chút đau xót, bụng cũng thấy khó chịu. Nhưng những khó chịu này cũng đều không thể che giấu vui sướng của nàng
Nàng không muốn nói cho Đan Cẩn Tuyền đây là lần đầu tiên, bởi vì nàng không hy vọng cô sinh ra áp lực tâm lý. Dù Đan Cẩn Tuyền có động tác thô lỗ như thế làm cho nàng có chút đau, nàng vẫn thật thỏa mãn. Hôm nay, nàng rốt cục trở thành người của Đan Cẩn Tuyền. Đây là chuyện nàng đã chờ đợi rất lâu, chỉ cần nghĩ đến ngón tay cô đang ở trong cơ thể mình, Âu Á Viên liền thoải mái muốn kêu thành tiếng.
"Làm đau ngươi rồi?" Nhìn thấy mặt Âu Á Viên tái nhợt, Đan Cẩn Tuyền vội vàng hỏi. Cô không biết đây là lần đầu của Âu Á Viên. Trên thực tế, cô căn bản không nghĩ tới Âu Á Viên còn có thể có lần đầu tiên. Dù sao, căn cứ vào hiểu biết của Đan Cẩn Tuyền, Âu Á Viên từng có không ít bạn trai, còn có hay không có bạn gái thì không rõ
"Không sao, một chút cũng không đau, chỉ là Tiểu Cẩn đi vào quá nhanh, ta chưa có chuẩn bị tốt mà thôi. Ngươi... Ân... Ngươi hiện tại có thể thử động rồi.".
"Được." Nghe được Âu Á Viên nhắc nhở, Đan Cẩn Tuyền bắt đầu hoạt động ngón tay đang chôn trong cơ thể nàng. Cảm thấy thành vách nóng rực bên trong, cô không nhịn được muốn đẩy nhanh tốc độ, hoặc là gợi lên ngón tay đi cọ xát xung quanh bốn vách tường. Có lẽ đây là bản năng tình dục của con người đối với người mình yêu
Cảm thấy Đan Cẩn Tuyền ngón tay bắt đầu nhanh hơn, có lúc còn đi cọ qua vị trí mẫn cảm đặc thù, Âu Á Viên dồn dập thở hổn hển, liền ngay cả tầm mắt đều trở nên tan rã. Bỗng nhiên, nàng cử động thân thể ôm lấy Đan Cẩn Tuyền, dùng hai chân kẹp lấy thắt lưng cô, kịch liệt run run. Đan Cẩn Tuyền không biết Âu Á Viên tại sao bỗng nhiên lại như thế, lập tức dừng lại động tác, có chút ngây ngốc nhìn nàng.
"Tiểu Cẩn, ngươi ngoan một chút. Ngay từ đầu đã nhanh như vậy, ta không chịu nổi..."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip