Chương 167: Trở về Long tộc (1)

Làm xong chuyện này, Lạp Lệ Sa mới thở phào nhẹ nhõm, từ nay về sau vô luận Thiên Cơ Tử sống hay chết, đều không liên quan đến nàng.

Trở về phòng lại không tìm được Phác Thái Anh, Lạp Lệ Sa có chút kinh ngạc, đi hỏi Tô Ngọc, Tô Ngọc cũng chưa thấy bóng dáng.

Lạp Lệ Sa thoáng bất an, sao Thái Anh lại đột nhiên rời khỏi tửu lầu Tố Linh?

Nàng đang chuẩn bị đi tìm, Trình Tố vừa lúc tiến vào, mở miệng nói: "Phác Thái Anh cùng ta chào hỏi, nói rằng có việc muốn đơn độc thương lượng với Vân Huyên, sợ không về kịp làm tỷ lo lắng, nhờ ta báo cho tỷ biết."

Lạp Lệ Sa nghe xong lông mày nhẹ vặn, đơn độc thương lượng? Chuyện gì gấp như vậy?

Nhưng nếu Phác Thái Anh đã hạ quyết định, Lạp Lệ Sa cũng không nhiều rối rắm, sau khi hàn huyên mấy câu với hai người Tô Ngọc, nàng liền trở về phòng. Mấy ngày nay, Lạp Lệ Sa phá lệ cần cù, hiện giờ Phác Thái Anh không ở, nàng cũng không chuyện để làm, liền chuyên tâm đả tọa tu luyện.

Vốn là muốn mượn việc tu luyện chờ Phác Thái Anh trở lại, kết quả một lần chìm vào minh tưởng liền trôi qua mấy canh giờ, khi nàng mở mắt ra, bên ngoài trời đã tối sầm.

Lạp Lệ Sa trong lòng cả kinh, lại phát hiện không có Phác Thái Anh bên cạnh, lập tức muốn đứng dậy đi tìm, nhưng cánh cửa đột nhiên bị đẩy vào.

Nữ tử khiến cho nàng quan tâm không thôi, rốt cuộc đã trở lại.

"Sư tôn, nàng tỉnh?" Phác Thái Anh nhìn thấy Lạp Lệ Sa muốn ngồi dậy, động tác cũng nhanh hơn, vội vàng đặt khay nhỏ lên bàn, xoay người đi đến bên giường.

Lạp Lệ Sa nhẹ nhàng thở ra, khi Phác Thái Anh đến gần, thả lỏng thân thể dựa vào người nàng, nàng muộn thanh nói: "Ừm, ta vừa đả tọa liền không để ý canh giờ, còn tưởng rằng nàng chưa trở lại, có chút hoảng sợ."

Không biết có phải do ánh hoàng hôn quá dịu nhẹ, hay là do Lạp Lệ Sa vừa tỉnh, nàng cả người đều mang theo cổ lười biếng nhu hòa, một thân thanh lãnh ngày thường tan thành mây khói.

Nàng chôn mặt vào bụng Phác Thái Anh, gần gũi như vậy, khi nói chuyện còn mang theo tia ủy khuất, làm trái tim Phác Thái Anh đều muốn tan chảy.

"Ta đã sớm trở lại, thấy sư tôn đang luyện công cho nên không quấy rầy, thực xin lỗi, để nàng lo lắng."

Lạp Lệ Sa khẽ lắc đầu, "Là ta quên thời gian, bỗng nhiên tỉnh sợ nàng vẫn chưa trở về." Nói xong lại hít hà một hơi, "Nàng thơm quá."

Phác Thái Anh nghe xong nhịn không được nở nụ cười, "Ngày hôm trước sư tôn có nhắc đến hoa mai cao, ta vừa vặn nhìn thấy mấy gốc mai ở nơi dã ngoại, hái về làm chút điểm tâm, sư tôn nếm thử nhé?"

Nàng xem Lạp Lệ Sa hiếm khi lười biếng dính người, cũng luyến tiếc rời đi, đơn giản duỗi tay tế ra linh lực, cách không mà kéo điểm tâm lại đây.

Lạp Lệ Sa nghe vậy ngồi thẳng thân thể, nhìn Phác Thái Anh nâng đĩa bánh trong tay. Cánh hoa mai được nàng ấy tỉ mỉ điêu khắc, sinh động như thật, hương vị ngọt thanh quanh quẩn nơi chóp mũi. Nàng cầm một cái nếm thử, tinh tế nhấm nuốt.

Phác Thái Anh không chuyển mắt mà nhìn chằm chằm nàng, "Như thế nào, ăn ngon không?"

Lạp Lệ Sa mặt mày mang cười, "Ngon lắm, trù nghệ của nàng vẫn luôn tốt như vậy." Không biết nghĩ đến cái gì, Lạp Lệ Sa nhịn không được bật cười.

Phác Thái Anh bị nàng cười đến có chút khó hiểu, "Sao nàng đột nhiên cười rộ lên?"

Trong mắt Lạp Lệ Sa tràn đầy hồi ức, "Không có gì, ta chỉ là nhớ tới lúc nàng còn nhỏ, thân rồng bé tí nhưng vẫn đi nấu cơm cho ta, còn nấu rất ngon, ngẫm lại ta liền cảm thấy tội lỗi."

Phác Thái Anh nghe vậy cũng nở nụ cười, "Ta nhớ rõ, sư tôn nói ta là lao động trẻ em." Khi đó nàng còn không biết lao động trẻ em là ý gì, hiện giờ hồi tưởng lại, như cũ cảm thấy thực buồn cười.

Lạp Lệ Sa nhịn không được cảm khái, "Nói như vậy, ta thật sự là tay chân không chăm chỉ, ngũ cốc cũng không phân biệt được, làm khó nàng rồi."

Phác Thái Anh ưm một tiếng, "Ta cảm thấy khá tốt, ta thích nấu, nàng thích ăn, rất xứng đôi."

Nàng đặc biệt cường điệu ba chữ cuối, làm Lạp Lệ Sa trong lòng nổi lên một cổ ấm áp, lại cảm thấy ngọt ngào, ánh mắt nhìn Phác Thái Anh cũng tràn đầy tình tố. Nàng nhịn không được duỗi tay câu lấy vạt áo Phác Thái Anh, đem người túm xuống dưới, hôn một ngụm.

"Nàng ngọt như vậy, đã ăn bao nhiêu hoa mai cao rồi?" Hai người hôn hồi lâu, thẳng đến Phác Thái Anh cả người mềm nhũn ngồi ở trên đùi Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa mới buông nàng ra.

Phác Thái Anh gương mặt ửng đỏ, "Ta không ăn bao nhiêu, vẫn là sư tôn ngọt."

Lạp Lệ Sa chỉ là cười.

Ôm Phác Thái Anh trong lòng, Lạp Lệ Sa nghĩ đến chuyện Rồng Con đi ra ngoài, nhịn không được hỏi: "Buổi chiều nàng đi tìm mấy người Vân Huyên, có chuyện gì sao?"

Phác Thái Anh do dự một chút, vẫn đúng sự thật nói: "Ta nghĩ rằng bị động chờ đợi không phải chuyện tốt, cho nên muốn chủ động tiếp xúc Long tộc. Ta hỏi qua Vân Huyên tình huống trong tộc lúc này, Mặc Diễm vẫn đang bế quan, ta muốn nhân cơ hội này trở về Long tộc."

Lạp Lệ Sa trầm ngâm một lát, "Đây là thời cơ rất tốt."

Phác Thái Anh có chút kinh ngạc với sự dứt khoát của Lạp Lệ Sa, vội vàng bổ sung: "Nếu như ta đi, chỉ có thể đi một mình, sư tôn nàng nên ở lại Phù Phong."

Lạp Lệ Sa nhíu mày, "Ta không đi theo nàng, nhưng ta cũng sẽ không ở lại đây."

Không đợi Phác Thái Anh cự tuyệt, nàng lại đem bọt nước mộng mô thả ra.

Phác Thái Anh nhìn mặt trên lây dính hình ảnh, có chút kinh ngạc, "Sư tôn, đây là?"

"Ta nói với nàng có việc đi gặp Thiên Cơ Tử, chính là vì cái này." Trong mắt Lạp Lệ Sa có chút lo lắng, "Ta muốn hắn xác nhận một số việc, sẽ có lợi cho chuyến đi Long tộc của nàng, nhưng ta sợ nàng không tiếp thu được, trước khi xem nàng nên ổn định cảm xúc."

Trái tim Phác Thái Anh tức khắc hoảng loạn mà nhảy một chút, ánh mắt nhìn về phía Lạp Lệ Sa mang theo dò hỏi cùng bất an.

Lạp Lệ Sa vội ôm nàng vào trong ngực, "Đều là những chuyện đã xảy ra, nó sẽ ảnh hưởng tâm tình nàng, nhưng sẽ không gây tổn hại đến nàng, nàng chớ có sợ. Ta chỉ lo nàng quá tức giận, làm bị thương chính mình."

Lạp Lệ Sa luôn tri kỷ như vậy, nàng cẩn thận che chở Phác Thái Anh và lo liệu mọi thứ. Mà sự an ủi này chính là một liều thuốc an thần hữu hiệu, Phác Thái Anh trong vòng tay nàng dần dần thả lỏng thân thể.

Lạp Lệ Sa nhẹ nhàng vỗ vỗ, trấn an Phác Thái Anh một chút, sau đó triển khai đoạn hình ảnh bên trong bọt nước. Nàng đã xóa đi một phần của bọt nước, bằng không Phác Thái Anh nghe được quẻ bói kia, nhất định sẽ có chuyện.

Phác Thái Anh ngồi ở trong ngực Lạp Lệ Sa, dựa vào thật gần, xem xét đoạn hình ảnh cùng âm thanh trước mắt. Vừa bắt đầu, Thiên Cơ Tử đã tức giận và thở hổn hển liên tục.

Mà những lời phẫn uất của Lạp Lệ Sa rõ ràng lọt vào trong tai Phác Thái Anh, thân thể nàng lập tức cứng đờ, sư tôn nói những lời đó để chọc giận Thiên Cơ Tử, hay bởi vì sư tôn đã biết rõ mọi chuyện? Phác Thái Anh cảm thấy chính mình sắp nghẹt thở khi nghĩ rằng, nếu hướng đi thế giới này không thay đổi, sau khi sư tôn chết, liền sẽ bị chính tay nàng nghiền xương thành tro. Nàng lại trở nên mơ hồ, chẳng lẽ mình đoán sai rồi, sư tôn...thật ra chính là sư tôn đời trước sống lại?

Nhưng cũng có thể chính Hồng Ảnh đã kể cho sư tôn nghe, giống như Hồng Ảnh đã kể với nàng. Mà trong đó bao nhiêu phần là sự thật, cũng chỉ có Hồng Ảnh biết được. Nếu đối phương chính là nàng kiếp trước, thì không có lý nào nàng ta lại đối xử với sư tôn như vậy.

Lạp Lệ Sa cũng cảm thấy chính mình nói quá đà, lập tức giải thích: "Ta chỉ là muốn chọc giận ông già kia, nên mới nói như vậy, Thái Anh không cần để ý. Ta biết đồ nhi của ta rất kính trọng ta, cũng rất yêu thương ta, tuyệt đối sẽ không làm những chuyện đó."

Phác Thái Anh nghe vậy sắc mặt dịu đi, vành tai đỏ lên.

Khi Thiên Cơ Tử nhắc đến Hàng Long Thần Mộc và Mặc Diễm, hơi thở của Phác Thái Anh đột nhiên trở nên dồn dập. Nàng đủ thông minh để đoán ra vấn đề luôn khiến nàng bối rối, thảm kịch năm đó đều bắt nguồn từ Mặc Diễm.

Nàng biết hắn không thích nàng, thậm chí hận nàng, nàng cũng biết hắn luôn thèm muốn Long Vương chi vị, không tiếc hại phụ vương nàng để đạt được mục đích.

Nhưng nàng lại không ngờ hắn sẽ điên cuồng đến nông nỗi đó, vì chính mình tư lợi, mưu hại huynh trưởng, lại đem Long tộc đẩy vào vạn kiếp bất phục.

Nhiều tộc nhân như vậy, đã bị Hàng Long Thần Mộc tàn sát hầu như không còn. Long tộc mấy chục năm kéo dài hơi tàn, đều do Mặc Diễm ban tặng! Hắn đáng chết! Hắn so Thiên Cơ Tử còn ghê tởm hơn. Đó là hắn đồng bào, đó là huynh trưởng hắn!

Phác Thái Anh đôi tay vô pháp khắc chế mà nắm chặt ở bên nhau, đáy mắt phát đau, đầy mặt nước mắt cùng phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Sao hắn có thể tàn nhẫn như thế, sư tôn, hắn còn ác hơn ma quỷ, hắn lấy tư cách gì ngồi lên long vị kia?"

Trong giọng nói của nàng tràn đầy tức giận cùng đau đớn, nước mắt lăn dài trên gương mặt, nàng thực sự không hiểu tại sao hắn có thể làm chuyện như vậy, trực tiếp hủy hoại cuộc đời nàng, đẩy nàng vào địa ngục vô tận.

Lạp Lệ Sa rất đau khổ, nàng ôm chặt Phác Thái Anh trong vòng tay, "Thái Anh, nàng đừng khóc, đừng khổ sở. Trên đời này vốn chính là thị phi đen trắng trộn lẫn, tốt xấu khó phân biệt. Có điều tốt chờ nàng, liền có thương tổn xảy đến, hết thảy đều rất khó khống chế. Điều duy nhất chúng ta có thể làm, đó là quý trọng người tốt với mình, còn người thương tổn mình, hoặc là tránh đi, hoặc là khiến cho hắn không thể nào hại được mình." Ánh mắt nàng ám trầm, mặc kệ trả giá đắt thế nào, nàng nhất định khiến Mặc Diễm phải chết!

Nhân tố làm Thái Anh hắc hóa đã bị nàng bóp chết từ trong nôi, chỉ cần tiêu diệt được Mặc Diễm, không để Quỷ Nhãn tiếp cận Thái Anh, nàng có thể hoàn thành nhiệm vụ, giúp Thái Anh thoát khỏi thảm kịch trong nguyên tác.

Phác Thái Anh chỉ là phẫn nộ, nàng cũng rõ ràng chính mình vốn đã kề bên nhập ma, Lạp Lệ Sa dốc bao nhiêu tâm tư mới có thể giúp nàng duy trì thanh tỉnh, hiện giờ bởi vì Mặc Diễm nổi giận, thật sự không đáng.

Mà chính như Lạp Lệ Sa nói, người nàng quý trọng nhất đang ở đây, nàng không thể vì kẻ khác mà để nàng ấy chịu thương tổn.

Vì thế nàng nhanh chóng lau đi nước mắt, dần dần bình tĩnh lại.

Nàng gắt gao ôm Lạp Lệ Sa, giống như bắt được nguồn sáng duy nhất trong bóng tối, người này chính là mái nhà bình yên của nàng, là nơi trái tim nàng hướng về, là nơi nàng được đến che chở tốt nhất, có nàng ấy bên cạnh, nàng không cần phải sợ bất cứ điều gì nữa.

Chuyện trở về Long tộc cần phải tiến hành ngay, Lạp Lệ Sa cùng Phác Thái Anh chọn ngày lành, chuẩn bị xuất phát.

Bây giờ hai người đã tu luyện đến tầng thứ năm Hữu Tình Quyết, uy lực không thể khinh thường, một khi hai người song kiếm hợp bích, sức mạnh có thể sánh ngang tầng thứ bảy Tuyệt Tình Quyết, đây là điều hết sức nghịch thiên.

Bên kia Thiên Cơ Tử bị Lạp Lệ Sa chọc giận, vẫn luôn bệnh không dậy nổi, đều nhờ đan dược giữ lại chút hơi tàn. Ngày xưa đã từng thống lĩnh Tiên môn, hô mưa gọi gió, giờ phút này chỉ có thể nằm liệt trên giường thoi thóp, này đối với Thiên Cơ Tử mà nói, so cái chết còn nhục nhã tuyệt vọng hơn.

Vào tháng thứ tám sau khi Mặc Diễm tập kích cổng thành, Lạp Lệ Sa cùng Phác Thái Anh rời Phù Phong, đi trước Sài Tang.

Cùng lúc đó, Long tộc lại một lần bao vây Phù Phong, lúc này không có Mặc Diễm dẫn theo ma linh quấy phá, thành Phù Phong tuy rằng thần hồn nát thần tính, tình thế khẩn cấp, nhưng vẫn có sức đánh trả một trận.

Tô Ngọc mỗi ngày suất lĩnh đệ tử Thiên Diễn Tông kháng cự Long tộc, mà Xung Hư Môn cũng không chút nào bủn xỉn Hàng Long Thần Mộc, có nó tồn tại, Long tộc tiến công mấy lần đều tuyên cáo thất bại.

Bất quá, dựa theo quy củ đạt được từ đại hội Tiên Minh, Tiên môn không được phép tùy tiện gϊếŧ hại Long tộc, Long tộc tuy rằng tổn thương không ít, cũng có rồng bị bắt, nhưng không có thiệt mạng.

Mà bên phía đệ tử Tiên môn, thiệt hại không ít.

Các đại tông môn trong lòng thương tiếc không thôi, mơ hồ có người bắt đầu bất mãn.

Trong lần tấn công thứ năm của Long tộc, hai bên đang chiến đấu kịch liệt, Long tộc đột nhiên nhận được tin tức gì, vội vàng lui trở về, bỏ lại một đám người Tiên môn trên chiến trường hai mặt nhìn nhau.

Tô Ngọc lau vết máu trên mặt, đánh giá Trình Tố bên người, nghi hoặc nói: "Sao lại thế này?"

Trình Tố cũng có chút ngưng trọng, một lát sau, nàng nhìn về phía ngoại thành: "Đúng lúc này triệt binh, Long tộc tất có việc gấp. Sư tôn muội cùng Phác Thái Anh đi nửa tháng rồi, nếu không có bất ngờ xảy ra, Phác Thái Anh đã hồi Long tộc. Nếu chuyện xấu của Mặc Diễm bị vạch trần, Long tộc sẽ bị chấn động đến mức nào, không cần nói cũng biết."

Tô Ngọc khẽ gật đầu, trong mắt giấu không được lo lắng, "Chỉ hy vọng Thái Anh hết thảy thuận lợi, các nàng bình yên vô sự."

Phác Thái Anh muốn trở về Long tộc, nguy hiểm thật mạnh, nàng sợ nhất Mặc Diễm đột nhiên xuất quan, sư tôn cùng sư muội, còn không phải đối thủ của hắn.

Nhưng Sài Tang là đất của Long tộc, nàng không thể tự tiện đặt chân, nàng có thể làm chính là trấn thủ Phù Phong, bảo đảm Tiên môn tuân thủ ước định, không cần cành mẹ đẻ cành con.

Mà giờ phút này tại Long Cung, Phác Thái Anh một mình đứng giữa đại điện, nhìn trái phải ngồi ngay ngắn sáu vị thần tướng Long tộc.

Mặc Diễm không ở đây, sáu người này liền cùng Huyền Ảnh xử lý toàn bộ chuyện trong tộc.

Ngồi ở trên nhất, chính là Huyền Ảnh cùng Phục Thăng tư tế.

Trong điện bầu không khí thập phần ngưng trọng, trừ bỏ Huyền Ảnh cùng Phục Thăng, mấy vị Long tướng khác đều nhìn chằm chằm Phác Thái Anh, biểu tình hoảng sợ cùng khó có thể tin, xen lẫn phẫn nộ không chỗ phát tiết.

Bọn họ hai mắt như đao, chặt chẽ khóa nàng, cơ hồ muốn nhào lên tới, xé nàng.

"Chỉ bằng Thiên Cơ Tử cùng Lạp Lệ Sa một đoạn đối thoại, ngài liền muốn chúng ta tin vào chuyện kinh thế hãi tục như vậy ư? Chẳng sợ ngài là công chúa duy nhất của Hi Đan bệ hạ, chẳng sợ ngài thật là ngũ trảo kim long, cũng không có khả năng. Lúc trước nhờ có quân thượng xuất hiện ngăn cơn sóng dữ, chèo chống Long tộc đến tận đây. Hắn cũng là rồng, ta không tin, hắn không thể nào làm ra chuyện tán tận lương tâm đó." Thần tướng bạch long ngồi kế Huyền Ảnh vỗ bàn đứng lên, cao giọng nói.

Hắn cả người linh lực bạo trướng, tựa hồ sắp mất khống chế.

Phác Thái Anh lẳng lặng nhìn hắn, đáy mắt trào ra một mạt đỏ rực, nàng từng bước đi tới, cả người uy áp dựng lên, đến trước mặt đối phương gằn từng chữ: "Người bị hại chết là vua của các ngươi, càng là phụ vương ta. Phụ vương che chở ta 300 năm, cho ta mọi yêu thương, mất đi ngài, các ngươi ai có thể đồng cảm thay ta? Ngươi không tin, chẳng lẽ ta lại muốn tin, đó là thúc thúc ruột của ta, là bào đệ của phụ vương ta, hắn làm ra loại sự tình kia, ngươi cho rằng ta có thể tiếp thu!"

Nói xong nàng bỗng nhiên xoay người, nhìn toàn bộ tộc nhân ở đây, hai mắt đỏ bừng đè nặng huyết lệ, "Thế nhưng, các ngươi có từng nghĩ tới, đồ vật nghịch thiên khắc chế Long tộc kia, vì sao Long tộc không biết, lại bị Tiên môn tìm thấy? Vì sao phụ vương ta rõ ràng là cao thủ Đại Thừa kỳ, biết rõ có Hàng Long Thần Mộc tồn tại, vẫn bị đánh lén?"

Nàng nhìn về phía Phục Thăng, "Phục Thăng tư tế, ngươi là thần quan bên cạnh phụ vương ta, ngươi nói cho bọn họ, Hàng Long Thần Mộc có phải hay không từ Long tộc xuất thế!"

- -----------------------------------

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip