Chap 98 : Xuất chinh

Ngày xuất chinh cuối cùng cũng đến, thái hậu, hoàng đế cùng toàn thể văn võ bá quan chỉnh tề đứng xếp hàng tại Nam Môn của Tử Cấm Thành để tiễn Hàn Khuynh Vũ cùng 50 vạn tinh binh xuất chinh. Khí thế của đại quân lan xa vút trời, dường như có thể đập tan mọi hùng binh nào của chu quốc. Hàn Khuynh Vũ một thân bạch kim giáp, quỳ xuống trước mặt Nhạn Thanh Ca và Hàn Doanh, tay nhận lấy binh phù cùng chiếu chỉ xuất chinh. Đây là một phần lễ thức quan trọng trước khi xuất chinh của triều đình Đại Thiên, Hàn Khuynh Vũ cũng không ngoại lệ.

Đại lễ hoàn tất, Hàn Khuynh Vũ liền đứng dậy, dành cho Nhạn Thanh Ca một nụ cười trấn an, sau đó nàng quay người, nhìn về phìa của Mạc Như Thuần đang đứng trong hàng ngũ của vương thất, Hàn Khuynh Vũ cũng dành y nguyên nụ cười đó cho nàng ấy, ý muốn nói cho cả Nhạn Thanh Ca và Mạc Như Thuần rằng đừng lo lắng, nàng nhất định sẽ khải hoàn trở về. Hàn Khuynh Vũ sau đó xoay người, từng bậc thềm đá mà bước xuống quảng trường. Phi thân lên ngựa, khí thế tiêu sái, oai hùng dẫn 50 vạn đại quân rời khỏi hoàng thành. Nhạn Thanh Ca cùng Mạc Như Thuần cũng như triều thần liến di chuyển về phía trên cổng lớn của Tử Cấm Thành, nhìn theo người ngựa của Hàn Khuynh Vũ rời đi.

Nhạn Thanh Ca cứ đứng đấy nhìn mãi theo bóng lưng của Hàn Khuynh Vũ, ngay cả khi toàn bộ triều thần đã giải tán khỏi trường thành. Trên trường thành, lúc này chỉ còn lại duy nhất thân ảnh của Mạc Như Thuần và Nhạn Thanh Ca, đứng song song cạnh nhau, nhìn bóng lưng của Hàn Khuynh Vũ, nghe tiếng hò reo của dân chúng trong kinh thành, cho đến âm thanh đó nhỏ dần nhỏ dần, cũng giống như hình bóng của Hàn Khuynh Vũ hoàn toàn khuất đi bởi nơi chân trời xa xăm kia. Trở về lại với âm thanh tịch mịch, cô quạnh của nơi hoàng cung lạnh lẽo này. Nghĩ đến đây đầu óc của Nhạn Thanh Ca vô thức cảm thấy quay cuồng, nàng không thể khóc càng không thể ngăn cản Hàn Khuynh Vũ rời đi, để đén khi nàng ấy rời đi rồi, ném lại cục diện triều đình lại cho nàng, càng nghĩ Nhạn Thanh Ca lại cảm thấy mệt mỏi, không có Hàn Khuynh Vũ ở đây, nàng quả thực cảm thấy thiếu cảm giác an toàn. Nhạn Thanh Ca đến cuối cùng cũng không nghĩ được nữa, thân thể vô thức mà lả đi, Mạc Như Thuần rất nhanh liền đỡ lấy nàng.

_Thái hậu, người không sao chứ, thái hậu. Người đâu, người đâu, truyền thái y.-Mạc Như Thuần nhẹ lay thân thể Nhạn Thanh Ca đang bất tỉnh. Mạc Như Thuần cũng không nghĩ được nhiều như vậy, nàng liền cõng Nhạn Thanh Ca lên, đi xuống trường thành hướng Thọ Khang cung mà đi tới.

Chuyện Nhiếp chính vương phi cõng thái hậu trở về Thọ Khang cung đã đồn ầm lên không lâu sau đó. Nhưng Mạc Như Thuần không quan tâm được đến mấy chuyện đó, nàng hiện tại đang đứng bên giường của Nhạn Thanh Ca, ánh mắt không rời khỏi đám thái y cùng thân ảnh đang nằm trên giường kia.

_Khởi bẩm Nhiếp chính vương phi, thái hậu chỉ ở là trên trường thành hứng gió có chút lâu, thân thể có chút không trụ vững mà thôi.-Lúc này thái y mới tiến tới thông tri với Mạc Như Thuần, thực ra thì từ lúc tiến vào Thọ Khang Cung bắt gắt ánh mắt như muốn giết người của Mạc Như Thuần, thái y đã cảm thấy hoảng loạn vô cùng rồi.-Chúng vi thần sẽ bốc thuốc, chỉ cần thái hậu đều đặn uống nhất định sẽ không có chuyện gì.

_Được rồi, các ngươi lui xuống trước đi.-Mạc Như Thuần phất tay để cho thái y toàn bộ lui xuống. Nhạn Thanh Ca thân thể cũng quá yếu ớt đi, mới đứng ở trên trường thành có một lát liền đã nhiễm lạnh ? Mạc Như Thuần lúc này quay về phía A Dung, chưởng quản cung nữ trong Thọ Khang cung.-Thái hậu thân thể luôn là như vậy yếu ?

_Khởi bẩm Nhiếp chính vương phi, thân thể thái hậu thời gian qua có thuốc điều dưỡng liền đã tốt hơn rất nhiều, chỉ là thời gian vừa rồi, thái hậu có chút xao nhãng việc uống thuốc, có lẽ là do... Nhiếp chính vương...-A Dung vừa biết mình lỡ lời liền rất nhanh im lặng.

Mạc Như Thuần không rời ánh mắt khỏi thân thể của Nhạn Thanh Ca đang nằm trên giường kia. Nữ nhân này thật không thể khiến người khác ngừng lo lắng.

_Được rồi, chăm sóc thái hậu cho tốt, nếu thái hậu xảy ra bất trắc, đừng chờ Nhiếp chính vương trở về chính ta sẽ xử lý các ngươi.-Mạc Như Thuần thấp giọng cảnh cáo, sau đó liền quay người rời khỏi Thọ Khang cung.

_Cung tiễn Nhiếp chính vương phi.-A Dung trong lòng lúc này cảm thấy thập phần kỳ quái, không phải Nhiếp chính vương phi cùng thái hậu đều có quan hệ tình cảm với Nhiếp chính vương sao. Đáng nhẽ Nhiếp chính vương phi phải chán ghét thái hậu mới đúng chứ, cái bộ dạng đầy vẻ quan tâm kia là sao ?

Mạc Như Thuần vừa trở về vương phủ liền nhìn thấy Mạc Như Khanh đang trêu đùa với mấy tì nữ trong hoa viên liền gọi Mạc Như Khanh lại. Mạc Như Khanh từ Nhạc quốc đến thăm nàng, nhất định mang theo không ít thảo dược quý hiếm. Mạc Như Thuần muốn lấy một ít dâng lên cho Nhạn Thanh Ca. Dù sao thì Nhạn Thanh Ca... cũng là người nhà.

_Tỷ... muội không đồng ý, tỷ phụ vừa đi được 1 ngày, tỷ đã gấp như vậy đem toàn bộ kỳ thảo trong phủ đưa đến cho Nhạn Thanh Ca, chỗ thảo dược đó là muội mang đến cho tỷ mà.-Mạc Như Khanh tất nhiên là không đồng ý mà làm loạn lên. Mạc Như Khanh thực ra có thể đem chỗ thuốc đó cho bất cứ ai, chỉ duy Nhạn Thanh Ca là không được.

_Khanh nhi, từ lúc nào tâm tư của muội lại nhỏ như thế ?-Mạc Như Thuần nhíu mày, Mạc Như Khanh tâm luôn là vô cùng nhân hậu, mấy chuyện như thế này Mạc Như Khanh đâu có để tâm như vậy đâu. Nhưng Mạc Như Thuần không nghĩ được nhiều như vậy, sức khỏe của Nhạn Thanh Ca là quan trọng nhất.-Ta không cần biết, Khanh nhi muội mau đi chuẩn bị cho tốt, mấy ngày nữa liền thay ta đưa chỗ thảo dược này đưa vào hoàng cung.

_Muội không đi, tỷ tỷ tặng thì thôi đi, mắc gì tới muội phải tiến cung dâng tận tay nàng ta.-Mạc Như Khanh bĩu môi.

_Nếu là người khác tặng, Nhạn Thanh Ca nhất định sẽ nghĩ ta có ý đồ khác, nhưng nếu là đích thân Quận vương muội tặng, Nhạn Thanh Ca sẽ không suy nghĩ nhiều như vậy. Muội cùng đừng loạn tâm tư mà động thủ với chỗ thuốc này đấy.-Mạc Như Thuần suy nghĩ sâu xa, tất nhiên là có ý của nàng.

Mạc Như Khanh dù có mức nào không cam tâm tình nguyện, nhưng mấy ngày sau vẫn phải y quan chỉnh tề đem thảo dược tiến cung. Một phần cũng vì Mạc Như Khanh vô cùng tò mò, nghe nói Nhạn Thanh Ca dung mạo khuynh thành, diễm mỹ tuyệt luân, và với bản tính của nhân sinh là yêu cái đẹp, Mạc Như Khanh quyết không phải ngoại lệ.

Nhạn Thanh Ca mấy ngày này thân thể đã tốt hơn nhiều, lúc đang phê duyệt tấu sớ trong Thọ Khang cung liền nghe bẩm là Quận Hòa thân vương Mạc Như Khanh của Nhạc Quốc đến bái phỏng cùng thỉnh an. Mạc Như Khanh là thân muội muội của Mạc Như Thuần. Chuyện Mạc Như Thuần ngày ấy cõng nàng trở về Thọ Khang cung, Nhạn Thanh Ca cũng đã nghe qua, điều nàng để trong lòng chính là tại sao Mạc Như Thuần lại có hành động như vậy, nàng ta rốt cuộc là có ý gì. Hiện tại muội muội của Mạc Như Thuần lại đến bái phỏng nàng, đây... tỷ muội bọn họ có chủ ý gì với nàng đây ?

_Để cho Quận vương gia chờ trong chính điện đi, A Dung, thay y phục cho ai gia.-Nhưng cho dù đối với Mạc gia tỷ muội nghi kỵ, Nhạn Thanh Ca vẫn là muốn thăm dò xem, bọn họ rốt cuộc có âm mưu gì.

Mạc Như Khanh ngồi chờ trong chính điện Thọ Khang cung, hôm nay Mạc Như Khanh đến, một thân mặc vương y Nhạc quốc, tiêu sái hơn người, lại thêm gương mặt thanh tú đáng yêu, khiến cung nữ trong hoàng cung không thể không đưa mặc liếc trộm nàng mấy lần. Mạc Như Khanh ở Nhạc quốc nổi tiếng là mỹ vương gia, không ai không yêu thích nàng, cho dù là ở Thiên quốc, cũng chính là như vậy đi.

Mạc Như Khanh đảo mắt đánh giá Thọ Khang cung một phen, trong Thọ Khang cung mọi thứ đều là kỳ trân dị bảo, bài trí tao nhã, trên tường còn treo vài bức họa có tăm tiếng, nhưng đập vào mắt của Mạc Như Khanh nhất chính là bức vẽ Đại Nhạn của danh hoa Tô Trấn nổi danh một thời. Thật không ngờ, Mạc Như Khanh vung tiền như nước cho người tìm bức danh họa này ở khắp nơi không được, thì ra nó lại ở đây, trong hoàng cung của Thiên quốc, ngay trước mắt nàng. Mạc Như Khanh nhịn không được tiến lại gần bức kỳ họa kia, không khỏi thổn thức ngắm nhìn, thậm chí còn không để ý đến Nhạn Thanh Ca đã từ lúc nào bước vào.

Nhạn Thanh Ca nhìn dáng vẻ thích thú của Mạc Như Khanh ngắm nhìn bức Đại Nhạn kia, trong lòng liền không khỏi dấy lên 1 cỗ tâm tình thoải mái hơn một chút. Phàm phải là người có con mắt tinh tường mới có thể nhìn ra được cái đẹp của bức họa đó, và cũng phải phàm là người có tâm tư đơn thuần nhất, mới có thể yêu thích được những bức họa của Tô Trấn.

_Nếu Quận vương gia đã thích bức Đại Nhạn như vậy, ai gia liền tặng nó cho ngươi, thế nào ?-Nhạn Thanh Ca âm trầm lên tiếng, kéo lại tiềm thức của Nhạn Thanh Ca.

_...-Mạc Như Khanh lúc này mới giật mình quay lại, nhìn thấy thân ảnh của một nữ nhân bộ dạng cao quý đang ngồi ở chính ỷ kia mới biết mình thấy lễ. Mạc Như Khanh liền đi lại, quỳ xuống hướng Nhạn Thanh Ca.- Nhạc quốc, Mạc Như Khanh tham kiến thái hậu Thiên quốc. Là Như Khanh thất lễ, thỉnh thái hậu trách phạt.

_Không sao, thấy Quận vương gia có nhã hứng như vậy, ai gia cũng không tiện làm ngươi mất hứng. A Dung, mau lấy bức Đại Nhạn kia xuống, để vào hộp gấm tặng cho Quận vương gia.-Nhạn Thanh Ca một khi đã nói là làm, dù sao đó cũng chỉ là một bức họa.

Mạc Như Khanh vừa diện kiến Nhạn Thanh Ca liền được tặng một bức họa quý như vậy, đây có thể xem như là phúc hay không a ? Mạc Như Khanh liền vui vẻ mỉm cười đến híp cả mắt, nụ cười đơn thuần như tiểu hài tử này giấu không được khỏi khóe mắt Nhạn Thanh Ca. Một bức họa thôi mà, có nhất thiết phải vui đến vậy không ?

_Như Khanh đa tạ thái hậu ân điển.-Mạc Như Khanh cầm được hộp gấm trên tay, liền vui quên hết trời đất. Lúc này mới nhớ ra để tạ ân.

_Quận vương gia thích là tốt rồi, liền đứng dậy đi. A Dung, ban tọa.-Nhạn Thanh Ca mỉm cười ưu nhã.- Quận vương gia đường xá xa xôi đến Thiên quốc làm khách, thứ cho ai gia cũng triều đình không tiếp đón ngài được chu toàn.

_Thái hậu nương nương khách khí rồi, Nhiếp chính vương tiếp đón rất chu đáo, với lại Như Khanh đến đây là thăm tỷ tỷ, cũng không muốn quá khoa trương.-Mạc Như Khanh ngồi xuống mộc tọa, cũng ổn trọng đáp lời Nhạn Thanh Ca.-Hôm nay Như Khanh đến, cũng bởi vì nghe nói thân thể của thái hậu gần đây không được tốt, Như Khanh liền đem một số thảo dược quý của Nhạc quốc tiến cung, dâng lên cho thái hậu bồi bổ sức khỏe. Cũng coi như là lễ vật cảm tạ thái hậu thời gian quan đã hết mực chiếu cố tỷ tỷ.

Nhạn Thanh Ca đã nghĩ Mạc Như Khanh sẽ dễ đối phó hơn Mạc Như Thuần, nhưng hiện tại, có vẻ như nàng đã đánh giá thấp Mạc gia hoàng thất rồi. Mạc Như Khanh khiêm nhường, tính cách có vẻ như là phóng khoáng nhưng với chính sự lại vô cùng ổn trọng, ở trước mặt Nhạn Thanh Ca không hề tỏ ra sợ hãi, chỉ có lễ tiết phù hợp, từng lời nói ra không thể đoán nổi ý tứ sâu xa. Quả nhiên mang khí chất của bậc vương thất.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip