Chương 67
Lương Thư Yểu là họ hàng xa của Phác Thái Anh, đã qua năm đời, không có quan hệ huyết thống, nhưng do ba mẹ Lương Thư Yểu và ba mẹ Phác Thái Anh cùng sống chung một thành phố, từ nhỏ thường xuyên gặp mặt nhau, hai người là thanh mai trúc mã. Mẹ Phác rất thích đứa cháu họ này, khi ba mẹ cô ấy không đến chơi thì cũng thường kêu một mình cô ấy đến, nói cho hoa mỹ thì là bầu bạn với Phác Thái Anh, thật ra là mưu cầu lợi riêng cho mình, cho nên Lương Thư Yểu vào Phác gia y như vào nhà mình vậy. Từ lúc Phác Thái Anh vào giới giải trí đến giờ, ít gặp mặt ba mẹ, thời gian làm tròn chữ hiếu còn không nhiều bằng Lương Thư Yểu nữa.
Nói đến Lương Thư Yểu, thì tình cảm của Phác Thái Anh đối với cô ấy rất phức tạp, một mặt là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, hiểu nhau rất rõ, lại tốt với cô, giữa hai người có một sự ăn ý không ai bằng được; mặt khác, Phác Thái Anh rất sợ cô ấy, bởi vì Lương Thư Yểu quả thật là rất thích trêu chọc cô, giống như cô là một con thú cưng vậy, lâu lâu thì xoa nắn vài cái, điều quan trọng là sức lực cô ấy mạnh hơn mình, cao hơn mình, Phác Thái Anh bình thường với bộ dạng "trời là lão đại ta là lão nhị thích làm gì thì làm" nhưng khi gặp Lương Thư Yểu thì chỉ có nước là ngoan ngoãn khuất phục dưới bạo lực.
Lần này vừa về là bị nhấc bổng hệt như con gà con.
Phác Thái Anh nháy mắt ra hiệu với mẹ cô: Đêm qua không phải nói với mẹ là đừng nói cho Lương Thư Yểu biết rồi mà?
Mẹ Phác cũng rất tuyệt vọng, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được nói: "Con nói trễ rồi, khoảng thời gian trước Thư Yểu cố ý dặn mẹ, con về nhất định phải báo cho hay liền, con bé có chuyện gấp cần tìm con."
Phác Thái Anh cắn răng nói: "Con rất thất vọng về mẹ!"
Mẹ Phác: "......"
"Tiểu Anh Anh lâu rồi không gặp sao em không nhìn biểu tỷ một cái vậy hở?" Phác Thái Anh nghe thấy ngữ khí này là nổi hết da gà, dưới sự hô hoán "đoạt mệnh" của Lương Thư Yểu bước vào nhà. Phác Vân Chương rũ tờ báo trong tay, soạt soạt, Phác Thái Anh kêu một tiếng "Ba". Phác Vân Chương giờ mới đặt cái lỗ tai đang dựng đứng lên nghe ngóng nãy giờ xuống, quay đầu qua: "Về rồi à."
"Vâng."
Mẹ Phác hỏi: "Có đói bụng không?"
Phác Thái Anh sờ bụng, tội nghiệp nói: "Đói, bữa trưa chỉ ăn có một tí thôi à."
Lương Thư Yểu cười xen vào nói: "Anh Anh, vậy chị đi nấu cơm tối cho em nha."
Phác Thái Anh còn chưa trả lời, mẹ Phác đã giành nói: "Con mặc bộ đồ này, coi chừng dính dầu mỡ là giặt không ra đâu."
"Con biết mà, dì Mẫn."
Mẹ Phác sửa cổ áo lại cho Lương Thư Yểu, lại cực kỳ tự nhiên vén tóc cho cô ấy, Lương Thư Yểu nhìn bà cười một cái rất ngọt ngào.
Phác Thái Anh: "......"
Rốt cuộc ai mới là người ngoài trong cái nhà này vậy trời.
Phác Thái Anh cho rằng tình mẫu tử của mình với mẹ đang chịu sự khiêu chiến cực lớn.
"Mẹ, mẹ, mẹ!" Phác Thái Anh hét lớn vào tai Mẹ Phác!
"Gì đó?" Mẹ Phác giờ mới bịn rịn thu ánh mắt đang nhìn về phía nhà bếp lại, quay sang Phác Thái Anh, "Mẹ không phải đang ở đây hả? Mẹ con tuổi tác lớn rồi, sao chịu nổi tính sư tử hống của con?"
"Mẹ nhìn con nè," Phác Thái Anh hứ một cái mạnh, lật vai của mẹ cô quay lại đối mặt với mình, một loại cảm xúc nào đó đang tích tụ lại, nói rất chân thành, "Con mới là con gái ruột của mẹ, là thiên kim mẹ mang thai 10 tháng cực khổ chịu đau mười mấy tiếng đồng hồ sinh ra đó, sao mẹ lại thương người ngoài vậy hả."
Mẹ Phác kinh ngạc nhìn con gái mình: "Con nghe ai nói bậy bạ vậy, mẹ sinh mổ mà."
"......Mặc kệ có phải sinh mổ hay không, con đang hỏi con có phải con gái ruột của mẹ không!" Phác Thái Anh bỏ qua vấn đề này, hỏi thẳng trực tiếp.
"Nói tới mới nhớ, có khi nào là bồng nhầm với nhà cậu con không ta?" Mẹ Phác săm soi nhìn cô ấy từ trên xuống dưới, ánh mắt lóe lên tia ngờ vực, "Mẹ càng nhìn con càng không giống con gái ruột của mẹ, gene Phác gia ta ưu tú như vậy, sao lại sinh ra đứa con gái "shun" như con vậy?"
""shun" là gì?"
Phác Vân Chương nghe vậy liền quay đầu qua giải thích: "Tiếng Thiên Tân, ý là xấu xí, là biểu tỷ con dạy đó."
"Con xấu?" Phác Thái Anh chỉ vào mình, cực kỳ căm phẫn.
"Xấu." Mẹ Phác quan sát xong, nói, "Xấu thật đó, xấu nhất nhà."
"Vậy cuối năm nay bộ phim mới của con đem đi kiểm duyệt thì làm phiền mẹ đừng cho thông qua nha, mắc công xấu đến bỏng mắt người ta." Phác-xấu nhất nhà-Thái Anh kéo kéo cái tay nảy "vô hình" trên vai mình, nhìn xung quanh, ánh mắt hiện ra nỗi bi thương thiết thực, thở dài, "Cái nhà này không còn chỗ cho con dung thân nữa rồi," một tay nắm chặt lại, phấn chấn nói, "Bắt đầu từ giờ, con sẽ lấy bốn bể làm nhà!"
Cô đột nhiên quay đầu qua, kêu một tiếng, rưng rưng nước mắt: "Ba."
Phác Vân Chương giơ một cánh tay về phía cô, cũng rưng rưng nước mắt: "Ây, corn guy."
Phác Thái Anh nhịn không nổi "Phụt--" cười một tiếng, mắng một câu "sao ba không đi theo kịch bản vậy", sau đó thu nụ cười lại, bi phẫn nói: "Ba phải bảo trọng, đợi sau này con công thành danh toại, nhất định sẽ cứu ba ra khỏi biển lửa!"
"Corn guy!"
"Daddy!"
Phác Vân Chương lau nước mắt, cuộn tờ báo lại làm tư thế của khởi nghĩa Nam Xương, nhìn vào đèn treo trên trần: "Con yên tâm đi, ba biết tự chăm sóc mình, không sợ cường quyền, không sợ cường bạo, thề chết bảo vệ trinh tiết của mình!"
"Ba!" nước mắt tung bay theo gió, Phác Thái Anh miệng "cộp cộp" hai tiếng, giả bộ dập đầu hai cái, sau đó đứng dậy đi một bước quay đầu lại một cái, đi đến cửa, hất tóc, "Con, đi đây!"
Lương Thư Yểu vốn đang đợi nước trong nồi sôi, sau đó thấy bên ngoài đang hát tuồng, liền chạy ra xem náo nhiệt. Cô cảm nhận được, Phác biểu muội từ bỏ du học để gia nhập showbiz đa phần là xuất phát từ ba mẹ, cả nhà đều thích diễn sâu.
Phác Thái Anh bỏ nhà ra đi được một giây, lại quay trở về!
"Bẩm thiên công, ta vốn sống ở ven thành Tô Châu, có nhà lại có ruộng, cuộc sống cực hạnh phúc. Ai ngờ cha ruột ta lại cưới mẹ kế về. Mẹ kế bá đạo không nói lý lẽ, hại thê tử ta lại giam cầm cha ta, chiếm nhà ta, đoạt ruộng ta......" Phác Thái Anh vừa hát theo tiết tấu vừa vào cửa, "Cũng may hiện đã mười năm trôi qua, ta đã lập nghiệp có công danh, lần này sẽ tính món nợ cũ, làm cho mẹ kế đó hối hận, hối.. hối hận!"
Hát xong, Phác Thái Anh kêu: "Kim khoa trạng nguyên giá đáo!" sau đó cô nâng nâng cái ô sa trên đầu, ung dung bước tới.
Phác Vân Chương lập tức nhắm mắt ngã xuống sofa, Mẹ Phác cũng nhanh chân chạy về phía sofa, nằm xuống bên cạnh Phác Vân Chương.
Phác Thái Anh thấy trong nhà bê bối hỗn loạn, kinh sợ thất sắc: "Cha!"
Phác Vân Chương khó khăn mở mắt ra trong lòng cô, chỉ về hướng nhà bếp, hai mắt trợn trắng, đôi môi run rẩy: "Hung, hung......"
Đầu nghiêng qua một bên, giả bộ ngủm.
Phác Thái Anh thê thảm hét: "Cha!" giọng đó kèm theo tiếng khóc rất thê lương, làm cho Lương Thư Yểu đang đứng xem tuồng cũng không phản ứng ra, trực tiếp đỏ mắt.
Phác Thái Anh run rẩy toàn thân, cong lưng vùi mặt vào người Phác Vân Chương, ngón tay run run sờ mặt và trán ông. Nước mắt rơi lã chã, nức nở hét: "Cha! Con về rồi! Cha mau nhìn con đi! Cha!"
Mẹ Phác đang giả chết mở mắt ra, hai mắt đỏ lên, bất mãn nói: "Từ lúc con vào đây, không thèm nhìn mẹ cái nào."
Phác Thái Anh: "Mẹ không phải nói là con bồng nhầm hả?"
Mẹ Phác: "Ê con---"
Phác Thái Anh lấy hai tờ khăn giấy lau nước mắt, "Là mẹ tự mình nói mà, có phải con nói đâu. Hôm nay diễn đến đây thôi, ngày nào cũng đóng phim ở phim trường, về nhà còn phải diễn với hai người nữa, thật là! Nội cảnh khóc này của con thôi, ba mẹ có biết là nhận được bao nhiêu tiền không?"
"Bao nhiêu tiền ba trả cho."
"Con nói đùa thôi, đâu phải là lấy tiền thật đâu, hồi nhỏ khóc quá trời trận đều là miễn phí, lớn lên lại đi thu tiền thì ngại lắm. Thuốc nhỏ mắt ở đâu vậy, ây—— mắt con hơi đau, áo của ba có phải là có kim đâm trúng con không đó."
Phác Vân Chương cười hihi một tiếng dài, "Đổ thừa ba nữa." Rồi đưa thuốc nhỏ mắt cho cô ấy.
Mẹ Phác đột nhiên kêu: "Thư Yểu, nước!"
Lương Thư Yểu quay lại nhìn, đột nhiên ngớ người, trong nhà bếp khói bay mù mịt, giống như người vừa vào là có thể "đắc đạo thành tiên" luôn được rồi đó, mẹ Phác liền chạy qua giúp đỡ, một lát sau hơi nước mới bay đi hết, Lương Thư Yểu áy náy nói: "Xin lỗi, dì Mẫn, mải mê xem mọi người hát tuồng mà quên mất là đang nấu nước."
Mẹ Phác vui mừng nói: "Không sao, con nói xem trong ba người ai diễn hay nhất?"
"Tất nhiên là dì rồi!" Lương Thư Yểu giơ ngón tay cái lên.
"Đúng là có mắt nhìn người!" Mẹ Phác vui mừng, xua tay với cô ấy, "Con ra ngoài trò chuyện với Tiểu Phác đi, chỗ này để cho dì."
"Vậy sao được, đã nói là con nấu rồi mà."
"Có gì mà không được, con mới đến đây không được bao lâu, ngồi máy bay mệt rồi phải không, mệt rồi thì nghỉ ngơi đi, đúng rồi, dì có coi show đó của con, rất là bá khí trên sàn catwalk, khí chất còn hơn Tiểu Phác nữa."
"Làm gì có? Biểu muội mới có khí chất." Lương Thư Yểu cười, giọng nói cực kỳ dịu dàng.
Mẹ Phác bề ngoài thì chê bai, nhưng trong mắt lại là nụ cười hài lòng: "Nó? Haizzz, đừng nhắc nữa, do ăn hên thôi, đóng phim nên có chút danh tiếng, nếu mà fans con bé biết được con người thật ngoài đời là như vậy chắc fan chạy hết trơn. Thoát fan có phải nghĩa vậy không?"
"Là nghĩa này, nhưng mà con cảm thấy......" Lương Thư Yểu quay đầu nhìn sang Phác Thái Anh đang ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách nhỏ thuốc nhỏ mắt, nhìn đến thất thần.
"Cảm thấy gì?"
Lương Thư Yểu thu thần sắc khác thường lại, nhún vai nói: "Cảm thấy rất dễ thương."
Từ nhỏ cô đã cảm thấy Phác Thái Anh dễ thương rồi, bất luận là lớn đến đâu thì cũng y như đứa trẻ, đánh không lại cô là chạy đi mách mẹ, không phải mách mẹ mình thì là mách mẹ cô, thật ra cô ấy chỉ cần nói ngọt vài câu là mình tự khắc sẽ buông ra, còn mua kẹo cho ăn nữa.
Nhưng cô ấy lại không nói, miệng người này sao lại cứng đến thế?
"Tiểu Anh Anh~" Lương Thư Yểu lau tay, ra khỏi nhà bếp.
Phác Thái Anh né bàn tay đang nhỏ thuốc của ba cô ra, nhảy lên sofa, kinh sợ nói: "Chị đừng qua đây!"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip