Chương 63: Phiên Ngoại 1: Tân Hôn Khó Quên
"Từ nay về sau, mong rằng hai con tân hôn khoái lạc, đầu bạc răng long."
Cha sứ sau khi tuyên thệ xong, liền đem hai người với màn cầu hôn đau não tháng trước chính thức về chung một nhà.
"Tỷ tỷ... tỷ tỷ a..."
Nam nhân điển trai Phác Tiểu Lâm không màng hình tượng ôm mặt khóc nức nở. Thế là tỷ tỷ đã chính thức bỏ hắn theo vợ thật rồi...
Lạp Lệ Sa nghiêng đầu nhìn nữ nhân xinh đẹp đang đứng bên cạnh mình. Phải, hôm nay nàng rất đẹp, đẹp nhất kể từ khi lần đầu tiên cô gặp nàng...
Hơn một tháng qua, báo chí truyền thông gần như bùng nổ vì tin tức Phác Thái Anh kết hôn cùng vị 'hôn phu' đồng giới của mình. Song, mặc dù không can thiệp vào việc phát tán tin tức, nhưng Phác Thái Anh vẫn ngăn cản chuyện phóng viên muốn đào sâu danh tính của Lạp Lệ Sa. Bởi nàng sợ việc này sẽ ảnh hưởng tới công việc của cô sau này.
Cho nên hiện tại, thông tin cá nhân của Lạp Lệ Sa phi thường được bảo mật. Ngoại trừ gia đình và bạn bè thân thiết, thì không ai biết 'vị hôn phu' trong câu chuyện của Phác đại tiểu thư là ai.
***
Là một trong số những quốc gia yên bình nhất thế giới. Thụy Điển về đêm luôn mang tới cho người khác cảm giác thanh thản dễ chịu.
Phác Thái Anh sau khi tắm xong liền ra ngoài ban công, vừa nhàn nhã thưởng rượu vừa ngắm nhìn thành phố.
Nàng chống tay nằm nghiêng trên ghế mây, khiến áo ngủ màu đen trượt qua vai, để lộ mảng da thịt trắng nõn như tuyết.
"Hey..." Người đàn ông Châu u ở ban công bên cạnh trông thấy vậy, nhanh chóng hé môi huýt sáo một cái, sau đó nở nụ cười.
Phác Thái Anh hướng ly rượu đỏ về phía hắn, khóe môi hơi cong lên.
"Em rất xinh đẹp." Hắn nói.
Nàng nhướn mi, hôm nay tâm trạng phi thường tốt, bởi vậy hào phóng tặng hắn một câu: "Cảm ơn."
"Đang nói chuyện với ai vậy?"
Lạp Lệ Sa rời khỏi phòng tắm, tay cầm khăn lông bận rộn lau khô mái tóc ẩm ướt.
Phác Thái Anh từ bên ngoài trả lời: "Nam nhân thú vị."
???
"Yêu nghiệt, đúng là yêu nghiệt mà."
Lạp Lệ Sa vừa làu bàu vừa hung hăng sải bước về phía ban công, thời điểm nhìn thấy nam nhân kia đang cật lực trồng cây si với lão bà nhà mình. Nội tâm ngăn không được phỉ nhổ thành tiếng.
"Anh kia, trông anh cái gì cũng có mà sao lại không có tự trọng vậy?"
Sử dụng tiếng Anh lưu loát bài bản, mười điểm.
Phác Thái Anh đối diện với dáng vẻ phẫn nộ của cô, trái lại nhàn nhã giống như đang xem kịch vui.
Người đàn ông "ô ô" vài tiếng, lập tức phản bác: "Cô là gì của người đẹp?"
"Darling." Lạp Lệ Sa hung tợn gần như muốn ngoạm đầu hắn, lời vừa nói ra, lại dùng tốc độ rất nhanh để sửa lại. "Husband."
Phụt...
Phác Thái Anh không màng hình tượng, rượu vừa uống vào cứ như vậy trào ngược ra.
Đồng dạng là người đàn ông Châu u, khuôn mặt thoạt trắng thoạt đỏ nhìn chằm chằm cô, giống như đang dò xét nữ nhân trước mặt này có phải hay không đang nói hươu nói vượn?
Lạp Lệ Sa kiêu ngạo hất cằm với hắn một cái. Sau đó cúi người dễ dàng mang tiểu yêu nghiệt bế lên theo kiểu công chúa, bĩu môi khıêu khích.
"Chúng ta vốn đang trong kì tuần trăng mật. Nhưng người này nhà ta nàng có chút không hiểu lễ nghĩa, thật xin lỗi vì đã quăng thính trúng anh rồi, tiên sinh."
Nói xong, "ba" một tiếng, dùng chân kéo cửa kính ban công lại.
***
Phác Thái Anh nằm trong lòng cô cười đến vui vẻ.
"Còn cười?" Lạp Lệ Sa cúi đầu nạt nộ.
"Đừng giận mà. Em là đang khẳng định mị lực của bản thân." Nàng vòng tay quàng qua cổ cô. "Hai cái liếc mắt đã khiến hắn động lòng. Vậy mà sao chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, Sa còn không buồn để ý đến người ta?"
Cái gì cái gì? Chẳng phải cô đã nói muốn giữ cho nàng rồi sao? Nàng còn ở đây ai oán cái gì?
"Nếu nói như vậy thì đời sống của Phác đại tiểu thư cũng quá phóng túng rồi đấy." Lạp Lệ Sa đem nàng đặt lên giường.
Trước đây khi gặp Phác Thái Anh, cô vẫn nhớ như in nàng luôn xuất hiện với dáng vẻ vân đạm phong khinh. Thậm chí còn có chút thanh lãnh cấm dục.
Hiện tại cưới nhau về, nàng thế nào lại thay đổi chóng mặt như vậy?
Vốn còn đang nhập tâm suy nghĩ, bỗng sột soạt vài tiếng. Yêu nghiệt to gan thoáng chốc đã trèo lên người cô.
"Phác Thái Anh, em lại muốn làm gì?" Lạp Lệ Sa đau đầu hỏi.
"Đây là đêm tân hôn, Sa nói xem em muốn làm gì?"
Phác Thái Anh cười cười, chậm rãi cúi thấp đầu, vươn lưỡi liếm liếm môi mềm trước mặt.
Lạp Lệ Sa nội tâm gào thét: Ai đó làm ơn hãy cứu tôi ra khỏi đây...
Cứng ngắc hé môi đáp lại nụ hôn của nàng, Phác Thái Anh thấy cô đồng ý phối hợp, vô cùng hài lòng dỗ dành: "Ngoan quá."
"???"
Lạp Lệ Sa bây giờ mới phát hiện ra những điều sai trái.
Cô đang nằm dưới, đúng vậy, là đang nằm dưới.
"Phác Tiểu Thái Anh, em lăn xuống ngay cho tôi."
"Không muốn."
Phác Thái Anh trắng mắt trừng cô. Bàn tay tinh tế không biết từ khi nào đã đem áo ngủ của cô cởi sạch.
Vài phút sau...
"Vì sao lại nhỏ đến đáng thương như vậy?"
Phác yêu nghiệt tách hai chân ngồi trên người Lạp Lệ Sa, hai mắt dán chặt vào ngực cô, thậm chí ánh mắt còn mang theo nỗi niềm cảm thông với những người màn hình phẳng.
Lạp Lệ Sa hung hăng lấy tay che ngực: "Tôi cho em năm phút để làm những việc cần làm, sau đó tốt nhất hãy ngoan ngoãn leo xuống cho tôi."
Phác Thái Anh bĩu môi tỏ ý không đồng tình. Sau đó tiếp tục cúi đầu, ngốc nghếch hôn hôn xương quai xanh của cô.
Lạp Lệ Sa nằm yên mặc nàng tùy hứng. Thầm nghĩ cái nữ nhân này đúng là thùng rỗng kêu to. Rõ ràng cả ngày hò hét về vấn đề giường chiếu, thế nhưng hiện tại đến lúc thực hành, một chút kiến thức cũng không có.
Phác Tiểu Thái Anh, tôi hiện tại vì chiều em nên sẽ để em vui vẻ. Về phần lát nữa đến lượt tôi... thì em xác định xong đời với tôi rồi.
***
Mà lúc này, Phác Tiểu Thái Anh vẫn không hề hay biết loại suy nghĩ mang đầy tư vị kia của Lạp Lệ Sa.
Thời điểm ngón tay nàng theo sự ẩm ướt tiến vào bên trong, Lạp Lệ Sa đôi coi ngươi nhìn nàng chằm chằm.
"Không... không đau sao?" Phác Thái Anh đỏ mặt hỏi.
"Mười tuổi đã chịu những vết thương nặng đến chết đi sống lại. Em nghĩ tôi đối với chuyện này còn có thể đau sao?" Lạp Lệ Sa bất khả tư nghị đáp.
Phác Thái Anh bị chọc giận, cắn môi ra sức động động cổ tay. Thế nhưng đồng chí đặc công đến một cái biểu cảm cũng lười xuất.
"Làm chuyện này với Sa giống như đùa với khúc gỗ vậy." Phác Thái Anh hé răng hung hăng cắn mạnh xuống vai cô, để lại vết hằn lớn lốm đốm màu đỏ của máu.
Lạp Lệ Sa cười một tiếng, chậm rãi ngồi thẳng dậy tìm khăn ướt lau sạch đầu ngón tay vừa dính máu của nàng. Sau đó chậm rãi nói: "Thế nên tôi mới dám đứng trước mặt mọi người khẳng định. Giữa hai chúng ta, người vĩnh viễn nằm dưới sẽ luôn là em."
Phác đại mỹ nhân tức đến giậm chân.
Lạp Lệ Sa trở mình, đổi lại tư thế giữa hai người.
Môi mỏng như ẩn như hiện thổi vào tai nàng: "Lão bà, chúng ta bắt đầu thôi."
Phác Thái Anh nuốt khan. Lạp Lệ Sa khiến nàng cứ cảm thấy sao sao thế nào ấy...
***
Lạp Lệ Sa ngón tay trườn qua từng tấc da thịt, đem cúc áo ngủ của nàng một cái lại một cái cởi ra.
Vừa thuần thục ly khai từng món đồ, tay còn lại vừa luồn vào trong, không nhanh không chậm xoa nắn bộ ngực sữa căng đầy no đủ.
"Lão bà, coi như chúng ta bù trừ cho nhau đi."
"Im miệng."
Lạp Lệ Sa dáng vẻ tiểu nhân đắc ý hôn lên môi nàng, đầu lưỡi tinh tế tìm đến cái lưỡi nhỏ của người bên dưới, từ từ thăm dò một vòng, sau đó mạnh bạo khuấy đảo bên trong...
"Ưm..." Phác Thái Anh nhíu mày, ai oán cảnh cáo cô.
Rời khỏi môi đỏ kiều mị, Lạp Lệ Sa dần dà trườn xuống dưới, hơi hé miệng vân vê da thịt nàng theo từng nước đi của mình.
Nhẹ nhàng đem hai chân nàng tách ra, Lạp Lệ Sa dùng tay vẽ vẽ vòng tròn nơi cửa động, bản thân lúc này mang theo tham vọng và ác ý mãnh liệt muốn trả thù.
Đó chính là vào không vào hẳn, ra không ra hẳn. Cứ dừng lại ở đó chọc cho mật dịch ướŧ áŧ của nàng mãnh liệt tuôn ra ngoài.
"Lạp Lệ Sa... tên hỗn đản kia..." Phác Thái Anh siết chặt ga giường, gằn giọng muốn nạt nộ cả nhà họ Lạp.
Thế nhưng thời điểm thanh âm xuất khỏi cổ họng, lại phi thường giống tiếng rêи ɾỉ nức nở...
"Lão bà, em nói gì cơ, tôi nghe không hiểu..." Lạp Lệ Sa giả mù sa mưa, ngón cái ấn ấn lên tiểu hạch nhỏ.
"Cút ra ngay, ta tự mình làm."
Phác đại mỹ nhân rốt cuộc cũng triệt để bạo phát. Nàng đẩy tay Lạp Lệ Sa, chân ngọc thon dài khép chặt lại.
"Lão bà, khép chân vào thì làm ăn cái gì a?" Lạp Lệ Sa há miệng, sau đó xòe xòe tay. "Thôi nào, chúng ta tiếp tục đi, vì tôi đã lỡ hy sinh bộ móng tay yêu quý rồi."
"..."
***
Mười phút sau...
Lạp Lệ Sa một lần nữa dừng lại trước cửa động. Song hiện tại không phải vì trêu đùa, mà là vì thương tiếc...
"Lão bà, nếu đau nhớ nói một tiếng nha, đều là vợ chồng cả rồi, đừng ngại."
Phác Thái Anh đem chăn trùm kín mặt, hỗn đản, hỗn đản Lạp Lệ Sa...
Nàng có mơ cũng không ngờ đêm tân hôn của mình lại trêu người thành cái dạng này...
Lạp Lệ Sa nhẹ nhàng tiến vào trong, giống như sợ rằng chỉ cần mạnh tay, lão bà nhà cô sẽ triệt để tan vỡ~
Đầu ngón giữa bắt đầu bị ngăn cách bởi vật mỏng. Và cô biết, đây chính là thứ mà bao nam nhân ở thành phố A ngày đêm khao khát. Bao gồm cả Trí công tử đã khuất – Bạch Tử Hạo.
Hít sâu một hơi, Lạp Lệ Sa dùng lực đâm xuyên qua.
Chỉ thấy Phác Thái Anh toàn thân hơi cứng lại, thế nhưng vẫn ngoan cố chịu đựng.
"Lão bà, tôi muốn nghe thanh âm của em..."
Dừng lại một chút để nàng thích ứng, sau đó Lạp Lệ Sa tăng thêm ngón trỏ, chậm rãi cử động...
Nhân sinh sau này, nếu có ai hỏi khoảnh khắc nào cô cảm thấy tuyệt vời nhất. Thì cô sẽ không ngần ngại mà đáp rằng đó là dáng vẻ của lão bà nhà cô khi động tình...
***
Nàng cắn môi, ánh mắt ngập nước nhìn cô, vài lần ngăn không được hé môi để tiếng kêu hoan ái trượt khỏi cổ họng.
Lạp Lệ Sa dám thề nếu để đám nam nhân dùng thân dưới suy nghĩ trông thấy nàng lúc này. E rằng sẽ hảo hảo đem nàng vờn lên vờn xuống cả ngày mất...
Nhưng đáng tiếc a, dáng vẻ phúc lợi này chỉ có mình đồng chí Lạp được hưởng mà thôi...
***
Tốc độ tăng mạnh khiến cao trào đến rất nhanh, Phác Thái Anh gần như dính chặt vào người cô, móng tay đâm sâu vào tấm lưng trần đã nhễ nhại mồ hôi. Kịch liệt thở dốc...
Chờ khi nhịp thở đã phần nào ổn định, Lạp Lệ Sa mới đặt lên trán nàng một nụ hôn, khe khẽ thì thầm: "Lão bà, tôi yêu em..."
10:27 p.m
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip