Chương 103:

Nửa giờ sau.

Chiếc BYD F3 màu trắng đang chạy với tốc độ không đổi trên con đường rộng, Eunjoo phụ trách lái xe còn Lisa ngồi ở ghế phụ.

Eunjoo vẻ mặt ngưng trọng, vẻ mặt không còn thoải mái như lúc đầu, niềm vui trên mặt đã không còn, thay vào đó là sự nghiêm túc và thận trọng, trước khi lên xe cũng thế.

Không muốn nhúng tay vào vũng bùn này, nhưng cuối cùng cũng bị Lisa thuyết phục, nhưng không ủng hộ hoàn toàn.

Nhìn con đường phía xa, Lisa nhẹ giọng nói: "Nếu tôi đến một mình, cô ta sẽ không tin."

Eunjoo nhếch lên đôi môi dày, hiểu được khó xử của cô, nghĩ nghĩ rồi nói: "Oh tổng... cô Oh mấy năm nay đi tìm cô nhiều lần."

"Tôi biết." Lisa đáp: "Cô ta có nói với tôi, cách đây không lâu có gặp riêng mấy lần."

Eunjoo hỏi: "Cô Oh tìm cô?"

"Không, không hẳn, coi như tình cờ gặp nhau." Lisa nói, sau đó hỏi: "Trong khoảng thời gian này cô ta không liên lạc với anh à?"

"Không, chúng tôi đã lâu rồi không liên lạc." Eunjoo do dự một chút, sợ Lisa không tin, sau đó nói thêm: "Chỉ gửi tin nhắn, cô ấy hỏi cô, tìm chúng tôi hỏi cô đi đâu."

Cái này khác với những gì Namdong từng nói.

Lisa giả vờ như không biết: "Khi nào?"

"Năm nay... Cách đây không lâu, khoảng cuối tháng sáu." Eunjoo trầm tư trả lời: "Lúc đó bọn tôi không biết rõ lắm, mọi người cũng không nghe ngóng được tin tức của cô."

Cuối tháng sáu, trùng hợp chính là thời điểm Lisa lần đầu quay lại thành phố, trước sau không lâu.

Bọn tôi?

Lisa thẳng thắn nói: "Còn tìm ai hỏi nữa?"

Eunjoo nói: "Thì có tôi, đám người A Kyong, về cơ bản mấy người quen biết trong đó đều hỏi hết."

Namdong biết khá nhiều thông tin, nhưng cô ta vẫn không chắc chắn vì đang ở nước ngoài và ở rất xa nên đã hỏi thăm xung quanh, cho rằng nếu Lisa về lại thành phố sẽ tìm lại mấy người trong đội, ai nào biết lại không phải thế.

Về điểm này, Namdong cũng không nói thật, khá là ba phải sao cũng được, lời nói ra không có câu nào là thật.

Phát hiện thấy nội dung của hai bên khác nhau, Lisa cũng quen rồi, biết đa phần là Namdong nói dối, cũng không đi sâu vào chi tiết: "Có Donghyun nữa sao?"

Eunjoo lắc đầu: "Phía Donghyun thì không rõ lắm, câu ta... đã rời đi lâu rồi."

Nghĩ rằng Lisa không hiểu chi tiết, Eunjoo do dự, khéo léo đề cập đến chuyện lúc trước. Khá giống những gì Namdong nói, ngoại trừ thiếu một số nội dung, cùng với tính chủ quan.

Đến tận giờ, Eunjoo vẫn không tán thành Chaeyoung, coi thường xuất thân nửa vời của cô ấy, vẫn khá bất mãn với việc Chaeyoung tiếp quản công ty NT, trong lời nói cũng đầy khinh thường chế nhạo. Anh ta làm việc dưới quyền Chaeyoung hơn hai năm chỉ vì đội, ban đầu anh ta cân nhắc lợi ích chung của đồng đội nên không dám đứng ra chỉ những sai lầm của Chaeyoung, nhưng giờ đã rời khỏi công ty NT, sự chán ghét của anh ta đối với Chaeyoung và cấp lãnh đạo của NT, lộ rõ trên mặt, không che giấu.

"Cô ta cướp đi công sức của chúng ta, quay đầu lại bán cho TS, còn đuổi cả Donghyun." Eunjoo căm phẫn nghiến răng, quai hàm cường tráng nhô ra, "Rất nhiều thứ của chúng ta, ngay cả các dự án đã hình thành, cùng với ý tưởng của đội, cô ta đều cầm đi hết, dùng thủ đoạn lừa bọn tôi, vốn dĩ ban đầu hứa là hợp tác, đồng ý tài trợ, lấy đội làm chủ thể, không can thiệp nhiều, nhưng sau đó tất cả thành quả đều thuộc quyền sở hữu của cô ta."

Lisa không trả lời, đã muốn tìm hiểu tình hình nên chỉ ừ cho có.

Chuyện này mỗi bên đều có câu chuyện riêng, Namdong là người đứng ngoài cuộc, Donghyun là người giữ vững ý niệm ban đầu, Eunjoo là người nhẫn nhịn chịu đựng, đã đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ngay cả đám người A Kyong cũng vì đội mà bất đắc dĩ nghe theo.

Chỉ có Chaeyoung là người xấu duy nhất, không từ thủ đoạn.

Cổ anh ta gần như đỏ bừng, Eunjoo nói: "Nếu biết trước sẽ như thế, bọn tôi không nên... giúp cô ta."

Lisa nheo mắt lại, trên mặt không có chút gợn sóng nào, mở miệng nói: "Mọi chuyện đã qua rồi."

Nhưng mà, Eunjoo nói ra chuyện này không phải để phản ánh hay kể khổ, chắc từ đâu đó đã nghe được quan hệ giữa Lisa và Chaeyoung không bình thường, cũng biết gần đây Lisa đang nằm trên lãnh thổ của ai, anh ta như có gì muốn nói thêm nhưng mãi không mở miệng ra nói được.

Ngay từ đầu đã không hỏi về tình hình hiện tại của Lisa, nhìn vào tư thế là có thể biết được.

Nếu như không hiểu thì đã hỏi từ sớm rồi.

Lisa nhắm mắt làm ngơ, không can thiệp.

Eunjoo là người dài dòng và có tài hùng biện.

Có lẽ là vì không thể chấp nhận Chaeyoung, vẫn chưa thể buông bỏ được, chấp niệm rất nặng.

Lisa không nghe nhiều, nhìn thẳng ra bên ngoài, ánh mắt có chút mơ hồ. Mấy phút sau, cô ngắt lời: "Lão Kim, đủ rồi."

Eunjoo im lặng, liếc nhìn cô từ khóe mắt.

"Đừng đi quá xa, chỉ vậy thôi." Lisa thẳng thắn nói, không thèm giả vờ vòng vo, lập tức làm sáng tỏ tâm tư của anh ta.

Như thể đoán trước được cô sẽ phản ứng như vậy, Eunjoo cũng không có gì ngạc nhiên, thế nên ngả bài: "Lúc cô Oh nói, tôi còn không tin, không ngờ là thật."

Lisa trả lời: "Namdong không quản được tôi, còn anh tính là gì."

Eunjoo nhấn mạnh: "Cô ta lấy đi thành quả của chúng ta, cô ta lừa tôi ký những hồ sơ kia, nếu tôi sớm phát hiện ra...."

"Một khi đã làm thì không thể quay đầu lại. Dù thế nào đi nữa, đó là quyết định của anh." Lisa lạnh lùng nói, vẻ mặt chán đời, vẽ một đường rõ ràng trong vài từ, "Hơn nữa, những thứ đó là của tôi."

Eunjoo là người cố chấp, bị người có động cơ âm thầm xúi giục, đồng thời bản thân anh ta cũng hơi cực đoan.

"Cô ta nhân lúc cháy nhà hôi của, làm vậy mà được sao, cô không trách cô ta sao?"

Sắc mặt Lisa không thay đổi, bình tĩnh nói: "Cô ấy lấy mạng tôi còn được."

Không ngờ người này bây giờ lại có đức hạnh thế này, dã tâm ban đầu đã sớm mất đi, Eunjoo sửng sốt, không thể tin được. Bất chợt, anh ta cười tự giễu: "Hoá ra bọn tôi lo lắng thừa rồi, không hiểu quy củ, vượt quá giới hạn."

Lisa: "Mỗi người mỗi lập trường khác nhau."

Eunjoo: "Lão đại, mấy năm trước lập trường của cô không phải thế này."

Lisa vẫn im lặng.

Eunjoo trả lời: "Vì một người phụ nữ mà thành ra thế này, cô ta chỉ là người ngoài."

"Namdong đã nói gì với anh?"

"..."

Lisa lại hỏi: "Anh tin cô ta sao?"

Eunjoo miệng khô khốc, môi dưới có chút trắng bệch, lẩm bẩm hồi lâu, quyết định đình chỉ tranh chấp, không tiếp tục nữa. Khoảng nửa phút sau, anh ta giảm tốc độ xe, rẽ vào ngõ, nói: "Dù cô Lim có vô ích đi nữa, thì cũng có chút lương tâm, vào thời khắc mấu chốt đứng ở đó."

Không có hứng thú nói nhảm, Lisa chỉ nói: "Lão Kim, đừng lúc nào cũng đi vào ngõ cụt."

Eunjoo vẫn im lặng, không đồng ý với lời nói của cô, nhưng vì tình bạn ngày xưa nên anh ta đã kìm lại và không phiền nữa.

Nơi ở hiện tại của Namdong nằm gần công viên trong khu phố cũ, một căn nhà gỗ ven hồ với khung cảnh yên tĩnh.

Trước khi đi qua họ đã thông báo, Eunjoo là người giật dây, Lisa không lên tiếng. Namdong vui vẻ đồng ý qua điện thoại, đợi đến khi họ đến thì Namdong không ra ngoài, chỉ bảo thư ký riêng đứng ở ngoài tiếp đón, dẫn Lisa đi vào, mang đồ ăn thức uống lên, nhưng không xuất hiện.

Giống như là có việc bận cũng giống như cố ý để Lisa một mình.

Cô Oh nhỏ mọn, nhớ lại lời từ chối của Lisa, giờ muốn làm khó dễ lại.

Biết cô ta là người như thế nào, bị làm khó dễ đã đoán được trước.

Đây cũng là một trong những lý do khiến Lisa tiếp cận Eunjoo.

Nếu Eunjoo không đi cùng cô, Namdong có khi sẽ làm lơ Lisa mười ngày nửa tháng, có khi còn lâu hơn.

Namdong chính là như vậy, lúc gặp bất lợi thì không ngừng dây dưa, nhất quyết phải tìm cảm giác tồn tại, nhưng một khi đến lượt cô ta nắm quyền chủ động thì không ai có thể dễ dàng bỏ qua.

Đó là sự ảo tưởng thuần túy, về cơ bản là không thể.

Lisa bình tĩnh, cứ thế chờ.

Cho đến khi mặt trời bên ngoài lặn.

Eunjoo cứng đầu, không nghĩ được nhiều, cho rằng Namdong thực sự bận, liên tục gọi điện thoại mấy lần.

Lúc nghe điện thoại, bên kia có một đốn lý do trì hoãn, nào là mở họp, nào là xử lý việc công ty, bị kẹt xe.

Lisa nhắm mắt lại, dựa vào ghế sofa, cực kỳ im lặng.

Namdong khoan thai đến trễ, từ từ xuất hiện, đầu tiên là gặp riêng Eunjoo rồi tiễn người đi, lát sau mới tìm Lisa, tâm trạng vui vẻ cười nói: "Tôi còn tưởng đâu em sẽ không đến."

Lisa mở mắt nhưng không đứng dậy.

Nhìn nước trên bàn còn chưa đụng tới, Namdong hỏi: "Không hợp khẩu vị của em sao? Có thể thử ly khác được không?"

Lisa đáp: "Không cần."

Namdong đi đến phía bên kia, lấy ra nửa chai rượu vang đỏ cùng hai cái ly, vẫy vẫy trước mắt Lisa, lịch sự hiếm có hỏi: "Tối qua tôi đã uống một nửa, không chê chứ?"

Lisa nói: "Tôi không uống rượu."

Đối phương vẫn rót một ly đưa tới: "Thử đi, là bên Pháp gửi qua, tôi còn không nỡ đưa cho ông già nhà tôi đó, chỉ có một chai thôi, uống xong là hết rồi."

Bỏ qua lời nói của Lisa, ép buộc phải uống.

Lisa rõ ràng không thể từ chối, ngẩng đầu lên, chậm rãi uống cạn ly.

Lúc này Namdong mới hài lòng nhếch lên khóe môi, thích sự dứt khoát của người này.

Lisa hỏi: "Eunjoo đâu?"

"Ở trên đó nghỉ ngơi đi." Namdong nói: "Yên tâm, tôi không làm gì anh ấy cả, sẽ không có chuyện gì lớn đâu."

Lisa: "Để anh ta xuống đi."

"Không." Namdong chậm rãi nói, nhẹ nhàng cười nói: "Tôi biết ý đồ của em là gì, chẳng phải muốn để anh ta làm nhân chứng sao, sợ tôi sẽ làm gì em hả, yên tâm đi, tôi không ăn em, không cần phải làm thế đâu."

Lisa đặt ly rượu xuống: "Chúng ta nói chuyện đi."

Namdong hỏi: "Park tổng biết em đến đây không, hay em lén đến?"

Lisa không trả lời, cũng không có tâm trạng.

Namdong lập tức nhìn thấu, ánh mắt độc ác nói: "Cô ta biết."

Lisa đi thẳng vào vấn đề: "Tôi đồng ý với đề nghị lần trước của cô."

"Cái nào?"

"Thứ cô muốn tôi có thể cho cô."

Namdong cười nói: "Đó chỉ là một trong số đó thôi, tôi còn muốn nhiều hơn thế, em đã bỏ qua điều quan trọng nhất."

Đối mặt với người này, Lisa trầm giọng nói: "Tôi sẽ rời khỏi nơi này, đi ra ngoài một chuyến."

Đi vào trọng điểm, Namdong sửng sốt, nghiêng đầu nhìn cô.

Lisa cởi mở thành thật, không ngại kể cho cô ta nghe một số chuyện nội tình, cuối cùng cô nói: "Việc này có khác gì việc đồng ý với điều kiện của cô hay không?"

Vẻ ngả ngớn trên mặt dần dần biến mất, hứng thú cũng dần dần bị áp chế, sắc mặt Namdong đột nhiên thay đổi, trở nên đặc biệt mơ hồ và phức tạp.

Lisa hỏi: "Chúng ta có thể nói chuyện được không?"

Namdong dừng một chút: "Không thể."

Không cho bất cứ cơ hội nào để nuốt lời, Lisa kiên quyết nói: "Thứ cô muốn tôi đã giao cho người ta từ sớm, nhờ người khác giữ hộ, làm xong sẽ có người đưa cho cô."

Mục đích đã đạt được, trên mặt Namdong không có một tia vui mừng, trầm mặc một lát, bỗng nhiên nghiến răng nghiến lợi, đến phút cuối đổi ý, hối hận: "Tôi đã nói, không thể. Tôi không đồng ý với em..."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip