Chương 109:

Đống lộn xộn trên sàn nhà rất nhanh đã được dọn dẹp sạch sẽ, người giúp việc thay Hyunbin bằng bộ đồ ăn mới.

Tình thế căng thẳng vừa rồi đã chấm dứt, bữa trưa "hòa bình" lại tiếp tục.

Lisa mặt vô cảm nhìn hai cha con kẻ hát người bè, không bị thao túng vào trong đó, không nhận ra Hyunbin đang thiên vị cô mà ngược lại còn trở nên vô cảm lạnh lùng, trên mặt không hề có một tia cảm xúc đáng có khi đoàn tụ với gia đình sau thời gian dài xa cách.

Rốt cuộc thì thời gian không dừng lại, nay đã khác xưa, đã không còn ở cái tuổi không biết gì, ở trong lòng đã tự biết được Hyunbin chỉ đang giả vờ.

Đẩy cái chén ở trước mặt, không nhận cái ra vẻ "tốt lành" hay "thiên vị" của Hyunbin, Lisa bình tĩnh thản nhiên, vẻ mặt không thay đổi hỏi: "Mẹ tôi... Seohwa ở đâu?"

Nhất thời không đổi được lời, lại gọi nhầm, buột miệng nói ra cách xưng quen thuộc rồi lại đột ngột đổi.

Không để ý đến sự cự tuyệt của cô, Hyunbin chậm rãi nói: "Đây là những món mà trước kia con thích ăn, mau nếm thử đi."

Lisa bướng bỉnh: "Không có khẩu vị."

Hyunbin nói: "Con từ tối qua tới giờ chưa ăn gì, tốt nhất nên ăn cái gì đó trước đi."

Lisa kiên trì nói: "Tôi không đói."

Như không hề nghe thấy, Hyunbin giả vờ nói: "Ba đặc biệt yêu cầu nhà bếp làm món này. Trước kia con thích nhất món ăn này, vẫn dùng cách cũ để nấu, hương vị như cũ, không đổi."

Vừa nói vừa trực tiếp đặt cả món ăn trước mặt Lisa, cưng chiều cô như cô bé hư hỏng hơn mười năm trước, không tuân theo nội quy bàn ăn mà ông đã đặt ra.

Nhìn những món ăn đầy dầu mỡ trên bàn, Lisa cau mày, ngón tay mảnh khảnh hơi cong.

Hyunbin không còn mặt nặng mày nhẹ như khi ở trong nước, bây giờ rất hoà ái, không để bụng chuyện bị con gái chán ghét, cũng không bực tức, trái lại còn rất bao dung, làm sao cũng không tức giận. Ông ta nói rất nhiều, vô cùng kiên nhẫn, nói chuyện với Lisa một lúc để an ủi cô, tỏ vẻ xin lỗi, sau đó chủ động giải thích những chuyện đã xảy ra và tình trạng của Seohwa.

"Sau đó, ba mẹ cũng tìm mọi cách để liên lạc với con, nhưng mà không tìm được con."

"Con không có ở thành phố, mất tích."

"Nhưng ba mẹ không ở trong nước, cách xa như vậy, hạn chế quá lớn."

......

"Mẹ con sức khỏe không tốt, tinh thần cũng rất kém. Chúng ta bên này cũng khó khăn lắm."

"Ba đành chăm sóc bà ấy trước."

"Thật ra bà ấy vẫn luôn nhớ thương con, lần trước còn nhắc mãi, không yên lòng."

"Con biết đó, tính cách bà ấy thế, miệng thì cứng nhưng lòng lại mềm. Trước kia nghiêm khắc với con, nhưng trong hai anh em, bà ấy vẫn thương nhớ con nhất."

......

"Lúc đầu sống ở Bern khoảng hơn một năm. Sau đó, mẹ con lâm bệnh nặng nên chuyển đến đây để tĩnh dưỡng."

"Bà ấy vốn dĩ đã khá hơn nhiều, nhưng mấy ngày nay tựa hồ lại bị kích thích, không ổn định lắm."

Lisa bất động nói: "Ông đưa người đi đâu?"

Hyunbin cuối cùng cũng chịu trả lời, nói ra sự thật: "Không đi đâu, chỉ nhờ bệnh viện tạm thời đón bà ấy thôi."

Sau đó giải thích: "Bà ấy cần phải điều trị khép kín. Ở đây có một bệnh viện tâm thần rất tốt. Ước chừng nếu bà ấy ở lại một thời gian, tình hình sẽ khá hơn."

Lisa ánh mắt u ám, biết cái gọi là trị liệu chỉ là một cái vỏ bọc, nhưng thực chất là nhốt Seohwa lại, ngụy trang của việc giam lỏng.

Sống chung một mái nhà nhiều năm như vậy, đối với cách làm việc của Hyunbin, cô đã hiểu rõ, vừa nghe là hiểu ngay, không cần xác nhận cũng có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra. .

Ông già này giỏi nhất trong khoản này, ông ta luôn ra vẻ là người tốt và không bao giờ gây thù chuốc oán với ai, ngay cả khi ông ta ghét người kia đến tận xương tủy. Áp dụng vào cả cách làm ăn, bao gồm luôn cả việc đối xử với người nhà, luôn là người chồng người cha tốt.

Nhưng ông ta cũng là loại người rất mưu mô, kiến ​​thức và kỹ năng rất nhiều, nếu không có năng lực sẽ bị ông ta qua mặt.

Lúc còn mười mấy tuổi, Lisa rất ngưỡng mộ ông ta, ngay cả trong giai đoạn nổi loạn gây chuyện, cô vẫn nghe lời dạy bảo của người "ba" này, kính trọng ông ta.

Nhưng đó chỉ là lúc trước thôi, không phải bây giờ.

Hyunbin hỏi: "Con có muốn đi gặp bà ấy không?"

Lisa im lặng không trả lời.

"Ba có thể đưa con đến đó, vừa hay chiều nay có thời gian, khá rảnh." Hyunbin nói, sau đó nói tên địa điểm, không ngại nhắc đến tên bệnh viện tâm thần. "Cách đây không xa, con có thể lái xe tới đó."

Lisa chỉ liếc nhìn ông ta một cái, không bị mắc lừa, đến tỏ thái độ cũng không.

Hyunbin không có khả năng đưa cô đi gặp Seohwa, nếu không sáng nay đã không âm thầm đưa Seohwa đi.

Con cáo già rất cẩn thận, đề phòng cô vô cùng, nói mấy thứ này ra chỉ để thăm dò, tìm ra mấu chốt và ý đồ của cô hết lần này đến lần khác.

Lisa đêm qua bị bắt, bị đám người này vây quanh nơi cô ở, nhưng bọn họ vừa mới đưa cô đến đây - vốn dĩ đêm qua bọn họ có thể đưa cô qua, nhưng Hyunbin lại không cho, này là vì muốn cô và Seohwa không được gặp nhau, cố ý tách hai người ra.

Lúc vào cửa phát hiện Seohwa không có ở đây, Lisa đã thăm dò ra ý đồ của Hyunbin, biết ông ta đang giở trò. Cô nói thẳng: "Ông sẽ không sắp xếp cho chúng tôi gặp nhau."

Hyunbin giả vờ: "Dù sao bà ấy cũng là mẹ của con."

Lisa ngập ngừng: ".... Bà ấy không phải."

Hyunbin nói: "Chúng ta có thể hẹn trước."

"Trên đời này không có bữa cơm nào là miễn phí."

"Cũng chưa chắc."

Lisa không kiêng nể: "Đừng phí công tốn sức làm gì, những cái đó của ông không có tác dụng với tôi đâu."

Hyunbin bưng trà lên, cẩn thận dùng nắp ly gạt nước trên miệng tách, cúi đầu nghiêm túc uống trà, tựa như Lisa vẫn là cô bé thích đùa giỡn hay cáu kỉnh, đối với cô không biết trên biết dưới cũng không để bụng.

Giằng co giữa hai người không có kết quả, bầu không khí trong nhà nặng nề.

Đồ ăn ở trên bàn đến khi kết thúc vẫn chưa động đũa vài cái, Lisa không ăn một miếng nào, chỉ có Hyunbin động đũa. Hyunseok ngồi đối diện cũng thế, không động vào đồ ăn, ăn không vô, không có sự trầm tình như cha mình.

Ăn tối xong, vào thư phòng ngồi một lúc, giống như những năm tháng ở X Quốc.

Hyunbin đi trước, Lisa theo sau, anh trai vừa tới cửa thư phòng liền không vào, bị bảo đứng ở bên ngoài canh gác - Hyunbin muốn một mình nói chuyện với Lisa, con trai không được phép nói chuyện không được can thiệp.

Cửa thư phòng mở ra, Lisa đi theo phía sau.

Hyunbin chậm rãi lấy một cuốn sách ở hàng giữa kệ xuống, mở ra, lấy ra một tấm ảnh cũ ố vàng, thản nhiên hỏi: "Đi đường xa đến đây, không có gì muốn hỏi à?"

Lisa đứng yên, cách ông ta vài bước.

"Không có."

Hyunbin đặt bức ảnh cũ lên bàn, cho Lisa xem.

Đó là một bức ảnh tập thể lớn được chụp tại nhà họ Song trước đây, trong đó đều có Hyunbin và Seohwa khi còn trẻ, lúc đó bọn họ trông mới ngoài hai mươi tuổi, vẫn chưa kết hôn.

Trong bức ảnh còn có những thành viên khác trong nhà họ Song, ông ngoại và bà ngoại Lisa vẫn còn sống, còn có cô con gái duyên dáng Seojin, cùng với một người đàn ông lẽ ra không nên xuất hiện trong vòng tròn này.

Namgil cũng mới ngoài đôi mươi.

Độ phân giải của bức ảnh không cao lắm nhưng vẫn có thể nhìn rõ dáng vẻ của từng người trong đó.

Đây là Lisa lần đầu tiên nhìn thấy hai người này, không cần Hyunbin giới thiệu, chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra.

Vẻ ngoài của Lisa là bản sao của Seojin, ngoại trừ đường nét trên mặt sắc nét hơn, mang theo hơi thở chán đời, khí chất giống tên lưu manh Namgil, đôi mắt cũng giống ông ấy.

Sự hiện diện của Namgil khá nổi bật, mọi người trong ảnh đều trang nghiêm hoặc trầm lặng hoặc dịu dàng, nhưng ông ấy thì khác, phong thái vô tư của ông ấy nổi bật khiến người ta khó có thể không chú ý. Đặc biệt, ông ấy không chút do dự chen mình vào giữa và phải chụp ảnh bên cạnh Seojin, vừa nhìn thấy đã biết mối quan hệ hai người có gì đó.

Hyunbin cúi đầu nhìn tấm ảnh: "Chụp ở chỗ ông ngoại con, lúc đó ba và mẹ con vừa mới đính hôn không bao lâu."

Vừa nói, ông ta vừa chỉ vào Seojin và Namgil: "Đây là dì của con, nhỏ nhất nhà. Người đứng bên cạnh... lúc trước là tài xế của ông ngoại con, nhưng mà sau đó không bao lâu thì không phải."

Lisa mở ra khép lại đôi môi mỏng: "Tại sao?"

"Nó làm sai chuyện gì, bị đuổi ra ngoài." Hyunbin nói: "Ông ngoại của ngươi đối với nó rất tốt, nhưng cuối cùng lại quay lại cắn ông ngoại con một nhát, kéo rất nhiều người xuống nước, lấy oán báo ơn."

Hyunbin không né tránh những mối hận thù và vướng mắc trong quá khứ, nhưng phiên bản ông ta kể rất khác với những gì mẹ A Yoon kể, đó không phải là câu chuyện giống nhau.

Vào những năm 1990, nhà họ Song là một gia đình có học thức, nhà họ Manobal có qua lại với nhà họ Song, mà Namgil là tên côn đồ đầu đường xó chợ, mới ra tù không được bao lâu vẫn còn đang tìm việc, chỉ có thể ở những nơi ăn chơi trác táng làm việc không đàng hoàng, sống như một con chó hoang.

Theo diễn biến chung, con chó hoang lẽ ra phải bị chém chết ở một con phố, con hẻm nào đó, nếu không thì bị bỏ tù thêm vài lần vì phạm tội, cả đời nó sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng, nhưng Namgil bổn mạng khá tốt, chú định sẽ gặp may. Một lần tình cờ, lúc ban đêm đi đường đã cứu ông Song khi bị bọn cuớp kề dao ngay cổ, về sau thì bị đưa ra khỏi con đường kia.

Ông Song là người thiện tâm, có ơn báo ơn, thấy Namgil còn trẻ, lại là người chịu khó chịu khổ cho nên đưa người này về làm tài xế cho nhà họ Song, cũng chu cấp tiền để Namgil đi học, mong người này sẽ đi đúng hướng làm lại cuộc đời.

Mà Namgil không phụ kỳ vòng, sau này quay về nhà họ Song với tấm bằng tốt nghiệp.

Đến ngày đó, mọi chuyện vẫn đang diễn ra theo chiều hướng tốt chứ không đến nỗi quá tệ.

Nhưng không ai ngờ rằng Namgil lại tán tỉnh Seojin, nhắm trúng người này sau đó còn mang người bỏ trốn.

Phải biết rằng Namgil ban đầu có hứng thú với Seohwa, luôn nhìn quan sát đánh giá vào Seohwa, khi đó mọi người đều cho rằng Namgil có hứng thú với Seohwa.

Năm đó, Seohwa đã đính hôn với Hyunbin, cũng coi thường kẻ nghèo hèn này. Seohwa ghét Namgil, không vui khi ông Song mang kẻ đầu đường xó chợ này về, luôn coi thường.

Không ai biết sao hai người lại đến với nhau, có thể là do Namgil dùng thủ đoạn, có khi do Seojin chưa hiểu sự đời, bị tên côn đồ dùng vài lời lẽ đã bị dụ dỗ, tóm lại là hai người họ bỏ trốn, mà ông Song sống chết cũng không đồng ý con gái với Namgil quen nhau, thế là đoạn tuyệt quan hệ, từ đây coi như không có đứa con gái này.

Sau đó, không có sự đồng ý của nhà họ Song, Namgil đã đưa Seojin ra nước ngoài làm ăn.

Nghe nói khi đó Namgil có quý nhân giúp đỡ, lúc quan trọng giúp đỡ một phen, sau khi hai người ra nước ngoài, làm ăn khấm khá kiếm được không ít tiền.

Nhưng nhà họ Song vẫn không chấp nhận Namgil, cũng không muốn gặp mặt Seojin, ông Song tức giận dùng gậy đuổi Seojin đi, đánh đập không cho vào cửa.

Có một đoạn thời gian dài, nhà họ Song dường như chỉ có một cô con gái, trước giờ không có đứa con gái tên Seojin.

Sau đó hay tin Seojin mang thai sinh con gái, ông Song tức giận đến mức phải nhập viện, suýt chút nữa là không còn hơi thở.

Vì vậy, khi Seojin và Namgil trở về X Quốc để nhận nuôi Chunghee ở thị trấn CK, Seohwa và Hyunbin chỉ dám bí mật gặp họ.

Suy cho cùng, Seohwa vẫn không nỡ vứt bỏ đứa em gái của mình, máu mủ ruột thịt, sao có thể nói dứt là dứt.

Nhưng tất cả những thay đổi cũng xảy ra trong chuyến đi đó.

Đêm đó ở khách sạn nhà họ La, Seohwa sinh ra một cái thai chết lưu, từ đó tinh thần không được tốt, chịu không nổi đả kích, cả người như điên như dại.

Từ tối đến nửa cuối ngày hôm sau, Seojin và Namgil luôn ở bên cạnh Seohwa, sợ bà ta sẽ làm ra chuyện quá khích, sợ nghĩ quẩn trong lòng.... Seohwa đúng là nghĩ quẩn trong lòng, đặc biệt là lúc Namgil không có ở bên, nhìn thấy Seojin ôm đứa bé trong tay, chứng rối loạn của bà lại phát lên, trong vô thức đi đến giành đứa con trong tay Seojin, còn vô tình đẩy mạnh Seojin khiến Seojin ngã đập đầu vào góc bàn, chết ngay tại chỗ.

Khi Namgil từ tầng dưới mang nước nóng đi lên thì mọi thứ đã quá muộn.

Không biết là do hồ đồ hay hoảng sợ quá mức, trong lúc kích động, Hyunbin cũng có ở trong phòng nhân lúc Namgil cúi người ôm Seojin, thì dùng gậy đánh vào gáy Namgil --- Hyunbin hiểu rõ Namgil.

Bản tính người này, nếu thấy Seojin đã chết, Namgil chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hai vợ chồng họ, sẽ trở thành kẻ điên mất trí, chuyện gì cũng dám làm, có khi còn đến mức sẽ cho cả đám chết cùng.

Loại chó hoang không chủ này không nên chọc vào, để đề phòng, Hyunbin chỉ có thể ra tay trước.

Và cho dù Namgil không bị xử lý, hay kể cả khi có tha thứ cho hai vợ chồng bọn họ, thì cũng bắt bọn họ chịu trách nhiệm, dù sao thì người cũng đã chết, không có khả bỏ qua dễ dàng.

Trong lúc hai chị em xô đẩy nhau, Hyunbin đã bước tới can thiệp, ông ta cũng tham gia.

Để che đậy tội ác, Hyunbin đã phóng hỏa đốt khách sạn, tiêu hủy mọi bằng chứng, tạo hiện trường như vô tình bị cháy.

Về phần đứa bé sơ sinh, Seohwa không nỡ buông tay, cho rằng đó là con ruột của mình, Hyunbin chỉ có thể tương kế tựu kế vứt bỏ đứa bé chết non, đem đứa còn sống trở thành đứa con Seohwa sinh ra.

Ngôi nhà cũ khô ráo, chủ yếu làm bằng gỗ, ngọn lửa lan nhanh đến mức chỉ trong thời gian ngắn đã thắp sáng nửa bầu trời.

Lúc đó, vợ chồng ông La, cùng với ông nội A Yoon bị mắc kẹt trong lửa, bị thiêu chết, Hyunbin lái xe đưa Seohwa đi, hai người làm như chưa bao giờ tới đây, lén lút trốn nhà họ Song đi ra cũng âm thầm đi về trong thành phố.

Ở thời đại đó, phạm tội không phải là chuyện khó, lại còn ở một thị trấn xa xôi, nếu cố tình che đậy, rất nhiều chuyện sẽ không thể điều tra được, cũng không có người nghĩ đến điều tra.

Hyunbin thay mặt nhà họ Song lo liệu tang lễ của Namgil và Seojin, ông Song rất đau lòng trước cái chết cô con gái út, không bao lâu sau ông Song cũng qua đời. Kể từ đó những lời "gièm pha" cũng vùi lấp dưới lòng đất, không có ai nhắc đến. Namgil trở thành một tội đồ, từ đó về sau người nhà họ Song không bao giờ nhắc tới người đó.

Namgil và Seojin đều chết, con gái của họ cũng "chết trẻ", theo quy định, tài sản của họ sẽ được để lại cho cha mẹ, tức là ông Song.

Sau đó ông Song và bà Song lần lượt qua đời, khối tài sản khổng lồ này lại rơi vào tay Seohwa.

Hyunbin cẩn thận nhớ lại và nói: "Ba mẹ không nên đi, Seohwa lẽ ra nên ở lại thành phố để sinh, rõ ràng những lần trước kiểm tra đều không có vấn đề gì, thai nhi luôn khỏe mạnh. Có thể là do đi đường mệt mỏi, hoặc do điều kiện sinh không tốt...."

Không trực tiếp thừa nhận tội ác trong quá khứ của mình, vẫn không nghĩ mình đã làm gì sai.

Lisa nhìn ông ta.

Hyunbin vẫn ra vẻ ôn hòa hiền lành, dùng ngữ điệu bình thường nhất nói: "Mẹ con, bà ấy cũng vì họ mới thế, bà ấy chưa bao giờ được sống tốt."

Lisa vẻ mặt bình tĩnh: "Cho nên?"

"Con biết nên làm như thế nào." Hyunbin thản nhiên nói, dần dần bộc lộ bản chất thật sự của mình.

Liếc nhìn bức ảnh, Lisa bình tĩnh mà cứng cỏi nói: "Tôi không biết."

"Đã nhận được đồ của Seohwa đưa rồi, tại sao lại không chịu đi?" Hyunbin cố ý hỏi.

Lisa im lặng.

Hyunbin cũng không vội, chậm rãi đi một đoạn ngắn, lại lấy ra một cuốn sách khác, mở ra, lấy ra một bức ảnh khác của cô và Chaeyoung đưa tới.

"Lấy cô ta ra làm trao đổi thì thế nào?" Hyunbin cùng cô thảo luận: "Dùng danh nghĩa đồng phạm của con để đổi lấy mạng sống của cô ta."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip